Trảm Trần Duyên - Chương 8: Thuần Dương

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:50:12
Lượt xem: 342

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gỗ trấn hồn . Cái tên mang nhiều dương khí cũng khó, hai chữ “Đông Quân” vốn mang nghĩa là mặt trời. Chỉ là bát tự thuần dương thì khó tìm. Cha lục tung cả Trường An, mới tìm một như .

Trần Thập Nhị… Con trai thứ mười hai của Tuyên Bình Hầu, lớn hơn nàng một tuổi. Mẹ nàng dày mặt đến tận phủ xin hỏi, ai ngờ trùng hợp, phủ đó cũng đang chạy đôn chạy đáo khắp nơi tìm bát tự thuần âm.

Vạn vật đời đều đạo lý âm dương. Có âm dương thì mới cân bằng. Bát tự cũng . Nam mệnh thuần dương, gọi là “thuần dương”. Mà thuần dương thì khắc .

Trần Thập Nhị tròn một tuổi, bệnh dứt, khi thì ngoài trượt chân gãy tay, khi thì chỗ sinh bệnh, chỗ vấn đề.

Từ hôm , lớn hai nhà bắt đầu qua thiết. Hôm nay nhà đưa con sang chơi, mai nhà ngươi đưa con ghé thăm. Ông nội nàng và Tuyên Bình Hầu một là văn thần, một là võ tướng vốn nhiều qua , nay vì hai đứa trẻ mà cũng ngày một gần gũi. Thành từ lúc còn bé, trong mắt Vệ Đông Quân chỉ mỗi một bạn chơi cùng là Trần Thập Nhị.

Lúc , Trần Thập Nhị mặc bộ áo xanh nhảy xuống xe ngựa, ngẩng đầu thấy Vệ Đông Quân đang cửa, lập tức sải bước tới gần, dáng mạnh mẽ hùng dũng.

“Họ Vệ , …”.

“Chúng thanh mai trúc mã ?”.

Trần Thập Nhị sững : “Phải”.

“Có hai đứa ngây thơ vô tư chơi với từ nhỏ ?”.

”.

“Có c.h.ế.t thì ngươi cũng sống nổi ?”.

“...”

Điểm hút mắt nhất Trần Thập Nhị chính là khuôn mặt . Gương mặt như cỏ dại lớn lên ngang ngược suốt mười chín năm, càng lớn càng phần vội vã. Tuy lông mày rậm, mắt to, sống mũi cao, nhưng quanh mép một lớp râu lún phún, phá vỡ bộ vẻ cân đối gương mặt. Cộng thêm hình cao lớn rắn rỏi, càng toát khí chất thô kệch và từng trải của một thiếu niên chín chắn tuổi. Người trông vẻ thô nhưng tâm tư tinh tế.

Nghe nàng đến đó, Trần Thập Nhị lập tức con nhóc chuyện nhờ: “Đừng vòng vo nữa, thẳng , chuyện gì?”.

Vệ Đông Quân chờ đúng câu đó của . Cha nàng từng , ma sợ nhất là thuần dương. Mà Trần Thập Nhị chỉ bát tự thuần dương, mà còn từng đụng đến nữ nhân, vẫn là thể thuần dương. Điều quan trọng nhất là… võ. Dù võ công chẳng , nhưng đ.á.n.h ngã ba năm tên một lúc thì chẳng khó gì. Cho nên cùng thì nàng cũng chẳng sợ nữa.

“Ta ngoài một chuyến, ngươi với ”.

“Đi ?”.

“Không ”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tram-tran-duyen/chuong-8-thuan-duong.html.]

Vệ Đông Quân lập tức kéo tay Trần Thập Nhị, ngoái đầu với hai nha : “Đi với cha một tiếng, bảo Thập Nhị gia lôi ngoài giải sầu ”.

Trần Thập Nhị: “...”

Hai nha : “...”

*****

Bánh xe nghiến kẽo kẹt lăn đều.

Trong xe, Trần Thập Nhị trợn tròn mắt Vệ Đông Quân, rõ ràng nếu nàng chuyện gì, lập tức xuống đất ch.ó bò.

Vệ Đông Quân thể giấu , cũng chẳng định giấu, bèn ghé sát đầu , thì thầm nhỏ giọng to nhỏ một hồi. Ước chừng thời gian một tuần , một bàn tay to bỗng vén rèm lên, chủ nhân của bàn tay đang định nhảy khỏi xe trốn chạy. Một bàn tay nhỏ khác lập tức giữ chặt . lúc đó, xe ngựa lắc lư hai cái khi qua ổ gà. Người trong xe bèn ngã dúi về phía . Trần Thập Nhị bật dậy nhanh như chớp, giơ nắm đ.ấ.m lên định đập c.h.ế.t con nhóc gan to bằng trời . Muốn c.h.ế.t thì tự c.h.ế.t , kéo theo gì, đúng là đồ ăn hại!

“Trần Thập Nhị, đừng sợ”.

Vệ Đông Quân bò gần, tóc tai rối loạn, mặt dày : “Ngươi xem , tay chân còn nguyên vẹn, chẳng cả. Lần thêm ngươi càng dễ gặp dữ hóa lành, hóa hiểm thành an”.

Mặc kệ hóa hiểm thành an cái con khỉ gì.

“Người và ma khác đường, ngươi nhất là ngoan ngoãn mà…”.

Trần Thập Nhị vươn tay, siết chặt lấy nàng như cái kìm: “Nhảy, xe, trốn…”.

Chữ “trốn” còn kịp xong, xe ngựa bỗng lao vút như tên rời cung. Hai cùng lăn một góc, cùng lúc ngẩng đầu lên. Mắt chạm mắt, chỉ thấy sự hoảng hốt trong ánh mắt đối phương.

Trần Thập Nhị: Chẳng lẽ con ngựa linh tính?

Vệ Đông Quân: Chẳng lẽ thiếu niên áo đen lén bọn họ chuyện?

 

 

 

 

Loading...