Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 120: Đâu Đâu Cũng Là Người Quen

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:47:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trương Tiểu Quyên, quen của cô ở bách hóa tổng hợp.

 

Lý Hữu Quế bây giờ tạo dựng mối quan hệ thật với Trương Tiểu Quyên, ai bảo cô quen ít chứ? Đây chẳng là hết cách ?

 

May mắn là, Lý Hữu Quế thứ mà Trương Tiểu Quyên thích và , hai coi như là đôi bên cùng lợi, chị giúp giúp chị.

 

Lúc Trương Tiểu Quyên vẫn tan , Lý Hữu Quế đến đúng lúc. Hiện tại quầy hàng mấy , thông thường dù là trong thành phố từ các huyện, thị trấn, làng xã tứ xứ đổ về, đều thói quen sớm chứ muộn, đây là quy luật ngầm mà ai cũng hiểu.

 

Thời điểm đặc biệt , thì quá tiện lợi .

 

“Chị Quyên.” Lý Hữu Quế híp mắt gọi.

 

Trương Tiểu Quyên đang tán gẫu với đồng nghiệp ở quầy bên cạnh, bất thình lình thấy gọi thiết như , chị thấy kỳ lạ sang tới, lập tức vui vẻ mặt.

 

Chỉ thấy Lý Hữu Quế đang xách một cái bao tải cỡ ngay cạnh quầy hàng của .

 

“Ây dô, em gái Hữu Quế đấy , em lên từ lúc nào thế? Lâu lắm thấy em ghé qua thăm chị.” Trương Tiểu Quyên nhận Lý Hữu Quế, dậy chào hỏi.

 

“Chị ơi, dạo đội sản xuất đang bận cày bừa vụ xuân, trong đội em mở thêm trại nuôi lợn, trại nuôi gà và trại nuôi vịt, công việc khá nhiều. Hôm qua em cùng đội trưởng lên xưởng chăn nuôi thành phố xin chỉ đạo công việc, tiễn đội trưởng về xong là em qua tìm chị ngay đây.” Lý Hữu Quế giải thích qua về tình hình dạo gần đây của , đồng thời tiết lộ chuyện nuôi lợn, gà, vịt.

 

Quả nhiên ngoài dự đoán của cô, Trương Tiểu Quyên thấy nhà và đội của Lý Hữu Quế nuôi lợn, gà, vịt các loại gia súc gia cầm, hai mắt liền sáng rực lên, nụ mặt càng thêm rạng rỡ.

 

“Em gái, em đúng là tài giỏi, chị em là nên việc lớn mà. Lại đây đây, theo chị trong một lát.” Trương Tiểu Quyên vẫy tay gọi Lý Hữu Quế, dẫn cô phòng nghỉ của nhân viên.

 

Lý Hữu Quế ý, vẻ mặt tự nhiên theo Trương Tiểu Quyên.

 

Lúc trong phòng nghỉ cũng ai. Ở bách hóa tổng hợp, thời điểm sắp tan , nếu lười biếng thì sẽ trốn trong phòng nghỉ , mà thường sẽ về nhà sớm. Những việc đến tận lúc tan ca như Trương Tiểu Quyên thường thà nghỉ ngay tại quầy hàng còn hơn.

 

“Chị ơi, em lên đây là việc, thời gian núi bắt thú rừng, chỉ mang theo một ít gạo, trứng gà và nấm. Không thể nhờ chị mua giúp chút đồ lặt vặt ?” Lý Hữu Quế thú rừng trong gian đấy, nhưng lúc thể lấy . Ai mà tin đồ để mấy ngày mà vẫn tươi rói như mới c.h.ế.t chứ?

 

Người ngốc.

 

Trương Tiểu Quyên lúc chỉ những thứ đó cũng chẳng hề tỏ hài lòng chút nào. Tâm trí chị giờ đang dồn hết đàn lợn, gà, vịt mà nhà và đội của Lý Hữu Quế đang nuôi. Bây giờ cô bé đồ gì để lấy , nhưng vài tháng nữa chẳng sẽ ?

 

Thứ Lý Hữu Quế cần thì chị , thứ chị cần thì Lý Hữu Quế , vốn dĩ là giúp đỡ lẫn mà.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

“Ây da, em gái chứ, chúng nhà cả, em khách sáo với chị là khách sáo quá đấy. Hơn nữa em gọi chị một tiếng chị, chị cũng để em gọi suông . Những món đồ lớn, khó mua thì chị giúp , chứ mấy thứ lặt vặt thì thành vấn đề. Em xem em mua gì?” Trương Tiểu Quyên tuy tự tin, nhưng cũng hề huênh hoang, quá lời. Hơn nữa chị cũng , Lý Hữu Quế kiểu thích khó khác.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-120-dau-dau-cung-la-nguoi-quen.html.]

Quả nhiên, Lý Hữu Quế liền : “Chị ơi, em mua hai cái chậu rửa mặt bằng tráng men, vài cái khăn mặt, mua thêm cho nhà mấy đôi giày vải nữa. Chị ơi, loại vải nào cần tem phiếu ? Nếu thì chỗ em vẫn còn chút phiếu vải, em mua ít vải may cho các em vài bộ quần áo.”

 

Kẹo bánh thì cần mua, ở nhà và trong gian của cô vẫn còn một ít. Đường đỏ cũng khó mua, dù thì ở hợp tác xã mua bán trấn cô cũng quen, vấn đề lớn.

 

Trương Tiểu Quyên Lý Hữu Quế liệt kê những thứ , chà, đúng là chẳng gì khó mua cả. Đồ đạc trong bách hóa tổng hợp đều , chỉ là tem phiếu thì phiền phức một chút, hai cái chậu rửa mặt tráng men thì khó nhằn.

 

Tuy nhiên, Trương Tiểu Quyên ngẫm nghĩ một lát, trong lòng tính toán, quyết định lát nữa sẽ bàn bạc với mấy đồng nghiệp thiết, chừng hai cái chậu rửa mặt tráng men đó cũng gom đủ.

 

Thế là, Trương Tiểu Quyên mua gạo, trứng gà và nấm mà Lý Hữu Quế mang đến . Tất nhiên mức giá Lý Hữu Quế đưa kiếm lời một xu nào, hiện tại chủ yếu là Lý Hữu Quế đang nhờ vả Trương Tiểu Quyên, tự nhiên thể kiếm tiền của chị .

 

Lý Hữu Quế đợi Trương Tiểu Quyên cất kỹ đồ đạc xong xuôi, hai mới cùng rời khỏi phòng ngoài quầy hàng mua đồ.

 

Thế nhưng, hai mới bước , một phụ nữ cũng đang tới từ hướng đối diện, hai bên chạm mặt .

 

“Chị Hoa.”

 

“Tiểu Quyên.”

 

Trương Tiểu Quyên và đối phương chạm mặt liền híp mắt chào hỏi , hơn nữa còn tỏ khá thiết.

 

“Ây da, đây chẳng là em gái họ Lý ? Chị em đưa cha lên bệnh viện thành phố chữa trị, ghé nhà chị chơi? Lâu lắm chị gặp em, em lên đây là định đưa cha về ? Chân của chú Lý hồi phục thế nào ? Đã khá hơn chút nào ? Chị mấy qua thăm cha em, tiếc là dạo Kiến Hoa ngày nào cũng ca đêm, chị ngại dám qua.” Người tới chính là quen của Lý Hữu Quế, Phương Hoa.

 

Phương Hoa bất ngờ gặp Lý Hữu Quế ở lối dành cho nhân viên của bách hóa tổng hợp, trong lòng cũng ngạc nhiên. Không ngờ cô bé quen với nhân viên bán hàng ở đây, hơn nữa còn là quen của chị , đây là duyên phận thì là gì?

 

Hóa chị Hoa và Lý Hữu Quế cũng quen ? Lại còn là quen nữa? Trương Tiểu Quyên còn ngạc nhiên hơn cả Phương Hoa, nhưng nghĩ đến việc hai cũng quen , chị liền yên tâm hơn hẳn.

 

“Chị Hoa, hóa hai quen ? Thật là trùng hợp quá. Hôm nay Hữu Quế đến mua giày vải và khăn mặt, cô bé hiếu thảo và hiểu chuyện lắm.” Trương Tiểu Quyên híp mắt .

 

Bản Phương Hoa cũng tự hiểu , đó chị cũng mỉm .

 

“Hữu Quế, chị Quyên của em là em gái hàng xóm hồi nhỏ của chị đấy, em tìm cô là đúng . Những thứ khác thì dám , chứ tem phiếu công nghiệp và những món đồ khó mua cô , nhưng mấy món đồ nhỏ nhặt thì chị Quyên của em lo hết.” Phương Hoa giới thiệu tình hình của Trương Tiểu Quyên cho Lý Hữu Quế, cũng coi như là cầu nối. Ấn tượng của Phương Hoa về Lý Hữu Quế , chị ngóng cả nhà đều do một tay cô bé nuôi dưỡng, thật sự dễ dàng gì.

 

Lý Hữu Quế cũng , nghiêm túc cúi đầu chào Phương Hoa và Trương Tiểu Quyên. Mặc dù đều chút mục đích riêng, nhưng bản chất đều là , chỉ là vì nhiều lý do khác mà thôi, đều thể thông cảm .

 

Rất nhanh, Lý Hữu Quế mua vải vóc, giày vải, khăn mặt và chậu rửa mặt tráng men mà cần, tổng cộng hết mười tệ ba hào.

 

Sau khi mua xong những món đồ lặt vặt ở bách hóa tổng hợp, Lý Hữu Quế vội về xưởng đồ hộp ngay, mà chuyển hướng thẳng đến trạm thu mua phế liệu.

 

 

Loading...