Trảm Trần Duyên - Chương 257: Anh hùng

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:56:19
Lượt xem: 222

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái gì? Tử trận?!

Tim Vệ Đông Quân khẽ giật mạnh hai cái khi thấy hai chữ .

Thật , ngay khi hỏi câu đó, trong đầu nàng lướt qua nhiều giả thuyết

Bệnh c.h.ế.t. Bị kẻ thù hại c.h.ế.t. Phạm tội c.h.é.m đầu. Không phạm tội, c.h.ế.t oan. Chỉ duy nhất nghĩ đến là tử trận nơi sa trường. Tử trận... tức là xuất võ tướng.

Vệ Đông Quân liếc Thiên Tứ, chẳng trách tuổi còn nhỏ mà thủ giỏi như , thì là nhà võ truyền đời.

Bên cạnh, đồng tử Trần Khí bỗng mở to: “Trận nào ?”.

Thiên Tứ ném một xấp giấy lò than, mặt cảm xúc đáp: “Mười lăm năm , trận chiến bảo vệ đế đô”.

Là trận chiến đó ư...

Trần Khí chợt nên gì cho .

Sau khi Hoàng đế bắt, thế lực của Ngõa Thích hống hách đến cực điểm, dã tâm bừng bừng, quyết định thừa thắng tiến quân về phương Nam, đ.á.n.h thẳng đế đô.

Khi , ba mươi vạn quân tùy giá theo Hoàng đế gần như tiêu diệt bộ. Trong kinh thành còn một đội quân hồn nào thể chống cự Ngõa Thích, thành trì nguy cấp, quốc gia cũng lâm nguy. Khi còn nhỏ, mới lên bốn, tất cả ký ức về trận chiến đó đều là lớn kể .

Vệ Trạch Trung lớn tuổi hơn nhớ rõ.

“Ta khi Ngõa Thích vây thành, sợ đến mức tối sầm cả mắt, lòng nghĩ: xong , xong thật , sắp mất nước đến nơi. Phản ứng đầu tiên của là chạy tới thư phòng, năn nỉ cha mau đưa cả nhà trốn . Kết quả, cha giơ tay tát cho một bạt tai”.

“Ồ?”. Ninh Phương Sinh dường như hứng thú: “Ông đ.á.n.h ngươi gì? Trốn chạy chẳng là chuyện bình thường ?”.

Vệ Trạch Trung đưa tay lên sờ má , nhớ : “Ông , trốn thì trốn ? Nước còn thì nhà còn. Nước mất thì nhà cũng tan. Giờ là lúc hoặc liều mạng sống còn, hoặc liều mạng c.h.ế.t luôn”.

Vệ Đông Quân nhíu mày: “Cha, gì gọi là ‘liều mạng c.h.ế.t luôn’?”.

“Là... tự kết liễu đời ”.

Vệ Trạch Trung thở dài: “Xưa nay mất nước thì chẳng kết cục gì . Nam nhân bắt nô lệ, nữ nhân thì càng thê t.h.ả.m hơn. Cha chuẩn sẵn dây thừng cho tất cả trong Vệ gia, kể cả con cũng một sợi”.

Vệ Đông Quân kinh ngạc: “Đều treo cổ tự vẫn ?”.

Vệ Trạch Trung gật đầu: “Cha , thà c.h.ế.t cho gọn, c.h.ế.t cho sạch, còn hơn sống mà chịu khổ nhục”.

Khi Vệ Đông Quân mới ba tuổi, ký ức gì, mà dù nhớ thì lớn cũng tránh né nhắc tới đoạn chuyện xưa , chỉ lác đác đôi câu nên cũng chẳng bao nhiêu.

“Cha, đó thì ?”.

“Sau đó, trong triều chủ chiến, chủ hàng, đề nghị dời đô về phía Nam. Nói tóm là rối như canh hẹ. Mà chính trong thời khắc sinh tử , hai ”.

Vệ Đông Quân: “Ai?”.

Vệ Trạch Trung lập tức ưỡn lưng thẳng: “Một là Linh Đế, một là Binh bộ Thượng thư lúc bấy giờ là Ngụy Tĩnh Xuyên”.

Vệ Đông Quân hừ một tiếng: “Một kẻ là Hoàng đế, một kẻ là quan lớn Binh bộ, bọn họ chẳng là chuyện đương nhiên ?”.

Vệ Trạch Trung lườm nàng một cái với vẻ “con thì cái quái gì”.

“Linh Đế vốn dĩ là một vương gia nhàn tản, do Hoàng đế bắt mới kéo lên ngai vàng, khi đó còn ấm chỗ long ỷ, thậm chí nhớ mặt hết quan viên sáu bộ thì Ngõa Thích kéo tới ”.

Vệ Đông Quân: “Thế còn Ngụy Tĩnh Xuyên?”.

“Ngụy Tĩnh Xuyên vốn là cựu Binh bộ Thượng thư, cử thế tạm thời khi Hoàng đế xuất chinh, chẳng khác nào đẩy giữa dòng. Hơn nữa ông là văn thần, đừng dẫn binh đ.á.n.h trận, ngay cả đ.á.n.h tay đôi cũng chắc ”.

Vệ Trạch Trung tiếp: “Vậy mà hai vị quân thần , một giữ vững triều cục, một trấn an quân tâm, cưỡng ép lật ngược tình thế, cứu cả triều đình về”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tram-tran-duyen/chuong-257-anh-hung.html.]

Lúc , Mã Trụ chợt xen : “Ta , khi Ngụy đại nhân còn chinh giữ cửa thành”.

“Chuyện đó đúng!”.

Vệ Trạch Trung ánh mắt sáng rực, giọng đầy hào khí: “Đế đô chín cổng, cổng cuối cùng do chính tay Ngụy Tĩnh Xuyên giữ”.

Giữ, giữ trong thành, mà là giữ ngoài thành. Sau lưng là cánh cổng đóng chặt, cánh cổng là hàng vạn bá tánh. Trước mặt là muôn quân vạn mã của Ngõa Thích. Cửa thành sẽ mở, trừ khi thành phá.

Vậy nên. Không thắng thì c.h.ế.t. Đây mới là tử chiến hậu thủy* chân chính, còn đường lui.

* “tử chiến hậu thủy” thường gợi hình ảnh đ.á.n.h trận với phía là sông nước, còn đường lui. Tương tự chiến thuật “dĩ thủy vi hậu” trong binh pháp, buộc quân sĩ liều c.h.ế.t tiến lên.

“Trận c.h.ế.t nhiều lắm, m.á.u chảy thành sông, cả khí cũng tanh nồng mùi máu, cả chục ngày nửa tháng vẫn tan hết”.

Chỉ cần nghĩ đến đó, Vệ Trạch Trung vẫn còn bàng hoàng.

“Ban đêm, con ôm chặt lấy ba đứa con, dám chợp mắt một khắc nào. Trên xà nhà treo sẵn năm sợi dây, đong đưa theo gió. Ta dây thừng ba đứa con, nước mắt rơi lã chã. Ta nam nhi dù cũng sống hơn hai mươi năm, từng ăn ngon, từng chơi vui. Mà ba đứa nhỏ nhà , còn lớn bao nhiêu, chuẩn để c.h.ế.t... thì đúng là oan nghiệt!”.

Những lời của Vệ Trạch Trung khiến lửa giận trong lòng Trần Khí bốc lên. Hai nắm tay siết chặt, gân xanh nổi lên.

“Nói cho cùng, đều là của cái đó. Đang yên đang lành đòi chinh, để ba mươi vạn đại quân c.h.ế.t sạch trong tay . Nếu bắt, Ngõa Thích cơ hội đ.á.n.h tới tận đế đô? Nếu vì Ngõa Thích vây đ.á.n.h đế đô thì trận chiến c.h.ế.t nhiều như . Giờ thì bình yên vô sự vững long ỷ, còn ba mươi vạn mà c.h.ế.t thì ? Bao nhiêu c.h.ế.t vì trận đó thì ?”.

Vệ Đông Quân trợn to mắt, sức trừng Trần Thập Nhị: Ngươi câm miệng cho ! Dám về “ đó” như thế, giữ đầu nữa hả?!

Trần Thập Nhị thấy nhưng vờ như thấy, còn tiếp: “Điều đáng hận hơn nữa là khi lên ngai vàng, g.i.ế.c một trong sạch như Ngụy Tĩnh Xuyên”.

“Trần Thập Nhị! Ngươi, kiếp, câm miệng cho !”. Mặt Vệ Trạch Trung xanh mét, đầu gằn giọng nghiêm khắc như .

Dính dáng đến Ngụy Tĩnh Xuyên, gia thể !

Giờ phút , Trần Thập Nhị chẳng khác gì con ngựa hoang tuột cương, chẳng màng đến hậu quả, định mở miệng thì một bàn tay nhỏ chặn lấy.

Tay của Vệ Đông Quân luồn lưng , nhéo mạnh một cái bên hông, thấp giọng rít lên: “Ngươi điên ? Muốn rước họa cho Trần gia ?”.

Nghe đến hai chữ “Trần gia”, lửa giận đang cuộn trào trong mắt Trần Thập Nhị bỗng lụi tắt như đèn cạn dầu.

Vệ Đông Quân rút tay , sang Ninh Phương Sinh gượng: “Người mà, mỗi nổi giận là như lên đồng, năng linh tinh, các ngươi bên tai trái , bên tai cho luôn nhé, coi như từng thấy”.

“Vệ Đông Quân”. Giọng Ninh Phương Sinh trầm thấp như giếng sâu: “Thì , ngươi cũng sợ trời, sợ đất, gan lớn bằng trời như đồn”.

“Còn xem là chuyện gì, liên quan đến ai”. Sắc mặt Vệ Đông Quân nghiêm túc: “Nếu là để cứu Vệ gia khỏi nước sôi lửa bỏng, tất nhiên gan to bằng trời, còn nếu khiến Vệ gia gặp họa, thì nhát như chuột mới ”.

, đúng, đúng! Gia ơi, trong lòng , miệng thì đừng ”.

Mã Trụ lập tức động tác tay vẽ hướng hoàng cung, diễn tả động tác c.h.é.m đầu: “Giữ cho cái đầu vẫn là quan trọng nhất”.

Vệ Trạch Trung tự tát nhẹ mặt: “Tất cả là của , cái miệng đúng là cửa mà”.

Trần Khí ba mặt, bỗng dưng thấy lòng nặng trĩu. Hắn khụy gối xuống, một lời bèn giành lấy xấp giấy trong tay Tiểu Thiên gia, lượt ném lò than.

Thiên Tứ đang định nổi giận thì ngay mắt xuất hiện một đôi giày.

Ninh Phương Sinh cao xuống Trần Khí đang xổm đất: “Trần đại nhân, tại Ngụy Tĩnh Xuyên thể g.i.ế.c?”.

Tại ư?

Trần Khí ngẩng đầu, ánh lửa phản chiếu trong mắt , hai hàng lệ trào dâng nơi khóe mi: “Bởi vì... ông hùng!”.

 

Loading...