Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 34: Vui Phơi Phới

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:45:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Màn mắt đầu tiên của Lý Hữu Quế.

 

Hai con lợn rừng to béo.

 

là sướng rơn .

 

Giờ phút , Lý Hữu Quế chỉ huýt sáo một tiếng thật vang để bộc lộ hết niềm vui sướng hân hoan khi gặt hái một mùa màng bội thu, khóe môi cô nhếch lên toe toét từ nãy đến giờ mà chẳng hề ý định hạ xuống.

 

Vui quá là vui, hôm nay dân làng vui mà vui thế...

 

Hai con lợn rừng mỗi con áng chừng nặng hơn trăm cân, gộp là ngót nghét ba trăm cân thịt chứ chẳng ít, ngay cả La Đình bên cạnh cũng kìm mà ánh mắt sáng rực lên.

 

Thế nhưng...

 

“Cô em , hành động của cô quá nguy hiểm. Dù sức lực của cô lớn đến chăng nữa thì cũng tuyệt đối tự đặt chỗ nguy hiểm như thế. Phải suy tính , phép liều như nữa đấy.” La Đình nhịn nỗi sợ hãi muộn màng trong lòng mà nghiêm giọng phê bình cô một trận.

 

Lý Hữu Quế: “!”

 

ngốc nghếch đến mức .

 

Thế nhưng, đàn ông mắt rõ ràng là đang thật lòng lo lắng cho sự an nguy của cô, thêm mấy tiếp xúc đây, thực sự ý nên Lý Hữu Quế liền ngoan ngoãn, khiêm tốn tiếp thu lời phê bình của La Đình.

 

Dáng vẻ ngoan ngoãn điều cùng thái độ nhận thành khẩn của Lý Hữu Quế khiến La Đình lòng, ngẫm nghĩ một lát nảy một chủ ý trong đầu:

 

“Hai con lợn rừng là công lao của cô, một cô cũng chẳng thể nào khiêng hết về nhà . Chi bằng thế , lợn rừng bán đứt hết cho đơn vị của chúng , chúng sẽ thanh toán đầy đủ cả tiền mặt lẫn tem phiếu, cô thấy thế nào?” La Đình là thật lòng tính toán chu cho cô, vặn thể giải quyết vấn đề cải thiện bữa ăn cho đơn vị bộ đội của , đúng là một mũi tên trúng hai đích.

 

Điều đương nhiên là quá ! Lý Hữu Quế xong hai mắt liền sáng rực lên như sa, cô mừng rỡ gật đầu lia lịa với La Đình, tán thành với cách giải quyết thấu tình đạt lý của .

 

Thế là bốn đàn ông chia hai nhóm, cứ hai hợp sức khiêng một con lợn rừng to tướng, còn Lý Hữu Quế thì thảnh thơi nhẹ nhàng xách chiếc túi vải theo lưng bọn họ. Vừa tiện tay hái nấm, vặt quả dại ven đường, tuyệt đối để lãng phí bất kỳ thứ gì gặp đường .

 

Đơn vị bộ đội của bọn họ đóng quân bộ ngay tại Ngô Trấn, cách khu rừng sâu cũng chẳng xa xôi gì, chỉ bộ đầy nửa tiếng đồng hồ là thấy san sát những dãy nhà doanh trại quân đội hiện mắt.

 

“Anh La , nghĩ kỹ , nếu nhờ các phát hiện lợn rừng từ , các giúp phân tán sự chú ý của chúng nó thì cũng chẳng tài nào hạ gục cả hai con lợn to thế . Đây là kết quả của sự hợp tác phân công giữa , thể nào mặt dày ăn mảnh một , thế nên quyết định chỉ lấy tiền và tem phiếu của một con lợn rừng thôi là đủ .” Lý Hữu Quế ở phía đột nhiên cất tiếng tuyên bố quyết định của với đàn ông đầu. Ban nãy cô mải vui sướng quá nên quên béng mất cái vụ chia chác chiến lợi phẩm , giờ sực nhớ sửa sai ngay lập tức.

 

Chuyện mà chấp nhận chứ?!

 

Kỷ luật quân đội nghiêm cấm tơ hào dù chỉ một cái kim sợi chỉ của nhân dân, La Đình cùng Vu Cương Thiết, Liễu Ái Quốc và La Tiểu Long dĩ nhiên đời nào chịu đồng ý.

 

“Cô em , lợn là do một tay em đ.á.n.h c.h.ế.t thì đương nhiên bộ đều là của em chứ.”

 

đấy, chúng tuyệt đối thể chiếm món hời của em .”

 

“Cô em gái ơi, chúng thực sự chẳng giúp gì nhiều , ban nãy nếu em tay cứu giúp kịp thời thì ba thằng lợn húc lòi ruột , dám mặt dày nhận phần chia của em .”

 

Vu Cương Thiết, Liễu Ái Quốc cùng La Tiểu Long tính tình bộc trực thẳng thắn, ai nấy đều thật thà lắc đầu nguầy nguậy từ chối lòng của cô, chiếm đoạt công lao và lợi ích của một cô gái nhỏ yếu đuối, bọn họ cái mặt dày như thế.

 

La Đình lên tiếng, chỉ đưa mắt lẳng lặng liếc Lý Hữu Quế mấy .

 

“Mấy thế là sai , công lao của các to lớn lắm đấy chứ! Nhờ các phát hiện lợn rừng, nhờ các thu hút sự chú ý của chúng nó thì mới cơ hội đ.ấ.m c.h.ế.t tươi bọn chúng; nhờ các bồi thêm nhát đao kết liễu, nhờ các giữ chặt lấy chúng nó, tốn công tốn sức khuân vác khiêng về tận đây, bây giờ còn trả đủ cả tiền lẫn phiếu, tính đang chiếm món hời to đùng của các đấy ?”

 

chỉ lấy tiền và phiếu của một con lợn rừng thôi, nhưng các khoan hãy vội cảm động nhé, vẫn hết . Ngoài các bắt buộc chia thêm cho mười cân mỡ lá lợn, một bộ lòng lợn đầy đủ, năm khúc xương ống với ba dải sườn lợn nữa đấy nhé, xin cảm ơn.”

 

Lý Hữu Quế tính toán chi li đấy cả , sẽ để bọn họ cảm giác đang chiếm đoạt lợi ích của , phần lợi lớn nhất cô ôm trọn lòng chẳng hề chịu thiệt chút nào, cách phân chia quả thực thể hợp lý hơn nữa, cô mong bọn họ đừng tiếp tục đôi co từ chối gì cho mệt xác.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-34-vui-phoi-phoi.html.]

Vu Cương Thiết, Liễu Ái Quốc và La Tiểu Long nghẹn họng: “!” Bao nhiêu lý lẽ đời đều cô gái hết cả , giờ tính đây?

 

Ba đàn ông len lén liếc hai con lợn rừng béo ngậy vai mà thầm nuốt nước bọt ừng ực, đưa mắt về phía vị liên trưởng nhà , mong mau mau lên tiếng quyết định giùm một câu.

 

Cũng may tâm tư thèm thịt của đám cấp chẳng khó La Đình. Anh suy nghĩ một thoáng gật đầu đồng ý: “Được , cứ theo lời cô em .”

 

La Đình dứt lời quyết định, Vu Cương Thiết, Liễu Ái Quốc và La Tiểu Long liền kìm nén nổi niềm vui sướng lộ rõ mặt, tối nay cả đơn vị ăn một bữa thịt no nê , tuyệt vời ông mặt trời!

 

Lúc khi bốn bọn họ phát hiện dấu vết lợn rừng, trong bụng ai nấy cũng đều nung nấu ý định săn bằng để cải thiện bữa ăn cho em. Nào ngờ đùng một cái xuất hiện tới tận ba con lợn rừng hung dữ, bốn bọn họ căn bản đ.á.n.h , ngay cả việc giữ chân hai con cũng chẳng dám bảo đảm. Cuối cùng La Đình đành tự liều mạng dẫn dụ một con chạy sang hướng khác, tính bụng ít nhất cũng hạ gục một con mang về. lúc thì Lý Hữu Quế từ trời rơi xuống, và đó thì chẳng còn đó nữa.

 

Lý Hữu Quế vui phơi phới xổm ở một gốc cây cách cổng lớn của đơn vị bộ đội chừng năm trăm mét để chờ đợi. Ban nãy nhóm bốn La Đình khiêng hai con lợn rừng bên trong doanh trại, cô của đơn vị cũng chẳng nhân gia đình quân đội nên chỉ thể ngoan ngoãn đợi ở bên ngoài.

 

Cũng may La Đình và để cô chờ đợi quá lâu, chỉ chừng một tiếng đồng hồ thấy La Đình xách theo một chiếc bao tải vội vã từ trong cổng bước , sải bước dài tiến thẳng về phía Lý Hữu Quế.

 

Đến !

 

Đôi mắt Lý Hữu Quế sáng lấp lánh như trời, cô lập tức phắt dậy từ đất, mắt rời chằm chằm La Đình, gương mặt mày nở mặt toe toe toét khép trông vô cùng đặc biệt.

 

Trái tim La Đình bỗng đập thình thịch dữ dội một nhịp dáng vẻ táo bạo, tự nhiên chút bộ tịch của cô, nhưng đó lập tức lấy vẻ trầm tĩnh thường ngày.

 

“Cô em , đây là một trăm hai mươi đồng tiền mặt, đổi thêm cho cô một ít phiếu lương thực, phiếu vải và phiếu công nghiệp nữa .” La Đình móc một xấp tiền và tem phiếu dày cộp đưa tận tay cho cô.

 

Một trăm hai mươi đồng tiền mặt cơ á?!

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Lý Hữu Quế xong mà hai mắt sáng rực như đèn pha, cô chút khách khí nhận lấy xấp tiền và phiếu, còn thản nhiên đếm cẩn thận ngay mặt .

 

Tờ mười đồng hẳn mười tờ, tờ năm đồng bốn tờ, cô chỉ cần đếm lướt qua một lượt là chuẩn xác lệch một xu. Sau đó, Lý Hữu Quế liền chuyển dời sự hứng thú mãnh liệt sang xấp tem phiếu bên cạnh.

 

Xấp phiếu đúng là loại gì cũng , muôn màu muôn vẻ: phiếu lương thực, phiếu dầu ăn, phiếu công nghiệp, phiếu vải, phiếu bông gòn, phiếu diêm, phiếu xà phòng, thậm chí đến cả phiếu thịt cũng vài tấm.

 

Lý Hữu Quế kinh ngạc: “!”

 

là quá hời !

 

“Cảm ơn La nhiều nhé.” Lý Hữu Quế híp mắt lời cảm ơn chút ngượng ngùng nhét bộ tiền và tem phiếu sâu trong túi áo khoác, còn cẩn thận vỗ vỗ mấy cái cúi đầu kiểm tra kỹ lưỡng xem rơi rớt ngoài .

 

La Đình màn thao tác hồn nhiên của cô cho sững sờ cả , cái cảm giác kỳ lạ và những suy nghĩ khó hiểu trỗi dậy trong đầu : Một cô gái thôn quê bình thường tác phong dứt khoát, bản lĩnh như thế chứ?!

 

Thế nhưng La Đình dù cũng là từng trải, gặp qua đủ hạng trong xã hội, kinh nghiệm sống phong phú vô cùng, chỉ chớp mắt vài cái đưa chiếc bao tải tay sang cho cô và : “Trong bao tải mười cân mỡ lá lợn em trong bếp thái miếng sẵn cho cô , tiết lợn thì tiện mang nên chia cho cô, còn những thứ khác đều là những món cô yêu cầu cả đấy.”

 

Cái gì cơ?! Đến cả mỡ lợn cũng chu đáo thái sẵn thành từng miếng nhỏ giúp cô ư?

 

Chu đáo, đúng là quá đỗi chu đáo luôn!

 

Lý Hữu Quế vui sướng đến mức để cho hết, trong lòng thầm cảm thán bốn gã đàn ông quả thực cừ khôi và đáng tin cậy. Sau nếu cơ hội bắt gặp đồ núi, nhất định vẫn thể tiếp tục hợp tác lâu dài với bọn họ, chứ đào những bạn đồng hành thật thà, chất phác đến nhường cơ chứ?!

 

“Cảm ơn La nhé, nếu em kiếm đồ gì ngon lành, đầu tiên em nghĩ tới chắc chắn sẽ là các đấy.”

 

“Mớ quả dại ăn ngọt và thơm lắm, em biếu các ăn cho vui miệng nhé.”

 

Lý Hữu Quế đón lấy chiếc bao tải từ tay , vui vẻ lời cảm ơn rối rít. Lần cô chẳng thèm kiểm tra xem bên trong những gì như lúc nãy nữa, ngược còn hào phóng thò tay chiếc túi vải của móc chừng ba bốn cân quả rừng tươi ngon nhét thẳng tay La Đình.

 

La Đình ngẩn : “!”

 

 

Loading...