Trảm Trần Duyên - Chương 149: Thấp hèn

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:53:09
Lượt xem: 245

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt của Nguyệt Nương lướt qua bàn tay đang buông thõng của Vệ Đông Quân.

Bàn tay mềm mại, cần nghĩ cũng là của xuất từ nhà quyền quý, chẳng trách rõ ràng chuyện trong phủ đến thế.

"Phu nhân mang thai, lão thái thái lập tức lệnh cho hai vợ chồng tách phòng ngủ. Khi lão gia còn trẻ, khí huyết bừng bừng, chẳng khác gì con mèo thèm ăn, mà chịu đựng . Ông lập tức nảy ý nạp . Phu nhân thì cãi với ông một trận”.

Nghe đến đây, Trần Khí nhịn chen : “Cãi gì chứ? Nam nhân tam thê tứ chẳng chuyện thường ?".

"Phu nhân , dựa mà nam nhân thì tam thê tứ , còn nữ nhân thủ tiết một lòng? Người , m.a.n.g t.h.a.i mười tháng vì lão gia, sinh con nối dõi cho nhà họ Nhậm, lão gia những nên nạp , mà còn đối xử với hơn nữa”.

Nguyệt Nương dừng một chút tiếp: “Phu nhân câu cuối cùng là: một nam nhân mà vài tháng cũng nhịn nổi thì cả đời cũng chẳng nên chuyện lớn gì”.

"Nói lắm!". Vệ Đông Quân nghiêng mắt, sang Trần Khí: “Ngươi cho rõ đấy”.

Ta? Trần Khí liếc mắt Ninh Phương Sinh một cái. Chẳng lẽ đàn ông?

Nguyệt Nương mơ cũng ngờ, vỗ tay tán thưởng lời phu nhân, kinh ngạc đến mức bất chợt thốt nên lời.

Nàng nhớ rõ, khi phu nhân xong câu đó, lão gia chỉ mặt phu nhân : "Ngươi điên ?", phất tay áo bỏ .

Sau đó, lão thái thái đến khuyên, các tỷ trong các phòng cũng đến khuyên, cuối cùng đến cả hai tỷ tỷ ruột của phu nhân cũng tới khuyên...

Phu nhân phiền đến phát cáu, bèn tuyên bố thẳng: ai còn dám khuyên nữa, đừng trách "dao trắng , d.a.o đỏ ".

Lão gia chút sợ hãi, đành thôi chuyện nạp .

" cũng vì câu đó mà danh tiếng nóng nảy của phu nhân bắt đầu lan . Chẳng mấy chốc, cả nhà họ Nhậm đều đồn phu nhân ghen”.

Nguyệt Nương thở dài: “Lúc ai, từng hỏi phu nhân, chẳng qua chỉ là một tiểu thôi, cần lớn chuyện như ? Các đoán xem phu nhân ?".

Vệ Đông Quân hỏi: “Nàng ?".

Nguyệt Nương: “Phu nhân , là chuyện quan trọng, nhưng một việc, một khi nhường thì sẽ điểm dừng”.

Vệ Đông Quân im lặng một lúc: “ đó, cuối cùng nàng vẫn nhường”.

"Đó là vì sinh , nàng sinh một tiểu thư”.

Đứa bé cất tiếng chào đời, bà đỡ báo tin vui, lão thái thái là cháu gái, chẳng thèm lấy một cái, bỏ luôn. Ba ngày , hai hầu trong phòng lão gia lập tức nâng thành di nương.

"Phì!".

Vệ Đông Quân mắng lớn: “Tên Nhậm Trung Kỳ thật hèn hạ, dám lợi dụng lúc sinh nở xong”.

Nguyệt Nương lẩm bẩm: “Phu nhân chuyện, cũng chỉ đúng ba chữ: thật hèn hạ”.

Một tháng ở cữ trôi qua thật lạnh lẽo. Lão gia tổng cộng chỉ đến ba , mà nào cũng là vì cần tiền mới đến vài câu ngọt ngào với phu nhân. Nhà đẻ thì đều đến thăm, chỉ tiếc là phu nhân và Cố thị với đến ba câu, cãi .

"Sao họ cãi ?". Vệ Đông Quân nhíu mày.

"Cố thị khuyên phu nhân mau mau dưỡng sức khỏe, tranh thủ lúc còn trẻ sinh thêm một đứa con trai nữa để giữ vững vị trí”.

Phu nhân xong lập tức nổi giận, lập tức đáp : “Muốn sinh thì tự mà sinh, quỷ môn quan một là đủ , thứ hai ”.

Cố thị giận quá, mắng phu nhân điều.

Phu nhân đáp trả: cả ngày chỉ con trai, con trai, con trai!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tram-tran-duyen/chuong-149-thap-hen.html.]

Cuối cùng hai con chia tay vui vẻ gì.

Vệ Đông Quân hiểu: “Vậy nên, lúc đầu Hạ Trạm Anh nuôi Nhậm Phù Dao như con trai?".

"Tiểu thư đoán đúng ”.

Nguyệt Nương: “Cũng vì lý do , mà phu nhân cố chấp đặt tên cho tiểu thư là 'Phù Dao'. Người , con gái của chỉ cần nuôi dạy tử tế thì tuyệt đối thua bất kỳ vị công tử nào trong phủ”.

Vệ Đông Quân cảm thán: “Kỳ vọng càng lớn thất vọng cũng càng lớn”.

"Tiểu thư rõ thật. Thực nhiều thứ là do trời sinh, tiểu thư nhà vốn chẳng giống phu nhân, y hệt tính lão gia, chỉ nghĩ đến hôm nay, chẳng lo cho ngày mai, thể qua ngày nào ngày đó”.

Vệ Đông Quân: “Người ba tuổi thấy cả đời, chẳng lẽ Hạ Trạm Anh con gái nàng loại , mà vẫn ép nàng ?".

"Phu nhân thông minh như , . Ta cũng ở bên cạnh khuyên , rằng con gái thì học hành gì, chuẩn sẵn của hồi môn, gả nhà tử tế là . Có phu nhân ở bên cạnh bảo vệ, đời nàng thể khổ đến mức nào chứ”.

Nguyệt Nương: “Các đoán xem phu nhân gì?".

Vệ Đông Quân: “Nói gì?".

Cho đến giờ, mỗi khi nhớ đoạn đó, trong lòng Nguyệt Nương vẫn còn chấn động.

"Người , chính chuẩn sẵn của hồi môn, gả nhà tử tế, bên cạnh trông nom”.

Hạ Trạm Anh nhạt: “Mẹ chồng năm xưa cũng gả nào Nhậm phủ giống như , ngươi xem cả hai chúng ai sống ngày lành nào ? Chẳng đều nín nhịn chịu đựng, nước mắt chan cơm, ngày tháng sống chẳng ư”.

Nguyệt Nương nghẹn lời, bất chợt đáp thế nào, hồi lâu mới : “Nữ nhân nào chẳng như , nhẫn một chút cũng qua. Phu nhân ít nhất còn sống an nhàn giàu sang, lo ăn mặc”.

"Cũng chỉ là tù nhân của một đời, trâu ngựa nửa kiếp mà thôi, cả đời vinh nhục đều phụ thuộc nam nhân cả”.

Hạ Trạm Anh lắc đầu. "Nam nhân mà chí tiến thủ, lương tâm thì còn đỡ. Nếu lấy như lão gia... chỉ e cũng chẳng dễ gì”.

Nguyệt Nương còn hồn khỏi những lời phu nhân , tiếp: “Tiên sinh , sách dễ khiến con khai trí. Ta bắt con bé học, để nó thi đậu công danh như nam nhân, mà là để nó vấn đề như nam nhân, suy nghĩ như nam nhân. Để nó đủ trí tuệ và thông minh, giải quyết chuyện . Chứ như , tay lúc nào cũng cầm dao, liều sống, liều c.h.ế.t với , ”.

Nàng chỉ đầu : "Nguyệt Nương , nếu chỗ mà giỏi thì cần đến dao”.

Bình minh dần đến, trong rừng cây mờ sương lộ chút ánh sáng nhạt.

Không ai lên tiếng, trong tai chỉ vang lên tiếng ong ong, tất cả đều đang suy ngẫm câu cuối cùng của Hạ Trạm Anh.

Một nữ nhân học hành nhiều, trải qua bao nhiêu chuyện mới thể ngộ đạo lý như thế.

Nguyệt Nương thấy ba trẻ mắt đều lời phu nhân cho lặng thinh, mặt hiện lên chút đắc ý như chuồn chuồn lướt nước.

Ninh Phương Sinh, nãy giờ vẫn lên tiếng, giờ mới lên tiếng hỏi: “Những lời , phu nhân từng với Nhậm Phù Dao ?".

"Sao ? Phu nhân khuyên nhủ hết lời, nàng ngoài miệng thì , nhưng mấy hôm quên sạch”.

"Thứ nhất, tiểu thư còn nhỏ, thứ hai, từng trải chuyện đời, chỉ thấy những điều rực rỡ bên ngoài, thứ ba là lão gia, lão thái thái bọn họ…”.

Nguyệt Nương ngừng một lát.

"Lão gia tuy ưng việc đứa con đầu tiên là con gái, nhưng tiểu thư giống ông từ ngoại hình đến tính cách, dần dà, lão gia cũng chút yêu thương. Lão gia nhà cái miệng ngọt xớt, dỗ dành nữ nhân thì chuyện hoa mỹ, dỗ tiểu thư cũng y hệt. Ông trông mong tiểu thư lớn lên sẽ lấy , thể giúp đỡ ông , giúp đỡ Vệ phủ. Còn lão thái thái thì tính toán sâu xa hơn, thấy tiểu thư từ nhỏ xinh , bèn nảy sinh ý định đưa cung, mong trong nhà một vị Quý phi. Cho nên lão thái thái ghét nhất là nữ nhân mềm mại học quyền cước, cho rằng chẳng thể thống gì cả”.

 

Loading...