Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 113: Kẻ Vuốt Đuôi Ngựa
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:47:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lần , Lý Hữu Quế thực sự thèm nể nang gì nữa mà trực tiếp đảo mắt khinh bỉ mặt bao nhiêu bậc chú bác.
“Con bé nhà họ Lý , mày thể phủ nhận chuyện mấy cái ngữ đó chẳng việc gì, cũng chẳng nổi trò trống gì. Giữ bọn chúng đây thì tích sự gì chứ? Để bọn chúng chiếm chỗ trắng trợn như thế, chi bằng nhường chỗ đó cho mấy bà lão với mấy cô con dâu trong đội còn hơn.” Người lên tiếng La Trung Hoa kế toán cùng các cán bộ đại đội, mà là một ông lão nông dân thuộc hàng ông nội trong làng. Lão họ Ngọc, cũng ở cùng một con phố với nhà Lý Hữu Quế, cách chừng hơn hai mươi nóc nhà, nhưng tiếng tăm gia đình lão trong làng chẳng .
Vừa La Trung Hoa gọi vài bô lão uy tín trong đội sản xuất cùng, lão già họ Ngọc khéo đang gần đó nên cũng mặt dày bám đuôi theo.
Lý Hữu Quế: “...”
Lão mở mồm thì lộ cái tâm địa ích kỷ, hóa lão già sớm toan tính trong đầu .
Vừa , cả đoàn trở về chuồng bò, những lời lão già họ Ngọc thốt lọt trọn tai những trong chuồng bò.
Ngay lập tức, đám Lão Hoàng trong chuồng bò kìm nỗi ân hận tột cùng trong lòng. Bọn họ hối hận vì lúc nãy lắm mồm nhiều miệng kể lể hết chuyện. Gánh nước thì đúng là mệt thật, nhưng kiếm củi thì mệt nhọc gì, chỉ khó ở chỗ bọn họ tìm cành củi to mà thôi. Nếu vì chuyện mà tước mất công việc nuôi lợn thì đúng là toi mạng.
Những phần t.ử như bọn họ nếu chịu việc thì đội sản xuất sẽ phân phát lương thực cho, chi đến rau xanh và thịt thà. Hiện tại ngay cả rau xanh cũng là do bọn họ việc tranh thủ hái lượm, đừng là ăn no, đến ăn lót nửa bụng còn chẳng đủ.
Ngay khi đám Lão Hoàng đang cảm thấy vô cùng tuyệt vọng thì Lý Hữu Quế cất lời: “Ông Ngọc , việc thì để học dần chứ, ai sinh đời việc ngay , hồi bé chắc ông cũng ? Cháu xin nhận là cháu cũng chẳng việc gì cả.”
“Trên đời chẳng việc gì là , chỉ xem đủ , tốn thời gian dài ngắn mà thôi. Ông Ngọc , để bọn họ nuôi lợn thì để ai đây? Mấy bà lão với mấy cô con dâu mà ông nhắc tới, chẳng lẽ họ đến nuôi lợn thì cần gánh nước? Không cần kiếm củi chắc? Hay là thế ông Ngọc, để bà Ngọc với mấy thím, chị dâu nhà ông đến đây nhé? Vừa khéo nhà ông nhận thầu luôn việc gánh nước với kiếm củi cho trại lợn luôn thể? Như chú đội trưởng thể phân công cho những việc khác.”
“Dù ở đây ngoài vụ thu hoạch mùa hè với mùa thu vất vả , những lúc khác cuộc sống cũng tạm gọi là trôi qua .”
Mẹ kiếp, cái lão già họ Ngọc còn hổ nữa đấy, lão tưởng bở nhét nhà ở trại lợn là cần lo đến chuyện gánh nước với kiếm củi chắc?
là bệnh, mà còn bệnh nặng nữa chứ.
“Con ranh con, mồm mép tép nhảy, chẳng hiểu cái thớ gì cả, lớn chuyện chỗ cho mày xen mồm ? La Trung Hoa, đúng là hồ đồ , một lớn như lời một đứa con nít ranh, đại đội trưởng cái nỗi gì?” Lão già họ Ngọc vặn thì vô cùng bực bội, lão chẳng sợ gì Lý Hữu Quế, đến cả thằng nhãi La Trung Hoa lão còn dám cự cãi nữa là.
Lý Hữu Quế: “...” Sao ông đáng ghét đến thế cơ chứ.
La Trung Hoa: “...”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Kế toán và các cán bộ đại đội: “...”
“Ngọc Xương Vinh, ông ngậm cái miệng cho , thằng Trung Hoa nó tự tính toán, tự sắp xếp trong lòng.” Lúc , Đại Bác công họ La cùng tộc với La Trung Hoa kìm bênh vực cho tiền đồ nhất trong dòng họ . Cái lão họ Ngọc là cái thớ gì chứ, đây nhảy mà phản đối? Chẳng qua là vì vơ vét chút béo bở nào tay thôi chứ gì?
Dám bắt nạt nhà họ La bọn họ , đè bẹp lão ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-113-ke-vuot-duoi-ngua.html.]
Lúc , một vị bô lão uy tín khác trong đội chính là Tam Bác công bên họ Lý của Lý Hữu Quế. Con cháu trong dòng tộc nở mày nở mặt như , nhà họ Lý cũng thơm lây, nhất là Lý Hữu Quế từng nhận bằng khen khen thưởng của cấp , nhà họ Lý thì nhất định sức bảo vệ.
“Cái lão họ Ngọc , con bé nhà họ Lý tao thì ? Nó còn giỏi giang hơn cái ngữ mày gấp vạn ! Nó còn nhỏ tuổi thế mà hiến kế cho Đội trưởng La nuôi lợn, nuôi gà, nuôi vịt, ngoài việc kiếm thêm tiền cho đội sản xuất , chẳng cũng là để bà con chòm xóm thêm miếng thịt bỏ mồm ? Mày tài cán giỏi giang gì, mày nghĩ cách nào ?”
“ là cái đồ vuốt đuôi ngựa, ai mà chẳng guốc trong bụng mày chứ? Mày chẳng qua chỉ nhét nhà mày trại lợn để hưởng lợi thôi. Được thôi, cũng đấy, nhưng mấy ở đây việc đều công điểm , xem như công cho đội, đội chỉ phát cho chút lương thực còm cõi thôi. Người nhà mày đến nuôi lợn thì cũng giống hệt như bọn họ, công điểm nào hết!”
Tam Bác công chống hai tay lên cái lưng còng, tức giận chỉ thẳng mặt lão già họ Ngọc mắng té tát, nước bọt văng tung tóe. Ban đầu ông cụ cũng chẳng nghĩ nhiều lời lẽ để mắng c.h.ử.i như thế, nhưng vì Lý Hữu Quế khéo đổi sang một vị trí khuất mắt lão già họ Ngọc, cô liên tục dùng khẩu hình miệng kết hợp hoa chân múa tay để tiếp viện cho ông cụ. Quả nhiên Tam Bác công với sức chiến đấu ngút trời phụ màn biểu diễn chỉ đạo của cô cháu gái.
Lão già họ Ngọc mắng đến mức ngơ ngác cả .
Nhất là khi mắng một hồi, lão mới sực nhớ những việc hề công điểm, miếng ăn còn chẳng bằng thức ăn cho lợn. Nếu nhà lão sang đây việc thì dứt khoát đòi tính công điểm đàng hoàng, bằng thì ai thèm .
Chưa kể chuyện gánh nước và kiếm củi cũng tự vận động. Xã viên trong đội mà chuyện đào mương dẫn nước chỉ để phục vụ riêng cho nhà lão khỏi gánh nước thì chắc chắn chẳng một ai chịu đồng ý.
“Lão Ngọc , chỉ cần con dâu nhà ông đều đồng ý việc lấy công điểm, để bọn họ đến trại lợn việc thì lập tức bảo thằng Trung Hoa gật đầu đồng ý ngay.” Đại Bác công họ La thêm đồng minh tiếp sức, liền ung dung bồi thêm một câu chí mạng.
Nhị Đại Bác công họ Hoàng nãy giờ vẫn im lặng cũng gật gù tán thành: “ đây cũng đồng ý, ai chịu việc lấy công điểm cho đội sản xuất thì bao nhiêu đội sản xuất nhận bấy nhiêu.”
“Hê hê, mấy chú bác , lời thể bừa . Đồn ngoài nhét một đống cho chúng thì c.h.ế.t dở. Dù tính công điểm thì đội cũng lo khẩu phần ăn, tuy nhiều nhưng cũng đảm bảo để ai c.h.ế.t đói, trách nhiệm đội sản xuất chúng gánh nổi . Vẫn là chú Ngọc đây giác ngộ cao, tình nguyện để nhà công phục vụ , đáng biểu dương khen ngợi, là sáng mai khi đồng tổ chức một cuộc họp ngắn để tuyên dương nhé?”
La Trung Hoa tính khí, vô duyên vô cớ xỉa xói chỉ trích, mà là từ một lão già chẳng chút đóng góp gì cho đội sản xuất, ông cũng bốc hỏa trong lòng .
Kế toán và hai cán bộ đội sản xuất cũng chướng mắt lão già họ Ngọc từ lâu. Vốn dĩ lão tiếng trong đội, cả ngày chỉ xoi mói chỉ tay năm ngón, như hiểu rộng lắm, việc gì cũng xía dạy đời, ghét cay ghét đắng từ lâu . Lúc ai nấy đều thầm trộm trong lòng, chẳng một ai thèm lên tiếng đỡ lời cho lão.
Lão già họ Ngọc tức đến nghẹn họng: “Các ... Hừ, mơ , chúng đời nào chịu công!” Lão già hậm hực vứt một câu đầu cụp đuôi bỏ chạy trối c.h.ế.t.
Lý Hữu Quế: “...”
Các mới là những kẻ mơ giữa ban ngày đấy.
Bấy lâu nay tuy ai thẳng chuyện La Trung Hoa và Lý Hữu Quế lập trại lợn là để ngầm chiếu cố đám phần t.ử , nhưng trong lòng một vẫn điều ong tiếng ve, chỉ là ai dám toạc móng heo mà thôi. Giờ đây chuyện xem như phơi bày rõ ràng bàn dân thiên hạ.
Thế nhưng khi toạc mới vỡ lẽ, những phần t.ử việc quần quật mà chẳng hề lấy một công điểm, lương thực chia thì ít nhất, nhất, dở nhất, ăn bữa nào cũng chỉ lót nửa bụng.
Bọn họ những công việc nặng nhọc quả thực chẳng chiếu cố gì, mà là việc bắt buộc . Nếu để xã viên trong đội đến trại lợn việc thì bắt buộc chấm công điểm, mà chấm bao nhiêu? Ít nhất cũng bảy, tám điểm công chứ? Thế còn việc gánh nước với kiếm củi thì ? Hai việc đó còn nặng nhọc hơn cả việc cày cấy ruộng, thế thì thà đồng việc còn lợi hơn nhiều.