Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 33: Con Lợn Kiên Cường

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:45:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đã tới địa phận Ngô Trấn.

 

Dựa theo tính toán và phán đoán phương hướng của Lý Hữu Quế, theo lộ trình vặn sẽ tới Ngô Trấn, từ đây tiếp đầy hai mươi dặm nữa là về tới Tô Trấn , thời gian vẫn còn sớm.

 

Lúc mới chỉ đến buổi trưa, Lý Hữu Quế ít nhất vẫn còn gần năm tiếng đồng hồ thong thả để băng qua khu rừng sâu của Ngô Trấn về tới Tô Trấn.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Bữa sáng Lý Hữu Quế chỉ ăn ba cái bánh màn thầu với một bát cháo trắng, lúc bụng bắt đầu réo lên ùng ục vì đói lả. Cô định móc gói bánh quy trong túi ăn lót tạm thời, nhưng chợt nghĩ bản đang ở chốn rừng sâu núi thẳm hiểm trở, bắt buộc duy trì thể lực và sức mạnh dồi dào ở trạng thái đỉnh cao nhất. Vạn nhất may mắn đụng lợn rừng dã thú gì đó thì còn đủ sức mà tóm gọn lấy một con.

 

Ống dịch dinh dưỡng nhất định thể tiếc rẻ , liều một phen, xe đạp biến thành ô tô!

 

Uống cạn một ống dịch dinh dưỡng bụng, những cơn đói biến mất còn tăm mà sức mạnh cũng dâng trào cuồn cuộn chạm đỉnh, Lý Hữu Quế đầu tiên cảm thấy cái thứ dịch dinh dưỡng xem cũng chẳng vô dụng.

 

Dưới sự trợ lực của dịch dinh dưỡng, vận may của Lý Hữu Quế bùng nổ dữ dội khi liên tiếp tóm gọn thêm hai con gà rừng, còn phát hiện một vạt nấm hương mọc dày đặc, vui sướng đến mức cô suýt nữa thì cất giọng hát vang một khúc ca giữa rừng già.

 

Thế nhưng, ngay khi hái gần xong chỗ nấm thì cô chợt giật thấy từ sâu trong cánh rừng phía truyền tiếng gầm rú dữ dội của lợn rừng từ đằng xa.

 

Mẹ kiếp!

 

Vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới ngay.

 

thần linh phù hộ mà!

 

Lý Hữu Quế khi xác nhận âm thanh truyền từ phía xa quả thực là tiếng tru tréo điên cuồng của lợn rừng, cô liền phấn khích co cẳng phi như bay về phía . Trên đường chạy thục mạng, cô cũng quên tiện tay ném bao tải nấm hái thẳng trong gian, tay chỉ còn xách trơ trọi chiếc túi vải che mắt.

 

Càng chạy tới gần thì tiếng lợn rừng gầm rú càng rõ mồn một, Lý Hữu Quế càng thêm hưng phấn tột độ. Rất nhanh đó, cô gái đang phi nước đại con đường săn lợn rừng tận mắt chứng kiến hai con lợn rừng to lớn hung hãn đang điên cuồng truy đuổi ba đàn ông.

 

Lý Hữu Quế: “...”

 

Chuyện quái gì đang xảy thế ?!

 

Hóa là cảnh tượng và lợn rừng đại chiến, cô còn tưởng lợn rừng gặp khắc tinh gì ghê gớm lắm cơ chứ.

 

“Tiểu Long, chạy mau lên, nhanh chân lên một chút!”

 

“Không chạy nổi nữa thì leo tót lên cây!”

 

“Anh Cương Thiết ơi, em chạy hết nổi !”

 

“Không chạy nổi cũng c.ắ.n răng mà chạy! La liên trưởng dẫn dụ một con , sẽ nhanh chóng chi viện cho chúng thôi, Tiểu Long với Ái Quốc hai ráng chống cự cho vững!”

 

Ba đàn ông cắm đầu cắm cổ chạy trối c.h.ế.t quên gào thét ầm ĩ, chạy đến mức ngã dúi ngã dụi, lăn lê bò toài chật vật khôn xiết mà vẫn thể cắt đuôi lũ lợn rừng hung hãn, trông t.h.ả.m hại vô cùng.

 

Hai con lợn rừng cũng vô cùng hung dữ bám đuổi sát nút buông, hơn nữa chúng nó còn chia truy kích: một con đuổi theo hai , một con đuổi theo một , mà cũng phối hợp tác chiến cơ đấy.

 

Lý Hữu Quế mà há hốc cả mồm.

 

Lúc , đàn ông một con lợn rừng đuổi riêng lẻ trông vẻ kiệt sức đến nơi, sắp sửa cặp nanh nhọn hoắt của nó húc trúng mông...

 

“Em gái ơi, cứu mạng với!”

 

“Mau tới giúp một tay!”

 

Mẹ kiếp, còn đợi cô kịp xắn tay áo xông lên ứng cứu thì hai gã đàn ông đang con lợn rừng rượt đuổi mừng sợ hướng về phía cô mà gào thét cầu cứu om sòm.

 

Được , Lý Hữu Quế kỹ một cái liền cạn lời tập.

 

Ba gã đàn ông chẳng ai xa lạ, quen cả.

 

Chẳng chính là nhóm bốn bộ đội mà cô từng nhờ xe hôm nọ ?

 

Chuyến cứu xong . Không, chuẩn xác hơn là vì mấy trăm cân thịt lợn rừng béo ngậy , cứu cũng bắt buộc cứu!

 

Lý Hữu Quế vung tay ném phăng chiếc túi vải đang cầm lên một bụi cây rậm rạp gần đó, phi như bay lao tới ứng cứu La Tiểu Long.

 

, cái chuẩn cạn kiệt sức lực sắp lợn rừng đuổi kịp chính là chiến sĩ yếu ớt nhất đội La Tiểu Long. Vừa vặn Lý Hữu Quế chạy như bay tới ngay phía m.ô.n.g con lợn rừng, tận mắt thấy nó sắp ngoác cái mồm đầy nanh nhọn hoắt ngoạm lấy La Tiểu Long, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Lý Hữu Quế dùng cả hai tay chộp chặt lấy cái đuôi lợn gần nhất. Vừa tóm đuôi, cô liền kéo mạnh, giật lùi xoay quăng mạnh một cái, ba động tác liền mạch dứt khoát mượt mà như nước chảy mây trôi, cứ thế quẳng bay con lợn rừng nặng hàng trăm cân tít đằng xa.

 

Bịch!

 

Không ngờ sức mạnh của khi uống dịch dinh dưỡng khủng khiếp đến mức , chính Lý Hữu Quế khi ném bay con lợn rừng cũng giật kinh hãi.

 

Éc!

 

Mặt đất rung chuyển bần bật.

 

Đồng thời, con lợn rừng cũng phát một tiếng rống t.h.ả.m thiết thấu trời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-33-con-lon-kien-cuong.html.]

 

Động tĩnh kinh thiên động địa như khiến Vu Cương Thiết và Liễu Ái Quốc ở phía bên cũng thấy rõ mồn một. Trong lúc đang cắm đầu chạy thục mạng, cả hai kìm mà ngoái đầu một cái, ngay cả con lợn rừng còn cũng tiếng động cho khựng một nhịp.

 

Thành công !

 

“Ba các mau qua xem con lợn c.h.ế.t hẳn , nếu c.h.ế.t thì bồi thêm cho nó một nhát, để xử lý nốt con !”

 

Lý Hữu Quế một đòn đắc thủ liền hưng phấn kích động tả xiết, cô chẳng buồn đoái hoài tới con lợn rừng ném bay nữa, đôi mắt sáng quắc như đuốc khóa chặt lấy con lợn rừng hung tợn còn đang nhảy nhót lấy mạng , cô tuyệt đối thể để vuột mất miếng mồi ngon .

 

A a a!

 

Toàn là thịt nạc, thịt mỡ, là tiền tươi thóc thật cả đấy!

 

Thế nên trong mắt Lý Hữu Quế lúc , thứ mặt căn bản là dã thú hung dữ, mà là cả một đống tiền .

 

Liễu Ái Quốc và Vu Cương Thiết chạy đưa mắt đầy kinh ngạc, thế nhưng theo phản xạ tự nhiên, họ vẫn lập tức theo chỉ thị của cô gái, hai bắt đầu tách chạy về hai hướng.

 

Quả nhiên, bọn họ tách chạy thì con lợn rừng phía liền buộc từ bỏ một mục tiêu, tiếp tục cắm đầu đuổi theo sát nút m.ô.n.g Liễu Ái Quốc.

 

Lý Hữu Quế bây giờ khoái nhất là trò rượt đuổi đ.í.t lợn. Trước khi nắm chắc phần thắng nếu đối đầu trực diện, thì việc tay từ phía m.ô.n.g rõ ràng là an bảo đảm nhất .

 

Đến khi bàn tay cô một nữa chụp chuẩn xác đuôi lợn, con lợn rừng những cực kỳ nhạy bén phát giác mà còn lập tức ngoắt đầu , điên cuồng lao thẳng về phía cô.

 

Kinh ngạc!

 

Lý Hữu Quế hai lời, lập tức thần tốc lặp bài quyền cũ: kéo, xoay, quăng, động tác thuần thục vô cùng.

 

Thế nhưng, một chiêu thể áp dụng trót lọt thứ hai. Con lợn rừng nhờ đang trong đà đầu phản kích cực mạnh nên triệt tiêu quá nửa lực ném ngàn cân của Lý Hữu Quế. Sau khi rơi mạnh xuống đất, đầy một phút lồm cồm bò dậy, điên cuồng gầm rú rống vang lao thẳng về phía Lý Hữu Quế như một chiếc xe ủi đất.

 

Mẹ kiếp!

 

là một con lợn kiên cường dai như đỉa đói!

 

Lý Hữu Quế kinh ngạc thôi, nhưng lúc đầu bỏ chạy cũng kịp nữa . Dẫu , cô hề sợ hãi lo lắng, ngược trong lòng còn dấy lên một ngọn lửa phấn khích tột cùng.

 

Những trận chiến sinh t.ử ở mạt thế cô từng trải qua vô , chỉ là cơ thể trùng sinh thể nào so sánh với thể cường tráng thời mạt thế của cô, nó quá yếu ớt, quá thiếu lực, sự phối hợp giữa cơ thể và linh hồn vẫn dung hợp trọn vẹn. Cũng chính vì sống một đời chẳng hề dễ dàng gì nên Lý Hữu Quế sống cẩn thận, dè dặt hơn kiếp nhiều, điều đó khiến cô luôn bó buộc tay chân dám bung hết sức.

 

Phù.

 

cũng dịch phục hồi trong tay, sợ quái gì chứ!

 

Lý Hữu Quế sừng sững bất động tại chỗ, bàn tay siết chặt thành nắm đ.ấ.m cứng như sắt thép, đôi mắt sắc lẹm găm chặt hướng lao tới của con lợn rừng...

 

Hình ảnh con quái thú mắt càng lúc càng phóng to...

 

Bốp!

 

Một cảm giác nóng hổi truyền đến, nắm đ.ấ.m thép của cô dường như đ.â.m xuyên qua lớp da dày cứng như đá tảng ngập sâu lớp thịt non, dừng cố định ngay trong lớp xương sọ vỡ vụn.

 

Rầm!

 

Tiếng con lợn rừng nặng nề ngã gục xuống đất như một tòa núi nhỏ sụp đổ, phía xác đồ sộ của nó dần lộ một gương mặt nghiêm nghị, tuấn phi phàm với đôi mắt thâm trầm sâu thẳm như biển cả. Giờ phút , hai bàn tay rắn chắc của đang nắm chặt lấy một chiếc đuôi lợn.

 

“A...”

 

“Cô em ơi, em đ.ấ.m c.h.ế.t tươi một con lợn rừng kìa!”

 

“Trời đất ơi, em lấy cái thứ sức mạnh kinh hồn bạt vía thế hả...”

 

Vu Cương Thiết, Liễu Ái Quốc và La Tiểu Long một bên chứng kiến bộ cảnh tượng kinh tâm động phách từ đầu đến cuối mà kinh hãi há hốc mồm đến mức thể nhét cả quả trứng vịt. Họ vẫn kịp hồn cú lội ngược dòng thần thánh từ truy sát biến thành kẻ săn, cho mãi tới tận khoảnh khắc .

 

Trời đất quỷ thần ơi, một quyền đ.ấ.m nát sọ lợn rừng!

 

Cả ba đàn ông kinh hãi bội phục sát đất bản lĩnh ngút trời của Lý Hữu Quế. Hai con lợn rừng to đùng khiến ba thằng đàn ông to khỏe chạy trối c.h.ế.t giải quyết nổi, kết quả một cô bé gái xuất hiện là giải quyết êm xuôi tất cả trong chớp mắt.

 

Tay nghề kiếp vẫn cùn .

 

Lý Hữu Quế cúi đầu bàn tay dính đầy m.á.u lợn tươi rói của , con lợn rừng vỡ nát óc đang bất động chân, trong lòng dâng lên niềm vui sướng khôn tả.

 

“Cũng tàm tạm thôi, chỉ khỏe tay khỏe chân thôi mà.” Cô sang đàn ông phía , thản nhiên buông một câu.

 

Cái đuôi lợn trong tay La Đình liền tuột trượt xuống đất, chút biểu cảm thẳng dậy, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám cấp một lượt:

 

“Dọn dẹp chiến trường mau. Còn nữa... con lợn đằng vẫn c.h.ế.t hẳn .”

 

 

Loading...