Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 127: Không Thể Đồng Ý Hơn

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:47:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cách ư?! Có chứ, nhiều là đằng khác, chỉ sợ chú hỏi thôi, hễ hỏi là ngay.

 

Lý Hữu Quế thầm mừng rỡ: “Chú ơi, chuyện ngoài việc rảnh rỗi quá thì chính là do thiếu hiểu , chịu lý lẽ. Trẻ con đùa nghịch đ.á.n.h chẳng là chuyện bình thường ? Người lớn chẳng lẽ hiểu đạo lý? Tuyệt đối thể để nuôi dưỡng tính khí dã man, càn quấy như thế .”

 

Câu “núi nghèo nước độc sinh dân gian xảo” từ chứ? Tô Trấn bọn họ vùng núi nghèo nước độc, phong tục tập quán cũng chẳng hề tệ.

 

Nói quá chí lý.

 

La Trung Hoa gật đầu lia lịa tán thành. Tối qua tham gia c.h.ử.i ngoài một đám đàn bà đanh đá chua ngoa thì còn cả mấy gã đàn ông lực lưỡng nữa.

 

Xì, đúng là chẳng hổ là gì.

 

“Đấy chẳng là do vô học, thiếu hiểu ạ? Bản gì thì con cái cũng chẳng dạy dỗ nổi. Chẳng câu “Rồng sinh rồng, phụng sinh phụng, chuột con sinh đào hang” đó . Chú , lời dạy của tổ tiên chẳng bao giờ sai , dù cũng là kinh nghiệm đúc kết từ mấy trăm mấy nghìn năm cơ mà.”

 

Trong lòng La Trung Hoa cực kỳ đồng tình, bởi chính ông cũng nghĩ như . Dù ông cũng nghiệp cấp hai, tuy thi đỗ cấp ba nhưng gia phong nề nếp, trong nhà hòa thuận, thế nên mới nuôi dạy nên một con như ông đấy thôi?

 

“Hữu Quế, cháu đúng, nhưng chú cũng thể tống cổ mấy học để hiểu rõ đạo lý đúng ? Có trẻ con mà từ tốn giảng giải lý lẽ với bọn họ.”

 

Phụt.

 

Chú Đội trưởng đến đây tấu hài đấy ? Đòi đưa cả những sống hơn nửa đời đến trường học ? Thế thì chẳng thà cho họ về lò đúc từ đầu còn hơn.

 

Lý Hữu Quế mà ngại: “Chú ơi, tính nết của họ định hình , sửa cũng chẳng sửa nổi . Cách nhất là với Hiệu trưởng Phương, mỗi ngày trích chút thời gian để giảng giải đạo lý cho học sinh là . Còn về lớn ạ? Dễ giải quyết thôi, chú quên ? Trại lợn đang thiếu lượng củi lớn, nếu việc đồng áng nhiều, chi bằng để lên núi đốn củi? Vừa dùng cho gia đình dùng cho trại lợn, một công đôi việc.”

 

núi, thèm núi lắm .

 

Lý Hữu Quế nhắc chuyện trại lợn thiếu củi đun thì La Trung Hoa đúng thật là quên khuấy mất, giờ nhắc nhở ông mới sực nhớ .

 

thế thật, chỉ trông cậy mấy phần t.ử ngày nào cũng nhặt nhạnh mấy cành cây khô gãy, vùng trong vòng mấy dặm vốn dĩ chẳng mấy cây cối rậm rạp, ngày thường già với con nít cũng nhặt, đến lượt mấy nhặt ?

 

Thế chẳng chạy tuốt đằng xa tìm nhặt ? Lợn bây giờ còn lớn một nửa, nếu ngày càng lớn tướng , lượng cám cần nấu càng nhiều thì chút củi đó chắc chắn đủ dùng.

 

Nếu sắp xếp cho xã viên đốn củi, cho dù đốn nhiều nữa thì củi để lâu, đừng vài tháng, để cả năm cũng chẳng thành vấn đề.

 

La Trung Hoa nghiêm túc suy nghĩ một lúc, chao ôi, đây đúng là một giải pháp , đôi bên cùng lợi, cứ thế mà .

 

“Vậy thì nhân mấy ngày nay gieo mạ, chú sẽ tổ chức cho xã viên lên núi đốn củi, ngày nào cũng tìm việc cho bọn họ , dứt khoát thể để bọn họ rảnh rỗi sinh nông nổi .” La Trung Hoa hạ quyết tâm.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Không thể đồng ý hơn.

 

Lý Hữu Quế gật đầu: “Chú ơi, cháu cũng nữa. Củi nhà cháu cũng chỉ đủ đun trong một tháng thôi, vụ cày cấy mùa xuân đến thu hoạch vụ hè, gieo trồng tiếp là tới vụ thu, cơ bản chẳng lúc nào rảnh rỗi nữa.”

 

thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-127-khong-the-dong-y-hon.html.]

 

La Trung Hoa dĩ nhiên đồng ý: “Cháu thì nhất định , đội sản xuất chúng cháu là xong . Hữu Quế , thế củi lúc đó phân chia thế nào đây? Đâu thể bắt đốn hết cho đội sản xuất mà nhà chẳng củi đun.”

 

Vấn đề cần giải quyết còn khá nhiều, lợi cho tập thể, để xã viên hưởng lợi ích, nhưng tất nhiên hết bảo đảm cho tập thể đúng ?

 

“Chú ơi, là mỗi xã viên nộp từ ba đến năm cây củi to? Điểm công thì chấm ba điểm? Hoặc là chấm công điểm? Nộp hai cây củi thì tính công điểm, củi còn đốn thì coi như của riêng xã viên. Dù chú thử nghĩ xem, lợn trong trại là của ai? Là của tập thể, của đội sản xuất, cuối năm mổ lợn ai cũng phần, bắt xã viên nộp một hai cây củi chẳng là lẽ đương nhiên ?”

 

Lý Hữu Quế cảm thấy nếu như đốn củi bộ cho trại lợn thì nên tính công điểm nhưng cho quá nhiều; còn nếu lấy việc đốn củi cho nhà xã viên chính, nộp cho tập thể phụ thì khỏi cần chấm công điểm nữa.

 

Có lý đấy chứ.

 

La Trung Hoa thực sự ghi nhớ trong lòng, ông còn nghiêm túc tính toán xem cần huy động bao nhiêu xã viên . Nếu là năm mươi , mỗi nộp hai cây là một trăm cây , La Trung Hoa liền tính công điểm nữa.

 

“Được , cháu cứ việc , chú về bàn bạc kỹ với các cán bộ đại đội, tối nay họp đừng quên đấy.” La Trung Hoa dự định sẽ bàn bạc với những khác, ông biến thành kẻ độc đoán một cõi.

 

Lý Hữu Quế gật đầu, vẫy vẫy bàn tay nhỏ chào ông tiếp tục công việc của .

 

La Trung Hoa một rời , ông tìm các cán bộ đội sản xuất khác cánh đồng, đó mấy liền tụ tập ở đầu bờ ruộng để bàn bạc.

 

Công điểm quý giá lắm, chỉ La Trung Hoa cho mà ngay cả các cán bộ đội sản xuất cũng nghĩ . Mấy điểm lượng sẽ đốn củi, thấy rằng nếu tính công điểm mà mỗi nộp một cây củi thì cũng khả thi. Xã viên nam của đội sản xuất hơn trăm , mỗi một cây là hơn một trăm cây, đủ đun trong mấy tháng trời.

 

Cuối cùng, lúc tan , các cán bộ Đội sản xuất 7 nhất trí thông qua: chia hai đợt trong hai ngày để tổ chức đốn củi, tính công điểm, nhưng mỗi nộp một cây.

 

Lý Hữu Quế rõ lời đề nghị của chắc chắn sẽ khiến Đại đội trưởng La động lòng và thể từ chối, cô vặn thể núi trọn vẹn hai ngày, quả thật là quá tuyệt vời.

 

Ban ngày lúc thông báo cho xã viên buổi chiều tan sớm một tiếng để họp đại hội sản xuất, trưa tan ca thông báo thêm một nữa.

 

Đến năm giờ chiều, thấy tiếng còi tan ca liền lũ lượt tự giác kéo về phía ban chỉ huy đại đội. Tới nơi, ai nấy tự tìm chỗ hoặc , tóm ai nấy đều tích cực.

 

Cuộc họp do La Trung Hoa chủ trì. Ông cũng lời thừa thãi mà thẳng vấn đề chính, chủ yếu thuật cho các xã viên về chuyến lên thành phố thỉnh giáo kinh nghiệm và phương pháp chăn nuôi gia súc gia cầm từ các chuyên gia, giáo sư ở nông trường chăn nuôi và các trường đại học. Ông báo cáo rành mạch từng khoản cho xã viên hiểu rõ triển vọng phát triển cùng phương hướng tương lai của mấy mảng nghề phụ , cũng như kế hoạch của đội sản xuất.

 

Các xã viên bên xong liền cảm thấy đội sản xuất sẽ ngày càng khấm khá, thịt ăn, tiền chia, ăn no bụng nên ai nấy đều vô cùng phấn khởi.

 

La Trung Hoa : “Không lâu nữa, các vị chuyên gia, giáo sư sẽ bớt chút thời gian xuống tận nơi chỉ đạo công tác của chúng . Năm nay nuôi thì sang năm chúng sẽ mở rộng quy mô gấp đôi. Ai ai cũng công điểm để kiếm, thịt ăn, tiền chia.”

 

“Tốt quá!”

 

Các xã viên kích động vỗ tay rào rào, cuộc sống như thế mới niềm hy vọng chứ.

 

Để xã viên vỗ tay một lát, La Trung Hoa mới giơ tay hiệu cho giữ trật tự, ông vẫn còn lời hết.

 

“Bởi vì hiện tại vẫn tới lúc cấy lúa, cấy lúa xong xuôi sẽ ngày càng bận rộn hơn, mà củi đun trong nhà của phần lớn xã viên lẽ cũng chẳng đun nổi hai tháng nữa. Do đó, các cán bộ đội sản xuất chúng nhất trí quyết định: ngày mai và ngày sẽ lượt bố trí xã viên lên núi đốn củi. Tuy nhiên đốn củi công điểm vì chủ yếu là việc cho nhà . Thế nhưng, lợn trong trại lợn là của chung , cuối năm chia thịt lợn ai cũng phần, vì yêu cầu các xã viên đốn củi, mỗi nộp một cây củi to, ý kiến gì ?”

 

 

Loading...