Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 40: Nữ Sát Tinh Không Thể Đụng Vào
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:46:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nấm hương, mộc nhĩ, linh chi cùng các loại đồ rừng chất đống như ngọn núi nhỏ bên trong gian, trong mắt Lý Hữu Quế tất cả đều là tiền.
Ngay cả quả dại cũng chiếm một góc nhỏ trong gian, thu hoạch quả thực vô cùng khá khẩm.
Ngoài còn bốn, năm con gà rừng và thỏ hoang, Lý Hữu Quế thật sự mừng đến ngậm miệng.
Tiền tiền tiền, là tiền cả, hai mắt cô sắp biến thành biểu tượng đồng tiền luôn .
Trải qua mấy tiếng đồng hồ miệt mài chiến đấu, lúc ánh sáng trong núi sâu bắt đầu mờ tối. Ngày mùa đông ngắn ngủi, may mà hôm nay nắng ráo, bằng trong rừng rậm sẽ còn âm u hơn nữa.
Thời gian còn sớm, Lý Hữu Quế cũng tham lam nữa. Cô cẩn thận phân biệt phương hướng, sợ nhầm đường nên còn tìm một cái cây cao to nhất trèo tít lên ngọn để xác định vị trí Tô Trấn. Lên đến ngọn cây định vị xong xuôi, định trèo xuống rời thì ánh mắt cô vô tình quét trúng một bọc đồ to đùng cái cây cách đó xa.
Không, chẳng bọc đồ, mà là một tổ ong.
Ong mật, mật ong, sáp ong.
Trong khoảnh khắc, đầu óc Lý Hữu Quế chỉ ngập tràn thứ ngọt ngào thơm phức , đây đúng là đồ hiếm .
Mắt Lý Hữu Quế kìm mà sáng rực lên. Cô thích thú tuột xuống cây vội vàng trèo lên một cây sát cạnh tổ ong, cách chừng hai mét quan sát cái tổ ong to bằng cả chiếc tủ khử trùng .
Làm bây giờ? Rất lấy mật và sáp ong, nhưng lũ ong độc, lượng đông đảo. Cô đối thủ của chúng, cự lực kim cang cũng chẳng vạn năng.
Nhìn đồ ngay mắt mà lấy , Lý Hữu Quế vô cùng cam lòng. Thế nhưng cô thể vì chút mật ong mà mạo hiểm cả đàn ong chích cho thừa sống thiếu c.h.ế.t, chẳng bõ công, cô thể để mất mạng ở đây .
Lý Hữu Quế nghĩ ngợi một hồi, tạm thời đ.á.n.h dấu vị trí , chờ khi nào nghĩ cách mới lấy mật.
Ghi nhớ xong vị trí, Lý Hữu Quế nhanh chóng rảo bước ngoài. May mắn là cảm quan phương hướng của cô từ đến nay đều , cứ nửa tiếng trèo lên cây định vị một , chỉ mất hơn một tiếng khỏi núi sâu.
Vừa đến rìa ngoài của núi sâu, Lý Hữu Quế liền đặt nửa bao tải nấm và mộc nhĩ sang một bên, hai tay vung d.a.o bắt đầu đốn cây. Cô chỉ cần vung hai ba nhát là hạ gục một cây, một đốn liền hơn ba mươi cây. Với sức lực hơn , tốc độ của cô chẳng hề chậm chạp chút nào.
Lý Hữu Quế gom mấy chục cây , dùng dây thừng gai cùng hơn chục sợi dây leo bện chặt, bó vô cùng chắc chắn.
Xong xuôi, cô một tay xách bao tải, một chân đá bó gỗ lăn xuống núi, đá thong thả bước theo, nhẹ nhàng đến thể nhẹ nhàng hơn.
Chẳng tốn chút công sức nào cô xuống đến chân núi. Lúc , ven sườn núi vẫn còn ít đang cắm cúi đốn cây. Mọi đều đợi trời sẩm tối mới chịu về, đốn chừng nào chừng nấy, dẫu ai cũng một mẻ cho xong chứ chẳng tốn thời gian dây dưa việc .
“Oa, Lý Hữu Quế, một cô mà đốn nhiều cây thế cơ !”
Có nhận Lý Hữu Quế, chắc hẳn đây là đầu tiên tận mắt chứng kiến cô đốn củi nên vô cùng kinh ngạc. Nếu tận mắt thấy Lý Hữu Quế một tay cầm d.a.o đốn củi, một chân đá phăng bó gỗ to tướng từ núi lăn xuống thì khéo kẻ đỏ mắt ghen tị mà xông tới cướp .
Tiếc , ai mà Lý Hữu Quế sức khỏe phi thường? Ai mà thấy dáng vẻ oai phong cùng tiếng động ầm ầm của cô? Kẻ nào sợ c.h.ế.t thì cứ nhào vô.
“Cháu khỏe mà.” Lý Hữu Quế híp mắt vung vung con d.a.o trong tay, một chân còn lơ đễnh tung thêm một cú đá bó củi nhà . Hơn ba mươi khúc gỗ ngoan ngoãn lăn lông lốc về phía mấy mét mới từ từ dừng .
Mọi há hốc mồm, bất giác rụt cổ co rúm : “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-40-nu-sat-tinh-khong-the-dung-vao.html.]
Nữ sát tinh , tuyệt đối chọc .
Lý Hữu Quế cũng chẳng nhiều, cất bước: “Cháu về đây, tiếp tục nhé.”
Dứt lời, cô vặn bước đến bó gỗ, sự chứng kiến của bao nhiêu con mắt nhẹ nhàng tung một cước, bó gỗ liền lăn tiếp mấy mét.
Mẹ kiếp, sức mạnh thần thánh gì thế ? Mọi mà thấy thốn cả chân. Bản họ căn bản đá nổi bó gỗ to nhường , , đừng là đá, ngay cả đẩy cũng chắc lay chuyển nổi.
Không thể dây .
Thế là, chỉ đành trố mắt Lý Hữu Quế tủm tỉm, một tay cầm d.a.o đốn củi, một tay xách bao tải, cứ một cước một cước đá bó gỗ như đang chơi đùa.
Đợi khi đá bó gỗ tới chỗ vắng , Lý Hữu Quế mới lấy phần dây thừng và dây leo còn thừa bện thành một sợi dây thừng dài chắc, kéo lê thong thả về nhà.
Trời còn tối hẳn Lý Hữu Quế về đến nơi. Lần cô kéo gỗ đến cửa nhà nữa mà vòng qua một đoạn đường nhỏ men theo bờ ao để về gian nhà của nhà .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Chị cả, chị về ạ!” Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu sớm thấy tiếng động lớn bên ngoài, tò mò chạy cửa thì là chị cả đốn củi trở về.
“Chị cả, để em xách cho.” Lý Hữu Liễu hào hứng chạy xách bao tải trong tay chị cả, hai mươi cân nấm và mộc nhĩ mà cô bé cũng xách nổi.
Còn hai tay Lý Kiến Văn thì chủ động nắm lấy sợi dây thừng Lý Hữu Quế đang kéo, bé cũng dốc sức giúp chị cả chia sẻ gánh nặng công việc.
Gần đây ăn uống khá hơn, dù chỉ là lòng lợn thì đó cũng là thịt, cả nhà còn gầy gò ốm yếu vì suy dinh dưỡng như nữa, tinh thần sắc mặt đều cải thiện trông thấy.
Lương Anh sớm nấu xong cơm. Dạo gần đây theo yêu cầu của Lý Hữu Quế, buổi tối trong nhà bắt đầu ăn cơm gạo tẻ, chỉ là vẫn dám ăn thả phanh mà mỗi một bát. Bát của lớn thì to hơn một chút, còn từ Lý Hữu Liễu trở xuống ba đứa nhỏ chỉ ăn bát nhỏ, nhất là hai đứa út dù bát nhỏ nhưng đều ăn no nê.
“Mẹ, xào thêm một đĩa nấm ạ, dùng mỡ lợn với tóp mỡ xào, ngon đưa cơm.” Trong tay Lý Hữu Quế hơn một trăm ba mươi tệ nên vô cùng tự tin, bắt đầu yêu cầu và đòi hỏi hơn trong cuộc sống, thấy liền lên tiếng.
là đứa con gái phá của mà.
Lương Anh định mở miệng từ chối yêu cầu xa xỉ của con gái, nhưng đống nấm và mộc nhĩ mà Lý Hữu Liễu đổ từ bao tải, mấy chục khúc gỗ kéo về, bà chỉ đành mím môi nhặt nấm đem rửa sạch, đun nóng chảo mạnh tay múc một muỗng mỡ lợn thả xào.
Trong khi đó, Lý Hữu Quế và Lý Kiến Văn phối hợp nhịp nhàng, một chặt bỏ cành thừa, một khiêng gỗ xếp gian nhà củi nhỏ đối diện gian bếp.
Nhà ở thị trấn hiếm khi sân riêng, đất thổ cư đa hình chữ nhật, dài hẹp chứ rộng. Nếu là nhà ở riêng biệt thì thường phía là nhà ở, nửa chừa một khoảnh sân nhỏ, cái sân nhỏ đó chỉ đủ nuôi gà nuôi lợn hoặc dựng cái chuồng bò.
Còn như nhà Lý Hữu Quế, một căn nhà dài ngăn cho ba hộ cùng ở thì tuyệt nhiên cái sân nhỏ kiểu , ngay cả gà cũng nuôi ngay trong nhà.
Hai chị em chuyển hết gỗ gian nhà củi đơn sơ xong, phủi sạch bụi bặm , rửa tay sạch sẽ vặn bàn ăn cơm.
Lòng lợn và xương sớm ăn hết. Lúc thịt ăn thì rau xanh chẳng cần tra mỡ, giờ thịt nên Lý Hữu Quế mới bảo khi nấu ăn hãy cho nhiều mỡ một chút, may là Lương Anh cũng chịu theo.
Dù thịt, cả nhà vẫn ăn uống vô cùng ngon lành, bao giờ để thừa một hột cơm cọng rau nào, lúc nào cũng sạch bách mâm bát.