Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 126: Tật Xấu Do Quá Rảnh Rỗi
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:47:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vì cãi thế?”
Lý Hữu Quế chỉ tò mò điểm . Trước ở quê cũ, những vụ cãi cọ cô từng thấy đều là nhà lấn một chút đất của nhà , hoặc đất giáp ranh nảy sinh tranh chấp, phần lớn đều vì mấy chuyện đó mà sinh sự.
mà bây giờ đều là xã viên đội sản xuất, lấy nhiều mâu thuẫn đến thế? Trừ phi là trộm rau trộm cắp, bằng thì là những vấn đề đạo đức nghiêm trọng hơn.
Dẫu , Lý Hữu Quế cảm thấy những chuyện như thế ở Tô Trấn là cực kỳ hiếm hoi. Dù là ở kiếp kiếp , cô cũng từng mấy vụ, phàm là chuyện xa cỡ đó thì tuyệt đối sẽ chấn động cả Tô Trấn.
Cô bé Lý Hữu Trân rõ: “Chị Hữu Quế ơi, còn vì chuyện gì nữa ạ? Hoàng Thiệu Phương lúc tan học đ.á.n.h với Vi Hữu Long, đ.á.n.h dữ dội lắm, chị em của hai bên đều xông giúp, đó còn chảy cả m.á.u nữa.”
Hóa là vì trẻ con đ.á.n.h , thảo nào.
“Thế tụi nó đ.á.n.h ?” Phải nguyên do chứ?
Lý Hữu Trân đáp: “Vi Hữu Long tay đ.á.n.h Hoàng Thiệu Phương , tại Hoàng Thiệu Phương Vi Hữu Long nên Vi Hữu Long tức quá mới đ.á.n.h bạn .”
Cuối cùng, chị em hai bên cạnh chịu để yên, dĩ nhiên bênh vực , thế biến thành một trận hỗn chiến.
Lý Hữu Quế: “...”
là một câu dẫn tới họa đổ máu.
Lúc , Lý Hữu Trân giục: “Hữu Liễu, nhanh lên, tụi xem .”
Ngày thường, Lý Hữu Liễu và Lý Hữu Trân chơi với khá . Dù Lý Hữu Trân lớn hơn Hữu Liễu ba tuổi nhưng hai đứa khá hợp tính, thường rủ đào rau dại, cắt cỏ, cùng trông em nên quan hệ gắn bó.
Xem cãi thì thú vị thật đấy, nhưng khi lớn nổi cơn tam bành thì lời lẽ thốt chẳng êm tai chút nào, những câu c.h.ử.i rủa khó cứ thế tuôn thèm suy nghĩ, trẻ con lớn nhỏ đều nên xem cũng chẳng nên .
Vì , Lý Hữu Quế vội vàng gọi hai cô bé : “Cãi gì mà xem? Đánh là do con nít hiểu chuyện, còn lớn vì chuyện mà cãi lộn thì là lớn điều. Dù thế nào nữa, chỉ cần lý thì chẳng việc gì sợ, sai thì chịu giáo dục. Nếu nhà chịu dạy bảo, mai lớn lên sẽ nhà nước và công an dạy dỗ .”
“Hai đứa chẳng thà ở nhà sách ? Bên ngoài ngộ nhỡ đ.á.n.h thật, lớn để ý, các em chạy kịp giẫm đạp, đến lúc thương thì tính ? Hơn nữa, các em mà xúm , vạn nhất sang mắng lây cả nhà thì chẳng tự rước lấy rắc rối ?”
Lý Hữu Quế cho , đến cả Lý Kiến Văn và hai đứa nhỏ cũng ngoan ngoãn ở nhà sách luyện chữ, Lý đương nhiên cũng xem.
Để đám trẻ lớn nhỏ tiếng cãi vã bên ngoài phân tâm, Lý Hữu Quế tìm hết mấy cuốn truyện chữ, truyện tranh , phát cho mỗi đứa một quyển gì thì , ép chúng sách giáo khoa nữa.
Nhờ nhiều sách ho để , Lý Hữu Quế phân tích một hồi, đám trẻ lớn bé đều nguội hẳn ý định hóng hớt, bèn thắp đèn dầu quây quần bên sách.
Bên ngoài vẫn ầm ĩ dứt, cãi hơn một tiếng đồng hồ mà mồm mép vẫn chịu dừng. Mọi trong nhà quản cũng chẳng thèm khuyên can, đến giờ là rửa ráy lên giường ngủ, mai ai học thì học, ai thì .
Người thời cãi đa phần đều thể gào thét tới tận nửa đêm mới chịu dần dần lắng xuống. Cả nhà Lý Hữu Quế cơ bản là chìm giấc ngủ giữa những âm thanh cãi vã đó, chẳng hề ảnh hưởng chút nào.
Lúc tại chuồng bò, sáu ăn cơm xong từ sớm và đang đun nước chuẩn tắm rửa. Từ khi bể nước, việc dùng nước của họ thuận tiện hơn nhiều. Tuy gọi là sông Thanh Hương nhưng thực chất chỉ là một cái đầm nước lớn, chất lượng nước dĩ nhiên bằng nước giếng.
nước sông Thanh Hương hơn nước ở mấy cái ao bên phía đội sản xuất nhiều, cũng sạch sẽ hơn hẳn. Giặt giũ rửa rau đều thành vấn đề, chỉ nước uống và nấu cơm là họ luôn lắng cặn đun sôi kỹ mới dùng, đến nay vẫn xảy chuyện gì lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-126-tat-xau-do-qua-ranh-roi.html.]
Tối nay đến lượt ông Tiết tắm rửa cùng, nên ông cho bò trong chuồng ăn .
Thế là ông Tiết ôm từng bó cỏ mang tới hôm nay đặt máng trong chuồng để bò tự ăn.
Nào ngờ đến ôm thứ tư, ông bỗng cảm nhận rõ ràng thứ gì đó từ trong đống cỏ tay đang rơi tuột xuống.
Tim ông Tiết đập thót một cái, vội vàng đặt đống cỏ trong lòng sang một bên, lập tức thụp xuống mò trong bóng tối quanh chỗ rơi đồ.
“Đèn! Lão Hoàng, mau mang đèn đây soi cho với.” Thế nhưng chỗ tối quá, thêm tuổi già mắt kém nên sờ soạng một hồi vẫn thấy , sốt ruột quá ông vội cất tiếng gọi.
Trong chuồng bò đèn, ngọn đèn dầu duy nhất mới thắp lên bao lâu. Nghe tiếng gọi của ông Tiết bên ngoài, ông Hoàng ở trong nhà vội vàng một tay cầm đèn, một tay che chắn gió .
“Tới đây, tới đây, chuyện gì thế? Ai rơi đồ ?” Ông Hoàng cẩn thận dò dẫm bước tới cạnh ông Tiết, hỏi cúi xuống.
Ông Tiết lúc mới hạ thấp giọng: “Vừa nãy ôm cỏ cho bò ăn, cảm thấy trong đống cỏ thứ gì rơi . Chập tối nay chẳng con bé đó ghé qua ?”
Người “con bé đó” là ai? Ông Hoàng là hiểu ngay trong lòng, nhất thời phần xúc động, vội căng mắt nâng đèn xổm tìm kiếm trong đám cỏ.
Quả nhiên ngoài dự đoán, ánh đèn hạt đỗ le lói, ông Hoàng và ông Tiết rốt cuộc cũng tìm thấy món đồ.
Một chai thủy tinh đựng rượu t.h.u.ố.c màu đỏ sẫm.
Hai mở nắp ngửi thử, liền ngửi thấy mùi hương quen thuộc. Họ thể thứ rượu t.h.u.ố.c là để cho họ xoa bóp bả vai cơ chứ? Hóa con bé vẫn luôn thấy và ghi nhớ trong lòng.
Trong khoảnh khắc, khóe mắt của hai ông lão đều rưng rưng ngấn lệ, đôi bàn tay kìm run rẩy, mảnh đất trong cõi lòng họ cũng chẳng còn là chốn hoang tàn nguội lạnh nữa.
Sáng hôm lúc , Lý Hữu Quế mới phát hiện những nhà tối qua hò hét cãi vã hăng nhất thì hôm nay đều phân cho những việc nặng nhọc nhất, thành định mức nhiệm vụ là cho tan ca.
La Trung Hoa đúng thật là giận đến bốc khói. Chuyện của con nít ảnh hưởng tới tận lớn, ông thấy chuyện đáng là nhà nào tự dạy dỗ con nhà nấy, tìm rõ nguyên nhân khuyên bảo đàng hoàng, chứ dành cả đêm để c.h.ử.i rủa . Bọn họ thấy mất mặt nhưng ông thì thấy ngượng chín .
là công việc đồng còn đủ nhiều, đủ nặng, rảnh rỗi quá hóa rồ mà. Lúc , La Trung Hoa chợt nhớ mấy lời của cô bé Lý Hữu Quế.
Mọi xem, con bé nhà vì cảnh nhà nghèo khó, ăn đủ no mặc đủ ấm nên dẫn dắt cả nhà cật lực lụng kiếm công điểm, kiếm tiền, lấy tâm trí rỗi mà gây chuyện thị phi?
Chuyện xa đều là sản phẩm sinh từ sự rảnh rỗi.
La Trung Hoa nhận thức sâu sắc rằng đội sản xuất của họ vẫn còn quá ít việc. Không , , ông tìm thêm việc cho bọn họ mới .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nghĩ , La Trung Hoa liền yên, tiên bàn bạc một vòng với các cán bộ đội sản xuất. cũng chẳng ý kiến gì ho, ngoài việc xuống đồng ruộng thì chỉ còn nước đợi cấp thông báo đào mương dẫn nước mới thêm việc khác để .
Hỏi han một vòng, La Trung Hoa nhận vẫn là đầu óc của cô bé nhanh nhạy nhất, suy nghĩ cũng táo bạo hơn, thế là bất giác ông chạy tới bên cạnh Lý Hữu Quế.
La Trung Hoa cũng vòng vo với cô, thẳng luôn mục đích tới đây, hỏi xem cô cao kiến gì .