Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 125: Màn Cãi Vã Tập Thể
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:47:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ờ.
Cô còn tưởng xảy chuyện tày đình gì cơ.
Thời buổi , chỉ thấy chuyện chê thịt, chứ từng ai chê thịt nhiều bao giờ, Đại đội trưởng La sợ là lú lẫn chăng?
Lý Hữu Quế La Trung Hoa bằng ánh mắt như kẻ ngốc.
“Chú ơi, chú lo xa quá . Ngoài hợp tác xã mua bán thì thành phố bao nhiêu nhà máy, xí nghiệp, chú còn sợ nuốt trôi mười lăm con lợn ? Năm mươi con khéo còn đủ chứ.”
“Chú thử nghĩ mà xem, lợn của đội nuôi mất cả năm trời đúng ? Nuôi đến giáp Tết, nhà máy nào mà cần thịt? Nhà công nhân nào mà ăn thịt? Mười lăm con lợn nhà ăn tập thể của xưởng lấy một ít, công nhân mua hai cân kẻ mua ba cân, mấy trăm con cơ mà, chú tưởng một con lợn nặng cả nghìn cân chắc?”
Nghĩ quá cơ.
Lý Hữu Quế thèm ngẩng đầu lên, cắt cỏ , cảm thấy La Trung Hoa đúng là lo bò trắng răng. Có hàng nghìn con lợn , chừng lợn mà còn khó giải quyết ?
Cũng đúng thật.
La Trung Hoa xong liền vỡ lẽ. Cho dù các đội sản xuất trong vòng bán kính mấy dặm đều học theo họ nuôi lợn, thì cũng bán một phần cho hợp tác xã mua bán, nộp một phần lợn theo chỉ tiêu nghĩa vụ, chia cho xã viên trong đội một ít, bán ngoài năm con là lắm . Năm con lợn cỡ hơn hai trăm cân, một nhà máy mấy trăm con còn đủ chia chứ.
“Hữu Quế, cháu cũng lý, nhưng cháu quên mất là năm nay nếu chúng nuôi lợn , sang năm chẳng sẽ tăng thêm mười mấy con ? Bằng xã viên chẳng chia bao nhiêu tiền, tiền thì lấy gì cưới xin, chữa bệnh?” Con bé rốt cuộc vẫn còn non nớt lắm, căn bản nghĩ tới những chuyện .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lý Hữu Quế cạn lời: “...”
Chú ơi, chú lo lắng quá sớm đấy.
Cái gọi là dôi mười mấy con lợn còn thấy tăm mà ông bắt đầu bận tâm lo nghĩ, khiến cô chẳng lời an ủi thế nào cho .
Lý Hữu Quế bảo: “Chú đừng vội, vẫn còn cả năm trời cơ mà, chúng chịu khó thêm sách, lên thành phố thỉnh giáo các đồng chí ở nông trường chăn nuôi cùng các chuyên gia, giáo sư nhiều hơn, ắt sẽ cách thôi. Chỗ chúng cần thịt lợn thì nơi khác kiểu gì chẳng cần? Ái chà, cháu chợt nhớ , bên quân đội nhất định là cần đấy, bên đó đông như thế cơ mà.”
Cô bé lý, thời gian còn dài, ông lo tính , chi bằng cứ thật công việc mắt.
La Trung Hoa phụ giúp bốc cỏ cho giỏ ngẫm nghĩ lời Lý Hữu Quế, thấy quả thực là do lo xa quá. Cùng lắm thì bán cho xã viên với , bạn bè chứ gì , đúng là tự tìm phiền phức cho .
“Được , chú theo cháu . Cháu cứ thong thả cắt cỏ nhé, chú về đây.” Nói chuyện xong xuôi, ông thông tư tưởng cũng thấy thông suốt, liền nhét nắm cỏ cuối cùng giỏ phủi tay, buông một câu chắp tay lưng bước .
Lý Hữu Quế: “...”
Này , ai qua cầu rút ván nhanh thế chứ.
Chậc chậc chậc, Lý Hữu Quế nhịn lắc đầu, tiếp tục cắt cỏ.
Cô cắt thỉnh thoảng ngẩng đầu liếc mấy con bò đang thong thả gặm cỏ cách đó xa. Sau ngày mai chúng sẽ chẳng còn nhàn nhã thế nữa, mà xuống ruộng cày bừa một lượt chuẩn cấy lúa.
Ráng chiều đỏ rực cả góc trời, khi trời nhá nhem tối, Lý Hữu Quế lùa mấy con bò, xách theo một giỏ đầy cỏ về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-125-man-cai-va-tap-the.html.]
Bò lùa chuồng bò , đó đặt giỏ cỏ to xuống, phần việc còn coi như còn liên quan đến cô nữa.
Chuồng bò và trại lợn liền kề , Lý Hữu Quế liếc mắt liền thấy cái bể nước mới xây cách chuồng lợn xa. Bể cũng lớn lắm, chừng năm sáu mét vuông, dù nước dẫn từ sông Thanh Hương nên sợ cạn, chỉ sợ nước nhiều quá tràn ngoài thôi.
May mà hiện tại cái bể nước gặp vấn đề đó, bởi vì năm cái chuồng lợn ngày nào cũng cần lượng nước lớn để cọ rửa sạch sẽ, giờ đến cả chuồng bò cũng sạch sẽ hơn hẳn nhờ nguồn nước dồi dào.
Những ở chuồng bò lúc về đủ cả, nấu xong cám lợn và đang chia cho lợn ăn. Đợi cho lợn ăn xong mới đến lượt họ bắt đầu nấu cơm, ăn xong thì đun nước tắm rửa, khi ngủ cho bò ăn thêm một nữa là cơ bản thể nghỉ ngơi.
Nhờ dạo gần đây bể nước nên những còn vất vả như dạo . Công việc nhọc nhằn duy nhất là kiếm củi, chỉ hai , giờ bốn , nhưng cũng chỉ miễn cưỡng đủ dùng mà thôi.
Dù , đối với họ thì cuộc sống thế hơn nhiều, dám đòi hỏi gì thêm.
Lý Hữu Quế trong lòng hiểu rõ, nhưng hiện tại cũng tiện giải quyết vấn đề củi lửa cho họ, đành chờ thêm một thời gian nữa.
Do đó, Lý Hữu Quế chỉ thản nhiên liếc họ một cái rời , còn những cũng cúi gầm mặt việc của , vờ như thấy cô.
Về đến nhà, Lý cùng hai em Lý Hữu Liễu và Lý Kiến Văn nấu xong cơm nước. Cả nhà đều nắm rõ thói quen ăn uống của Lý Hữu Quế: cố gắng cho nhiều dầu một chút, hoặc rán món trứng đ.á.n.h tơi xốp, bữa tối nhất định cơm gạo tẻ.
Chỉ cần cơm gạo tẻ nóng hổi xới khỏi nồi, yêu cầu của Lý Hữu Quế đối với thức ăn sẽ giảm vài bậc, thế nên cả nhà đều tính toán đúng giờ cô về để nấu cơm chín tới.
“Mẹ, ngày mai hỏi mua thêm hai, ba mươi quả trứng gà nữa nhé. Nếu ai hỏi thì cứ bảo mua tẩm bổ cho ba, sức khỏe của ba dạo đang tiến triển .” Lý Hữu Quế ăn cơm dặn dò.
Không thịt ăn thì thôi, đến cả trứng gà cũng chẳng mà ăn thì sống nổi? Lý Hữu Quế bắt đầu rừng sâu săn b.ắ.n .
Mẹ Lý đáp: “Thế để trưa mai hỏi xem .”
Nghe lời con gái chắc chắn sai .
Hai, ba mươi quả trứng gà thể ăn nhiều ngày. Dạo gần đây ăn uống khấm khá, sắc mặt của đám trẻ lớn nhỏ trong nhà rõ ràng đều hồng hào hẳn lên, còn khô quắt queo như dân chạy nạn nữa.
Kết quả là cả nhà ăn xong bữa tối, đến lượt Lý Kiến Văn rửa bát, Lý Hữu Liễu đang lau bàn quét nhà thì bất chợt thấy tiếng huyên náo từ bên ngoài truyền , ngay đó là những tiếng cãi vã đấu khẩu qua , tiếng gắt gao hơn tiếng .
Bên ngoài xảy chuyện gì thế ?!
Lý Hữu Quế tò mò, cô mới vắng nhà mấy ngày thôi mà. Chưa đợi nhóm Lý Hữu Quế chạy ngoài xem náo nhiệt thì thấy cô em họ Lý Hữu Trân ở nhà hớn hở chạy , oang oang gọi Lý Hữu Liễu.
“Hữu Liễu ơi, em mau xem , cãi to ! Mẹ của Hoàng Thiệu Phương cùng cả nhà họ Hoàng đang cãi với nhà Vi Hữu Long kìa, giờ bên nhà họ Vi cũng xúm cãi giúp, bên ngoài xem đông lắm !”
Lý Hữu Quế xong cạn lời: “...”
là cách cãi lộn quen thuộc, đúng chuẩn công thức và mùi vị quen, cãi là kéo cả bầy cãi tập thể, y hệt như kéo bè kéo cánh đ.á.n.h .
Tập tục ở Tô Trấn cũng như các vùng lân cận phần lớn là sống quần cư theo gia đình, dòng họ, chỉ cần dòng họ việc là cả họ cùng xông xáo. Cãi cũng tương tự thế, thường thì họ hàng ở xa chắc chắn đến cãi hộ, nhưng chị em ruột thịt sống chung một dãy phố thì nhất định cùng trận.
Khung cảnh đó hoành tráng lắm, chỉ c.h.ử.i bới ầm ĩ mà đôi khi còn động chân động tay. Cử chỉ tay cũng quan trọng kém, cơ bản là mấy phụ nữ c.h.ử.i giơ hai tay , một tay phía một tay phía , c.h.ử.i lấy tay vỗ mạnh tay đẩy mạnh về phía , biểu thị ý khinh bỉ, căm ghét, trừng mắt tức tối, tóm là thể hiện sự bức xúc tột cùng.