Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 115: Tướng Ăn Quá Khó Coi

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:47:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Không ai cả.

 

Các xã viên đưa mắt , ngơ ngác câu hỏi cuối cùng của ông. Đặc biệt là những kẻ thực sự tâm tư thì tim đập thình thịch dữ dội hơn.

 

Đến , đến thật !

 

Không một ai ngờ rằng La Trung Hoa dám công khai huỵch toẹt những chuyện mặt bàn dân thiên hạ, thật sự quá đỗi bất ngờ.

 

Lý Hữu Quế và Lý vẫn luôn ở tít phía cùng. Hai con ai lên tiếng, chỉ lặng lẽ quan sát đủ loại biểu cảm gương mặt của những cùng làng quen thuộc phía .

 

“Vì ư? Hừ, bây giờ sẽ cho các ! Nếu xong mà các vẫn thì lát nữa tan họp cứ việc bước lên đây báo danh đăng ký. Đừng bảo La Trung Hoa bao che với nâng đỡ những . Nếu nâng đỡ họ thì chẳng bắt họ những việc đó, để cho các từ lâu !”

 

“Trại lợn mười lăm con lợn, đều rõ cả đúng ? Vệ sinh chuồng lợn mỗi ngày ba : sáng, trưa, tối, đều dùng nước xối rửa sạch sẽ. Thế nhưng, ở trại lợn giếng nước, cũng chẳng bể chứa, việc cũng chứ? Vậy thì ngày nào cũng xối rửa mấy bận như thế, nước ở ? Là các gánh cho họ chắc? Hả? từng bắt xã viên nào gánh nước phục vụ cho trại lợn ? Có ? Các xem?”

 

Đến khi nhắc tới chuyện trại lợn, cơn giận trong lòng La Trung Hoa cũng bùng lên. Vốn dĩ ông nén nhịn từ chiều, nhất là khi suy nghĩ cặn kẽ suốt nửa ngày trời, ông tức tối cho ? Lúc , giọng của ông cao hơn hẳn mấy phần.

 

Toàn thể xã viên: “...”

 

Đại đội trưởng hình như đang nổi giận thật , đưa mắt .

 

Thế là nhiều vội vàng lắc đầu, hoặc luống cuống thanh minh rằng từng gánh nước cho trại lợn bao giờ.

 

“Không đúng ? Toàn bộ nước xối rửa chuồng lợn đều là do tự tay những gánh lấy đấy! Các năm gian chuồng lợn nó rộng thế nào ? Ngày nào họ cũng gánh như thế, mà nước thì nặng chừng nào. Các thử xem, nếu là các thì các gánh nổi gần hai mươi thùng nước cho một xối rửa chuồng ? Chắc các cũng một ngày họ rửa ba chứ? Tức là gần sáu mươi thùng nước đấy! Sáu mươi thùng nước, đừng là đàn bà con gái, ngay cả cánh đàn ông khỏe nhất đội sản xuất bảo các gánh một ngày cũng kham nổi , đừng là ngày nào cũng gánh sáu mươi thùng! Kẻ nào thì bước lên đây, ngày nào cũng gánh đủ sáu mươi thùng nước, còn kiếm rau lợn, băm băm thái thái, nấu cám, cho lợn ăn. Nào, ai ? Bước đây sáu đàn bà, mỗi một ngày gánh mười thùng nước kiêm luôn việc nuôi lợn. Đến đây, đến đây ghi tên nào, La Trung Hoa nhất định sẽ nâng đỡ các , vô cùng ưu ái luôn!”

 

Cơn thịnh nộ của La Trung Hoa tăng thêm một bậc. Mẹ kiếp, đừng bảo ông nâng đỡ họ, đừng tưởng nắm lý lẽ là ngon. Ông nhổ ! Toàn là một lũ đ.â.m thóc chọc gạo, lười như hủi!

 

Lúc , dù trời dần nhá nhem tối nhưng thể xã viên vẫn thể rõ mồn một khuôn mặt đen như đ.í.t nồi cùng đôi mắt đang tóe lửa giận của vị đội trưởng sản xuất.

 

“Đội trưởng, ai thì chứ nhà là chịu đấy. Ai mà chẳng nuôi lợn cực khổ thế nào!”

 

“Phải đấy đội trưởng, nhà chúng tuyệt đối ý kiến gì về chuyện .”

 

“Kẻ nào mà trơ trẽn thế , Đại đội trưởng của chúng là loại như thế !”

 

“Hóa nuôi lợn vất vả đến mức , chả dại mà .”

 

cũng , một ngày gánh ngần nước, còn bao nhiêu là việc, bẩn hôi thối.”

 

“Là ai nuôi lợn thế? Kẻ đó thì tự , đừng kéo chúng tròng!”

 

“Cái ngữ lười thối thây, cứ tưởng nuôi lợn là sung sướng nhàn hạ, chen chân nên mới giở trò đặt điều lưng chứ gì. Thảo nào đội trưởng nổi trận lôi đình, đổi thì cũng tức c.h.ế.t !”

 

thế, đội trưởng tìm đủ cách để giúp bà con kiếm thêm tiền chia, kẻ chỉ chực phá hoại. Để là ai thì c.h.ử.i cho vuốt mặt kịp!”

 

Công việc nuôi lợn xưa nay là do phụ nữ cáng đáng, lúc xong là tiếng bàn tán xôn xao của cánh chị em. Nếu chỉ là cắt rau lợn, băm rau, nấu cám dọn dẹp chuồng trại sơ sơ thì còn , chứ bảo gánh nước thì chẳng ai thèm , gánh vài chuyến khéo nát cả hai bên vai.

 

La Trung Hoa cũng lên tiếng, chỉ lạnh lùng mấy phụ nữ đang xì xầm bàn tán. Đợi họ xong xuôi, ông mới tiếp tục.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-115-tuong-an-qua-kho-coi.html.]

“Các cũng là cực khổ chứ gì? Vừa tới chuyện gánh nước là chẳng ai chịu nữa đúng ? Các tưởng chỉ bấy nhiêu thôi ? Đừng ngây thơ quá! Vẫn hết , mấy mấy ngày nay gánh nước đến mức dở sống dở c.h.ế.t kìa! xin tuyên bố dõng dạc thể xã viên: Bọn họ nuôi lợn chỉ vất vả, bẩn thỉu, mệt nhọc mà còn công điểm! Không một công điểm nào hết, chỉ chia một phần lương thực đủ ăn lưng lửng bụng, mà cũng chẳng ăn cơm gạo trắng thường xuyên như bà con , phần lớn là ngô với khoai lang, chỉ một góc nhỏ là gạo tẻ thôi! Kẻ nào nãy bảo nuôi lợn? Được thôi, nuôi lợn thì cũng chịu y hệt như họ, công điểm, lương thực chia cho cũng chỉ bằng chừng !”

 

“Chẳng thích nuôi lợn lắm ? đồng ý đấy, bước nhanh lên đây nào! Chúng chuẩn sẵn sổ sách , cứ việc lên đăng ký, ngày mai bắt đầu nuôi lợn, sẽ bố trí việc khác cho những !”

 

Mẹ nó chứ, La Trung Hoa tức đến cành hông, dứt lời liền giật phắt cuốn sổ từ tay kế toán, giơ cao lên vung vẩy mặt các xã viên.

 

Ngay lập tức, sắc mặt của bộ xã viên đều trở nên vô cùng đặc sắc. Không công điểm thì ai mà thèm cơ chứ? Đã mệt c.h.ế.t , thà xuống đồng ruộng còn hơn, lương thực phát cho còn tồi tàn, mà điên mới nuôi lợn!

 

“Chúng ý kiến gì hết, !”

 

“Ai thích thì !”

 

“Đội trưởng, nhà kiên quyết xuống đồng ruộng!”

 

đúng đúng, nhà cũng thế!”

 

Ai mà chẳng mắt, thấy Đại đội trưởng đang nổi trận lôi đình ? Ai chà, kẻ nào thất đức não mà đòi nuôi lợn thế ?

 

“Ái chà, nhớ ! Chiều nay là cụ La, cụ Hoàng, cụ Lý với cả ông Ngọc cùng tới trại lợn đúng ? đoán chắc là ông Ngọc ý kiến ! Hình như đây ông việc nuôi lợn nên để cho những .”

 

“Bà nhắc mới nhớ đấy, cũng từng thấy ! Ông Ngọc bảo để cho nữ xã viên chúng nuôi lợn, bảo là thể để cho đám hưởng lợi.”

 

cũng thấy nè!”

 

“Hóa là ông Ngọc , chậc chậc chậc, chắc là cho nhà nuôi lợn chứ gì? Bây giờ đội trưởng đồng ý đấy, ông thể lên đăng ký kìa!”

 

“Bác Ngọc ơi, bảo bác cho nhà nuôi lợn, lát nữa nhớ lên ghi tên đấy nhé!”

 

Ở cái đội sản xuất bé bằng bàn tay thì tin tức nào mà giấu giếm ? Mọi ở sát vách , ai mà chẳng hiểu rõ tính nết của ai? Nhà nào chuyện cỏn con gì thì cả xóm đều , cho nên lập tức nhớ ngay tới lão Ngọc. Thế là mũi dùi lập tức chĩa thẳng về phía ông , chẳng chút nể nang mà mỉa mai châm chọc.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Chẳng việc nhẹ lương cao, còn hám điểm công ? Cái tướng ăn xí quá đấy, đúng là chẳng hổ là gì!

 

Lão Ngọc vốn dĩ thông báo họp là chẳng đến , bởi vì ông thừa chắc chắn là do chuyện xảy hồi chiều. đến thì , đành bấm bụng mà tới, kết quả đúng như ông dự đoán, vạch mặt chỉ tên, còn khinh mặt.

 

“Ai thích thì ! Tao từng đấy, nhưng bây giờ tao thích nữa, thì nào? Không ?” Lão Ngọc đành liều, vứt hết cả thể diện cho xong.

 

Chậc chậc chậc.

 

Cái thói đời , đúng là hiếm thấy thật!

 

La Trung Hoa cũng chẳng buồn để ý tới những lời bàn tán xôn xao bên nữa. Sau khi trút cơn giận ngoài, ông mới từ từ bình tĩnh trở .

 

Tiếp tục cuộc họp.

 

“Về phần trại gà và trại vịt, đội sản xuất quyết định giao cho những già trong đội thể xuống đồng việc nặng trông nom. Họ sẽ tính công điểm, nhưng cũng nhiều, mỗi năm đến sáu công điểm thôi. Công việc dĩ nhiên vất vả như ở trại lợn, chủ yếu là để chiếu cố già và các gia đình cảnh khó khăn.”

 

“Ngoài , bởi vì trại lợn ngày nào cũng gánh ngần nước, ảnh hưởng nghiêm trọng tới việc chăn nuôi thường nhật, cho nên ngày mai chúng sẽ tập trung cho xong việc đồng áng, buổi chiều sẽ đào một con mương dẫn nước về trữ cho trại lợn. Còn ai ý kiến gì nữa ? Không thì giải tán!”

 

 

Loading...