Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 117: Diễn Như Thật

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:47:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lên thành phố ư?

 

La Trung Hoa lời đề nghị bất thình lình của Lý Hữu Quế cho sững sờ, nhưng khi thấy gương mặt nghiêm túc của con bé, ông đột nhiên cảm thấy ý kiến dường như vô cùng chí lý.

 

Ông thực sự động lòng .

 

“Để chú suy nghĩ thêm .” La Trung Hoa xua tay với Lý Hữu Quế.

 

Lý Hữu Quế cũng nài nỉ thuyết phục thêm mà chỉ gật đầu, cầm lấy giấy giới thiệu rảo bước về nhà, tan thì về ăn cơm thôi.

 

Bởi vì ngày mai lên thành phố thể sẽ nán từ một đến hai ngày, trong hai ngày vắng nhà , Lý Hữu Quế cần dặn dò kỹ càng mấy đứa nhỏ chuyện học, học bài và việc nhà, còn để sẵn trứng gà cho các em, nếu mấy ngày tới chúng nó chẳng trứng mà ăn.

 

Mẹ Lý, Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu đều ngày mai là ngày đón cha Lý ở thành phố về, trong lòng ai nấy đều hết sức mong ngóng. Lý Hữu Quế vắng hai ngày khiến cả nhà đều vô cùng nhớ nhung và lo lắng, thực lòng chẳng ai xa.

 

Bây giờ Lý Hữu Quế trở thành trụ cột vững chắc, là chỗ dựa tinh thần của cả gia đình , ngay cả Lý và cha Lý cũng xếp cô.

 

Hôm nay La Trung Hoa cũng cùng Lý Hữu Quế lên thành phố, ông suy nghĩ trằn trọc suốt cả đêm và cuối cùng hạ quyết tâm.

 

Nhân lúc vẫn tới vụ cấy lúa nước, đúng như lời Lý Hữu Quế , tranh thủ học hỏi kinh nghiệm ngay, kẻo thời gian tới bận tối mắt tối mũi chẳng hở lúc nào, đợi tới tận vụ thu hoạch mùa thu mới thể thở phào một .

 

Lý Hữu Quế thấy La Trung Hoa cổng nhà thì cũng chẳng mấy ngạc nhiên. Nếu La Trung Hoa thực sự để tâm tới trại lợn và trại gà vịt thì ông tuyệt đối sẽ bỏ lỡ cơ hội . Cho nên, chuyện La Trung Hoa đến đây là điều dễ hiểu.

 

Một già một trẻ, mỗi xách một chiếc túi vải, cùng rảo bước về phía con đường quốc lộ ven thị trấn. Người dân trong trấn đều ven đường để đón xe, vẫy xe, cứ hễ là xe chạy về hướng thành phố thì vẫy là leo lên.

 

Lúc trời sáng rõ, nhưng thời gian vẫn còn khá sớm, học sinh tiểu học còn rời nhà học.

 

Chuyến xe khách liên tỉnh nhanh chóng trờ tới, để Lý Hữu Quế và La Trung Hoa chờ đợi lâu, hai liền cùng bước lên xe.

 

Lên xe xong, cả hai bắt đầu đảo mắt tìm chỗ còn trống. Nào ngờ Lý Hữu Quế bước lên xe khách lập tức cảm nhận rõ ràng vài ánh mắt đang đổ dồn về phía . Cô lấy lạ, vờ như vô tình đưa mắt quét qua một lượt khắp khoang xe.

 

Úi chà!

 

Duyên phận đúng là thứ kỳ diệu khôn tả!

 

Nó luôn bất thình lình mang đến cho một điều bất ngờ những khoảnh khắc chẳng ai ngờ tới nhất.

 

Trên chuyến xe khách mấy quen cũ, ngoài còn một nửa quen nửa lạ nữa chứ.

 

La Đình, La Tiểu Long, Vu Cương Thiết, Liễu Ái Quốc, cùng với Long T.ử Kiện!

 

Bất ngờ, quá đỗi bất ngờ!

 

Cái đất đúng là bé thật. Vẻ mặt Lý Hữu Quế vẫn bình thản như , như thể nhóm La Đình thực sự quen , cô cũng chẳng nhận bọn họ, dường như hai bên chỉ là những xa lạ đầu chạm mặt.

 

La Trung Hoa thì ngẩn tò te . Lúc tìm chỗ , ông mới phát hiện xe khách mấy lính mà ông từng gặp mặt vài , hơn nữa còn thiết vô cùng với con bé Lý Hữu Quế đang lưng .

 

Chẳng hiểu , theo phản xạ tự nhiên La Trung Hoa ngoái đầu con bé phía , kết quả phát hiện cô cứ như thể quen ai xe, thần thái bình thản ung dung lạ thường.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-117-dien-nhu-that.html.]

Thế là La Trung Hoa chợt nhớ , vị quân nhân mang quân hàm liên trưởng gì đó từng dặn rằng, bọn họ dám để ngoài quen Lý Hữu Quế, sợ sẽ mang phiền phức cho cô, nhất là khi Lý Hữu Quế liên tiếp hai lập công bắt sống kẻ địch, bọn họ lo cô sẽ trả thù.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Ngay lập tức, La Trung Hoa giật tỉnh táo , cố hết sức giả vờ như quen ai, trực tiếp tìm một chỗ trống bên cạnh một lạ mặt xuống.

 

Với tư cách là bậc bề , ông quên dặn dò: “Hữu Quế, mau tìm chỗ cẩn thận , coi chừng ngã đấy.”

 

Lý Hữu Quế liền tìm một chỗ theo thói quen tự nhiên của bất kỳ ai, khéo ngay sát bên cạnh La Đình.

 

Hai thản nhiên liếc một cái, đó cô bé xuống liền động tác né tránh, nhích xa đàn ông bên cạnh một chút. Thời buổi các cô gái phụ nữ khi cạnh lạ đều phản xạ tránh hiềm nghi như thế.

 

La Đình: “...”

 

Vu Cương Thiết, Liễu Ái Quốc và La Tiểu Long đang mừng thầm trong bụng vì tình cờ gặp em gái: “...”

 

Long T.ử Kiện và La Trung Hoa: “...”

 

Ái chà chà, con bé diễn xuất còn đạt hơn cả bọn họ nữa!

 

Con bé Lý Hữu Quế đó vô cùng tự nhiên và điềm tĩnh, chốc chốc nghiêng mặt đường phía , lúc thì ngắm cảnh vật ngoài khung cửa sổ. Ngoại trừ việc đầu thì đúng chuẩn là phản ứng bình thường của một hành khách xe.

 

Từ Tô Trấn đến Ngô Trấn cũng chỉ mất đầy một tiếng đồng hồ, xe cứ dừng, chủ yếu là do đón khách dọc đường, đường đất khó , nếu thì tốc độ còn thể nhanh hơn nữa.

 

Nhóm La Đình xuống xe ở trạm dừng gần doanh trại quân đội nhất, mà xe tới tận đoạn giữa đường từ Ngô Trấn Nam Thị mới xuống xe, thế nhưng ở chỗ doanh trại nào cả.

 

Lý Hữu Quế đoán là để đ.á.n.h lạc hướng kẻ địch, để ngoài nắm vị trí cụ thể và đơn vị của họ. Đây là nghiệp vụ bình thường, cách đúng đắn hơn là cứ xe tới thẳng Nam Thị, nhưng xuống ở đây cũng quá lộ liễu, khéo nơi một nhà máy, gần đó làng mạc và khu tập thể của công nhân, cho nên chẳng gì là bất thường cả.

 

Mãi cho tới tận lúc xuống xe, nhóm La Đình hề với Lý Hữu Quế một câu nào, cũng chẳng thèm trao đổi lấy một ánh mắt, như thể đôi bên thực sự hề quen .

 

Xe khách bon bon chạy một mạch tới thành phố Nam Thị, La Trung Hoa nín nhịn suốt cả dọc đường, mãi cho tới khi xuống xe một đoạn khá xa, ông mới dám mở miệng nhắc tới nhóm La Đình với Lý Hữu Quế.

 

“Ôi chao, ban nãy may mà chú nhanh mồm nhanh miệng thấy quen là gọi ầm lên, nếu thì hỏng bét !” La Trung Hoa thực sự thầm may mắn vì là loại hấp tấp thiếu chín chắn, nghĩ mà ông vẫn thấy toát mồ hôi hột.

 

Lý Hữu Quế: “...” Chú , đến mức nghiêm trọng thế chứ?

 

Cô cảm thấy trong cảnh như thế , giả vờ quen thì ? Cứ tùy cơ ứng biến theo nét mặt mà hành động thôi.

 

“Chú ơi, chúng gặp họ những khác trong quân đội, nếu chủ động chào hỏi thì chúng cũng đừng xáp gần, kẻo vướng chân vướng tay . Chú xem, chú quen , chẳng chú, như thế bớt bao nhiêu rắc rối. Dù ở vùng cũng hiếm khi ngoài tỉnh lui tới, chú là địa phương mà quen mấy lính ngoại tỉnh thì dễ thu hút sự chú ý của kẻ khác.” Lý Hữu Quế chủ động phân tích cho ông hiểu.

 

Có lý!

 

Con bé trưởng thành nhanh thật đấy, La Trung Hoa cảm thấy bản là đại đội trưởng mà đôi khi còn chẳng bằng con bé.

 

“Hữu Quế, cháu đúng. Bây giờ chúng cứ đến bệnh viện thăm cha cháu , tình hình của chú dạo thế nào ?” La Trung Hoa nghiêm túc tiếp thu ý kiến, nhanh chóng chuyển hướng suy nghĩ sang cha Lý.

 

Lý Hữu Quế đang dẫn ông về phía xưởng đồ hộp liền : “Chú ơi, giờ sợ là cha cháu châm cứu xong ở bệnh viện , khi đang đường về chỗ hai cháu chứ. Chúng cứ đến thẳng xưởng tìm họ ạ.”

 

một chuyến công cốc. Nhìn giờ giấc , chắc hẳn Lý Kiến Hoa chở cha về , bọn họ cần cất công chạy tới bệnh viện gì nữa.

 

 

Loading...