Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 14: Tất Cả Vì Công Điểm
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:45:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người nhà họ Mã cuối cùng đành ủ rũ cúi đầu nhà cân đủ hai mươi cân gạo và đếm mười quả trứng, mặt mày hầm hầm tức tối ném toẹt xuống mặt Lý Hữu Quế. May mà trứng gà xếp bên bao gạo nên dập vỡ quả nào.
Vứt đồ xong xuôi, cả nhà họ Mã lũ lượt kéo trong nhà đóng sầm cửa . Ngay đó, bên trong vang lên mấy tiếng bạt tai bốp bốp giòn giã, kèm theo tiếng thét như heo chọc tiết của Mã Minh, đến những tràng c.h.ử.i mắng om sòm.
Lý Hữu Quế chẳng thèm bận tâm đến chuyện nội bộ nhà họ Mã. Cô hiệu cho Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu gánh gạo, trứng và cầm d.a.o rừng mang về, bảo Lý dắt hai đứa nhỏ nhanh chóng về nhà , còn bản thì ôm lấy mấy khúc gỗ rảo bước đuổi theo La Trung Hoa.
“Chú La, chuyện tối nay cháu cảm ơn chú chủ công bằng cho cháu, nếu thì vết thương đầu và chỗ m.á.u của cháu coi như uổng phí .”
La Trung Hoa đang cắm cúi bước về nhà , bỗng nhiên thấy giọng cảm kích chân thành của cô thì khỏi ngạc nhiên ngoái đầu .
Con bé dường như khác xưa nhiều.
“Chú La, chú cũng thấy đấy, sức lực của cháu dạo lớn hơn một chút. Sau cháu kiếm thêm nhiều công điểm để nuôi các em, ruộng thì cháu thể học. Chú thể sắp xếp cho cháu mấy việc nặng hoặc việc nào nhiều công điểm một chút ạ? Chú cứ yên tâm, cháu tuyệt đối lười biếng .”
Lý Hữu Quế phớt lờ ánh mắt dò xét của La Trung Hoa, cứ tự nhiên bày tỏ quyết tâm của . Đây là một phần trong kế hoạch của cô, chỉ dựa việc bán củi, săn thú và hái sản vật rừng thì kế sách lâu dài. Cô bắt buộc một công việc đàng hoàng, lúc rảnh rỗi thì đốn củi mang bán, tìm đồ rừng và săn bắt thú hoang, giống như đời thể chỉ một công việc duy nhất mà đa dạng hóa nguồn thu nhập.
“Tốt, chí khí! Thế chú sẽ xếp cháu cấy mạ, gặt lúa, ruộng, cháu chứ?” La Trung Hoa hỏi.
“Chỉ cần công điểm tính đủ, bảo cháu gánh phân cũng ạ.” Lý Hữu Quế chút ngần ngại đáp lời.
Tất cả đều hướng về công điểm.
“Được, , lắm!” La Trung Hoa vô cùng hài lòng. Huống hồ lúc xung quanh vẫn còn nhiều , thể diện của ông Lý Hữu Quế nâng lên tột đỉnh, trong lòng cũng sẵn lòng giúp đỡ cô một tay.
“Hữu Quế, cuối cùng chị cũng về !”
“Chị Hữu Quế, thịt gà chín đấy!”
“Chị giỏi thật đấy, thế mà đòi bồi thường bao nhiêu là thứ. Nhà họ Mã tức c.h.ế.t , thằng Mã Minh ăn đòn đau lắm đấy.”
“Mau lên, chị về , bọn em ăn thịt gà!”
“Ăn thịt thịt!”
Mười mấy đứa trẻ con lớn bé lúc đang vây quanh bếp lò nhà Lý Hữu Quế, thèm thuồng chảy nước miếng lấy tay quệt, mũi hít hà mùi thơm ngào ngạt của thịt gà trong khí, chốc chốc ngóng cổ ngoài cửa. Mãi cho đến khi Lý Hữu Quế xuất hiện, đám trẻ con mới đồng thanh reo hò ầm ĩ.
Lý Hữu Quế: “...”
Thơm quá chừng.
Mùi thơm béo ngậy của canh gà lan tỏa khắp gian nhà từ lâu. Người lớn thì còn giữ ý tứ, từ đằng xa , chứ lũ trẻ con thì chẳng ngượng ngùng là gì, đứa nào đứa nấy đều háo hức mong chờ ăn thịt.
“Đến đây, đến đây .”
“Canh gà chín , mau múc hai bát .”
“Các chị em, mau về bàn chờ một chút . Đông thế lỡ may va vỡ bát là chẳng còn gì mà ăn . Ai cũng phần hết, ngay ngắn là thịt gà mang tới ngay.”
Lý Hữu Quế đặt mấy khúc gỗ góc nhà, phủi tay bảo Lý múc thịt gà, sai Lý Kiến Văn điều phối đám chị em họ rời khỏi khu vực bếp nấu, ngỡ chen lấn lỡ tay đổ thì tất cả đều nhịn đói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-14-tat-ca-vi-cong-diem.html.]
Hai bát cơ á?!
Mẹ Lý cùng những mặt đều vô cùng kinh ngạc. Những khác thì mừng rỡ mặt vì ăn thêm một bát thịt gà, nhưng Lý, Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu thì xót ruột vui chút nào.
Dẫu , Lý Kiến Văn vẫn lời, lập tức lùa đám chị em họ tản bớt khỏi bếp, Lý chần chừ một thoáng cũng lấy thêm một chiếc bát nữa múc.
Chẳng mấy chốc, hai bát thịt gà đầy ắp bưng ngoài, Lý Kiến Văn cũng lập tức trở ngay để ăn phần của .
Mỗi một bát đầy ắp thịt gà và nước canh. Ngoại trừ em út Lý Kiến Nghiệp còn nhỏ cần đút, Lý Kiến Hoàn sớm tự xúc ăn . Thế nên Lý Hữu Liễu, Lý Kiến Văn và Lý Kiến Hoàn ăn như húp, cắm cúi vùi đầu miệng bát, một tay còn giữ chặt lấy cái bát chịu buông.
Lý Hữu Quế bón thịt gà cho em út Lý Kiến Nghiệp, đợi Lý ăn cùng. Thế nhưng cô phát hiện Lý chẳng những xuống ăn mà trái hai tay bưng hai chiếc bát, bước về phía cánh cửa thứ hai ở gian nhà . Vừa bước qua cánh cửa thứ hai, Lý rẽ trái khuất bóng mất dạng.
“Hữu Quế, đang ăn thịt gà đấy ? Cho thím xin mấy miếng nếm thử với nào.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Đang lúc khó hiểu về hướng Lý biến mất, từ cánh cửa thứ hai bỗng thò một đàn bà trung niên gầy gò, tay cầm chiếc bát , cất giọng .
Ba đứa nhỏ đang cắm đầu ăn thịt mỡ màng bóng nhẫy thì giật nảy , đầu thấy thím Mười Hai, động tác của cả ba đứa đều răm rắp như một: đồng loạt lấy tay ôm chặt lấy bát của , miệng vẫn nhai thịt nhồm nhoàm, mắt mở to đầy cảnh giác chằm chằm thím Mười Hai.
Lý Hữu Quế liếc mắt một cái là hiểu ngay, thím Mười Hai mò sang đây để chiếm chút lợi lộc .
“Thím Mười Hai, thịt gà chia hết , phần của thím , tất cả các cô các thím các thím dâu khác cũng đều phần. Muốn ăn thì thím tự về nhà mà mổ gà, thì bảo chú Mười Hai với Kiến Cường, Kiến Tân săn cho thím, đảm bảo cho thím ăn thỏa thích.”
Dưới ánh đèn dầu tù mù, cô cất giọng lạnh lùng, mặt chút biểu cảm.
Kẻ nào dám nhòm ngó miếng thịt của nhà cô thì cô tuyệt đối chuyện nuông chiều, nhượng bộ.
“Kiến Văn, em cầm đèn dầu với bát phòng , Hữu Liễu dắt hai em trai cũng trong phòng mà ăn, nhớ khóa chặt then cửa .”
Lý Hữu Quế bỗng đầu dặn dò ba đứa nhỏ. Cô thực sự đang ăn thịt ngon lành chạm mặt lũ ruồi bọ, ngộ nhỡ gặp kẻ mặt dày lao cướp giật thì mất cả ngon.
“Vâng ạ, chị cả!”
Lý Kiến Văn quả nhiên lanh lợi, lập tức một tay bưng bát một tay cầm lấy cây đèn dầu, hiệu cho Lý Hữu Liễu và Lý Kiến Hoàn cũng bưng bát theo .
“Ôi dào ôi, Hữu Quế , mày là đứa con gái mà bủn xỉn ki bo thế hả con? Dù tao cũng là bề của mày đấy nhé, chậc chậc chậc, tao từng thấy ai như mày bao giờ cả.”
Thím Mười Hai dám cản ba đứa nhỏ nhưng vẫn chịu từ bỏ ý định, đôi mắt tham lam cứ dán chặt hai bát thịt gà đặt mặt Lý Hữu Quế bàn, nước miếng cứ ứa lấy tay quẹt liên tục.
Lúc , Lý Kiến Văn nhanh nhẹn từ trong phòng chạy vội , thoăn thoắt bưng nốt hai bát thịt gà mặt Lý Hữu Quế mang .
Lý Kiến Văn bước chân phòng thì chân Lý Hữu Liễu cũng lạch bạch chạy , cô bé bế bổng Lý Kiến Nghiệp đang ghế đẩu cùng chiếc ghế con mang tọt phòng, ngay đó trong phòng vang lên tiếng cài then khóa cửa cẩn thận.
“Thím Mười Hai, cháu cũng từng thấy bề nào như thím bao giờ, chúng đúng là kẻ tám lạng nửa cân...”
“Á...”
Lý Hữu Quế tủm tỉm chống cằm những lời chẳng chút nể nang với bề thím Mười Hai . Thế nhưng lời còn dứt, từ phía cánh cửa thứ hai bỗng truyền đến tiếng kêu đau đớn yếu ớt của Lý.