Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 21: Đi Làm Công Điểm

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:45:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Biểu hiện của Lý Hữu Quế và sự đổi của gia đình trong hai ngày qua ông đều thấy cả. Ba Lý lẽ nào thấy hy vọng? Trong lòng chẳng lẽ chút suy nghĩ nào ? Hơn nữa nếu ông thực sự thể , đừng là điều kiện gia đình cải thiện, mà chính bản ông cũng sẽ dễ chịu hơn gấp trăm ngàn .

 

“Ba nghĩ thông suốt . Con mong ba thể kiếm tiền về nuôi gia đình, ít nhất ba đừng kéo lùi chân , đừng đ.á.n.h mắng con. Mẹ, em trai và em gái con đều nuôi nổi, nhưng bầu khí trong nhà thì ba phép phá hoại.”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Chân của ba con đảm bảo thể chữa khỏi, xuống đất thành vấn đề, cuộc sống nhà cũng sẽ ngày càng hơn, những gì ba thấy bây giờ chỉ là một phần nhỏ thôi. Ba hãy nghĩ cho kỹ, ngày tháng tươi đang ở ngay mắt .”

 

Lý Hữu Quế đối với cha thực lòng yêu cầu quá cao, cô cũng thẳng với ba Lý, thật sự trông mong dựa dẫm ông để nuôi gia đình, chỉ cần ông an phận sống phần , đ.á.n.h c.h.ử.i ai là vạn sự đại cát .

 

Đứa con gái cả quả thực chuyện gì cũng dám , chẳng chừa cho cha như ông chút thể diện nào. Ba Lý xong mặt già đỏ bừng, chút hổ thẹn, nhưng cuối cùng cũng chẳng lời nào.

 

“Ba nghỉ ngơi tiêu cơm , lát nữa con qua xoa bóp giúp ba, đả thông kinh lạc gân cốt một chút, ngày mai con sẽ bế ba ngoài hít thở khí trong lành phơi nắng.” Lý Hữu Quế thu dọn bát đũa mang rửa, khi còn dặn dò thêm một câu.

 

Lúc cô bàn ăn thì Lương cũng ăn xong, đang chuẩn rửa bát, liền tiện tay đón lấy bát đũa tay cô để rửa cùng.

 

“Hữu Quế , nhà thể ăn uống thế nữa , ngoài việc khiến đỏ mắt thì còn dị nghị bàn tán về nhà nữa.” Mẹ Lương cô, nhỏ giọng .

 

Cô hiểu chứ. Lý Hữu Quế thở dài một , lời cô tối nay là thật, đây là cuối cùng, nếu săn gà rừng thỏ rừng thì cô đều sẽ đem đổi lấy tiền.

 

cuối cùng ạ.” Mùi thịt nấu lên thơm nồng quá, bay xa khắp nơi, thể nào giấu giếm mà ăn một , trừ khi chuyển sống cách biệt với , nhưng hiện tại điều đó thực tế.

 

Mẹ Lương thấy cô hiểu chuyện thì yên lòng hẳn, trong lòng cũng thấy nghẹn ngào, đến chút đồ ăn cũng giữ nổi, càng chẳng dám ăn, ai bảo nhà họ nghèo đói nợ lương thực của đại đội sản xuất chứ?!

 

Chỉ ăn một bát canh thịt gà hầm nấm thì dĩ nhiên Lý Hữu Quế thể no bụng, cô ăn thêm một bát tô lớn cháo rau dại nữa mới xong bữa, ngay cả bát đũa của cô cũng Lương tranh phần đem rửa.

 

Lúc trời tối đen , Lý Kiến Văn thắp một ngọn đèn dầu bàn mở sách vở học bài, học dạy Lý Hữu Liễu và Lý Kiến Hoàn nhận mặt chữ, ba đứa nhỏ, , còn cả Lý Kiến Nghiệp nữa, bốn đứa nhỏ đang cùng chăm chú mặt bàn chữ sách.

 

Lý Hữu Quế nhét thêm mấy thanh củi tiếp tục đun nước nóng, thời tiết ngày càng lạnh , đương nhiên thể tắm gội bằng nước lạnh nữa, hiện tại nhà cô thiếu gì thì thiếu chứ thiếu củi đun.

 

“Mẹ, ngày mai con sẽ tìm chú Đội trưởng xin nhận việc công điểm.” Sau khi đun một nồi nước lớn, Lý Hữu Quế qua cho Lương dự định của , bước sang xem bốn đứa nhỏ sách nhận mặt chữ.

 

Bốn đứa nhỏ thực sự chăm chỉ, bao gồm cả đứa bé nhất là Lý Kiến Nghiệp, hơn hai tuổi đầu chỉ thích bám đuôi lưng các chị, chị gì là nó bắt chước nấy, dáng vẻ nghiêm túc vô cùng.

 

Lúc Lý Kiến Văn đang giao bài tập cho em gái và em trai thứ hai, học đếm , nhận mặt chữ mới, đó dùng ngón tay vạch xuống mặt bàn để tập .

 

Lý Hữu Liễu và Lý Kiến Hoàn học giỏi và chăm chỉ, đặc biệt là Lý Hữu Liễu, cô bé chị cả bảo dự định cho học ghép lớp, thậm chí nhảy lớp, trong lòng hồi hộp sốt sắng khôn nguôi.

 

“Ngày mai chị cả sẽ cho mỗi đứa một cái khay cát, ban ngày luyện chữ, buổi tối học thêm kiến thức mới.” Lý Hữu Quế xem một lát bỗng cất tiếng.

 

Vốn dĩ cô định qua vài ngày nữa sẽ mua vở tập về cho bọn nhỏ luyện chữ, nhưng nghĩ thì tạm thời gác ý định sang một bên, đợi khi nào cô lên thành phố mua về hẵng .

 

Lời chị cả đương nhiên chuyện gì cũng đúng, bốn đứa nhỏ vui mừng đồng thanh đáp lời, cùng học hành chăm chỉ và nỗ lực hơn nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-21-di-lam-cong-diem.html.]

Lý Hữu Quế còn nhân cơ hội kiểm tra kiến thức của Lý Kiến Văn, cô vài đề bài, kết quả khiến cô hài lòng cho lắm, bởi vì thằng nhóc chỉ trả lời đúng một nửa, vài chữ , tính toán học cũng đạt chuẩn.

 

“Em trai lớn, lúc gặp khó khăn thì hãy nghĩ tới tiền nhé, nếu thật sự thi đầu lớp thì một tệ chắc chắn sẽ thuộc về em. Bắt đầu từ ngày mai, mỗi ngày chị sẽ cho em mười chữ mới, mười bài toán. Em gái và em hai cũng đối đãi y như , chị cả sẽ công bằng với tất cả.” Lý Hữu Quế tủm tỉm với bốn đứa nhỏ.

 

Bốn đứa nhỏ:... Chị cả thật dữ dằn quá .

 

Người chị cả dữ dằn Lý Hữu Quế giờ ngủ còn nghiêm túc xoa bóp cẩn thận cho ba Lý hơn một tiếng đồng hồ.

 

Làm mấy cái khay cát đơn giản.

 

Mấy mảnh gỗ ghép đóng đinh là xong, Lý Hữu Quế tổng cộng bốn cái, bốn đứa nhỏ mỗi đứa một cái, ngay cả Lý Kiến Nghiệp hai tuổi cũng bỏ sót.

 

Sáng sớm hôm , cô gánh nước xong, ăn bữa sáng thẳng sân phơi lúa, đại đội sản xuất của bọn họ thường ngày đều tập hợp ở đó.

 

Quả nhiên, khi cô đến nơi thì Đội trưởng La Trung Hoa cũng tới, ông thấy Lý Hữu Quế thì tỏ quá kinh ngạc, chỉ âm thầm gật đầu, con bé thực sự công điểm để nuôi gia đình.

 

Thời điểm lúa gặt xong xuôi, chỉ còn trơ gốc rạ đồng, cho nên một bộ phận xã viên cày xới đất để bồi dưỡng đất, một bộ phận khác thì nhổ cỏ hoặc gieo trồng các loại hoa màu khác.

 

“Lý Hữu Quế, cháu nhổ cỏ nhổ gốc ngô?” Đương nhiên ban đầu Đội trưởng La thể giao cho cô công việc điểm công cao nhất , nghĩ ngợi một hồi liền phân cho cô hai việc .

 

“Chú Đội trưởng, nhổ cỏ với nhổ gốc ngô một ngày bao nhiêu công điểm ạ?” Lý Hữu Quế nhận lời ngay mà híp mắt hỏi .

 

Đây là chê công điểm ít ? Đội trưởng La liếc cô một cái, con bé tham vọng nhỏ .

 

“Một ngày sáu công điểm.”

 

Ít thế ư?

 

Nếu chỉ lo phần lương thực của một cô thì đương nhiên là đủ, nhưng để nuôi sống cả một gia đình đông miệng ăn thì còn lâu mới đủ.

 

“Chú Đội trưởng, cày xới đất với gánh phân một ngày bao nhiêu công điểm ạ? Cháu sức khỏe, trong nhà miệng ăn đông, cháu thử sức nhận những việc công điểm cao nhất, bằng chẳng nuôi nổi nhà, cứ nợ lương thực của đại đội mãi. Kéo dài thế cũng , nhà cháu ý kiến gì nhưng các xã viên khác chắc chắn sẽ bất mãn.” Lý Hữu Quế dĩ nhiên La Trung Hoa sẽ dễ dàng đồng ý cho cô những công việc nặng nhọc tốn nhiều thể lực như thế, bởi vì đó là việc của đám đàn ông thanh niên trai tráng, cho nên cô buộc thuyết phục ông.

 

Lý do để thuyết phục Đội trưởng La đều sẵn, vô cùng sức nặng, dễ khiến khác đồng tình.

 

Không ngoài dự đoán, đợi Đội trưởng La lên tiếng, các xã viên bên cạnh thi mở miệng đồng ý .

 

Bởi vì từ khi gia đình Lý Hữu Quế gia nhập đại đội sản xuất đến nay, năm nào cũng nợ ngược công điểm và lương thực của đại đội, còn là một trong những hộ nghèo nhất đội, vài sớm chướng mắt, ý kiến bất mãn chất chứa từ lâu.

 

“Đội trưởng La , con bé Lý Hữu Quế cũng chẳng sai , nhà nó cứ nợ công điểm với lương thực của đại đội mãi, đến bao giờ mới hết đây?”

 

“Nhà nó cứ như thế hoài, giờ con bé chịu gánh vác thì còn gì bằng nữa. Nếu ai cũng chịu việc hoặc nổi việc, chỉ há miệng ăn lương thực của tập thể đại đội thì ai mà chịu cho nổi?”

 

 

Loading...