Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 112: Có Lý Đấy Chứ
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:47:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không đến mức phóng đại như .
Thế chẳng chút chuyện bé xé to, gà hóa cuốc ?
Hơi quá đà đấy.
Vừa khéo, cả nhóm cũng tới khu chuồng bò, thấy ba lớn tuổi đang cặm cụi việc, những khác thì thấy .
Chuồng lợn quét dọn sạch sẽ, mùi hôi thối, mười lăm con lợn con sạch sẽ hồng hào đang ngủ ngon lành, rõ ràng chăm sóc chu đáo.
Mọi thấy đều cảm thấy hài lòng, giao việc cho những quả thực tồi. Ba đột nhiên thấy thời điểm nhiều kéo đến như thì chút lúng túng, hiểu chuyện gì xảy , trong lòng đều dấy lên nỗi nơm nớp lo sợ.
“Chú đội trưởng, chú kế toán, chuồng lợn dọn dẹp cũng tươm tất đấy chứ ạ.” Lý Hữu Quế lặng lẽ liếc ba ông lão đang co ro nép trong góc, lập tức hiểu rõ nỗi lo lắng trong lòng họ, liền .
La Trung Hoa gật đầu, quả thực uổng công ông sắp xếp cho bọn họ công việc , cũng là một cách âm thầm chiếu cố họ.
Thế nhưng, chỉ ba thế ? Chẳng lẽ vì lợn con còn nhỏ, công việc nhiều nên lén lút trốn việc nghỉ ngơi ?
Không chỉ La Trung Hoa nghĩ , mà các cán bộ khác của đại đội cùng mấy cụ già cùng cũng kìm nảy sinh suy nghĩ như thế.
“Những khác ?” La Trung Hoa dẫu cũng là phụ trách đội sản xuất, xảy chuyện gì ông đều gánh vác trách nhiệm, cho nên thể mở miệng hỏi.
Lão Hoàng và hai thấy thế thì vội vàng đáp: “Một gánh nước , hai kiếm củi. Lão Tiết mới ốm dậy nên mấy hôm nay chúng để ông nấu cám cho lợn ăn, còn chúng lo việc dọn vệ sinh và băm rau lợn.”
Gương mặt nhỏ nhắn của Lý Hữu Quế lập tức lộ vẻ vỡ lẽ: “Phải , chỗ cách ao khá xa, nước ăn với nước dùng đều gánh. Chậc chậc chậc, mỗi ngày xịt rửa chuồng lợn ngót nghét ba , thế thì chạy chạy bao nhiêu chuyến cơ chứ? Tính đang gánh nước thì cũng là đang đường gánh nước.”
Nước nặng thế nào ai mà chẳng ? Gánh ba chuyến thở , chi đến lượng nước tiêu tốn để xịt rửa năm cái chuồng lợn mỗi ngày, thế thì coi như cả ngày chỉ cắm mặt gánh nước, quá mức vất vả.
Qua lời nhắc nhở bâng quơ của Lý Hữu Quế, La Trung Hoa và mới nhận , quả đúng là như thật. Bây giờ lợn con còn nhỏ mà dọn dẹp sạch sẽ nhường , lợn lớn lên càng tốn nước hơn, chỉ riêng việc gánh nước mỗi ngày thôi cũng đủ mệt c.h.ế.t .
Nhìn những xem, thì già yếu, thì bệnh tật, e rằng chẳng bao lâu nữa thêm vài đổ bệnh ngã quỵ đấy, chuyện chút khó giải quyết .
La Trung Hoa và các cán bộ lập tức rơi thế khó xử, chẳng lẽ cử trong đội gánh nước nuôi lợn hộ bọn họ? Thế thì phân công những tới đây gì?
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“ , tại còn kiếm củi nữa ạ?” Còn kịp nghĩ cách giải quyết, thấy giọng tò mò của Lý Hữu Quế vang lên.
Lão Hoàng lúc cũng nhận , cô thiếu nữ mắt dường như đang tìm cách giúp bọn họ tranh thủ thêm nhiều điều kiện thuận lợi: “Chúng nấu cám lợn, củi thì tự kiếm, củi khô ở đây khó tìm lắm, cố lắm cũng chỉ tìm củi đủ đun ngày nào ngày nấy. Quanh đây chẳng mấy củi rác, xa mới kiếm , một kiếm xuể nên thường hai cùng mới đủ củi đun.”
Hiện tại chỉ mới là nấu cám cho đàn lợn con ăn thôi, nếu là nấu thức ăn cho mười lăm con lợn trưởng thành thì tốn bao nhiêu củi lửa thực sự cần thêm, những nông cả đời như La Trung Hoa đều tự hiểu rõ.
Lúc , nhóm La Trung Hoa cạn lời mấy con già yếu bệnh tật từng nông bao giờ đang cách đó xa. Bọn họ mới phát hiện , vấn đề mà trại nuôi lợn đối mặt dường như quá nhiều.
La Trung Hoa tự chủ đưa mắt sang con bé đang bên cạnh . C.h.ế.t tiệt, ông vẫn còn nhớ rõ việc nuôi lợn là do con bé đề xuất. Trại lợn phát sinh nhiều vấn đề như thế , trại gà với trại vịt phát sinh một đống rắc rối nữa , hình như ông vô tình tự rước thêm bao nhiêu việc thì .
Ánh mắt của chú đội trưởng cứ thế đường hoàng thẳng , Lý Hữu Quế thể giả vờ thấy ? Cô phát hiện nhé. Ngay cả ánh mắt của các chú bác, ông cụ khác cũng đồng loạt đổ dồn về phía cô.
Lý Hữu Quế: “...”
Mọi thể thế chứ, cô gợi ý cho chăn nuôi để giàu, chứ để cô giải quyết hết vấn đề từ A đến Z, còn chỉ việc mát ăn bát vàng, đợi chia thịt chia tiền ? Thế thì cần cái gì?
“Khụ khụ khụ, Hữu Quế, cháu cách gì suy nghĩ gì ?” La Trung Hoa con bé nhiều mưu mẹo, đương nhiên mở miệng hỏi han .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-112-co-ly-day-chu.html.]
Lý Hữu Quế: Hóa chú đội trưởng là thực tế đến mức .
Chẳng chỉ là giải quyết vấn đề nước và củi thôi ?
Thực đúng là cách thật đấy.
Vị trí địa lý của chuồng bò tuy gần khu đất canh tác của Đội sản xuất 7, nhưng khá gần con sông Thanh Hương nổi tiếng nhất của Tô Trấn.
Thế là, Lý Hữu Quế dẫn La Trung Hoa và bờ sông Thanh Hương, cách chuồng bò 300 mét về phía đối diện.
Mấy trăm mét tuy tính là xa, nhưng nếu gánh ngần nước thì một ngày trôi qua sẽ vô cùng tốn sức, ngày nào cũng gánh như thế e rằng vai sẽ trợt da tróc vảy mất thôi.
Tình cảnh , những mặt ở đây đều từng nếm trải qua nên ai cũng hiểu rõ, mấy e rằng vai lúc đều thương tích cả .
“Chú đội trưởng, các ông, các chú, cháu nghĩ thế , nước sông Thanh Hương dồi dào mà cách cũng khá gần, là chúng đào một con mương dẫn nước thông sang chuồng lợn bên . Khoảng cách ngắn thế , ngần nhân lực việc thì chẳng tốn nổi một ngày công . Không cần đào quá sâu, chỉ cần sâu 60 đến 80 phân là , đảm bảo nước chảy qua thôi, đó dùng ván gỗ và đá đậy kín lên . Công trình cũng chẳng lớn lao gì, năm nay nếu thực sự nuôi mười lăm con lợn thì năm thể nuôi ba mươi con, chuyện nước nôi quả thực vấn đề lớn.”
Lý Hữu Quế dùng ngón tay chỉ chỉ về hướng từ sông Thanh Hương sang chuồng bò bên , phân tích cặn kẽ cho đám bậc cha chú . Lợn nhất định nuôi, còn nuôi thật nhiều, khó khăn gì cũng thể tìm cách tháo gỡ ngay từ đầu, chẳng gì phiền toái cả.
Có lý đấy.
Cách khả thi.
La Trung Hoa và cũng cảm thấy . Trên đường bọn họ quan sát địa hình , đất dễ đào, nhân lực của đội dư dả, chỉ nửa ngày là thể thành xong xuôi.
“Nước chảy sang bên đó dùng ? Không đục ngầu chứ?”
“Dùng chứ ạ, xây một cái bể để lắng cặn chẳng là xong ? Nếu nước chảy tràn lan khắp nơi cũng hỏng.”
“ đúng đúng, xây một cái bể chứa nước.”
“Nếu thực sự giải quyết vấn đề nước thì sang năm nhất định nuôi ba mươi con.”
“Hữu Quế , cách từ sông Thanh Hương với cái ao ở hướng chuồng bò cũng ngang đấy, bên đó sẵn bờ ruộng với mương máng, khơi thông từ bên đó sang khi còn tiện hơn.”
“Các ông ơi, cháu cũng từng nghĩ tới , bên đó đúng là tiện hơn thật, nhưng cháu sợ đấy là cái ao tù, nước chảy cạn kiệt thì ao sẽ khô hạn mất.”
Hình như, cũng đúng thật.
Cả nhóm bên bờ sông Thanh Hương bàn bạc một hồi, cuối cùng quyết định vẫn áp dụng phương án của Lý Hữu Quế. Điểm mấu chốt là Lý Hữu Quế , năm thể xây thêm mấy cái chuồng lợn ở phía đối diện chuồng bò để mở rộng quy mô, thể xây luôn hai cái bể chứa nước.
Khu đất đối diện chuồng bò cũng là đất canh tác, chất đất cằn cỗi nhiều sỏi đá, xưa nay chẳng trồng trọt gì, hơn nữa mảnh đất cách đó xa cũng công xã phê duyệt cấp cho hợp tác xã mua bán .
Cách đấy.
Thế là, nhóm La Trung Hoa cơ bản đều thông qua phương án , chỉ đợi mấy hôm nữa họp bàn để thiện thêm chi tiết.
Tảng đá đè nặng trong lòng trút bỏ hơn một nửa.
“Thế còn củi đun dùng cho trại lợn thì kiếm bây giờ?” Đây cũng là một vấn đề nan giải, chỉ dựa tay chân già yếu của mấy thì e rằng chỉ thể nhặt nhạnh chút cành cây khô lá rụng mang về đun, chẳng lẽ ngày nào cũng cắt cử nhặt mãi ?