Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 44: Cô Chỉ Muốn Cười Nhạt

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:46:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Báo cáo Liên trưởng La, sai , xin nhận kỷ luật!” La Tiểu Long đơn vị cũng ngót nghét ba năm, lập tức nhận thức sai của , nghiêm túc kiểm điểm.

 

La Đình vốn dĩ vì thấy thằng nhóc lanh lợi phục tùng mệnh lệnh nên mới chọn đội ngũ, vì thế nghiêm giọng: “Đồng chí La Tiểu Long, kết thúc đợt huấn luyện bản kiểm điểm một nghìn chữ. Vu Cương Thiết, Liễu Ái Quốc, hai mỗi bản kiểm điểm năm trăm chữ nộp lên.”

 

Vừa thấy bản kiểm điểm, mặt mày La Tiểu Long, Liễu Ái Quốc và Vu Cương Thiết liền méo xệch. Cầm bút chữ chẳng sở trường của họ, mà là việc họ sợ hãi nhất đời!

 

Trời ơi, bọn họ thể ? Thế nhưng ba gã nào dám cãi , chỉ đành ngoan ngoãn phục tùng.

 

“Rõ!”

 

Từ đầu chí cuối, Lý Hữu Quế đỡ cho họ nửa lời. Trong thâm tâm cô cũng tán thành quyết định xử phạt của La Đình, thể vô tổ chức vô kỷ luật như thế ? Chỉ là ngờ họ chạy tận núi sâu để huấn luyện, thú vị thật đấy.

 

Lý Hữu Quế lẳng lặng thu dọn bao tải và bó điếu ngải của , chuẩn chào từ biệt bọn họ, thể cản trở công việc của .

 

Rõ ràng bốn đàn ông cũng nhận hành động của cô, trong chốc lát, hảo cảm họ dành cho Lý Hữu Quế tăng thêm một bậc.

 

“Đồng chí Lý Hữu Quế, mật ong của em thể để cho hai cân ? dùng tiền và tem phiếu đổi với em.” La Đình cuối cùng cũng lên tiếng, ánh mắt sáng rực xoáy Lý Hữu Quế.

 

Được chứ, ?

 

Lý Hữu Quế phớt lờ ánh sâu thẳm của , thản nhiên gật đầu: “Được ạ, nhưng hiện tại trong tay em chai đựng. Nếu vội thì tầm mười ngày nữa em sẽ lên thành phố, đến lúc đó em mang qua cho .”

 

La Đình gật đầu đồng ý.

 

Thế là hai bên ai đường nấy. Nhóm La Đình tiếp tục tập huấn trong núi sâu, còn Lý Hữu Quế thì nhặt nấm, mộc nhĩ, nấm linh chi, bắt gà rừng và thỏ hoang. Tới trưa, cô bìa rừng đốn hơn ba mươi cây gỗ, bó chặt kéo về thị trấn.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Mẻ củi mang đến giao cho thím sáu Hoàng Hữu Trân . Nhà Hoàng Hữu Trân cũng cách nhà Lý Hữu Quế xa, nhưng vị trí địa lý nhà hơn nhiều, ngay trục đường chính của thị trấn.

 

Chồng của Hoàng Hữu Trân chính là chú sáu ruột của Lý Hữu Quế, Lý Thế Thanh. Lý Thế Thanh cũng việc ở hợp tác xã mua bán, hơn nữa còn là nhân viên thu mua của hợp tác xã.

 

Vợ chồng chú sáu những công việc mà nhà cửa cũng khang trang, một nhà một cổng riêng biệt. Mảnh đất thổ cư là do ông nội của Lý Hữu Quế lúc chia gia sản chia cho, Lý Hữu Quế mãi chẳng hiểu nổi thiên vị đến thế, các em khác cũng chia ở chỗ khác, còn bác cả với cha cô là con thứ năm chỉ chia căn nhà tổ tiên để , mà chỉ chia mỗi một nửa.

 

Lý Hữu Quế kéo đống củi to tướng đến cửa nhà chú sáu ở phố Dân Tiến, vặn cửa chính đang mở toang. Không chỉ ba cô em họ ở nhà mà ngay cả ông chú cũng đang mặt.

 

“Chú sáu, cháu mang củi sang giao cho chú đây ạ.” Kiếp Lý Hữu Quế từng gặp ông sáu, tức chú sáu hiện tại, bởi vì ông mất sớm, ngược bà sáu sống thọ tới gần trăm tuổi, trường thọ hơn tất cả .

 

Lúc Lý Thế Thanh trông khá nhã nhặn, vóc tầm thước cao cũng lùn nhưng nom rắn rỏi, đúng là dáng dấp của nghề thu mua.

 

“Hữu Quế đấy , cha cháu dạo thế nào ? Nghe đỡ hơn chút hả? Kiến Minh với Kiến Hoa sắp chuyển thành công nhân chính thức nhỉ? Ngày tháng của nhà cháu sắp đến đấy, cả nhà cháu cũng thành phố, thành thành phố hết cả thôi.” Lý Thế Thanh híp mắt chào hỏi Lý Hữu Quế, trông vẻ mực quan tâm đến tình hình nhà cô.

 

Lý Hữu Quế chỉ nhạt một tiếng.

 

Trước khi gặp mặt chú , Lý Hữu Quế còn chút tò mò, dẫu cũng là chú ruột. Thế nhưng khi Lý Thế Thanh những lời , Lý Hữu Quế sực nhớ từ lúc cô xuyên tới đây đến nay, đám chị em của cha từng ló mặt sang lấy một , cô liền chẳng còn chút mong đợi nào nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-44-co-chi-muon-cuoi-nhat.html.]

Anh em ruột thịt của họ liệt giường, cả một nhà nghèo đến mức đứt bữa rách rưới, mà chẳng một nào chìa tay giúp đỡ, ngay cả một bộ quần áo cũ cũng chẳng buồn bố thí. Lý Hữu Quế cuối cùng cũng thấu hiểu tâm trạng của cô ruột ở kiếp .

 

Người chẳng coi thì Lý Hữu Quế cũng chẳng trông mong gì, chẳng qua chỉ là đôi bên cùng lợi dụng lẫn mà thôi.

 

“Chú, cảm ơn chú quan tâm ạ. Củi cháu để ở đây khiêng trong giúp chú?” Lý Hữu Quế cũng mỉm hỏi ông.

 

Kết quả, chú ruột Lý Thế Thanh căn bản chẳng thèm khách sáo: “Hữu Quế, cháu khiêng trong giúp chú , để ở ngoài trộm mất đấy.”

 

Lý Hữu Quế: “...”

 

Khiêng thì khiêng. Lý Hữu Quế một tay ôm bốn năm khúc gỗ kéo tuốt trong nhà. Căn nhà của Lý Thế Thanh phía là phòng khách, ở giữa ngăn hai buồng ngủ, phía là gian bếp và nơi chứa đồ đạc lặt vặt, củi đun xếp ở tận góc trong cùng.

 

Phải chuyển sáu chuyến Lý Hữu Quế mới mang hết bộ gỗ trong. Trong suốt quá trình đó, ba cô em họ chỉ giương mắt , ngay cả chú ruột Lý Thế Thanh cũng chẳng buồn giúp một tay, chui tọt buồng chẳng đang cái gì.

 

“Chú ơi, cháu chuyển xong hết , thím bảo đưa cho cháu hai tệ ạ.” Lý Hữu Quế phủi bụi bặm , cất giọng sang sảng gọi với trong buồng.

 

Người khách khí thì cô khách sáo gì? Thứ gì đáng đòi thì đòi, thứ gì đáng lấy thì lấy.

 

Lý Thế Thanh cùng ba cô con gái vạn ngờ Lý Hữu Quế thẳng thừng đến thế, cả nhà đều ngớ kinh ngạc.

 

“Thím cháu gì với chú , nhưng thím bảo bao nhiêu thì là bấy nhiêu, chú lấy cho cháu ngay đây.” Lý Thế Thanh chẳng rõ là thật sự giả vờ , ông phản ứng nhanh, giả bộ buồng lấy hai tệ đem đưa cho Lý Hữu Quế.

 

“Chú, cháu về đây ạ.” Chỉ hai tờ một đồng, Lý Hữu Quế đón lấy vẫn đếm cẩn thận mới chào một câu cất bước rời .

 

Không kỳ vọng thì cũng chẳng thất vọng.

 

Mối quan hệ thế cũng , Lý Hữu Quế tức giận cũng chẳng buồn rầu, bởi vì đáng đau lòng là cô mà là cha cô.

 

Đằng nào cũng về đến đây, Lý Hữu Quế thẳng lên núi đốn củi tiếp mà ghé về nhà một chuyến. Ở nhà húp xong một bát cháo rau dại lớn, cô lấy rượu t.h.u.ố.c xoa bóp chân cho Lý Thế Dân, đưa hai tệ lấy từ chỗ Lý Thế Thanh cho Lương Anh.

 

“Mẹ, tiền cầm bắt ít gà con, vịt con về nuôi, nếu phép nuôi lợn thì bắt lấy một con lợn giống về nuôi luôn, thiếu tiền thì bảo con.” Lý Hữu Quế mấy ngày nay bận quá nên quên béng mất chuyện , lúc gặp mới sực nhớ , vội móc tiền đưa cho bà dặn dò.

 

Lương Anh định nhận nhưng Lý Hữu Quế nhét ngược tay, bà ngẫm nghĩ một lát mới ngập ngừng bảo: “Lợn thì nuôi , chứ gà thì nhà nuôi bốn, năm con, vịt cũng chỉ nuôi hai, ba con thôi.”

 

Chuyện nuôi lợn tạm thời bàn tới, gà vịt mà nuôi chừng thì Lý Hữu Quế cũng lòng . Ăn một con nuôi bù một con, chỉ cần duy trì lượng bốn năm con là , cô thấy việc chẳng gì khó khăn.

 

“Ngày mai con sẽ hỏi chú đội trưởng.” Lý Hữu Quế vội ghi nhớ chuyện lòng, đại sự liên quan đến việc thịt ăn thì mà quên ?

 

Ăn xong bữa trưa, Lý Hữu Quế liền vội vã rời ngay, cô còn mấy chục khúc củi đốn về giao cho .

 

Bây giờ ở nhà chỉ ba đứa nhỏ, Lý Kiến Văn buổi trưa cũng tan học về nhà, Lương Anh buổi trưa cũng dắt bò về ăn cơm, đến chiều ai thì , ai học thì học, Lý Hữu Quế cảm thấy yên tâm.

 

Còn về tổ ong mật, sở dĩ Lý Hữu Quế đem ngoài là vì cô yên tâm. Cô chỉ sợ cửa nẻo cùng ổ khóa trong nhà phòng trộm cắp, cứ cất trong gian của vẫn là an tâm nhất.

 

 

Loading...