Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 118: Đỡ Hơn Nhiều Rồi

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:47:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quả nhiên.

 

Ngay cổng xưởng đồ hộp, nhóm Lý Hữu Quế và La Trung Hoa chạm mặt hai cha con Lý Kiến Hoa và cha Lý, thời gian vặn khít khao.

 

“Ôi chao, Kiến Hoa, Thế Dân! Chân của thế nào ? Đã đỡ hơn chút nào ?” La Trung Hoa thấy hai cha con liền vội vàng bước tới chào hỏi.

 

Ông còn tò mò đưa mắt đ.á.n.h giá lên xuống đôi chân của cha Lý đang ở yên xe đạp, trong lòng vô cùng tò mò, đôi chân của cha Lý hồi phục đến mức độ nào . Đồng thời ông cũng khỏi cảm thán, Lý Thế Dân thật phúc mới sinh đứa con gái cừ khôi như Lý Hữu Quế, nếu thì giờ vẫn còn đang khốn khổ cùng cực, đừng tới chuyện chữa chân, đến cơm còn chẳng đủ no bụng.

 

“Là Trung Hoa đấy ! Chân đỡ hơn nhiều , bắt đầu cảm giác đấy.” Cha Lý gặp quen cũ cũng mừng rỡ vô cùng, dù ở chốn thành phố lớn , gặp cùng làng mới chính là đồng hương thực sự.

 

Đã đỡ hơn nhiều thật ư?

 

La Trung Hoa lập tức kinh ngạc, đặc biệt là cảm thấy mừng rỡ cho con bé Lý Hữu Quế.

 

“Thế thì quá, quá ! Chỉ cần thể tự lo liệu cho bản thì đám nhỏ Hữu Quế sẽ đỡ vất vả nhiều.” La Trung Hoa .

 

Cha Lý liền vui vẻ gật đầu, lúc ông cũng đang thầm nghĩ như thế.

 

“Chú La, thôi, chỗ cháu nghỉ ạ.” Lý Kiến Hoa dắt xe đạp, vui vẻ trong đon đả mời La Trung Hoa.

 

La Trung Hoa: “Được, , thôi.”

 

Cả nhóm thẳng về phía khu tập thể của Lý Kiến Hoa. Tới chân cầu thang, La Trung Hoa và Lý Hữu Quế vội vàng đỡ cha Lý xuống khỏi xe đạp, đó Lý Hữu Quế cõng cha Lý leo lên tầng.

 

Lý Kiến Hoa khóa xe cẩn thận cùng La Trung Hoa cất bước theo lên lầu.

 

“Chú La với em gái ăn sáng ạ? Để cháu chạy mua đồ ăn cho hai nhé.” Có khách đến chơi, Lý Kiến Hoa chẳng nề hà gì, toan mua đồ ăn sáng cho hai .

 

La Trung Hoa vội vàng ngăn : “Kiến Hoa, cháu đừng bận rộn gì, chúng ăn cả . Bây giờ ghé qua xem tình hình của cha cháu , lát nữa chú với Hữu Quế qua bên xưởng chăn nuôi một chuyến, trưa nay cũng ăn cơm ở đây , cháu cứ chăm sóc cha cho chu đáo là .”

 

Thời gian gấp gáp, nếu vì cha Lý đang trọ ở đây để chữa bệnh thì La Trung Hoa chắc chắn chạy thẳng tới xưởng chăn nuôi để thỉnh giáo từ sớm , thời gian quý báu vô cùng, cho phép ông lãng phí.

 

Lý Kiến Hoa là hiểu ngay La Trung Hoa mang theo nhiệm vụ của đại đội mà tới chứ đơn thuần là thăm cha , dĩ nhiên cũng tiện giữ , vả em gái tự khắc sẽ thu xếp chuyện thỏa.

 

Bên , Lý Hữu Quế khi cõng cha Lý lên phòng, lấy đồ đạc mang theo ngoài trò chuyện với cha: “Ba, ba cảm thấy thế nào ? Bác sĩ ạ? Ngày mai nữa ? Bác sĩ kê thêm t.h.u.ố.c gì ba?”

 

Cha Lý tươi rói, tâm trạng vô cùng phấn khởi: “Hữu Quế , đúng là cảm giác thật con ạ! Bây giờ nó cứ mỏi căng tức, âm ỉ đau một chút nhưng vẫn ráng chịu . Bác sĩ bảo mỗi tháng châm cứu nửa tháng, ba bảo đợt mùa vụ bận rộn chắc thời gian, nên xin kê t.h.u.ố.c uống với t.h.u.ố.c bôi , đợi lúc nào nông nhàn lên châm cứu tiếp. Bác sĩ kê t.h.u.ố.c cho , còn khen cách điều trị đây của nhà , bảo tiếp tục kiên trì.”

 

Từ khi thấy hy vọng hồi phục, cha Lý những tính tình trở nên vô cùng hòa nhã mà ông còn thấu hiểu cảnh gia đình, chủ động bàn bạc với bác sĩ về phương án chữa trị. Ông hề oán trách giận dỗi gì, bởi ở nhà ai nấy đều nai lưng lao động thì mới cái ăn, chỉ thể tranh thủ những lúc nông nhàn mới đưa ông lên thành phố chữa trị thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-118-do-hon-nhieu-roi.html.]

 

Lý Hữu Quế lôi hơn hai mươi quả trứng gà cùng bảy tám cân gạo ngoài, liền dừng tay ngẫm nghĩ một lát : “Ba, ạ, đợi cấy xong vụ lúa , đến đợt hai ca đêm thì con đưa ba lên đây châm cứu. Dù chữa đủ nửa tháng thì một tuần cũng , dù chữa trị vẫn hơn là để đấy.”

 

Tuy rằng cô thể ở thành phố chăm sóc cha Lý, nhưng cũng thể tranh thủ lúc Lý Kiến Hoa ca đêm để đưa ông lên, cô chỉ lo việc đưa đón về là . Đương nhiên chuyện bàn bạc thống nhất với Lý Kiến Hoa, hơn nữa bộ tiền viện phí và tiền t.h.u.ố.c men cô sẽ bao trọn gói, còn tự mang theo lương thực nữa, như thế là quá thỏa còn gì?

 

Chỉ cần Lý Kiến Hoa đồng ý, cùng lắm là kiên trì trong năm tháng, Lý Hữu Quế sẽ giúp cha Lý thể chống gậy tự dậy . Cuối năm chữa thêm một đợt nữa, cố gắng sang năm để cha Lý thể công điểm, nhận những việc nhẹ kiếm hai ba điểm một ngày.

 

Lúc , Lý Kiến Hoa đang chuyện với La Trung Hoa cũng thấy lời em gái , thấy trứng gà, gạo trắng, rau xanh và nấm rừng mà cô mang tới, Lý Hữu Quế tay hào phóng.

 

Thế là Lý Kiến Hoa cũng nhịn mà chen : “Em gái, thì vấn đề gì . Mỗi tháng đều đổi ca trực đêm, chỉ điều nếu ca đêm thì nửa đêm ba vệ sinh chẳng ai đỡ đần cả.”

 

Nếu vướng chuyện đó thì ngày nào ca đêm đưa cha Lý châm cứu cũng chẳng thành vấn đề.

 

“Thế còn cả ? Anh trực ca đêm thì thể qua đây đỡ đần một tay ?” Lý Hữu Quế tò mò cả quý hóa của thái độ thế nào trong chuyện .

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

nhắc tới thì thôi, nhắc tới Lý Kiến Minh là sắc mặt của cha Lý và Lý Kiến Hoa đều trở nên khó coi hẳn. Rõ ràng là ba cha con chuyện chẳng mấy vui vẻ gì về vấn đề .

 

Lý Hữu Quế là hiểu ngay, La Trung Hoa bên cạnh cũng lờ mờ đoán đôi phần, nhưng dù ông cũng là ngoài nên cứ giả vờ như gì.

 

“Anh cả con cũng qua chăm sóc một chút, nhưng mà xưởng của nó ở xa, bận rộn học bổ túc nữa, chủ yếu vẫn là hai con chăm sóc cho ba.” Cuối cùng vẫn là cha Lý lên tiếng trả lời câu hỏi của cô con gái cả. Con sợ nhất là sự so sánh, cứ đặt lên bàn cân so sánh một cái là vấn đề đều lộ rõ mồn một.

 

Lý Hữu Quế cũng thêm gì nữa. Lý Kiến Minh là con trai cô, đến lượt cô đau lòng, chỉ cha Lý và Lý Kiến Hoa là lộ rõ vẻ chua xót, thất vọng trong lòng mà thôi.

 

Rất nhanh đó, Lý Hữu Quế và La Trung Hoa rời ngay để kịp tới xưởng chăn nuôi. Cha Lý và Lý Kiến Hoa còn cần nghỉ ngơi và nấu cơm trưa, hôm nay Lý Hữu Quế thể ở đỡ đần .

 

La Trung Hoa cùng Lý Hữu Quế vội vã chạy thẳng tới xưởng chăn nuôi. May mà xưởng chăn nuôi cũng quá xa, cách xưởng đồ hộp chừng hai dặm đường, bộ mất hơn hai mươi phút. Lúc công nhân trong xưởng chăn nuôi vẫn đang trong giờ việc.

 

Đầu tiên, họ tới phòng bảo vệ ở cổng xưởng chăn nuôi xuất trình giấy giới thiệu để chứng minh phận và mục đích chuyến . Rất nhanh đó, họ dẫn trong xưởng, đưa tham quan khu vực chuồng trại chăn nuôi, quan sát cách bố trí vệ sinh và khung chuồng của . Vừa xem, hai tranh thủ hỏi han cặn kẽ đủ vấn đề liên quan tới kỹ thuật chăn nuôi, chủ yếu xoay quanh các loại dịch bệnh của gia súc gia cầm và nguồn thức ăn.

 

Người thời buổi ai nấy đều nhiệt tình và bụng, đặc biệt là khi La Trung Hoa kể chuyện đội sản xuất của họ đang bắt tay nuôi lợn cùng gà vịt, phụ trách nhiệt tình đưa ít lời khuyên hữu ích cùng tài liệu hướng dẫn. Hơn nữa, cán bộ của xưởng chăn nuôi còn tiếp đón, dẫn tham quan trọn vẹn cả một ngày trời, bữa trưa hai còn mời ăn ngay tại nhà ăn của xưởng. Dĩ nhiên La Trung Hoa và Lý Hữu Quế đều chủ động trả tiền và phiếu lương thực sòng phẳng chứ thèm ăn của .

 

Hai xưởng chăn nuôi cho tới tận lúc công nhân tan tầm buổi chiều mới lưu luyến rời . Sau đó, La Trung Hoa ghé một nhà khách gần xưởng đồ hộp thuê một phòng nghỉ, mới cùng Lý Hữu Quế trở xưởng đồ hộp.

 

Tại khu tập thể xưởng đồ hộp, Lý Kiến Hoa sớm mua sẵn một suất thức ăn mặn thịt, một đĩa rau xào, nấu sẵn một nồi cơm gạo trắng thơm phức, còn xào thêm một đĩa trứng vụn và một đĩa nấm xào, đang sốt ruột chờ hai về ăn cơm.

 

Chuyện tối nay đến xưởng đồ hộp ăn cơm hẹn từ sớm. Buổi chiều khi ngủ dậy, Lý Kiến Hoa cũng sang báo cho cả Lý Kiến Minh là nhà lên chơi, thế nhưng Lý Kiến Minh bảo bận sang . Cho nên bữa cơm tối nay chỉ cha Lý, Lý Kiến Hoa, Lý Hữu Quế, La Trung Hoa cùng với bạn cùng xưởng là Tô Minh.

 

Lần Tô Minh thực sự giúp đỡ Lý Kiến Hoa một việc lớn. Lý Kiến Minh ban đêm chịu sang xưởng đồ hộp ngủ, trong khi Lý Kiến Hoa ca đêm, chỉ đành nhờ cậy Tô Minh chăm sóc cha Lý giúp một tay, ban đêm luôn phiền bế cha Lý dậy vệ sinh.

 

 

Loading...