Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 43: Thật Là Khéo Quá

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:46:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bó tay thật.

 

Đốn củi một ngày kiếm 4 tệ.

 

Mười ngày là 40 tệ, ôi trời, tính thì , tính giật cả , xem chừng kiếm ăn cũng khá khẩm đấy chứ, dường như chẳng hề thua kém thu nhập từ việc núi sâu bắt thú hái nấm đem bán chút nào.

 

Tuy nhiên, cũng ai cũng chịu bỏ tiền mua củi về đun, trừ khi là gia đình cán bộ, vợ chồng cùng nhà nước già quê đỡ đần mới bỏ tiền mua củi, chứ đại đa đều tự đốn củi về dùng.

 

Lý Hữu Quế chỉ nhận hai mối thôi, muỗi tuy nhỏ cũng là thịt, cô chẳng hề chê bai.

 

Thời gian đợi , lúc quả thực còn sớm nữa, đốn củi thì nhanh chân lên.

 

Thế là, Lý Hữu Quế xách đồ vội vã chạy về nhà. Về tới nơi, cô cất đồ trong phòng, lấy hai cuốn vở và hai cây bút chì đưa cho Lý Hữu Liễu và Lý Kiến Hoàn luyện chữ mới, chia cho mỗi đứa một viên kẹo, phần của cha cũng thiếu. Dặn dò chỗ sắp xong, Lý Hữu Quế mới cầm d.a.o đốn củi, bao tải cùng dây thừng vội vã lên đường.

 

Vừa khỏi thị trấn, Lý Hữu Quế liền co cẳng chạy như bay. Thời gian gấp gáp, nhiệm vụ nặng nề, cô chỉ một buổi sáng để núi sâu lấy mật ong nên bắt buộc khẩn trương.

 

Lý Hữu Quế tăng tốc hết cỡ, chỉ mất nửa tiếng đồng hồ xông tới rìa ngoài núi sâu. Khu vực bên ngoài cũng ít đang đốn cây, cô chẳng buồn để ý mà đ.â.m thẳng một mạch sâu trong rừng rậm.

 

Mọi : “...”

 

Trong núi sâu, cảm quan phương hướng và trí nhớ của Lý Hữu Quế đều cừ, cô một mạch chạy thẳng về hướng tổ ong mật.

 

Chỉ chạy hơn nửa tiếng cô tìm thấy tổ ong nọ. Đến thở một cô cũng kịp thở, liền lấy mười cây điếu ngải mang theo dùng dây leo buộc thật chặt, rút một bao diêm châm lửa đốt bó ngải cứu .

 

Mười cây điếu ngải cháy đượm, khói bốc lên nghi ngút. Lý Hữu Quế nghĩ ngợi một hồi vẫn lấy vải bọc kín mặt , chỉ chừa hai con mắt, đó ôm bó ngải đang nghi ngút khói thoăn thoắt trèo lên cây.

 

Lần đầu tiên thử nghiệm chẳng rõ hiệu quả , Lý Hữu Quế manh động tay ngay mà hết thăm dò đưa cả bó điếu ngải đang nhả khói hun tổ ong.

 

hun khói, cẩn thận dùng d.a.o đốn củi cắt rời tổ ong . Tổ ong bám chặt một cành cây khá lớn, Lý Hữu Quế thể chặt đứt cả cành cây to như thế , điều đó thực tế.

 

May cách dùng điếu ngải hun ong quả thực hiệu nghiệm, hề con ong nào bay tấn công cô. Thấy hiệu quả tuyệt vời như , động tác của Lý Hữu Quế tự nhiên càng thêm mau lẹ. Hơn nữa nhờ gian hỗ trợ, đầy hai mươi phút cô cắt trọn vẹn cả tổ ong xuống.

 

Tổ ong rơi trọn vẹn trong bao tải. Lý Hữu Quế cách nào ư? Lúc tổ ong sắp rụng, cô trực tiếp ngậm chặt cả bó điếu ngải trong miệng, một tay mở rộng miệng bao tải đón sẵn phía tổ ong từ từ lồng . Khi lồng gần nửa tổ, cô dùng d.a.o c.h.é.m đứt phần cuống tổ ong còn dính cây cho nó rơi tọt trong bao tải, đó buộc chặt miệng bao mới lấy bó ngải cứu trong miệng .

 

Được lắm, mỏi hết cả mồm, miệng tê rần cả .

 

Tiếc là chỉ hai bàn tay, bằng vất vả thế ? thì mấy cây điếu ngải thật sự hiệu nghiệm.

 

Lý Hữu Quế mừng rơn. Cô chuẩn tụt xuống cây để dập tắt tàn lửa bó điếu ngải. Lúc điếu ngải còn cháy hết một phần ba, vẫn còn dùng thêm mấy nữa, quá hời.

 

Nào ngờ, đợi Lý Hữu Quế trèo xuống đất thì trong rừng cây truyền đến tiếng động xào xạc. Vốn thính tai luôn cảnh giác, Lý Hữu Quế lập tức im thin thít như thóc ngâm.

 

Ai?!

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

? Hay là mãnh thú?

 

Trong đầu Lý Hữu Quế chỉ hai khả năng suy đoán . Giữa lúc cô đang âm thầm đề phòng thì tiếng động bỗng ngày một lớn hơn, chẳng mấy chốc vài từ trong lùm cây chui .

 

“Ha, ngay là em gái mà!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-43-that-la-kheo-qua.html.]

“Em gái, chúng gặp ! Tay em cầm cái gì thế ? Sao bốc khói nghi ngút ? Bọn từ đằng xa thấy khói .”

 

“Em gái, em ở cây gì đấy? Có tóm thứ gì ngon nghẻ ?”

 

Là bạn chứ thù. Mấy đến hóa quen, ai nấy đều khoác bộ quân phục màu xanh ô liu quen thuộc, mặt bôi nước cỏ xanh ngụy trang, tay cầm ống nhòm, bên hông cũng giắt đồ cộm lên.

 

Họ ngửa cổ lên Lý Hữu Quế mồm năm miệng mười ríu rít, mặt ai nấy đều tươi hớn hở.

 

Khéo thật đấy.

 

Lại đụng mặt .

 

Khi Lý Hữu Quế thấy bọn La Đình, Vu Cương Thiết, Liễu Ái Quốc và La Tiểu Long, cô cũng cạn lời , quả thật là quá duyên, cứ luôn chạm trán trong núi sâu.

 

Song, may mà là bọn họ chứ khác, bằng e là nhào vô cướp đồ của cô , chuyện khách khí lịch sự thế .

 

Vì thế, Lý Hữu Quế thoăn thoắt tuột từ cây xuống, chẳng thèm giấu giếm nửa lời.

 

“Hôm qua em phát hiện ở đây một tổ ong mật, hôm nay cố ý lấy mật, mới thu hoạch xong còn tươi nguyên đây .”

 

Lý Hữu Quế còn mở hé miệng bao tải cho họ xem, còn bản cô thì ấn đầu bó điếu ngải xuống nền đất để dập tắt tàn lửa.

 

“Em gái, em đỉnh quá mất, ngay cả ong mật cũng dám đụng , em quả thật bình thường!” La Tiểu Long khi ngó qua tổ ong to tướng liền khâm phục Lý Hữu Quế như nước sông cuồn cuộn.

 

đấy em gái, em cách nào thế?” Liễu Ái Quốc cũng tò mò hỏi han, cũng thấy Lý Hữu Quế vô cùng cừ khôi.

 

“Ong mật sợ khói xông, nếu các phát hiện tổ ong cũng thể dùng cách . Lần em dùng điếu ngải cứu, ngải cứu khô cũng , nhưng tuyệt đối chủ quan, em cũng là gặp may thôi.” Lý Hữu Quế giấu giếm bí quyết, thật từng ly từng tí.

 

Tức thì, ngoại trừ La Đình , ba đàn ông đều mang vẻ mặt bội phục sát đất.

 

“Em gái, ngờ em kiến thức hiểu như .” Vu Cương Thiết giơ ngón tay cái về phía Lý Hữu Quế, tán thưởng.

 

Lý Hữu Quế quả thực hề vẻ quê mùa thô kệch của con gái nông thôn, ngược còn toát một khí chất nổi bật khó tả, ba đàn ông đều nghĩ chắc hẳn đây là phong thái của học.

 

“Các nếm thử một chút ?” Lý Hữu Quế vô cùng hào phóng mời họ ăn mật ong. Những đối với cô thì cô cũng đối với họ.

 

Liễu Ái Quốc và La Tiểu Long thì khoái chí liền, vui vẻ rút ngay con d.a.o găm mang theo rạch một góc tổ ong, khoét mấy mẩu sáp ong màu vàng trắng, chia mỗi một miếng bỏ miệng nhai.

 

Vừa thơm ngọt lịm.

 

Chỉ La Đình và Lý Hữu Quế là nếm thử. Hai ở hai đầu, ai một lời cũng chẳng đối phương, nhưng trong cảm nhận của mỗi thì sự hiện diện của vô cùng rõ rệt.

 

“Em gái , giá mà ngày nào bọn cũng gặp em, cùng hợp tác săn lợn rừng, tìm mật ong thì mấy!” La Tiểu Long cực kỳ yêu quý Lý Hữu Quế, bởi vì hễ gặp cô là gặp chuyện may mắn.

 

Vu Cương Thiết và Liễu Ái Quốc trong lòng đều cực kỳ đồng tình với lời của La Tiểu Long, nhưng họ còn nhiệm vụ huấn luyện vai, dám bộc trực buột miệng như .

 

“Đồng chí La Tiểu Long, còn nhớ phận của đấy? Có cần cho xuất ngũ về quê ngày ngày săn lợn rừng tìm mật ong ?” Sắc mặt La Đình sa sầm xuống, đen như đ.í.t nồi nghiêm giọng răn đe ba tên cấp .

 

Á á á, Liên trưởng La nổi giận ! Ba đàn ông to xác lập tức rùng một cái, vội vàng tống hết miếng mật ong trong tay mồm, nhanh chóng nghiêm chỉnh tác phong quân nhân, một tiếng thở mạnh cũng dám phát .

 

 

Loading...