Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 12: Giở Thói Ăn Vạ
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:45:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mẹ, con . Đội trưởng sản xuất với công an sắp tới , các chú sẽ chủ công bằng cho một đứa bé gái như con, để kẻ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật .”
“Mẹ, chạy đây thì nồi gà ở nhà ai trông?”
Lý Hữu Quế hề ngạc nhiên sự xuất hiện của Lý, náo loạn lớn thế chắc chắn sẽ chạy về báo cho bà . Để tránh bà lo lắng, câu đầu tiên cô cố tình to, còn câu thì hạ thấp giọng hỏi nhỏ.
Nồi thịt gà quan trọng, đó là nguồn thịt thà và dinh dưỡng duy nhất của cả nhà hiện giờ, cô thể bận tâm, huống hồ một cô thừa sức giải quyết gọn gẽ nhà họ Mã.
Mẹ Lý rơm rớm nước mắt: “...”
Đến nước mà con gái cả vẫn còn tâm trí nghĩ đến con gà?! Mẹ Lý chẳng cho , nhưng thấy đội trưởng sản xuất và công an sắp đến chủ trì công đạo, tảng đá trong lòng bà mới rơi xuống.
“Mấy chị em Hữu Hoa, Hữu Vân, Hữu Trân đang trông giúp , mới cho nồi một lúc. Mẹ sợ kẻ nhân lúc hỗn loạn mò cướp gà nên lúc ngoài dặn mấy đứa nó cài chặt then cửa .”
Mẹ Lý chẳng những ngốc mà còn vô cùng coi trọng con gà duy nhất . Cả năm ròng rã chẳng miếng thịt dính răng, bà thể bỏ mặc cho ? Bà vội vàng nhờ mấy đứa cháu gái họ đang chầu chực ăn thịt canh chừng cẩn thận mới dám chạy qua đây.
Thông minh lắm.
Lý Hữu Quế khỏi gật đầu tán thưởng.
“Chị cả, đưa d.a.o rừng cho em! Nhà họ Mã mà dám bồi thường, em sẽ c.h.é.m trả Mã Minh một nhát, tiền bồi thường chúng cũng chẳng cần nữa!”
Lý Kiến Văn tức đến đỏ bừng mặt mũi, bất thình lình giật phắt lấy con d.a.o rừng trong tay Lý Hữu Quế, căm thù trừng mắt nhà họ Mã, bộ dạng như sẵn sàng liều mạng tới cùng.
“ thế, chỉ cần để chúng em đập vỡ đầu Mã Minh thì cần bồi thường nữa!”
Lý Hữu Liễu chị cả đang tính sổ với nhà họ Mã liền vội vàng chạy theo trợ thủ, lúc cũng hằm hằm lườm nguýt nhà họ Mã rời mắt, như thể là thể trả mối thù sâu như biển.
“Đánh nó!”
“Đánh!”
Hai đứa nhỏ bên cạnh là Lý Kiến Hoàn và Lý Kiến Nghiệp cũng hùa theo, cất giọng non nớt bi bô la hét. Trên chúng đều mặc những bộ quần áo vá chằng vá đụp, trông đáng yêu đáng thương.
Sắc mặt nhà họ Mã càng lúc càng khó coi, ánh mắt cứ đảo qua đảo lấm la lấm lét, sống c.h.ế.t chịu bồi thường, cậy răng cũng chịu mở miệng. Cuối cùng, bọn họ dứt khoát rụt trong nhà đóng sập cửa , định bụng giở trò ăn vạ đến cùng.
Hành vi giở quẻ ăn vạ của nhà họ Mã lập tức khiến bà con lối xóm xung quanh cảm thấy phản cảm. Chẳng ai ưa nổi kiểu gia đình ngang ngược vô như thế, càng dây dưa qua .
“Không bồi thường cũng chẳng . Từ nay về , ngày nào hoặc tối nào cũng sẽ tới đây chặt củi mài dao, bằng thì ngày mai cũng sẽ đập vỡ đầu Mã Minh.”
Lý Hữu Quế sớm lường thái độ của nhà họ Mã nên cô chẳng hề để bụng. Dù hàng loạt kế hoạch phản đòn tiếp theo cô đều vạch sẵn, chẳng sợ nhà họ Mã chạy đằng trời.
Dữ dằn thật đấy.
Bà con lối xóm khỏi bật những tiếng xuýt xoa kinh ngạc. Họ chỉ cần tưởng tượng đến cảnh ngày nào đêm nào cũng vác gỗ tới cửa nhà dùng tay bẻ củi hoặc mài d.a.o xoèn xoẹt là thấy da đầu tê dại. ngẫm thái độ của nhà họ Mã, ai nấy đều thấy trị như thế mới đáng đời, bằng ai cũng học thói thì loạn mất.
lúc , ngoài đám đông bỗng xôn xao hẳn lên, mấy giọng sang sảng truyền rõ mồn một:
“Đội trưởng sản xuất tới !”
“Đại đội trưởng qua đây phân xử công bằng kìa!”
“Đội trưởng La tới , thế công an bao giờ mới đến?”
“Đã báo công an ? Chưa thì mau báo !”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Phen xem nhà họ Mã còn giở thói ăn vạ nữa ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-12-gio-thoi-an-va.html.]
Gì cơ?!
Đội trưởng sản xuất cuối cùng cũng tới ?
Lý Hữu Quế lập tức nhớ thông tin về vị đội trưởng sản xuất của đại đội . Vị Đội trưởng La sống ở con phố bên cạnh, nhận tin tức nhanh bằng con phố của nhà họ Lý, nhờ nhà họ Lý chạy sang gọi thì ông mới tới.
“Khóc mau.”
“Mẹ, em trai, em gái, mau .”
Lý Hữu Quế suy nghĩ chớp nhoáng ghé sát tai Lý và các em nhỏ thì thầm dặn dò, bản dứt lời thì khóe mắt đỏ hoe, vẻ mặt đau thương lập tức hiện rõ mồn một.
Thấy mắt cô hoe đỏ, Lý, Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu căn bản chẳng cần chuẩn tâm lý, nước mắt của ba lập tức lã chã rơi xuống như mưa, còn nhanh hơn cả cô.
Lý Hữu Quế: “...”
“Oa...”
“Hu hu hu...”
Hai đứa nhỏ thấy cùng chị đều nấc lên, sợ quá cũng òa lên lớn, tiếng thương tâm đến xé ruột xé gan.
Một nhà năm , lớn bé gì cũng khoác bộ quần áo chắp vá chằng chịt đếm xuể, cảnh tượng thê lương đến cùng cực, đáng thương đến xót xa, khiến bất cứ ai thấy cũng rớt nước mắt.
Khi Đội trưởng sản xuất La Trung Hoa vội vã chạy tới nơi thì đập mắt chính là cảnh tượng xót xa . Ban đầu trong lòng ông còn chút khó chịu vì chuyện Lý Hữu Quế kéo đến tận nhà gây chuyện, nhưng lúc thấy cả nhà phụ nữ với trẻ nhỏ gầy gò ốm yếu chẳng hình , ăn mặc rách rưới như ăn mày, cõi lòng ông bỗng chốc mềm nhũn. Hoàn cảnh nhà Lý Hữu Quế thế nào chẳng ai rõ hơn ông, vả chuyện vốn dĩ là do nhà họ Mã sai , con bé tìm đến tận cửa đòi bồi thường cũng chẳng gì sai trái.
“Thôi đừng nữa! Hôm nay nếu Mã Quý Dân chịu bồi thường thì cứ trừ thẳng phần lương thực phân phối của nhà họ, bây giờ họ đưa thì đến kỳ chia lương thực sẽ trừ gấp đôi!”
Ánh mắt Đội trưởng La sớm quét qua cánh cửa đang đóng chặt im ỉm của nhà họ Mã, trong lòng càng thêm bực bội. Người nhà họ Mã thế nào ông quá hiểu rõ, thái độ trốn tránh khiến ông vô cùng chướng mắt, liền dứt khoát tuyên bố thẳng thừng mặt thể xã viên và bà con lối xóm.
“Cháu cảm ơn chú Đội trưởng ạ!”
Lý Hữu Quế thì mắt sáng rực lên. Vị đội trưởng sản xuất La Trung Hoa quả thực phân xử lý lẽ, hề thiên vị xuề xòa hòa giải, phán quyết vô cùng công tâm, cô liền ngoan ngoãn cất tiếng cảm ơn.
“Đội trưởng sản xuất chí , bây giờ chịu bồi thường thì đừng hòng đền bù mức nữa, đền gấp đôi!”
“Thói hư tật là dẹp thẳng tay như thế, đưa thì trừ lương thực, trừ tiền!”
“ mà lương thực chẳng chia xong đợt ?”
“Mày ngốc thế, cuối năm còn tiền phân phối cơ mà? Không lương thực thì trừ tiền!”
“Đáng đời lắm!”
Quyết định tất thảy đồng tình ủng hộ, ai nấy đều hết lời ca ngợi Đội trưởng La Trung Hoa. Dẫu chẳng ai gặp chuyện xui xẻo với loại như , nếu chống lưng thì quả thực ngậm bồ hòn ngọt, thế nên chẳng ai phản đối.
Còn nhà họ Mã nãy giờ vẫn dỏng tai ngóng tình hình bên ngoài, lúc thấy bảo bây giờ bồi thường thì sẽ phạt trừ gấp đôi, còn yên cho thấu?
“Đội trưởng La, thằng Mã Minh nhà cố ý, bảo nó xin là chứ gì!”
“Không , chúng đồng ý! Chảy tí m.á.u đầu mà đòi gấp đôi ? Trừ phi nó c.h.ế.t thì chúng mới chịu đền gấp đôi!”
“Một đứa con gái ranh mà đòi đền gấp đôi, quý giá gớm nhỉ? Đội trưởng La, ông phân xử thế là đúng , ông thành kiến với nhà chúng ?”
“Cái nhà nó công điểm thì chẳng , trồng trọt , xuống ruộng xong, ngày ngày chỉ dắt trâu chăn, Đội trưởng thiên vị quá mức ? Chính vì ông cứ dung túng cho cái nhà đó nên bọn nó mới giở trò tà môn ngoại đạo tối ngày đòi tiền bồi thường đấy! Cái nhà Lý Hữu Quế đáng bắt việc nặng, thì muôn đời chẳng ruộng!”
...