Trảm Trần Duyên - Chương 314: Khinh thường

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:57:59
Lượt xem: 183

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay khi bước tiểu hoa sảnh, ấn tượng đầu tiên của Vệ Đông Quân là: dễ chịu.

Dễ chịu ở chỗ nào? Những tiểu hoa sảnh nhà khác, kể cả Vệ gia, đồ đạc lúc nào cũng bày la liệt. Còn nơi , chỉ vài món nội thất đơn sơ, phần còn đều để trống, để mặc cho ánh sáng và khí tự do luân chuyển. Trên mấy món đồ đó, hoặc đặt một món gốm trắng nhã nhặn, hoặc một cành cây khô, hoặc một ống trầm hương, thoáng mang phong vị thiền môn.

“Thật tao nhã”. Nàng thốt lên.

Ninh Phương Sinh liếc nàng: “Đây là phong cách kiến trúc từ tiền triều, chú trọng hai chữ”.

Vệ Đông Quân: “Hai chữ gì?”.

Ninh Phương Sinh: “Một là ‘nhẹ’, một là ‘nhàn’”.

Dùng “nhẹ” và “nhàn” để miêu tả kiến trúc ư? Vệ Đông Quân khẽ mím môi, phần hổ thẹn. Bản đúng là sách quá ít, quả thật xứng với vị mắt.

Xứng? Chữ “xứng” vụt lên trong đầu khiến nàng tự giật , hận thể cầm búa đập cho nó vỡ nát trở .

lúc , ngoài cửa vang lên tiếng bước chân. Vệ Đông Quân vội chỉnh áo mũ, đẩy ông cha đang ngẩn ngơ một cái. Vệ Đại gia vội hồn, thẳng lưng lên.

Ngay đó, hai một , một bước .

Đi đầu là một nữ tử trung niên. Nữ tử bước vững vàng, vội, chậm. Đến gần mới thấy nàng cao ráo, mặc một chiếc trường sam màu nhạt, tóc búi cao, dùng một cây trâm gỗ cố định . Ngoài cây trâm , nàng lấy một món trang sức.

Hạng Phong bước lên một bước: “Vệ Đại gia, Tam tiểu thư, đây là phu nhân nhà chúng ”.

Phu nhân sở hữu một khuôn mặt hề nổi bật. Hốc mắt quá sâu, trán rộng, cằm vuông, làn da mấy trắng trẻo, má còn lấm tấm vài nốt đồi mồi. Gương mặt nếu đặt giữa đám tiểu thư danh môn, tuyệt đối chìm nghỉm, mà dù riêng cũng chẳng liên quan gì đến hai chữ “xinh ”.

Hạng Diễm đảo mắt qua ba mặt, chắp tay hành lễ: “Ba vị, mời ”.

Chỉ một động tác chắp tay , trong mắt cha con Vệ gia hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Vệ Lão Gia: Cử chỉ của , mang theo vài phần phong lưu.

Vệ Đông Quân: Khí chất thật thoải mái khó tả.

Sau phút ngỡ ngàng, cha con họ cũng vội lễ xuống theo vị trí sắp xếp.

Sau khi định chỗ , Vệ Đại gia hất cằm về phía Ninh Phương Sinh: “Đây là một bạn của , họ Ninh, tên Phương Sinh. Xe ngựa nhà hỏng, tiện ghé thăm , cho nên…”.

Câu dối gượng gạo, ngay cả bản Vệ Đại gia cũng suýt nổi. Song, Hạng Diễm hề tỏ vẻ nghi ngờ. Hai ba với nàng chẳng khác biệt gì.

Nàng lời thừa, chỉ giơ tay lên, động tác mời, hiệu Ninh Phương Sinh an tọa.

Nếu khác động tác , e sẽ coi là thất lễ. nàng , toát lên một vẻ dứt khoát, thẳng thắn và mạnh mẽ.

Lúc , nha bước dâng .

Trà dâng xong, Hạng Diễm bèn : “Đưa con dấu cho xem”.

Vệ Đông Quân lấy từ trong n.g.ự.c áo một cái túi nhỏ, rút con dấu bên trong, c.ắ.n răng bước lên: “Phu nhân, xin mời xem”.

Hạng Diễm nhận lấy, cúi mắt , sắc mặt lập tức sa sầm.

Nàng đặt con dấu lên bàn, hề liếc Vệ Đông Quân lấy một cái, chỉ nhấc chén lên, tự : “Hạng quản gia, tiễn khách”.

“Vâng!”.

“Khoan !”.

Vệ Đông Quân bước lên một bước, thẳng đối diện Hạng Diễm: “Nếu dùng cách , phu nhân sẽ chẳng chịu gặp chúng ”.

Hạng Diễm lúc mới ngẩng đầu, nghiêm túc thẳng nàng một cái.

Thiếu nữ dung mạo thanh tú, đáy mắt mang theo một mảng xanh thẫm, rõ ràng là vẻ mỏi mệt, nhưng trong đôi mắt lấp lánh một tia sáng.

Nghĩ đến tình cảnh hiện tại của Vệ gia, Hạng Diễm đặt chén xuống.

“Nói , tìm chuyện gì?”.

Vệ Đông Quân liếc mắt Ninh Phương Sinh.

Hắn khẽ nhắm mắt, hiệu cho nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tram-tran-duyen/chuong-314-khinh-thuong.html.]

Vệ Đông Quân bèn ngẩng đầu, trấn tĩnh cất tiếng: “Chúng hỏi phu nhân về một ”.

“Ai?”.

“Hứa Tận Hoan!”.

Nghe thấy cái tên đó, sắc mặt Hạng Diễm chẳng biến đổi chút nào, trong mắt cũng gợn sóng.

“Ta quen , mời về cho”.

Dù Vệ Đông Quân đoán đủ tình huống, nhưng thật ngờ, Hạng Diễm hề quen . Chẳng lẽ, nàng sợ Hứa Tận Hoan gây ảnh hưởng?

“Phu nhân, Hứa Tận Hoan trong mắt khác là kẻ thông địch, phản quốc phản gia, nhưng đối với chúng …”.

“Vệ Tam tiểu thư”.

Hạng Diễm đột nhiên dậy.

Nàng cao ngang Vệ Đông Quân, nên khi đối diện, ánh mắt vặn giao . Vệ Đông Quân từng thấy ánh nào sắc bén như thế, như thể lưỡi giũa trong tay thợ rèn, lạnh lẽo và sắc nhọn.

“Trước khi đến gặp các , còn đang bẩn thỉu lấm lem một chiếc long thủ. Còn bảy ngày nữa là đến hạn giao, hiện tại mới chỉ thành một nửa, nhưng vẫn đến đây”.

Giọng của nàng vẫn vững vàng.

“Ta đến đây là vì con dấu đó, cũng là vì thanh danh của . Trong thế giới của Hạng Diễm, chẳng gì quan trọng hơn tác phẩm của ”.

“Phu nhân…”.

“Hạng quản gia”. Hạng Diễm cứng rắn cắt lời nàng: “Đi tra xem từng khắc dấu cho Hứa Tận Hoan ”.

Hạng Phong: “Không cần tra. Hứa Tận Hoan là tội nhân phản quốc, phu nhân tuyệt đối bất cứ thứ gì cho loại đó”.

Hạng Diễm gật đầu, ánh mắt sắc như đao quét về phía Vệ Đông Quân.

“Tam tiểu thư, đừng lãng phí thời gian đôi bên nữa. Mời về”.

“Ta ...”. Giọng Ninh Phương Sinh vang lên từ bên cạnh: “Hứa Tận Hoan từng là trong lòng phu nhân”.

Hạng Diễm như thể chuyện buồn , ánh mắt Ninh Phương Sinh ngập tràn châm biếm.

“Ngươi thấy giống tình lang ?”.

“Giống là một chuyện, từng là chuyện khác”.

Ninh Phương Sinh dậy, bước đến bên cạnh Vệ Đông Quân, ngữ khí chân thành: “Phu nhân, xin hãy tin chúng . Chúng ác ý, chỉ tìm hiểu một chút về Hứa Tận Hoan”.

Hạng Diễm bỗng : “Ta sống ba mươi sáu năm, hôm nay mới thì còn một tình tên Hứa Tận Hoan. Hạng quản gia?”.

“Phu nhân?”.

“Nếu họ chịu , thì báo quan ”.

Nói xong, nàng chắp tay lưng, bước thẳng về phía .

Vệ Đông Quân và Ninh Phương Sinh vẫn chắn lối, nàng chẳng thèm liếc mắt, cũng né, cứ thế sải bước bước qua.

Khi sắp va , Ninh Phương Sinh kéo nhẹ Vệ Đông Quân sang bên. Hạng Diễm sượt qua cánh tay Vệ Đông Quân, khỏi phòng.

Bước qua ngưỡng cửa, nàng dừng , ngẩng cao đầu:

“Trên đời hàng ngàn hàng vạn nữ tử, ai cũng mong gặp một trong lòng, cùng nâng mâm ngang mày, đầu bạc răng long. với , một tình, sánh bằng việc tạo một chiếc long thủ sinh động như thật, cảm giác thành tựu , mới thật sự quý giá. Vậy nên, thứ tình ái tầm thường của thế tục, nghĩ đến, cũng chẳng thèm bận tâm, chẳng tuyệt tình tuyệt ái, mà là thiên hạ chẳng nam tử nào xứng đáng với !”.

Nói dứt lời, nàng phất tay áo bỏ , tà áo tung bay cuốn theo một cơn gió nhẹ.

Làn gió lướt qua má Vệ Đông Quân, nàng nhịn khẽ thở dài: “Ninh Phương Sinh, ngươi thấy , đến cả bóng lưng của nàng cũng mang theo một khí chất kiêu hãnh”.

Ninh Phương Sinh còn thể gì, chỉ đành khổ.

 

Loading...