Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 105: Đừng Nói Năng Lung Tung

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:47:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc mặt trời sắp lặn, Lý Kiến Văn Lý chăn bò, còn Lý thì về nhà .

 

Tiết trời vẫn còn lạnh giá, khi cùng chị ngoài , Lý Hữu Liễu dắt hai đứa em trai phòng khóa chặt cửa ngủ. Những lúc cha Lý vắng nhà, tụi nhỏ cũng ít khi đốt lửa sưởi ấm, thường chỉ chạy theo lưng lớn.

 

Ba đứa trẻ thức giấc từ sớm khi Lý về, lúc khỏi phòng là khóa cửa cẩn thận. Thói quen khóa cửa phòng là do Lý Hữu Quế và Lý Kiến Văn rèn giũa cho. Chỉ cần dặn dò Lý Hữu Liễu rằng trong phòng nhiều đồ đạc, nếu khóa kỹ sẽ trộm mất, trộm lấy mất là chẳng còn gì nữa.

 

Lý Hữu Liễu từng trải qua bài học sâu sắc khi tên trộm trèo nhà ăn cắp đồ mùng hai Tết, về chẳng cần chị dặn dặn , cô bé tự khắc ghi nhớ và thực hiện vô cùng nghiêm túc. Đó là vì nghèo đến sợ , trong nhà khó khăn lắm mới chút đồ , thể khóa cho cẩn thận?

 

Lúc , Lý Hữu Liễu đang dắt hai đứa em ở gian chính nhặt rau và nấm, ba chị em việc dáng hình lắm.

 

Mẹ Lý về đến nhà, thấy các con đang bận rộn bèn uống ngụm nước chuồng bắt con gà mái già mua về đem thịt. Cắt tiết xong, bà mới nhóm lửa đun nước vặt lông, mổ ruột sạch lòng mề.

 

Gà là loài dễ thịt và dễ vặt lông nhất, giống như vịt lông măng, chẳng may gặp vịt đang lông thì mất cả buổi mới nhổ cho tạm coi là sạch. Ở địa phương câu cửa miệng: “Lông vịt coi như rau hẹ”. Ý bảo nhổ sạch thì cứ coi lông vịt như cọng hẹ mà nuốt, thực chỉ là cách tự an ủi tâm lý, tự lừa phỉnh bản mà thôi.

 

Mùa ăn thịt vịt ngon nhất là mùa hè, mùa hè ăn vịt giúp kích thích khẩu vị, còn mùa xuân mùa thu ăn thịt gà thì thơm ngon và hợp tỳ vị hơn.

 

Làm thịt một con gà từ đầu đến cuối chỉ mất nửa tiếng đồng hồ, xong thì chặt thành từng miếng thả thẳng nồi nấu. Nếu gà luộc chấm muối ớt thì để nguyên con luộc chín, nhưng vì hôm nay là gà mái già, luộc nguyên con sẽ dai nhách khó nhai khó gặm, thế nên Lý Hữu Quế mới bảo chặt miếng nhỏ để hầm cùng nấm.

 

Mùi vị món cực kỳ thơm ngọt, bộ đều là gà thả vườn và nấm rừng nguyên chất chút chất hóa học tăng trọng, hương vị thơm ngon tuyệt đỉnh gì sánh bằng.

 

Gà mái già bắt buộc hầm lâu một chút. Mẹ Lý về sớm thực cũng chẳng nhiều việc, chỉ băm thêm ít lá rau dập cho gà ăn là coi như nghỉ ngơi.

 

Chuồng lợn vẫn con lợn giống nào, Lý Hữu Quế nhờ chú Đội trưởng La tìm mối mua giúp lợn giống, trong thôn cũng mấy nhà đang ngóng mua lợn con, ước chừng cấy xong vụ mới rảnh rỗi bắt lợn con về.

 

Do trong nhà sắp nuôi thêm lợn gà mà rau lợn ngoài tự nhiên hạn, nên năm nay ruộng phần trăm và vườn rau nhà Lý Hữu Quế đành trồng thêm ít khoai lang. Dù ngọn khoai lang xào ăn cũng ngon, củ khoai ăn cũng , chỉ hiềm nỗi vườn rau và ruộng phần trăm của nhà cô nhỏ hẹp.

 

Vào Tết Nguyên Tiêu, trời tối thì đội sản xuất thổi còi tan , sớm hơn thường lệ nhiều. Bình thường tối mịt thì tan ca, hôm nay vì là ngày lễ nên mới cho về sớm, xem như là chút đãi ngộ của đội sản xuất dành cho xã viên.

 

“Hữu Quế, cháu khoan hãy về, chú việc tìm cháu.” lúc Lý Hữu Quế thấy em trai đằng xa định bước qua về cùng, thì La Trung Hoa từ đầu bờ bên hớt hải chạy tới gọi giật .

 

Tầm còn chuyện gì nữa chứ?!

 

Lý Hữu Quế ngơ ngác hiểu gì, buổi sáng mà tan ca tiếp tục? Vị đội trưởng sản xuất rảnh rỗi quá đấy ?

 

“Đội trưởng, chuyện gì thế ạ?” Lý Hữu Quế đành dừng chân chờ.

 

La Trung Hoa chạy chậm tới nơi, thở hổn hển: “Hữu Quế, cháu bảo em trai về , hai chú cháu .”

 

Vị đội trưởng sản xuất lúc khó giấu nổi vẻ kích động và phấn khởi. Cách đây hai tiếng ông nhận một cuộc điện thoại, kiềm chế mãi tới tận bây giờ mới qua tìm cô là kiên nhẫn lắm .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-105-dung-noi-nang-lung-tung.html.]

Thôi .

 

Lý Hữu Quế ý kiến, cũng chẳng bao giờ nghi ngờ La Trung Hoa ý đồ . Đánh thì ông đ.á.n.h cô, mà quan trọng hơn là nhân phẩm La Trung Hoa khá đắn, chẳng ai nghĩ về ông bao giờ.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

La Trung Hoa và Lý Hữu Quế rảo bước về phía chuồng bò . Tầm ở chuồng bò chẳng còn ai qua đưa rau lợn nữa, chỉ Lý Kiến Văn dắt bò chuồng, nhận lấy đòn gánh và giỏ tre từ tay chị cả về .

 

Những ở chuồng bò cũng về đủ, thì đang băm rau lợn, nấu cám, quét dọn vệ sinh, ai nấy đều việc để .

 

Lý Hữu Quế liếc mắt quanh, thiếu mất một , chắc là bệnh tình vẫn khỏi hẳn, bởi vì nét mặt họ hề vẻ đau buồn tang tóc gì.

 

“Cái , giờ thế nào ? Nếu ho thì thể hái bạc hà ngoài về giã lấy nước hòa uống. Ở đây mấy viên t.h.u.ố.c hạ sốt, lát nữa mau mang cho uống . Nay là ngày lễ, xong việc thì nghỉ ngơi sớm .” La Trung Hoa ngó , thấy ngoài và Lý Hữu Quế thì ngoài, lúc mới dám yên tâm mở miệng .

 

Một gói giấy trắng nhỏ bọc mấy viên t.h.u.ố.c đưa cho ở chuồng bò, còn bạc hà thì họ tự hái, chuyện La Trung Hoa quản nữa.

 

Những ở chuồng bò tuy đó một ít thuốc, nhưng lúc nhận thêm thuốc, phép hái bạc hà của đội về chữa bệnh, trong lòng vô cùng cảm kích, vẻ ơn lộ rõ khuôn mặt.

 

La Trung Hoa cũng chẳng cần họ cảm kích gì. Ông cũng tuổi, sang nửa cuối năm nay là bước sang tuổi năm mươi, cảnh ngộ và những ngày tháng khốn khó của những còn già hơn cả , ông cũng khỏi bùi ngùi, nén nổi lòng trắc ẩn.

 

Trong bóng tối, những việc tiện tay giúp thì ông cứ giúp, coi như tích chút đức cho .

 

Lý Hữu Quế lúc cũng gãi đầu gãi tai, đội trưởng lên tiếng , cô nghĩ cũng nên đôi câu: “Đội trưởng của chúng cháu là , chăm chỉ việc đấy. Trời lạnh thế đừng để ốm thêm nữa mà gây phiền phức cho đại đội.”

 

Nói thế sai chứ? Lý Hữu Quế thầm nghĩ hình như chẳng vấn đề gì.

 

Thế nhưng ngay giây , cô La Trung Hoa gõ một cái cốc đầu, ông còn trừng mắt nạt: “Con nhóc đừng năng lung tung.”

 

Lý Hữu Quế: “...”

 

“Đội trưởng, chú bảo chuyện tìm cháu cơ mà? Mau để cháu còn về nhà ăn cơm, hôm nay là Tết Nguyên Tiêu đấy.” Quay bước khỏi chuồng bò, Lý Hữu Quế buồn bực với La Trung Hoa bên cạnh.

 

Chẳng lẽ chỉ là chuyện đưa t.h.u.ố.c cho ở chuồng bò thôi ?

 

Kết quả là La Trung Hoa dẫn cô về hướng nhà, mà rảo bước về phía đường lớn bên ngoài.

 

“Chiều nay chú nhận điện thoại từ bên bộ đội, bảo là giờ họ sẽ chờ cháu ở ven đường núi ngoài để biểu dương và trao thưởng. Cho nên cháu cứ việc theo chú, sợ chú bán cháu chắc? Chú còn sợ cháu bán chứ.” La Trung Hoa tức cằn nhằn con bé, con nhóc rõ ràng là tin tưởng ông, ông tụt cả hứng.

 

Cái gì cơ?!

 

Ngoài đến trao thưởng và biểu dương cô ư? Thế thì ở nơi đồng hoang rừng vắng chẳng lẽ đông đảo quần chúng nhân dân đang ngóng chờ cô ? Cơ mà, chạy tít ngoài xa xôi thế để lễ khen thưởng, chuyện bé xé to quá .

 

 

Loading...