Trảm Trần Duyên - Chương 417: Thả câu

Cập nhật lúc: 2025-11-10 02:01:39
Lượt xem: 175

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tận Hoan, bên cạnh …”.

Đây là câu đầu tiên Trần Mạc Bắc với Hứa Tận Hoan.

Thân phận ban cho một quyền lực, đồng thời cũng sẽ vạch một giới hạn nhất định. Đây là biểu hiện thiện ý lớn nhất mà Trần Mạc Bắc thể đưa với phận của .

Mọi đều cảm nhận sự thiện ý , thế nên bầu khí trong phòng lập tức trở nên sôi nổi.

Ngô Toan là kẻ ăn . Mà Hứa Tận Hoan càng ăn . Chỉ cần là Hứa Tận Hoan thật tâm kết giao thì từng ai kết giao .

Đối phó với Trần Mạc Bắc, sớm dự tính: cần giả bộ khách sáo, cần nịnh hót, chỉ cần chiều theo sở thích của đối phương. Mà sở thích của Trần Mạc Bắc, chính là cha , Trần Lương Bình.

Một bữa cơm qua , chuyện đều thuận lợi.

Trước khi lên xe ngựa, Trần Mạc Bắc Hứa Tận Hoan, do dự một lát : “Sau cứ gọi là Mạc Bắc, gọi là Hầu gia thì xa cách”.

Nếu đổi khác thấy câu , ắt sẽ cảm kích vô cùng. Hứa Tận Hoan chỉ lắc đầu: “Nếu thật sự còn , càng gọi ngươi là Trần Mạc Bắc”.

Mặt Lưu Thứ Kỷ lập tức đen như than. Gọi thẳng Trần Mạc Bắc ? Ai cho ngươi lá gan !

Thế nhưng Trần Mạc Bắc hề nổi giận, ánh mắt trầm lặng, sâu thấy đáy: “‘Nếu còn ’ nghĩa là ?”.

“Quý nhân con đường của quý nhân, thường con đường của thường”.

Hứa Tận Hoan mỉm chẳng mấy để tâm: “Ta và Hầu gia chung đường, cho nên chẳng cần ’. Đêm nay vui hết ”.

Nói xong, cung kính hành lễ với Trần Mạc Bắc, khoác vai Ngô Toan: “Toan tử, mấy ngày nữa tìm ngươi uống rượu”.

Cho dù Ngô Toan giỏi đoán ý nhưng lúc cũng cho luống cuống.

“Chuyện đời, gối đầu gió mát, ngàn chén rượu đục, vui hết tan”.

Hắn xoay lên ngựa, ngoảnh đầu Trần Mạc Bắc, to sang sảng: “Hầu gia, hẹn gặp !”.

*****

Miệng hẹn gặp ”, nhưng thả mồi câu.

Quả nhiên.

Ba ngày , đang thong dong uống rượu ở nhà Ngô Toan thì Trần Mạc Bắc bỗng nhiên xuất hiện.

Ngô Toan kinh ngạc: “Ngọn gió nào thổi Hầu gia tới ?”.

Hứa Tận Hoan thì thản nhiên lớn, chỉ chum rượu đất: “Biết ngươi sẽ đến, xem, rượu ngon đều chuẩn sẵn cho ngươi, rượu ngâm năm năm, đảm bảo đậm vị”.

Trần Mạc Bắc mặt biểu cảm bước , cúi mắt liếc chum rượu: “Nói , định uống kiểu nào?”.

“Gặp rượu cứ to, đời mấy khi. Còn uống thế nào ư, thì ngàn chén rượu đục thôi!”.

Hứa Tận Hoan nhướng mày : “Trần Mạc Bắc, dám ?”.

Trần Mạc Bắc lạnh lùng , hất áo thẳng chủ vị, lệnh cho Ngô Toan: “Đổi bát lớn !”.

Rượu bảy phần say.

Ngô Toan lưỡi líu ríu hỏi Trần Mạc Bắc: “Hầu gia, Hứa Tận Hoan kiêu ngạo thế ngài… ngài còn để mặc ?”.

Trần Mạc Bắc đôi mắt mơ màng Hứa Tận Hoan một cái, nở nụ tiếng: “Ta chỉ tìm một , để uống rượu thật thoải mái thôi!”.

lúc , men rượu vốn đang dâng lên não Hứa Tận Hoan, câu bỗng tỉnh táo hẳn.

Hắn chăm chú Trần Mạc Bắc. Người tuổi còn trẻ kế thừa tước vị, thống lĩnh Thiên Tử Nhất vệ, vợ trong lòng, con cái gối, phú quý hưởng hết, còn gì đủ?

Tại ngay cả một chầu rượu… cũng thể uống cho sảng khoái chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tram-tran-duyen/chuong-417-tha-cau.html.]

*****

Việc đời một thì sẽ hai.

Uống vài bữa rượu, tính khí hợp, tính cách hợp, lời hợp, ngay cả tửu lượng cũng hợp, thế là tình bạn giữa hai tiến triển cực nhanh.

Nhà Ngô Toan trở thành căn cứ của bọn họ. Hứa Tận Hoan mang rượu. Trần Mạc Bắc mang thức ăn. Hôm nào việc, ba uống vài chén. Hôm nào rảnh rỗi, thì ba uống say sưa thỏa thích.

Trần Mạc Bắc vẫn ít , phần lớn thời gian chỉ im lặng lắng , thỉnh thoảng chen một hai câu. Lời cũng chừng mực, bao giờ để lộ quan điểm thật của . Cho dù Hứa Tận Hoan và Ngô Toan vì chuyện gì đó cãi đỏ mặt, c.h.ử.i cha mắng , cũng chỉ mỉm . Cứ như chuyện đời chẳng gì liên quan đến .

Hứa Tận Hoan tiện hỏi thẳng “Trần Mạc Bắc, tại ngươi lạnh nhạt thế”, bèn cố ý hỏi: “Trần Mạc Bắc, ngươi thật sự từng c.h.ử.i cha mắng ?”.

“Chưa từng”.

“Tại ?”.

“Cha cho phép”.

Trong khoảnh khắc, Hứa Tận Hoan im lặng. Hắn bỗng nhớ một việc.

Ba uống rượu, cuối cùng và Ngô Toan lúc nào cũng rơi đũa, lật chén, bày cảnh hỗn loạn mặt. Chỉ riêng mặt Trần Mạc Bắc, đũa, bát, đĩa lúc nào cũng ngay ngắn chỉnh tề, đất vương một mảnh vụn. Hỏi tại sạch sẽ như ? Hắn lắc đầu , từ nhỏ như thế .

Hứa Tận Hoan nhớ một việc khác.

Trần Mạc Bắc cho dù uống đến mức nào, dáng vẫn thẳng tắp, áo quần luôn chỉnh tề, một cái cúc áo cũng chịu cởi. Có thời tiết đột nhiên nóng bức. Hắn và Ngô Toan đều cởi trần. Trần Mạc Bắc dẫu mồ hôi đầm đìa vẫn ngay ngắn đó. Hứa Tận Hoan chịu nổi, bảo cởi áo ngoài , dù cũng nam nhân. Hắn lắc đầu, quen.

Khiến Hứa Tận Hoan tức điên, thầm nhủ: mặt mấy nữ nhân lạ ở lầu quán ngươi quen?

Hắn còn nhớ thêm một việc nữa.

Đêm nọ, vợ chồng nhà bên cãi mấy câu, đ.á.n.h đập ầm ĩ. Hắn và Ngô Toan thấy bèn định can ngăn. Mặt Trần Mạc Bắc trầm xuống, bảo: bớt lo chuyện bao đồng .

Thế nhưng bản tính nam nhi chẳng đều một phần tùy tính, thô lỗ, m.á.u nóng ? Uống rượu mắng chửi, đ.á.n.h can gián, đôi khi ăn mặc xốc xếch, cởi trần vài , cũng . Huống chi Trần gia vốn là dòng dõi võ tướng, những việc đáng lẽ là chuyện thường ngày mới đúng.

Trần Mạc Bắc ơi Trần Mạc Bắc… Ta càng ngày càng thấy hứng thú đối với ngươi đấy!

******

Suốt nửa năm trời.

Không một nào Trần Mạc Bắc để lộ sơ hở mặt Hứa Tận Hoan, cũng chẳng để lộ chút bí mật nào của Trần gia. Thậm chí giữa mùa hè nóng nực, cũng từng xắn tay áo một .

Biến đổi duy nhất là nụ mặt dần nhiều hơn, lời cũng nhiều hơn một chút.

Ngô Toan lén với Hứa Tận Hoan: “Tận Hoan, ngươi nhận , Hầu gia bây giờ chút ”.

? Tốt lắm. Điều đó chứng tỏ nửa năm qua uổng phí.

Hứa Tận Hoan mỉm gật đầu, thầm nhủ: nhanh thôi, sẽ cha con Trần gia rốt cuộc là là quỷ.

Mà ngày đến nhanh hơn tưởng. Nguyên nhân khởi đầu là vì trúng tuyển họa sư cung đình. Nói là “trúng tuyển”, thực chất là vận hành trong bóng tối.

Bóng tối xét ba điều: một là gia thế, hai là quý nhân chống lưng , ba là chịu ném bạc .

Còn trình độ vẽ là điều ít quan trọng nhất.

Hứa Tận Hoan gia cảnh bết bát, cùng lắm cũng chỉ chút tiền dơ bẩn. May mà Từ Hành thưởng thức , nhiều công khai khen ngợi tranh của phong cốt bậc danh sư.

Có quý nhân chống lưng, thêm Hứa Tận Hoan mạnh tay vung bạc nên kỳ thi họa sư cung đình thuận lợi vượt qua.

Không ngờ, trở thành họa sư cung đình, đầu tiên tìm đến nhờ vẽ tranh chính là tiểu công tử của phủ Vũ Ninh Hầu.

 

Loading...