Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 128: Các Người Chưa Từng Nếm Trải Uy Lực Đâu
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:47:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ý kiến ư?!
Hình như , mà hình như .
Các xã viên xong đều đưa mắt , cảm thấy qua thì vẻ hợp lý, nhưng cứ thấy chỗ nào đó sai sai, tóm là chẳng rõ .
Tuy nhiên, vẫn những kẻ khôn lỏi lập tức túm lấy trọng điểm.
“Đội trưởng, bảo chúng đốn củi cho nhà dùng công điểm thì thôi , đằng bắt nộp thêm một cây củi, hình như thế là đúng lắm nhỉ?”
“ đúng đúng, công điểm bắt chúng nộp một khúc gỗ, mâu thuẫn đấy.”
“Phải đó, thảo nào cứ thấy gượng gạo thế nào .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Chính xác, chút vô lý .”
“Đã bắt chúng đóng góp một phần chịu chấm công điểm, thế chẳng là bắt công ?”
“Nhà ba đàn ông, thế chẳng là nộp ba khúc ?”
“Nhà còn tận năm đây .”
“Nhà hai .”
...
Lại xã viên cảm thấy một cây củi chẳng là chuyện to tát gì, vung vài nhát rìu là đốn xong, chẳng tốn bao nhiêu thời gian công sức.
“Một cây thì một cây, gì .”
“Nói đúng đấy, chúng cũng là vì tập thể, vì , bắt chúng nộp bốn năm cây .”
“Vì để thịt ăn, tiền chia thì việc vẫn chấp nhận .”
“Nhà chúng chẳng hẹp hòi thế , chỉ cần trong phạm vi hợp lý thì chúng theo Đội trưởng sản xuất. Ông cũng là vì cho đội sản xuất thôi, nếu thì lấy tiền với thịt mà chia cho ? Ai cũng chỉ chăm chăm nghĩ cho thiệt, thế thì ai chịu thiệt thòi đây?”
“ thế, chịu góp, chịu góp, chỉ chực chia thịt chia tiền, đào chuyện ngon ăn thế chứ?”
“Nói câu khó một chút, ai nấy đều đội sản xuất chúng đất ít đông, nếu chịu tìm thêm việc để tăng sản lượng tăng thu nhập thì ngoài việc đủ cơm ăn , những thứ khác đừng hòng tơ tưởng.”
“Đội trưởng sản xuất với các cán bộ là vì ai chứ? Chẳng là vì ? Cái thói chủ nghĩa vị kỷ là thể chấp nhận .”
...
Đã tiếng phản đối thì cũng lời tán thành, kẻ sợ chịu thiệt, cũng chẳng so đo thiệt hơn.
Trong chốc lát, các xã viên bên chia hai phe, một câu một lời. Tuy nhiên một hồi bàn tán xôn xao, phần lớn xã viên đều đồng ý với đề xuất của La Trung Hoa, chỉ một bộ phận nhỏ cảm thấy chịu thiệt nên vẫn cứ oang oang cãi cọ mãi ở đằng .
La Trung Hoa chút biểu cảm những kẻ chẳng chịu nhường một li một lai, ngày thường cũng chỉ chực chờ chiếm món hời, ông sớm gai mắt với hạng từ lâu .
Chuyện thì chen chân chạy nhanh nhất, hễ chuyện khó khăn thì lảng xa tít mù. Món hời thiên hạ gom hết cho nhà chúng nó chắc, mơ tưởng hão huyền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-128-cac-nguoi-chua-tung-nem-trai-uy-luc-dau.html.]
mà ông cũng cách trị, thì thôi, ông cũng chấp thuận luôn.
“Xin trật tự cho! Ý kiến của bà con cũng rõ . Với tư cách là Đội trưởng sản xuất, thể thấu hiểu nỗi khổ tâm của . Không cả, mỗi một suy nghĩ riêng, chúng cũng thể cưỡng ép ai, thế là sai trái, thể cán bộ đại đội chúng cũng chẳng cái trò đó. Thế , chúng còn một cách khác để dung hòa đôi bên: Xã viên nào đốn củi cho đội sản xuất thì cuối năm lúc chia thịt sẽ trừ bớt nửa cân, là xong.”
Mẹ kiếp, đúng là cái ngữ gì , bảo cái gì cũng giãy nảy từ chối, đến lúc chia thịt chia tiền chia lương thực thì họng to nhất, nhiều ý kiến nhất cũng chính là cái lũ . La Trung Hoa ông Đội trưởng chịu đủ , tin là ông trị nổi bọn họ.
“Làm nhiều hưởng nhiều, y như việc kiếm công điểm , thế thì chẳng ai chịu thiệt, mà cũng sợ công cho đội sản xuất nữa.”
Mẹ nó chứ, cứ thế mà .
Quyết định của La Trung Hoa tung , bên lập tức như nổ tung tổ ong, đương nhiên nháo nhào chỉ là những kẻ nãy một mực kêu ca công điểm nên chịu đốn củi công cho đội sản xuất.
Nước cờ quá hiểm.
là bóp nghẹt yết hầu của bọn họ! Làm thế chứ? Đó là thịt đấy, đừng nửa cân, bớt một lạng thôi cũng đủ lấy mạng bọn họ .
Nếu như một năm đốn củi cho đội sản xuất vài thì mất toi mấy cân thịt còn gì, thế thì chịu thấu?
“Đội trưởng La, ông thế là đúng , thể ép buộc xã viên việc công chứ?”
“Ông đây là chủ nghĩa giai cấp bóc lột của địa chủ, chúng thể lên công xã kiện ông đấy!”
“Chẳng chỉ một cây củi thôi ? Thế mà đòi phạt đứt nửa cân thịt, thì chúng thà đốn củi cho đội sản xuất còn hơn.”
“La Trung Hoa, ông đây là đang bóc lột xã viên, đang đối đầu với quảng đại bần nông, hạ nông chúng ! cho ông , ông đừng mà phạm sai lầm!”
Có kẻ nhũn nhặn xuống nước, đương nhiên cũng kẻ gào mồm la lối, tự cho là bần nông nên ưu tiên, kẻ từ lâu nhăm nhe leo lên cán bộ đội sản xuất, nhân cơ hội giở trò hạ bệ để đoạt vị.
La Trung Hoa giận đến tái mét mặt mày, hai mắt trợn trừng. Ông ngờ một lòng một nghĩ cho xã viên mà nhận lấy sự chỉ trích và đối đãi cay nghiệt thế , trong lòng lập tức bốc lên cơn thịnh nộ ngập trời.
Hỏng .
Lý Hữu Quế vẫn luôn ở cuối đám đông, tận mắt thấy cục diện phát triển đến mức , mà La Trung Hoa dường như sắp sửa bùng nổ, cô thể khoanh tay ?
“Ông Ngọc, lời thể bừa bãi thế . Đội trưởng La của Đội sản xuất 7 là do quần chúng nhân dân cùng các lãnh đạo công xã bầu chọn , thành phần xuất thế nào tuyệt đối thể nghi ngờ. Ông , ông tuổi , chắc hẳn vu khống là tội danh nghiêm trọng đấy, nếu Đội trưởng La mà kiện ông thì ông tù như chơi, chốn ngục tù đó nể nang chuyện ông nhiều tuổi ít tuổi nhé.”
Lý Hữu Quế híp mắt lão già họ Ngọc nhảy nhót loi nhoi từ đầu buổi họp đến giờ . Cái lão già c.h.ế.t tiệt thật đáng ghét, chỗ nào cũng thọc gậy bánh xe, tính gian xảo.
Lão già họ Ngọc thấy là con nhóc ranh nhà họ Lý nhảy chõ mồm chống đối , mối thù mới lẫn hận cũ lập tức xông thẳng lên đầu.
“Một con nhóc miệng còn hôi sữa như mày mà ở đây chỗ cho mày lên tiếng ? Mày tư cách gì mà phát biểu ở đây? Trong mắt mày còn bề hả? Cút sang một bên cho tao!”
Lão già họ Ngọc đối với những kẻ khinh thường thì vô cùng cộc cằn thô lỗ. Lý Hữu Quế tuy sức khỏe lớn nhưng lão chẳng thèm để mắt, dù đến nay lão vẫn từng nếm trải uy lực thực sự của cô.
Lý Hữu Quế khẩy: “Ông ơi, cháu cũng là xã viên mà? Cháu cũng danh phận đàng hoàng ở Đội sản xuất 7 đấy. Sao qua miệng của ông thì cháu chẳng tư cách năng phát biểu gì thế? Đến cả ý kiến cũng ? Cháu đây là kiếm trọn mười công điểm đấy nhé! Hơn nữa, ông giỏi giang thế, bảo cháu cút sang một bên, thế thì cháu cũng lên công xã tố cáo, bảo rằng già coi thường một phụ nữ tiên tiến, cầu tiến của thời đại mới, lớn lên bóng cờ đỏ, tương lai gánh vác nửa bầu trời như cháu. Cháu sang Hội phụ nữ hỏi cho nhẽ, tìm các vị lãnh đạo hỏi cho tường tận mới .”
“Cháu còn hỏi nữa, Đội trưởng sản xuất sắp xếp cho xã viên việc thì thành địa chủ từ lúc nào thế? Chẳng lẽ ông cho các ăn cơm? Không cho các chia tiền chắc? Lợn nuôi là để cho các ăn, các phần ăn thì góp sức ? Không chịu góp sức mà đòi ăn thịt, cõi đời đào chuyện nhường ? Ông Ngọc , ông mà chuyện bở bẫm như thế thì mau mau lên báo cáo với các vị lãnh đạo công xã ? Báo cáo với các vị thủ trưởng , để bộ xã viên trong thiên hạ cần lụng mà vẫn thịt ăn, cơm no bụng, thế chẳng quá ? Ông sẽ lập đại công, ghi danh sử sách chứ!”
Những lời dứt, các xã viên xung quanh đều sợ đến ngây , nhất là những kẻ gào thét hăng m.á.u nhất, còn sắc mặt của lão già họ Ngọc thì thoắt cái tái mét như tàu lá chuối.
Lý Hữu Quế vẫn chịu dừng: “Đại đội trưởng La ơi, ngày mai chú chẳng nên vội vã lên công xã báo tin vui ? Nhân tiện nhường luôn cái chức vị chứ, dù chuyện tuyệt vời thế thì chú còn cật lực gì nữa? Cứ mát ăn bát vàng cũng thịt cơm ăn !”