Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 124: Cô Thấy Khó Khăn Quá

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:47:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hữu Quế, chú với cháu hai chuyện . Chú chỉ đợi cháu về thôi, tối mai chú định mở đại hội thể xã viên để phổ biến cho kinh nghiệm học hỏi thành phố đợt . Thêm nữa là, lợn giống nhà cháu cần thì ngày mai sẽ về đến nơi, cháu cứ chuẩn sẵn tiền là .” La Trung Hoa khi từ thành phố trở về thì tràn đầy khí thế, trong lòng chỗ dựa vững chắc.

 

Tri thức chính là sức mạnh.

 

Cái gì? Lợn giống ư?!

 

Lý Hữu Quế mấy hứng thú với mấy lời phía , nhưng thấy mấy con lợn con mà ngày nhớ đêm mong sắp về tới nơi, đôi mắt cô mới sáng bừng lên, nét mặt rốt cuộc cũng chuyển biến.

 

Mấy con lợn con của cô, ngày trông đêm ngóng, cuối cùng cũng mong chúng về, cô thấy khó khăn quá, thật chẳng dễ dàng gì.

 

“Được ạ chú, tiền cháu chuẩn sẵn từ lâu , cả nhà đều trông cậy việc nuôi lợn để thịt ăn với chữa bệnh cho ba cháu. Đợi ba cháu dậy , chú cũng tìm cho ông một việc nhẹ nhàng nhé, chứ ngày nào cũng ru rú trong nhà thì khỏe cũng thành ốm mất.”

 

Lý Hữu Quế vội híp mắt với chú Đội trưởng. Nếu đủ nhiều rau lợn thì cô chẳng dừng ở việc nuôi hai con.

 

La Trung Hoa tán thành suy nghĩ của cô bé: “Thực chỉ cần ba cháu , chú sẽ giao cho ba cháu việc nhẹ. Điểm công cao thì , chứ kiếm tầm bốn, năm công điểm thì vẫn dư sức.”

 

Mấy đứa trẻ choai choai học còn kiếm hai, ba công điểm, ba của Lý Hữu Quế chỉ cần dậy thì cớ gì kiếm nổi bốn, năm công điểm.

 

Lần cùng Lý Hữu Quế lên thành phố, khi học hỏi kinh nghiệm từ các đồng chí ở nông trường chăn nuôi, La Trung Hoa mở rộng tầm mắt. Lý Hữu Quế nhân cơ hội đó nhắc nhở ông về vấn đề nhân lực cho trại lợn và trại gà vịt .

 

Lao động khỏe mạnh cùng các chị em dâu các thím nhất nên điều trại lợn và trại gà vịt, mà hãy ưu tiên những già việc nặng cùng các gia đình khó khăn, neo đơn. Dù chỉ cần tay chân nhanh nhẹn, việc sạch sẽ và tinh thần trách nhiệm cao là thể để họ chăm sóc trại lợn và trại gia cầm.

 

Điểm công cũng cần quá cao, d.a.o động từ bốn đến bảy điểm là đủ. Đương nhiên việc phân chia theo từng loại hình công việc rõ ràng, tóm một câu: phân phối theo lao động, thể đảm bảo cho họ ăn no từ nửa bụng trở lên, điều phi thường .

 

Khi Lý Hữu Quế đưa đề xuất với Đội trưởng La Trung Hoa, cô ngay mặt các đồng chí ở nông trường chăn nuôi. La Trung Hoa còn kịp bày tỏ thái độ thì các đồng chí ở nông trường khen nức nở, cho rằng ý kiến vô cùng phù hợp với tình hình của đội sản xuất, giải quyết vấn đề cho những xã viên thiếu sức lao động, nghề phụ là như thế.

 

Bản La Trung Hoa qua những lời phân tích của khác cũng ngày càng thấy đề xuất của Lý Hữu Quế cực kỳ xác đáng, một công đôi ba việc. Chỉ cần ba mảng nghề phụ thể nâng cao mức sống và thu nhập cho xã viên trong đội sản xuất, quả là chuyện đại hỷ.

 

Chính vì , La Trung Hoa đối với cô bé Lý Hữu Quế, đưa kiến nghị , càng thêm phần thiết, cực kỳ thích trò chuyện với cô.

 

Lý Hữu Quế tâng bốc ông một câu: “Chú ơi, đội sản xuất chúng một Đội trưởng như chú đúng là may mắn của chúng cháu . À chú, chiều hôm qua ở trạm thu mua phế liệu thành phố, cháu mua mấy cuốn sách cũ về nông nghiệp và chăn nuôi, mai cháu mang sang cho chú xem nhé.”

 

Cái gì? Con bé còn mua cả sách về mảng về nữa cơ ? La Trung Hoa lúc thực sự kinh ngạc, chính ông còn nghĩ chu như cô bé.

 

Nếu Lý Hữu Quế là phận gái còn ít tuổi, ông nghĩ thể bồi dưỡng cô kế nhiệm của .

 

mà điều đó là bất khả thi, con gái lớn lên còn lấy chồng, chắc gả trong đội sản xuất , hơn nữa cũng từng tiền lệ nữ đội trưởng sản xuất.

 

Trong mắt La Trung Hoa, cô bé dường như hứng thú với việc ăn thịt và ăn no bụng hơn nhiều, nếu thì tốn công tốn sức cổ vũ ông mở trại lợn với trại gà vịt gì? Con bé chỉ sống những ngày tháng sung sướng mà thôi, căn bản chẳng vì đội sản xuất xã viên gì .

 

Trong lòng La Trung Hoa nảy sinh suy nghĩ đó, thoáng chút thất vọng nhưng bất giác thở phào nhẹ nhõm. Khẩu hiệu “phụ nữ nâng đỡ nửa bầu trời” quả sai chút nào, may mà “nửa bầu trời nhỏ” bên cạnh ông chẳng hề màng tới chức vị của ông.

 

“Lát nữa chú theo cháu về nhà lấy.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-124-co-thay-kho-khan-qua.html.]

Thế cũng .

 

Lý Hữu Quế thấy thế nào cũng . Vừa vặn hai tới chỗ Lý chăn bò, từ xa trông thấy Lý đang xổm đất cắt cỏ, hai nhóc tì cũng túm tụm xổm ôm cỏ bỏ cái giỏ bên cạnh.

 

“Mẹ ơi, con về , con chăn bò giúp , dắt mấy em về .” Từ đằng xa, Lý Hữu Quế cất tiếng gọi một lớn hai nhỏ.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Hai nhóc tì vốn cũng chẳng chuyên tâm việc, chốc chốc ngó nghiêng quanh, lúc thính tai thấy tiếng chị cả, hai đứa liền hớn hở vứt đống cỏ trong tay xuống, vội vàng bật dậy dáo dác.

 

“Chị ơi, chị cả!”

 

“Mẹ ơi, chị cả về . Chị ơi, chị...”

 

Hai nhóc tì mắt sáng lấp lánh khi thấy ở đằng xa, kích động đến mức chẳng màng gì nữa, co cẳng chạy thục mạng về phía Lý Hữu Quế.

 

Hai đứa lảo đảo chạy bước, cuối cùng như hai quả pháo nhỏ lao thẳng vòng tay đang cúi xuống của Lý Hữu Quế.

 

“Chị cả.”

 

“Chị cả, chị cả, chị cả...”

 

Hai đứa nhỏ miệng gọi Lý Hữu Quế liên hồi, rúc đầu lòng cô, bốn bàn tay bé xíu bám chặt lấy vạt áo cô buông. Mấy ngày gặp, hai đứa ngày nào cũng nhớ chị cả, chốc chốc hỏi thăm, mấy ngày nay hỏi bao nhiêu . Hai chị lớn cũng hề sốt ruột, còn Lý thì hỏi đến mức dở dở .

 

Lý Hữu Quế : “Kiến Nghiệp với Kiến Hoàn mấy ngày nay lời ? Có ngoan nào? Nào, mỗi đứa một viên kẹo ngọt mồm ngọt miệng nhé.”

 

Em trai của dĩ nhiên là vô cùng đáng yêu , kiểu gì cũng thấy thích, dẫu cho quần áo chắp vá chằng chịt thì vẫn là những thiên thần thuần khiết.

 

Cô phát cho mỗi đứa một viên kẹo, ôm ấp thơm chán chê mới cho hai đứa ăn kẹo.

 

Mẹ Lý cũng cắt cỏ nữa, gom cỏ gọn gàng bỏ giỏ xong liền xách giỏ tới.

 

“Hữu Quế, thế dắt mấy em con về nhé.” Mẹ Lý con gái xót nên mới tới , cũng từ chối.

 

Lý Hữu Quế đưa tay đỡ lấy cái giỏ trong tay : “Mẹ, cứ đặt giỏ xuống đây, con cắt thêm một lát cỏ nữa, dắt các em về nhà nghỉ ngơi .”

 

Thế cũng . Mẹ Lý phản đối, phủi sạch vụn cỏ và bụi bặm , một tay dắt một đứa con trai, dỗ dành chúng theo về nhà, bằng hai đứa cứ nhất quyết đòi bám theo chị cả, chẳng thèm để ý gì đến như bà nữa.

 

Mẹ Lý cùng mấy đứa con trai , Lý Hữu Quế liền tìm cỏ để cắt, La Trung Hoa cũng bên cạnh tiếp tục trò chuyện với cô.

 

“Hữu Quế, chú mở rộng quy mô chăn nuôi, cháu thấy thế nào? Đội sản xuất chúng mở mấy trại chăn nuôi , các đội sản xuất khác cũng học đòi theo, cũng , vạn nhất nuôi nhiều quá bán thì tính ?”

 

La Trung Hoa từ thành phố về, hai ngày nay liên tục các đội trưởng sản xuất lân cận tìm đến tận nhà trò chuyện, trong ngoài lời đều là thăm dò mấy mảng nghề phụ của đội sản xuất.

 

Ông rầu rĩ lắm, lo lắng khôn nguôi, tóm là trong lòng chẳng chút tự tin nào.

 

 

Loading...