Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 116: Lên Thành Phố
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:47:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ý kiến ư?
Không .
Toàn thể xã viên im phăng phắc như thóc ngâm.
Không thì giải tán!
Chuyện đào mương dẫn nước chỉ qua ba câu hai lời định đoạt xong xuôi. Vừa tuyên bố tan họp, ngoại trừ các cán bộ đội sản xuất và mấy bậc cao niên uy tín thì hầu như ai nấy đều rảo bước thật nhanh về nhà.
Có vội về nấu cơm, già trẻ, phần lớn đều vội vã về ăn cơm và nghỉ ngơi.
Lý Hữu Quế và Lý vội vã như những khác. Ở nhà Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu dẫn theo hai đứa em nhỏ việc, cơm chắc chắn nấu chín, rau cũng rửa sạch sẽ, chỉ chờ và chị cả về xào rau là thể ăn cơm.
Quả nhiên, khi hai con về tới nhà, bốn đứa trẻ lớn nhỏ đang quây quần bên ngọn đèn dầu sách nắn nót chữ, lẽ là học đợi lớn về.
“Mẹ, chị cả, hai về !”
“Mẹ, chị cả!”
“Chị cả!”
“Chị ơi, cơm chín , chỉ cần xào rau nữa thôi ạ.”
Mấy đứa trẻ thấy Lý và Lý Hữu Quế về thì lập tức yên nữa, đặc biệt là bé Lý Kiến Nghiệp nhỏ thó liền tụt thẳng từ ghế xuống, lao vun vút như một quả pháo nhỏ về phía Lý.
“Để chị xào rau, các em cứ học bài tiếp , lúc nào ăn cơm chị gọi.”
Lý Hữu Quế phá vỡ bầu khí học tập của các em, vội vàng sắp xếp xong xuôi rửa tay bước gian bếp.
Bữa cơm tối ở đây thường thịnh soạn hơn bữa sáng và bữa trưa, buổi tối là lúc ăn ngon nhất. Lý Hữu Quế món hẹ xào trứng gà, xào thêm một đĩa rau xanh, đơn giản mà đầm ấm.
Bữa tối cũng muộn hơn thường ngày là bao, cả nhà ăn uống vô cùng vui vẻ, chẳng thừa chút cơm canh nào. Ăn xong, Lý Hữu Quế lượt kiểm tra bài vở của Lý Hữu Liễu và Lý Kiến Văn, tiện thể kiểm tra luôn cả Lý Kiến Hoàn.
Ngày mai hai em Kiến Văn và Hữu Liễu học , Lý sẽ cõng đứa con trai út chăn bò. Vì buổi sáng cũng nấu luôn cả phần cơm trưa, buổi trưa về chỉ cần xào đĩa rau là xong.
Để tiết kiệm thời gian, thường ngày cô đều bảo hai em Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu cứ tầm chiều muộn là vườn hái sẵn rau cho bữa tối cùng với bữa sáng và bữa trưa ngày hôm . Tuy rau để qua đêm sẽ héo một chút nhưng ăn thì vẫn ngon như thường, khó khăn thì tự khắc nghĩ cách thôi.
Sáng hôm , trong bếp nấu một nồi cháo hoa loãng, nấu thêm một nồi canh khoai lang. Một bát tô cháo trắng ăn kèm rau xào, thêm một bát tô canh khoai lang ngọt lịm, bụng lập tức no căng.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lý Kiến Văn dẫn theo em gái, cả hai cùng đeo cặp sách bước tới trường. Kể từ khi Lý Hữu Quế may cho cả nhà mỗi một bộ quần áo bông, cả giày tất mới, hôm nay hai em ăn mặc vô cùng chỉnh tề, tươm tất học.
Hai đứa lớn đến trường, Lý cõng Lý Kiến Nghiệp lưng dắt tay Lý Kiến Hoàn chăn bò. Lý Hữu Quế cũng lên ban chỉ huy đại đội nhận đòn gánh và đôi sọt để gánh hạt giống . Số ruộng cần gieo cấy hôm nay còn nhiều, gánh giống đông, cho nên gánh vài chuyến là xong, đến cả Lý Hữu Quế cũng cùng lội xuống ruộng để tra hạt.
Lý Hữu Quế vốn dĩ chân tay nhanh nhẹn, việc đấy, La Trung Hoa xếp cho cô cùng với một tay thợ cấy cừ khôi nên hai bên phối hợp vô cùng ăn ý, tốc độ gieo trồng cũng nhanh nhất đội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-116-len-thanh-pho.html.]
Kết quả là đến lúc kẻng tan ca buổi trưa vang lên, mảnh ruộng chỉ còn một góc nhỏ tí xíu gieo xong. cũng chẳng cần lo lắng, cho dù điều hết cánh đàn ông đào mương thì đám phụ nữ cũng dư sức gọn nốt chỗ việc cỏn con .
Trưa nay nghỉ ngơi, ăn cơm xong là đào mương dẫn nước ngay. Đương nhiên chỉ những đàn ông phân công đào mương mới , phụ nữ thì cần, ngoại trừ Lý Hữu Quế.
Bảo Lý Hữu Quế việc đào mương, cô thực sự chẳng chút ý kiến nào. Dù đây cũng là đề xuất của cô, bản tham gia góp sức cũng là lẽ đương nhiên.
“Hữu Liễu, hôm nay học thấy thế nào? Có quen em? Thấy thầy cô giáo ? Các bạn trong lớp đối xử với em ?” Hôm nay là ngày đầu tiên em gái nhỏ học, một cột mốc trọng đại nên Lý Hữu Quế luôn canh cánh trong lòng, về tới nhà thấy Lý Hữu Liễu là cô vội vàng ân cần hỏi han ngay.
Cô bé Lý Hữu Liễu tít mắt, nét mặt rạng ngời niềm vui sướng: “Chị ơi, học vui lắm ạ! Có bao nhiêu là bạn với thầy cô giáo, đối xử với em lắm. Chỉ lúc đầu là em ngại một tí thôi, lúc tan học là bắt đầu quen ạ.”
Bởi vì chị cả từng dặn dò cô bé rằng, dù là trường học, thầy cô bạn bè, chỉ thấy lạ lẫm với họ mà họ cũng thấy xa lạ với , nhất định một quá trình tìm hiểu và quen thì mới thể thiết như những bạn chơi cùng từ lâu .
Cô bé Lý Hữu Liễu thấy chị đúng. Cô bé chẳng hề cảm thấy trường học xa lạ chút nào, trong lớp học mấy đứa bạn chơi cùng từ . Khi Lý Hữu Liễu chị cả sắp cho học, cô bé đem chuyện kể cho các bạn , cho nên hôm nay các bạn đều chủ động chạy tới bắt chuyện, nhờ mà cô bé quen thêm mấy bạn mới.
Như là . Lý Hữu Quế xong liền yên tâm hẳn. Ở một nơi xa lạ, ai mà chẳng cảm giác sợ hãi và bất an, xung quanh cảnh tượng và con xa lạ thì chắc chắn sẽ thấy gò bó, khó chịu. May mắn , con bé hề như , xem thích nghi khá .
“Mấy hôm nữa em sẽ thêm nhiều bạn mới hơn, cố gắng chăm chỉ học hành nhé.” Lý Hữu Quế mỉm động viên em gái.
Ăn cơm xong xuôi, cô bảo hai em chiều nay học cùng với hai đứa em trai ngủ trưa một lát, đến giờ Lý sẽ gọi mấy đứa dậy.
Vì , Lý Hữu Quế yên tâm đồng đào mương. Toàn bộ cuốc, cào cát, xẻng nhọn của ban chỉ huy đại đội đều mang sử dụng hết.
Mỗi nhóm ba bốn , kết quả tới mười nhóm là đủ nhân lực , căn bản cần dùng đến nhiều như thế.
Thừa nhiều quá thì ? Dễ ợt, thế thì sang bên mỏ đá phía bên núi kéo vài chuyến xe đá về để xây bể và kè mương, như thế nước chảy mới đủ trong sạch, vẩn đục bùn đất.
Thế là mấy chục đàn ông cùng với Lý Hữu Quế đẩy mấy chiếc xe cải tiến bằng gỗ lên đường. Lý Hữu Quế nhờ sức khỏe trời cho, một cô thể đẩy băng băng một chiếc xe gỗ chất đầy đá tảng, cho nên việc cô là xong.
Lý Hữu Quế dĩ nhiên chẳng từ nan, hai lời liền theo ngay.
Đến khi Lý Hữu Quế đẩy chuyến đá thứ hai về tới nơi, bắt tay xây bể nước , năng suất việc quả thực cao.
Một Lý Hữu Quế đẩy trọn vẹn năm chuyến xe đá, cuối cùng cũng chở đủ đá cần dùng về. Chuyến cuối cùng là nhờ thêm một tốp xã viên bên đào mương sang phụ giúp nên tốc độ mới đẩy nhanh hơn hẳn.
Việc xây bể và kè mương cần tới lượt Lý Hữu Quế nhúng tay , La Trung Hoa cùng các cán bộ đội sản xuất đang túc trực giám sát ở đó. Đến lúc hoàng hôn buông xuống, tan ca thì thứ chỉ còn thiếu đúng một bước cuối cùng: con mương dẫn nước vẫn còn cách sông Thanh Hương chừng một mét đào thông, đợi đá kè và bể nước xây xong khô cứng thì mới đào nốt đoạn ngắn để dẫn nước .
“Hữu Quế, giấy giới thiệu của cháu chú xong đây, đưa cho cháu .” Lúc tan , La Trung Hoa gọi giật Lý Hữu Quế , từ trong túi áo móc một tờ giấy gập gọn gàng đưa cho cô.
Ngày mai cô lên thành phố để đón cha Lý về, đây là giấy thông hành để cô lên thành phố một chuyến.
“Cháu cảm ơn chú. Chú ơi, ngày mai chú cùng cháu lên thành phố một chuyến ? Đội bắt tay nuôi lợn, nuôi gà vịt , là chúng đến trạm chăn nuôi hoặc trường đại học nông nghiệp để hỏi thăm các chuyên gia, giáo sư xem ? Tiện thể xem thử nhà máy xí nghiệp nào đặt mua gà vịt của chúng .” Lý Hữu Quế vui vẻ cảm ơn La Trung Hoa, nghĩ ngợi một lát mở lời mời ông.
Kiếp cô từng chăn nuôi gia súc bao giờ, chẳng qua chỉ là thấy nhiều, thấy nhiều mà thôi. Cô sẽ những bệnh như dịch tả lợn, dịch toi gà, toi vịt, cũng bập bõm đôi chút kiến thức, nhưng so với những trong nghề thì còn kém xa lắm. Để phòng ngừa rủi ro, cô vẫn thỉnh giáo những chuyên môn trong lĩnh vực , dĩ nhiên cùng với La Trung Hoa, vị đội trưởng sản xuất , là danh chính ngôn thuận và thích hợp nhất.