Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 31: Kín Kẽ Từng Chút
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:45:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh sẽ khuyên.
Mà cũng chẳng tư cách gì để khuyên.
Thế mới dáng chứ.
Lý Hữu Quế hài lòng, hai xem vẫn còn lương tâm, vì sĩ diện hão và lợi ích của bản mà bỏ mặc cả gia đình.
Còn Lý Kiến Minh thì dẹp sang một bên .
Dù thì từ đến giờ Lý Hữu Quế cũng từng ý định theo lời .
Tuy nhiên, những lời của Lý Kiến Hoa khiến Lý Kiến Minh vô cùng bực bội. Anh lo sợ công việc của ảnh hưởng, tức giận vì Lý Hữu Quế chịu lời, điều khiến rơi thế tiến thoái lưỡng nan.
Tiếc là cả Lý Hữu Quế lẫn Lý Kiến Hoa đều chẳng mảy may để tâm đến lời , thành thử qua một hồi, cuối cùng Lý Kiến Minh đành hậm hực đùng đùng bỏ một .
Lý Kiến Hoa bất lực Lý Hữu Quế, chẳng để vớt vát chút thể diện cho cả mặt em gái.
Thế nhưng Lý Hữu Quế chẳng thèm để bụng chuyện cỏn con .
“Anh hai, em ngủ .” Lý Hữu Quế định giải thích thêm bất cứ điều gì với ai. Nếu thì cô thèm đến đây nữa là xong, hai trai thì cô sống nổi ăn việc .
“Vậy để nhờ chị Phương dẫn em sang bên khu tập thể nữ ngủ nhờ một đêm.” Lý Kiến Hoa cũng hết cách, cảm giác hai em nhà sắp biến thành kẻ thù đến nơi , cũng thấy vô cùng bất lực.
Vừa đích tiễn Lý Hữu Quế cửa, kết quả bước tới bậc cửa thì thấy chị Phương đón đầu tới.
Thời gian căn chuẩn chệch một giây.
“Chị Phương.”
“Chị Phương.”
“Tiểu Lý , chị qua đây dắt cô em gái sang bên nghỉ ngơi .”
Hai bên gặp , giọng sang sảng của Phương Hoa vang lên, chị chủ động bước tới khoác tay Lý Hữu Quế, sự nhiệt tình khỏi bàn cãi.
Phương Hoa ở xưởng đồ hộp vốn dĩ mang tính cách hào sảng như , Lý Kiến Hoa cũng chẳng thấy gì lạ lẫm, huống hồ nghĩ đến những món đồ nhận ban nãy thì càng thấy kỳ quặc.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Hữu Quế, chị Phương tính lắm, em cứ theo chị nhé.” Lý Kiến Hoa cũng nghĩ ngợi nhiều, yên tâm giao em gái cho .
Lý Hữu Quế ngoan ngoãn gật đầu, đó để mặc cho Phương Hoa khoác tay dắt . Đi con đường rải rác những dãy nhà tập thể công nhân, cô còn Phương Hoa kéo để chỉ cho cửa nhà chị .
“Em gái họ Lý , đây nhận cửa nhận nhà chị , tòa hai phòng 301 nhé, chuyện gì cứ qua tìm chị.” Phương Hoa kéo cô chân cầu thang, nhiệt tình chỉ tay lên vị trí căn hộ nhà mà dặn dò Lý Hữu Quế.
Lý Hữu Quế đứa trẻ mười bốn tuổi thực sự, cô hề ngốc nghếch, bèn híp mắt đáp : “Chị Phương, nhất định em sẽ ghé chơi.”
“Chị Phương cũng là công nhân của xưởng đồ hộp ạ? Cuộc sống thành phố đúng là dễ thở hơn ở nông thôn bọn em nhiều quá.”
Phương Hoa cũng từng đoán cô bé dạng khờ khạo, nhưng thật sự ngờ độ chín chắn của một cô bé mười mấy tuổi vượt xa nhận thức của như thế. Dẫu , chị cũng suy nghĩ sâu xa, chỉ cho rằng con nhà nghèo thường sớm lo toan gánh vác, những lời Lý Hữu Quế kể lúc nãy chị đều thấy hết cả , nếu là một đứa ngốc nghếch thì chắc dìm c.h.ế.t trong bể khổ cuộc đời từ lâu.
“Em gái , chị việc ở xưởng xe đạp, rể em mới là tổ trưởng phân xưởng ở xưởng đồ hộp . Nhà chị chỉ bố chồng mà còn bốn đứa con nheo nhóc nữa cơ, cuộc sống cũng chẳng khấm khá hơn quê là bao . Quá nhiều miệng ăn, đấy là còn tính đến tiền học phí cho tụi nhỏ đấy.” Phương Hoa hề ý giấu giếm chút nào mặt cô, thành tâm thành ý giới thiệu rõ cảnh gia đình .
Hừ, thế thì vẫn sướng hơn cái nhà rách nát của cô nhiều.
Lý Hữu Quế tỏ rõ thái độ, vẫn giữ nụ tươi rói phụ họa: “Cũng như cả thôi chị ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-31-kin-ke-tung-chut.html.]
Kín kẽ từng chút một.
Phương Hoa thầm nghĩ kéo tay cô tiếp tục về phía khu tập thể nữ. Cuối cùng, khi xung quanh ai, phía phía cũng thưa thớt dần, chị mới nhịn mà kéo nhẹ Lý Hữu Quế để dò hỏi.
“Em gái họ Lý, ban nãy chị hình như thấy đồ em mang tới cả em xách , em còn dư món nào ? Chị đổi với em một ít, phiếu lương thực trong nhà đủ ăn.”
Ánh mắt Phương Hoa sáng rực chằm chằm Lý Hữu Quế, chị cô bé hề đơn giản, dĩ nhiên cũng cô hoảng sợ.
“Chị Phương ơi, mấy chuyện lén lút mà tố cáo là to chuyện đấy ạ, em sợ lắm.” Vẻ mặt Lý Hữu Quế đầy vẻ do dự và lo lắng .
Phương Hoa: “...”
Con bé đúng là diễn kịch, mày định lừa ai thế hả?!
Nếu chị ngóng chuyện từ thì khi cũng tin sái cổ đấy.
“Tiểu Lý , chồng chị lúc nãy mới đổi với em một con gà rừng xong mà, đấy là đổi chứ mua bán . Ở đây ai mà chẳng vài bà con bạn bè ở quê lên thăm? Bắt bớ cho xuể chứ? Đồ đạc cất yên vị trong nhà thì ai lấy bằng chứng? Em gái , chị tin tưởng em nên mới ngại thật ruột gan với em. Chỉ cần em đồ, chị thể giúp em đem bán, hoặc là em bán thẳng cho chị, chuyện còn cứ để chị lo hết, em tuyệt đối sẽ gặp bất kỳ rắc rối nào .” Muốn ăn chuyện , Phương Hoa dĩ nhiên bộc bạch hết ruột gan với cô. Chị cũng tin rằng Lý Hữu Quế nhất thiết bán cho mỗi , chỉ là bản chị mới là đang tha thiết cần nguồn hàng mà thôi.
Lý Hữu Quế: “...”
Ôi chao, thành thật đến mức thì mà từ chối cho đặng.
“Chị Phương, , đồ em sẽ bán cho chị. Chỗ hai em vẫn còn năm cân gạo trắng với mấy cân nấm, thêm một con thỏ rừng nữa, lát nữa chị qua đó lấy nhé.” Trong gian của Lý Hữu Quế vẫn còn hàng, cứ lấy bấy nhiêu thăm dò thử xem .
Kết quả là Phương Hoa xong mừng rỡ khôn xiết, toét cả miệng khép .
Tiền trao cháo múc, Phương Hoa hai lời, dứt khoát móc ngay sáu đồng tiền mặt đưa cho cô, ngoài còn hào phóng nhét thêm cho cô một chiếc phiếu mua xe đạp.
Phiếu xe đạp cực kỳ giá trị, những cơ quan cả năm trời chẳng phát nổi vài chiếc, căn bản là đến lượt công nhân bình thường chia . Cũng nhờ Phương Hoa là công nhân của xưởng xe đạp nên mới chút thuận lợi , hơn nữa để thể hiện rõ thành ý ăn lâu dài, chị mới chủ động móc trao đổi.
Lý Hữu Quế dù hiểu hết giá trị thực tế của chiếc phiếu xe đạp trong thời buổi , nhưng cô từng qua về “ba đồ tiếng một đồ ”, xe đạp cũng giống như máy khâu đài thu thanh, đều là những món đồ xa xỉ giá trị lớn của thời đại , lúc Lý Hữu Quế cảm thấy vô cùng hài lòng.
Đôi bên hợp tác vui vẻ, Phương Hoa đưa cô đến tận phòng ký túc xá nữ, còn nhiệt tình giới thiệu phận của cô với các nữ công nhân trong phòng. Con thời đối xử với nồng hậu, đặc biệt là dân thành phố Nam Thị vốn dĩ trời sinh tính nhiệt tình trượng nghĩa, kiếp cô từng lĩnh giáo qua .
Một đêm trôi qua yên bình, sáng hôm Lý Hữu Quế Lý Kiến Hoa dẫn xuống nhà ăn lót một bữa điểm tâm. Sau đó Lý Kiến Hoa ca sáng, còn Lý Hữu Quế thì chuẩn tới bệnh viện mua thuốc.
Tới bệnh viện lấy xếp hàng chẳng bao lâu thì đến lượt cô, khám là một bác sĩ già râu tóc bạc phơ. Lý Hữu Quế đàng hoàng, mạch lạc miêu tả tỉ mỉ từng chi tiết về bệnh tình liệt giường của cha , đồng thời bày tỏ nguyện vọng kê đơn bốc một ít t.h.u.ố.c mang về quê.
Người thời chung vẫn chất phác thật thà, vị bác sĩ già hề vì cô đưa bệnh nhân trực tiếp tới mà từ chối chẩn trị. Ông cụ cũng thấu hiểu nỗi vất vả khó khăn về đường sá lẫn kinh tế của dân nông thôn mỗi lên tỉnh, chẳng hai lời liền kê ngay cho cô một đơn t.h.u.ố.c trị giá hơn ba đồng, gồm hẳn bảy tám gói t.h.u.ố.c lớn nhỏ, từ t.h.u.ố.c uống, t.h.u.ố.c xoa bóp đến cao dán đều vô cùng chu đáo.
Đơn t.h.u.ố.c hơn ba đồng đối với Lý Hữu Quế mà thực sự chẳng hề đắt đỏ chút nào, cô chút do dự cầm phiếu nộp tiền nhận t.h.u.ố.c ngay.
Có điều, trong lúc nộp tiền lấy thuốc, cô lén lút mò tới phòng trực của các y tá và bác sĩ để chào mời gà rừng, thỏ rừng cùng nhân sâm và nấm hương của .
, cuối cùng cô cũng chịu mang mấy củ nhân sâm tìm núi bán. Ở một nơi tập trung những chuyên môn và hàng như bệnh viện thì chắc chắn sẽ bán một cái giá hời.
Quả nhiên ngoài dự đoán của cô, mấy vị bác sĩ và y tá cô nhiều đồ rừng quý giá như thì hai mắt sáng rực lên như đèn pha, lập tức thu mua sạch bách bộ.
Thế là khi Lý Hữu Quế nộp tiền lấy t.h.u.ố.c xong, cô thần quỷ lượn một vòng nhỏ bên ngoài trở , tay thêm một chiếc túi vải lớn.
Gà rừng và thỏ rừng mỗi loại ba con, nấm hương, mộc nhĩ và nấm linh chi tổng cộng bốn cân, thêm hai củ nhân sâm nhỏ mọc hoang dã, gom đổi gần bảy mươi đồng tiền mặt, khoản thu nhập quả thực quá đỗi béo bở.
Điểm đáng tiếc duy nhất là hai củ nhân sâm hoang dã năm tuổi còn quá ít, tới ba mươi năm. Chứ nếu là sâm trăm năm tuổi trở lên thì giá trị của nó đúng là thể nào tưởng tượng nổi.