Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 36: Không Tự Tìm Đường Chết Thì Sẽ Không Chết

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:46:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tạo nghiệp mà.

 

Lại ức h.i.ế.p đến mức .

 

Sao cái gì cũng chiếm tiện nghi thế?

 

La Trung Hoa và tất cả các xã viên mặt xong, trong lòng thoải mái. Lại khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm nước mắt của Lý Hữu Quế, dáng vẻ đáng thương vô cùng, nghĩ nhà cô nghèo rớt mồng tơi, thể ức h.i.ế.p như .

 

Trong phút chốc, trái tim của những mặt đều nghiêng về một phía. Nhà Lý Hữu Quế nghèo đến mức từng ăn cơm no, điều ở vùng phía Nam chuyên trồng lúa nước hai vụ một năm quả thật hiếm thấy. Người ở vùng chỉ ăn cơm trắng và cháo, nhưng nhà ai mà quanh năm suốt tháng ăn cháo , hơn nữa còn là loại cháo rau dại nhiều hơn gạo.

 

Nhà Lý Hữu Quế nghèo đến mức , mà vẫn nhòm ngó đồ của họ, chẳng lẽ những là thổ phỉ, là cường đạo ? Bây giờ là thời đại mới , thời xưa nữa.

 

Thảo nào con bé Lý Hữu Quế hô cướp, bây giờ bọn họ cũng cảm thấy đó chính là ăn cướp.

 

“Từ bây giờ trở , ai mà còn dám tùy tiện lục lọi đồ của khác, hoặc mở miệng vươn tay đòi đồ, tất cả đều đưa lên đồn công an, trừ công điểm. Ai cảm thấy ngày tháng quá nhàn rỗi, thể đến chỗ nhận việc mười công điểm và mười hai công điểm, cho các mệt c.h.ế.t thì mang họ La. Các cần mặt mũi, nhưng còn cần mặt mũi đấy, nỡ mở miệng đòi đồ của một cô gái nhỏ ? Có nỡ bóc lột một gia đình nghèo đến mức sắp cơm ăn , các là...” La Trung Hoa tức giận đến mức nên lời, chuyện hôm nay thật sự quá đáng .

 

Tất cả : “...”

 

Oan uổng quá, bọn họ ý đó. Lời Đội trưởng La hết ai mà hiểu ý? Bọn họ đều dọa cho giật thót .

 

Lập tức, bốn Lưu Mỹ, Tô Phương, La Thất Muội, Lại Mỹ Linh đều trở thành đối tượng chán ghét. Đặc biệt là khi nhớ dáng vẻ bọn họ vứt cuốc, giống như mèo ngửi thấy mùi cá lao tới vây quanh Lý Hữu Quế, dáng vẻ ăn uống thật sự quá khó coi.

 

“Hữu Quế, con về ? Sao con ?”

 

“Chị cả, chị về .”

 

Lúc Lý và Lý Hữu Liễu cũng nhận tin tức, nhưng ai cho bọn họ là xảy chuyện, nên khi hai con vui vẻ chạy tới mới phát hiện điều , tại Lý Hữu Quế thành thế ?!

 

Ách.

 

Lý Hữu Quế đang diễn kịch nhập tâm, ngờ và em gái út tiếng chạy tới. Trong lòng cô thầm kêu hỏng bét, nếu Lý mà chuyện, chẳng sẽ buồn c.h.ế.t ?

 

Quả nhiên, cần cô lên tiếng nhanh nhảu kể chuyện cho Lý và Lý Hữu Liễu . Người đó còn xong, nước mắt của Lý và Lý Hữu Liễu tuôn rơi lã chã. Đặc biệt là Lý, dáng vẻ đau lòng tột độ đó khỏi , ngoài đều cảm thấy quá đáng thương.

 

Quá đáng thương, trong nhà chỉ ngần đồ đạc, mà còn nhòm ngó, đây là cho sống nữa mà.

 

“Hữu Quế...” Mẹ Lý đến mức thở , vất vả lắm mới những ngày tháng chút hy vọng, thấy một tia sáng, kết quả...

 

Lý Hữu Liễu thì trực tiếp hơn nhiều, cô bé dùng ánh mắt thù hận mấy phụ nữ , lớn tiếng hét: “Các là đồ tồi, các ép c.h.ế.t chị cả , ép c.h.ế.t nhà chúng .”

 

Lưu Mỹ, Tô Phương và những khác xong thật sự chấn động cả , sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, sốt ruột vô cùng. Bọn họ lên tiếng biện minh, kết quả những ông chồng tức vội giáng cho ít nắm đấm, ai thèm can ngăn nữa.

 

Không tự tìm đường c.h.ế.t thì sẽ c.h.ế.t mà.

 

“Mẹ, em gái, con , may mà Đại đội trưởng và các chú các bác ở đây, bọn họ đạt mục đích .”

 

“Mẹ , mua t.h.u.ố.c cho ba, mua đường đỏ cho bồi bổ cơ thể, còn tiết kiệm tiền và tem phiếu mấy tháng trời để may áo bông mùa đông cho nhà. Mùa đông năm nay chúng còn c.h.ế.t rét nữa .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-36-khong-tu-tim-duong-chet-thi-se-khong-chet.html.]

 

Lý Hữu Quế đương nhiên điểm dừng, vốn dĩ chỉ định dạy dỗ mấy phụ nữ đỏ mắt ghen tị khác sống một trận, chứ để nhà đau lòng. Cô vội vàng đưa đồ trong tay cho Lý xem.

 

“Mẹ Hữu Quế , đừng nữa, chị xem hai đứa con trai của chị bao, sợ lạnh nên mua áo bông, còn mua t.h.u.ố.c cho ba Hữu Quế, chừng còn gửi tiền về cho tiêu đấy.”

 

, Hữu Quế , hai đứa con trai của chị hiếu thảo. Mau bảo Hữu Quế mang đồ về nhà , chắc con bé bộ cả ngày .”

 

Mấy phụ nữ nổi lòng thương cảm, vội vàng giúp đỡ khuyên nhủ. Trong lòng bọn họ cũng cảm thấy hai đứa con trai của Lý xem , ngoài mà vẫn nhớ đến gia đình.

 

Lý Hữu Quế ở bên cạnh cũng liên tục gật đầu. Suy nghĩ một chút, cô nhét đồ trong tay cho Lý và Lý Hữu Liễu, : “Mẹ, em gái, hai mang đồ của các về , nhân tiện ở nhà nấu cơm trông các em, con chăn bò cho hai , lát nữa con mới về.”

 

Lúc , Lý và Lý Hữu Liễu dù cũng chỉ đành theo lời cô, xách chặt hai túi đồ lớn về nhà. Về đến nhà, bọn họ vội vàng cất hai túi đồ trong phòng khóa .

 

Đội trưởng La thấy chuyện cuối cùng cũng xong, cũng , thấy Lý Hữu Quế ngoan ngoãn chăn bò, trái tim đang treo lơ lửng cũng đặt xuống.

 

Tuy nhiên, chú hung hăng trừng mắt bốn kẻ đầu sỏ và chồng của bọn họ, tức giận ném một câu tầm hạn hẹp.

 

Lập tức, mấy đàn ông hổ đến mức hận thể tìm một cái lỗ nẻo mà chui xuống. Hôm nay thật sự quá mất mặt, ai mà chuyện của mấy bọn họ chứ?

 

Tức giận đến mức tối hôm đó mấy đàn ông đ.á.n.h cho bốn phụ nữ một trận nữa mới xả cơn giận.

 

Kể từ khi xảy chuyện , bầu khí trong đại đội lập tức lên nhiều. Không còn ai dám trắng trợn lục lọi đồ của nhà khác nữa, ngay cả Đội trưởng La cũng cảm thấy đây là chuyện .

 

Lý Hữu Quế lùa bò ăn cỏ hơn một tiếng đồng hồ, đó mới thong thả lùa chúng về chuồng bò của đội sản xuất, coi như thành nhiệm vụ hôm nay.

 

Đợi đến khi cô về đến nhà, Lý và mặt đông đủ, cơm cũng nấu xong, đang đợi cô về ăn cơm.

 

Về phần những thứ Lý Hữu Quế mang về, Lý và nắm đại khái. Cả nhà rửa sạch tay, dọn bát đũa cùng xuống ăn cơm.

 

Lần cháo rau dại Lý nấu đặc hơn nhiều, nhưng vẫn nỡ nấu cơm. Trên bàn ăn nhiều nhất cũng chỉ một đĩa rau xanh luộc, ngoài còn gì khác.

 

Trên bàn ăn nhà Lý Hữu Quế, quanh năm suốt tháng đều chỉ hai món . Cả nhà ăn uống kham khổ, đến một giọt dầu cũng chẳng nhiều. Thế nhưng, một ai ý kiến, gần như là cho gì ăn nấy, lớn trẻ nhỏ đều cảnh của gia đình.

 

, Lý Hữu Quế chịu nổi.

 

“Mẹ, con quên với , các còn nhờ mua một bộ nội tạng lợn, một khúc xương, ba cân mỡ lợn.” Lý Hữu Quế đặt bát đũa trong tay xuống, chui phòng tìm cái túi vải, đó lấy từ trong gian bộ nội tạng lợn, khúc xương và mỡ lợn bọc trong những chiếc lá to.

 

Nhiều đồ thế ?!

 

Mẹ Lý, ba Lý, Lý Hữu Liễu, Lý Kiến Văn và Lý Kiến Hoàn đều đến ngây . Thằng nhóc Lý Kiến Nghiệp cái gì cũng hiểu, chỉ cắm cúi húp cháo.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Chị...”

 

“Hữu Quế.”

 

“Mẹ, con xào chút gan lợn ăn, lát nữa chúng rửa sạch nội tạng lợn, rán mỡ lợn. Nội tạng lợn và xương để lâu , nên ăn thì cứ ăn, đừng tiết kiệm để bụng khác, ăn bụng mới là của .” Lý Hữu Quế để bọn họ lên tiếng, trực tiếp tay thái một nửa miếng gan lợn để xào.

 

 

Loading...