Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 20: Lần Cuối Cùng

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:45:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hì hì, liên trưởng đúng là liên trưởng, cái gì cũng .”

 

“Bớt nhảm , tiếp tục huấn luyện.”

 

La Đình chẳng thèm đôi co với mấy thằng nhóc ngốc nghếch , lập tức lệnh.

 

Bốn dứt khoát lủi rừng sâu, biến mất tăm.

 

Còn Lý Hữu Quế xuống núi tiếp tục tìm kiếm sản vật rừng. Đến khi cô khỏi núi sâu tới chân núi thì mặt trời ngả về tây, thời gian vặn, cô chặt thêm hơn chục cây gỗ nữa mới về nhà.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

“Hữu Quế, cháu cũng bắt gà rừng đấy ?!”

 

“Hôm nay ngày gì thế , nhà họ Lý các ai cũng tóm gà rừng.”

 

“Nghe bảo là Hữu Quế dẫn bọn họ bắt đấy.”

 

“Sau cứ theo Hữu Quế là gà ăn .”

 

“Hữu Quế, chia cho các thím một ít .”

 

“Phải đấy đấy, hôm qua ăn gà, hôm nay ăn, chia cho chúng một chút ?”

 

...

 

Lý Hữu Quế mới xuất hiện đường làng, bà con lối xóm đang việc quanh nhà liền sáng rực hai mắt vây quanh, con gà rừng tay cô, hâm mộ ghen tị, còn kẻ chiếm chút hời.

 

Nực , Lý Hữu Quế chẳng chuyện với đám đàn bà lắm chuyện gì cho tốn thời gian và công sức, nhưng mấy phụ nữ như lũ gián đ.á.n.h mãi c.h.ế.t, cứ liên tục nhảy khác chán ghét.

 

“Các thím các chị nhà ai mà chẳng gà? Trong chuồng nhà còn nuôi cả đàn kìa, là các thím chia cho cháu một ít , nhà cháu chẳng nuôi con nào cả.”

 

Đối phó với những kẻ mặt dày thì cần quá khách khí, Lý Hữu Quế chẳng buồn giữ chút thể diện xã giao nào, phàm là hổ thì những lời , cũng chẳng hết tới khác chiếm lợi ích của khác.

 

Có lẽ do thái độ của cô quá đanh thép, hoặc cũng thể trận đòi công đạo đầy tàn nhẫn ở nhà họ Mã tối qua in sâu lòng , đều nhận Lý Hữu Quế bây giờ dạng dễ chọc , rốt cuộc chẳng còn ai dám mặt dày mò sang nhà cô nữa.

 

Phần lớn bao tải nấm, mộc nhĩ và linh chi cô cất gian tùy , lúc trong bao tải chỉ còn ba bốn cân nấm, cô liền đưa hết cùng với con gà rừng cho Lương mới chăn bò về.

 

“Mẹ, tối nay món thịt gà hầm nấm nhé, đừng tiết kiệm, ăn bụng mới là của , cứ tiếc của giữ chỉ tổ chuốc thêm thù oán, khéo béo ngoài đấy.”

 

Lý Hữu Quế tính Lương tằn tiện chắc chắn sẽ nỡ ăn hết một , bèn kiên nhẫn dặn dò bà thêm một nữa.

 

Hả?! Ăn hết sạch trong một bữa ư?! Sao mà chứ?! Một con gà thể chia bốn bữa ăn cơ mà, Lương nào nỡ . lời con gái cả bà đều theo, do dự một hồi lâu, Lương c.ắ.n răng hạ quyết tâm thịt sạch sẽ cho nồi hầm hết.

 

Lý Hữu Liễu, Lý Kiến Hoàn và Lý Kiến Nghiệp về nhà từ sớm, ngoan ngoãn một bên . Ngoài việc nhặt rau, rửa rau, nhóm lửa thì bọn nhỏ chẳng giúp gì nhiều, chỉ nuốt nước miếng chờ đợi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-20-lan-cuoi-cung.html.]

Con gà rừng tối nay cần chia cho ai cả, dẫu Lý Hữu Quế cũng giúp mấy chị em họ bắt một con , bọn họ nào còn mặt mũi sang xin ăn nữa.

 

Lý Hữu Quế vác củi kéo về bãi đất trống ngoài gian bếp, vung d.a.o rừng chặt hết các cành cây nhánh nhỏ, chỉ chừa cây để phơi khô củi đun.

 

Làm xong việc đương nhiên vẫn còn việc khác, Lương ngoài chuyện gầy yếu thì cũng chẳng giỏi việc đồng áng, cho nên việc nấu cơm đun nước trong nhà từ tới nay đều dùng cành cây khô, cành cây kiểu giữ lửa, ngày nào cũng kiếm, tốn thời gian, công sức hao tổn nhân lực. Giờ Lý Hữu Quế chặt cả cây lớn về, việc bổ củi đương nhiên cũng do cô lo liệu.

 

Gà rừng hầm nấm tỏa hương thơm phức, bữa tối vẫn là món cháo rau dại bất di bất dịch, rau nhiều cháo ít. Lý Hữu Quế bổ củi xong gánh nước, vặn kịp lúc ăn bữa tối.

 

Mặc dù dáng vẻ hung dữ của Lý Hữu Quế dọa lui ít , nhưng mấy đứa em họ cùng sống trong một sân vẫn kìm mùi thơm ngào ngạt, nuốt nước miếng ừng ực bám ở mép cửa từ xa. Cái dáng vẻ mở to mắt chảy nước miếng thế , Lý Hữu Quế thực sự thể ngơ .

 

Cánh cửa thứ hai ngăn cách giữa hai nhà đến lúc gắn thêm một cái then cài ở phía nhà cô , nếu cô mang thêm nhiều đồ ăn ngon về cũng chẳng cách nào che giấu .

 

Lý Hữu Quế thở dài dùng bát múc lưng nửa bát thịt gà hầm nấm đưa cho mấy đứa em họ, giục bọn nhỏ mau giải tán.

 

“Chị, nhà bọn họ đồ ngon cũng cho chị em ăn .”

 

“Chị cả, nhà đồ ngon chị đem chia cho họ thế? Lúc nhà gì ăn chẳng thấy ai giúp đỡ cả.”

 

Lý Hữu Liễu và Lý Kiến Văn sa sầm nét mặt cằn nhằn với Lý Hữu Quế. Hai đứa lớn, hiểu chuyện sớm, những năm qua nhà nghèo đến mức cũng chẳng thấy họ hàng nào chìa tay giúp đỡ, càng ai cho bọn nó miếng ăn. Giờ thấy chị cả mang thịt chia cho khác, trong lòng đương nhiên cảm thấy bất công, bao nhiêu suy nghĩ đều bộc lộ hết mặt.

 

Thời buổi ăn miếng thịt khó khăn vô cùng, thường xuyên ăn là chuyện tưởng, mỗi tháng chỉ một hai mà thôi, bữa ăn tươm tất nhất chỉ dịp lễ tết. nhà bọn họ đừng là ngày thường, ngay cả lễ tết cũng chẳng món gì ngon, cho nên thịt thà đối với Lý Hữu Liễu và Lý Kiến Văn vô cùng quý giá, đem chia ngoài chẳng khác nào khoét một miếng thịt trong lòng bọn nó.

 

“Lần cuối cùng thôi, . Chị các em cũng chẳng ngày nào cũng tóm gà rừng, ngày mai chị công điểm , đây là bữa ngon cuối cùng đấy, mau ăn .”

 

Lý Hữu Quế cũng bất đắc dĩ hứa hẹn, dù cô bản lĩnh cũng thể ngày nào cũng ăn thịt . Số thịt cô còn định đem đổi lấy tiền và tem phiếu, thể cứ thế thả cửa ăn uống chứ?

 

Mà Lý Hữu Liễu, Lý Kiến Hoàn và Lý Kiến Văn đây là bữa thịt cuối cùng, đương nhiên thi ăn thật nhanh, bộ dạng như sợ khác cướp mất, mỗi một bát canh thịt gà, ngay cả cháo rau dại cũng chẳng màng ăn tới.

 

Mẹ Lương thì ăn đút cho thằng út Lý Kiến Nghiệp, thằng nhóc tuy mới hơn hai tuổi nhưng ăn uống cũng khỏe.

 

Một bát tô lớn canh thịt gà và cháo rau dại để dành cho ba Lý. Lý Hữu Quế vốn định bưng cho ba Lý ăn xong mới ăn, nhưng xem chừng nhất là cô nên ăn xong phần hẵng đút cho ông, bằng e rằng chạy sang xin xỏ.

 

Một con gà rừng vốn dĩ chẳng bao nhiêu, chỉ nặng tầm hai ba cân, vặt lông bỏ nội tạng thì đầy hai cân thịt, cho nên mỗi một bát là chẳng còn bao nhiêu.

 

, Lý Hữu Quế sợ mềm lòng nên cũng nhanh chóng ăn hết veo bát canh thịt gà, cháo rau dại cũng kịp ăn, vội vàng bưng phần ăn của ba Lý mang sang phòng ông.

 

Thế nên, lúc mấy đứa trẻ con nhà bên định xin ăn tiếp thì canh gà chẳng còn gì, đương nhiên cũng chia thêm.

 

Ba Lý cả ngày hôm nay vô cùng yên phận, kiếm chuyện gây sự, cho ăn thì ăn, cho uống thì uống, ngay cả chuyện vệ sinh Lương cũng thấy đầu tiên nhẹ nhàng đến thế. Biểu hiện của ba Lý dĩ nhiên Lý Hữu Quế nắm rõ, bởi một bát canh thịt gà chắc chắn thể thiếu phần ông, dẫu Lý Hữu Quế cũng chẳng tàn nhẫn đến mức đó.

 

“Hữu Quế , ba lời con và cũng nghĩ thông suốt . Trước là do tính tình ba , ba tuyệt đối đ.á.n.h con nữa, cũng sẽ tạo thêm gánh nặng cho mấy đứa.” Ăn xong, ba Lý chủ động mở lời với Lý Hữu Quế.

 

Trải qua một ngày một đêm , ba Lý cũng thấu suốt. Ai chẳng sống những ngày tháng ? Ai liệt giường chẳng thể ? Căn nhà rách nát thế nào chẳng lẽ ông còn rõ? Thiếu đàn ông trụ cột, gia đình ngày càng nghèo đói cùng cực, lớn sống mà con trẻ càng khổ sở.

 

 

Loading...