Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 75
Cập nhật lúc: 2026-05-31 23:28:22
Lượt xem: 79
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Thương Tễ đến nhà mắt bố Vân Dao, nhanh chóng sắp xếp một buổi gặp gỡ giữa phụ hai bên. Suy cho cùng, chuyện đại sự cả đời thế thể thiếu sự hiện diện của các bậc trưởng bối .
Hai bên gia đình vui vẻ bàn bạc các thủ tục hôn lễ, cùng ấn định luôn ngày lành tháng .
Lão phu nhân nhà họ Thương vô cùng phấn khởi, còn ngỏ ý đích lo liệu hôn lễ cho hai . Tuy nhiên, Thương Tễ sợ bà lớn tuổi dễ sinh mệt nhọc nên quyết định tự gánh vác chuyện. Hơn nữa, chỉ mới thấu hiểu rõ nhất Vân Dao khao khát một đám cưới như thế nào.
Từ ngày cưới, váy cưới, tiệc rượu cho đến danh sách khách mời, tất cả đều do một tay Thương Tễ lo liệu. Hôn lễ tổ chức tại Vân Thủy Sơn Trang, công đoạn bày trí và cải tạo bắt đầu rục rịch từ tận ba tháng đó. Mục tiêu duy nhất của là hiện thực hóa một đám cưới lãng mạn như truyện cổ tích đúng với ước mơ của Vân Dao.
Về phần cô dâu sắp cưới, thời gian từng ngày trôi qua, Vân Dao vẫn cảm giác lâng lâng, chân chạm đất.
Quá trình chuẩn cho đám cưới ngốn mất vài tháng trời. Váy cưới, nhẫn cưới cùng bộ trang sức sử dụng trong hôn lễ đều đặt riêng theo đúng yêu cầu khắt khe của cô.
Mọi thứ cứ thế diễn theo đúng kế hoạch. Vân Dao cảm thấy tiến độ vẻ quá đỗi nhanh chóng, lẽ phần lớn là vì Thương Tễ bao trọn gói khâu lo liệu.
Đáp sự ngạc nhiên của cô, Thương Tễ chỉ nhàn nhạt đáp một câu: "Mọi thứ vẫn tiến hành bình thường thôi mà."
Anh tuyệt nhiên hé răng nửa lời về việc chuyện diễn nhanh chóng và suôn sẻ như là bởi bắt tay lên kế hoạch từ lâu .
Về phía phù dâu, Vân Dao nhờ Hồ Thiến Thiến và Dương Linh, vì chị Thiến lấy chồng từ một năm nên thể phù dâu nữa. Còn dàn phù rể bên phía Thương Tễ thì khỏi , là những nhân vật "máu mặt" trong giới thượng lưu.
Danh sách khách mời dự tiệc, ngoài họ hàng hai bên thì các danh gia vọng tộc lớn ở Nghi Thành đều góp mặt, gần như chấn động cả cái giới thượng lưu nơi . Bởi lẽ, đây là hôn lễ của cầm quyền nhà họ Thương. Các phương tiện truyền thông tài chính lớn bắt đầu tranh đưa tin từ đó cả tháng.
Là một trong hai nhân vật chính của "hôn lễ thế kỷ" , càng đến gần ngày cưới, Vân Dao càng cảm thấy vô cùng căng thẳng. Hồ Thiến Thiến bảo cô đang mắc hội chứng sợ kết hôn, đợi cưới xong là khỏi ngay. Vân Dao thấy bao nhiêu phiền não đều do Thương Tễ mang đến, thế là cô nàng cứ hậm hực tìm để gây sự.
Dạo gần đây, tính tình Thương Tễ đặc biệt . Mặc kệ cô kiếm cớ gây chuyện thế nào, cũng nhẫn nại dỗ dành. Nếu dỗ mãi xong, sẵn sàng vung tiền mua vui cho cô. Vân Dao thầm nghĩ, để rước vợ về nhà, Thương Tễ cũng coi như nếm trải đủ đắng cay tủi nhục .
Dùng lời của mà thì, dù trời sập xuống, dù thế giới tận thế, đám cưới cũng bao giờ đổi.
Vân Dao trợn tròn mắt, với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Anh thế là ép buộc đấy nhé, em sẽ vay tiền để kiện !"
Thương Tễ chỉ khựng một giây, điềm nhiên rút từ trong ví một chiếc thẻ đen đưa cho cô: "Không cần vay, quẹt thẻ của mà kiện ."
Vân Dao: "..."
Người đàn ông đúng là ngông cuồng quá đáng!
...
Những chuỗi ngày Vân Dao kiếm cớ gây sự cứ thế ngắn dần, chớp mắt đến ngày cử hành hôn lễ.
Vân Thủy Sơn Trang từ trong ngoài khoác lên một diện mạo mới. Bên trong tòa lâu đài của sơn trang ngập tràn những đóa hồng kiều diễm vận chuyển ngừng nghỉ bằng chuyên cơ. Hàng triệu bông hoa tươi tạo nên một biển hoa rực rỡ, lộng lẫy. Từ trần sảnh tiệc, những ngọn đèn chùm pha lê mạ vàng hình nếp gấp buông rủ xuống, tỏa ánh sáng rực rỡ, lung linh huyền ảo. Sàn nhà uốn lượn chân lát bằng màn hình LED led, mỗi bước chân chạm xuống là hàng ngàn điểm sáng bùng lên, tựa như cả dải ngân hà vụn vỡ đang nở rộ gót ngọc. Phía sân khấu đám cưới là một màn trình diễn ánh sáng tuyệt mỹ như thác nước đổ, gây choáng ngợp cho bất kỳ ai chứng kiến... Ngoài còn vô những món đồ trang trí xa xỉ đắt tiền đếm xuể.
Có thể , từng viên gạch nơi đây đều đắp lên bằng lượng nhân dân tệ khổng lồ. Toàn bộ tòa lâu đài toát lên vẻ xa hoa tráng lệ, lộng lẫy, kỳ ảo và đầy mộng mơ.
Vân Dao cảm thấy vô cùng mãn nguyện với một đám cưới đắp nặn bằng tiền bạc , là mười vạn phần mãn nguyện!
Mãn nguyện đến mức, vốn dĩ hôm nay lên xe hoa cô còn mang chút cảm giác bùi ngùi , nhưng khi sân khấu đám cưới rực rỡ xa hoa, ánh đèn lộng lẫy, kết hợp với phần tà váy cưới siêu dài dệt thủ công từ hàng ngàn viên kim cương và sợi bạc lấp lánh phản chiếu ánh sáng... cô thấy đến mức phát sáng, thế là nước mắt tự dưng lặn mất. Trong đầu cô lúc chỉ tràn ngập suy nghĩ chụp thật nhiều ảnh, lưu khoảnh khắc xinh nhất, hạnh phúc nhất trong cuộc đời.
Đến khoảnh khắc trao nhẫn cưới, Thương Tễ lấy chiếc nhẫn kim cương to hơn cả quả trứng chim bồ câu , từ từ đeo ngón tay thon thả, trắng trẻo của cô. Chiếc nhẫn khúc xạ thứ ánh sáng chói lóa. Vân Dao thầm nghĩ, đời chắc chẳng ai rạng rỡ và hạnh phúc hơn cô lúc nữa.
Trở thành tâm điểm chú ý của vạn , nhận lấy ánh mắt ngưỡng mộ và những tràng pháo tay giòn giã của cả hội trường, cô thật sự thể rơi nổi một giọt nước mắt nào nữa.
chồng của cô đúng là quá thấu hiểu cô !
Cô yêu tiền, chồng cô nhiều tiền. Bọn họ là trời sinh một cặp cơ chứ!
Trao nhẫn xong, quan khách bên bắt đầu hò reo đòi cô dâu chú rể hôn , trong đó, giọng của Hồ Thiến Thiến là vang lên to nhất!
Vân Dao tươi rạng rỡ, khẽ kiễng chân, nhắm mắt , chờ đợi nụ hôn của tình yêu đích thực.
Tâm trạng hôm nay của Thương Tễ cực kỳ , đến mức chẳng hề bài xích những hành động mật giữa chốn đông . Anh nâng nhẹ cằm cô, cẩn thận để lem lớp trang điểm tinh xảo gương mặt , cúi đầu, đặt một nụ hôn thật đỗi dịu dàng lên môi cô. Khóe môi mang theo ý : "Vợ ơi, tân hôn vui vẻ."
Vân Dao kiễng chân, chủ động hôn đáp trả một cái, khóe mắt cong cong: "Chồng ơi, tân hôn vui vẻ."
Bên lập tức vang lên một tràng pháo tay và tiếng hò reo nhiệt liệt.
Người vẫn kết hôn là chuyện đại hỷ của đời , giờ đây, Thương Tễ thực sự cảm nhận điều đó.
...
Vân Dao lui trong để trang phục mời rượu.
Tranh thủ lúc , một nhóm xúm quanh Thương Tễ để chúc rượu, chúc phúc, tất nhiên cũng thiếu những kẻ nịnh bợ. Vì hôm nay tâm trạng vui vẻ, Thương Tễ lọt tai cả những lời xu nịnh, thấy câu nào cũng êm tai, nên tự nhiên cũng uống thêm vài ly.
Trần Hội Ninh và Lâm Kính cũng tiến cụng ly với .
Trong ngày vui của Thương Tễ thế , Trần Hội Ninh cũng nhịn mà lên tiếng trêu chọc: "Cũng là ai nhỉ, từng thề non hẹn biển là sẽ bao giờ kết hôn, càng bao giờ cưới Vân Dao, còn bảo hôn nhân là mồ chôn tình yêu. Kết quả thì , nhảy cái mồ nhanh hơn ai hết?"
là tin lời thì mà đổ thóc giống ăn.
Lâm Kính cũng sâu sắc cảm thán: "Chứ còn gì nữa, thật nhé, lúc khi yêu vợ , bao giờ dẫn cô mắt em . Mẹ kiếp, cứ tưởng để tâm đến ... hóa là giấu kỹ quá cho em thấy đấy hả?"
Hai kẻ tung hứng, hễ nhắc đến chuyện là cớ phàn nàn, càu nhàu dứt.
Hôm nay Thương Tễ diện một bộ âu phục cưới màu đen dập chìm họa tiết, tôn lên bờ vai rộng và đôi chân dài miên man. Dáng vẻ toát lên sự cao quý, thanh nhã, vẻ trai càng thêm nổi bật. Nghe xong những lời trêu chọc của họ, ngửa cổ uống cạn một ngụm vang đỏ, ung dung thừa nhận: "Ừm, thừa nhận là đây quá kiêu ngạo."
Lúc buông những lời đó, cũng thể ngờ ngày hôm nay. Không ngờ một ngày, nóng lòng cưới Vân Dao đến nhường .
Cái mạng gọi là "vả mặt" đúng ?
Thôi thì chấp nhận .
Thương Tễ nghiêng đầu hai bạn, bỗng nhiên quan tâm hỏi: "Các mặc kệ từng gì , ít cũng kết hôn thành công . Còn hai thì , bao giờ mới cưới? Là để thích, là chẳng ai thèm thích?"
Trần Hội Ninh: "..."
Lâm Kính: "..."
lúc bước tới chào hỏi, khi rời , Thương Tễ còn quên để một câu đầy ẩn ý: "Cố lên nhé."
Hai : "..."
Được , lấy vợ , oai phong lắm.
nào chỉ là oai phong thôi .
Vân Dao xong bộ váy mời rượu bước xuống. Đó là một chiếc váy dài cúp ngực, chít eo màu vàng hồng. Mỗi bước của cô đều toát lên vẻ thướt tha, phong tình vạn chủng, thu hút ánh .
Thương Tễ vốn đang trò chuyện với khách, thấy liền khẽ gật đầu chào , sải bước dài tiến tới nắm lấy tay cô. Anh để cô chờ đợi dù chỉ một giây.
Thương Tễ xưa nay vốn là dễ bộc lộ cảm xúc, bình thường khó để nhận đang vui buồn, nhưng hôm nay, nơi khóe mắt và chân mày dường như đều nhuốm đầy ý rạng rỡ.
Trần Hội Ninh cảnh tượng mắt, bỗng chốc cảm thấy chút hoảng hốt. Nhớ lúc , bản sai lầm đến mức nào.
Thì , khi Thương Tễ yêu một là sẽ như thế .
Đàn ông dù lý trí, lạnh lùng đến , yêu cũng chẳng thể tuân theo bất kỳ trật tự tiêu chuẩn nào nữa.
Chỉ một lát , chú rể dắt tay cô dâu bước đến chỗ bọn họ mời rượu.
Vân Dao vẫn quên những lời Trần Hội Ninh từng bên ngoài sơn trang hôm nào. Vừa bước tới, cô buông lời bóng gió: "Ây da, đây chẳng là Trần thiếu gia lừng danh , ngài cũng hạ cố đến dự hôn lễ của cơ ?"
Trần Hội Ninh nào dám đắc tội với cô, vội vàng xin ríu rít: "Chuyện lúc là do sai, xin bồi tội với cô."
Thực , lúc đó Trần Hội Ninh gửi quà tạ . Vân Dao cứ gặp là lôi chuyện , chỉ vì thích cái bộ dạng toát mồ hôi hột của .
Trần Hội Ninh vội vàng bày tỏ lòng thành: "Chị dâu , chị kết hôn, em chuẩn quà mừng gấp đôi đấy, coi như cũng thành ý ạ?"
Vân Dao: "Thế thì còn tạm chấp nhận ."
Thật , Vân Dao cũng chỉ đang trêu đùa thôi. Chuyện qua bao lâu , Trần Hội Ninh cũng xin và tặng quà. Hơn nữa, nhà họ Trần và họ Thương là chỗ quen lâu năm, Thương Tễ cũng cắt đứt một mối ăn với Trần Hội Ninh khiến tổn thất nặng nề. Xả cơn giận , cô cũng lười tính toán thêm.
Với , vấn đề lớn nhất giữa cô và Thương Tễ lúc đó ở chính bản họ, Trần Hội Ninh và Từ Nguyệt cùng lắm chỉ là ngòi nổ mà thôi.
Lúc đó, Vân Dao cũng từng nghĩ thể gả nhà họ Thương. Cô luôn cảm thấy phận giữa và Thương Tễ khác biệt một trời một vực, bước chân chốn hào môn đỉnh cao quả là chuyện tưởng.
hào môn dù khó bước đến mấy, thì bây giờ cô chẳng cũng đường hoàng bước ? Lại còn là do chính Thương Tễ cầu xin cô bước nữa chứ!
Đã bảo mà, đừng bao giờ khinh thường những cô gái nghèo!
...
Bầu trời đêm bên ngoài sơn trang liên tục rực sáng bởi những chùm pháo hoa tuyệt , in bóng lên những ô cửa kính sát đất sạch bóng tì vết, tạo nên một khung cảnh tráng lệ, say đắm lòng .
Sau một ngày dài cô dâu, hai chân Vân Dao mỏi nhừ như gãy rụng. Cô nhờ chú Trịnh đưa nhóm Thiến Thiến về , còn bố , mợ, ông bà nội ngoại thì sắp xếp nghỉ ngơi trong các phòng khách của căn biệt thự. Họ cũng theo cô bận rộn suốt cả ngày, nên để họ nghỉ sớm.
Bạn bè và đồng nghiệp của cô cũng đưa về tận nơi. Lúc , cô mới thể trở căn tân phòng tầng hai của biệt thự. Nằm vật ghế sofa, Vân Dao mệt đến mức chỉ nhắm mắt ngủ .
Thương Tễ vẫn còn đang bận rộn tiếp khách, vất vả hơn cô nhiều.
Hôm nay cô là cô dâu xinh nhất, rực rỡ tỏa sáng nhất, nhưng mệt thì cũng mệt rã rời. Hơn nữa, đây mới chỉ là hôn lễ ở Nghi Thành, cô còn về quê tổ chức thêm một đám cưới kiểu truyền thống nữa.
Trong lúc Vân Dao đang sải lai sofa, Hồ Thiến Thiến bỗng gửi tin nhắn WeChat tới.
Hồ Thiến Thiến: [Trời đất ơi! Mấy tay săn ảnh đỉnh thật sự, vác cả s.ú.n.g ống máy ảnh trèo lên cây chụp luôn !]
Vân Dao nhấn xem, đó là bức ảnh chụp cảnh lâu đài sơn trang từ bên ngoài. Dưới ánh đèn, tòa lâu đài rực rỡ lấp lánh ánh vàng, lộng lẫy và mộng mơ vô cùng. Mấy tay paparazzi trộn trong nên đành chụp một tấm cảnh từ xa, mà cũng đủ để nổ tung mạng xã hội .
"Á á á trời ơi! Hôn lễ tổ chức trong lâu đài thật á? Mẹ ơi, trang trí xa hoa quá đáng, xỉu luôn! Lại còn sơn màu hồng nữa chứ, y như lâu đài Disneyland ! Nằm mơ cũng dám mơ đến một đám cưới lộng lẫy thế !"
"Đám cưới ít nhất cũng tốn mấy chục vạn nhỉ?"
"Ha ha ha c.h.ế.t mất, bảo nghèo đừng hóng chuyện giới thượng lưu mà, bạn thêm hai con 0 đằng nữa vẫn đủ !"
"Nghe chỉ riêng màn trình diễn pháo hoa thôi tốn mấy triệu . Ở bờ sông Nghi Thành vẫn đang b.ắ.n kìa, bạn đoán xem tốn bao nhiêu tiền."
"Được nữ chủ nhân của tòa trang viên chắc chắn là sướng phát điên luôn chứ!"
"Chắc cô cứ bước hai bước là vàng trong túi rơi rào rào nhỉ!"
"Có ai ảnh chụp bên trong , tò mò c.h.ế.t đây !"
"May mắn tham dự hôn lễ , chỉ thể là bên trong còn và đẳng cấp hơn nhiều. Họ dùng hàng triệu bông hoa tươi để dựng lên cả một dải ngân hà đầy hoa, cứ tự tưởng tượng ..."
"Đỉnh quá đỉnh quá, bình luận chắc hẳn là danh gia vọng tộc nhà nào , chị gái ơi thể gửi riêng cho em xin vài tấm ảnh , nghèo như em mở mang tầm mắt một chút."
"..."
Hồ Thiến Thiến: [Nói tóm là, hôn lễ của bà chấn động cả mạng xã hội , sướng ?]
Hồ Thiến Thiến: [Thế rốt cuộc ai mới là nữ chủ nhân của Vân Thủy Sơn Trang đây?]
Vân Dao: [, là , Vân Dao!]
Hồ Thiến Thiến: [Chữ "Vân" trong Vân Thủy Sơn Trang, là "Vân" trong Vân Dao cơ chứ?]
Vân Dao: [Chính xác là chữ Vân trong Vân Dao đó!]
Trò chuyện xong, tinh thần Vân Dao bỗng sảng khoái hẳn lên. Sực nhớ hôm nay vẫn điểm danh chuỗi trò chuyện, cô bèn mở Tiktok lên để tương tác. Ai dè, tin nhắn gửi , mặt hiện một dấu chấm than màu đỏ chói mắt!
Vân Dao vội chuyển sang WeChat: [Tình hình là đây, tài khoản Tiktok của bà khóa ?]
Hồ Thiến Thiến rụt rè đáp: [Chị em đỉnh thật đấy, lấy chồng mà vẫn quên giữ ngọn lửa tương tác...]
Vân Dao: [ giữ lửa hơn một nghìn ngày , thể để đứt đoạn ? Bà cái trò gì mà khóa tài khoản ?]
Hồ Thiến Thiến: [Có gì , chỉ là bình luận dạo video của một trai câu "Yêu nghiệt nhà bốc hỏa đây ", thế là mấy ông kiểm duyệt nhạy cảm khóa luôn tài khoản của ...]
Vân Dao: [...Cái đồ phụ nữ trách nhiệm , ngày nào cũng lướt xem mấy cái video thả thính dạo, bà để tâm đến ngọn lửa nhỏ của chúng hả?]
Hồ Thiến Thiến vẫn chứng nào tật nấy: [Thì bà cũng xem đấy thôi.]
Vân Dao: [Nói bậy, bà dám mấy lời to gan lớn mật với một phụ nữ chồng ?]
Hồ Thiến Thiến: [Ha ha ha, phụ nữ chồng cơ đấy, bà thích nghi vai trò mới nhanh thật. Bước tiếp theo là chuẩn sinh con đẻ cái luôn ?]
Hồ Thiến Thiến gửi một tin nhắn thoại, kèm theo điệu vô cùng mờ ám: " nhớ hồi bà mạnh miệng bảo, đợi khi gả nhà họ Thương, leo lên đầu lên cổ tác oai tác quái xong, bà sẽ đẻ cho Sếp Thương tám đứa con trai để củng cố địa vị. Nhiệm vụ nặng nề lắm đấy nhé, bắt đầu từ hôm nay cố gắng lên nha, he he."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-75.html.]
Vân Dao đếm tiền mừng tin nhắn thoại: "..."
là nên c.h.é.m gió bừa bãi.
Hồi đó cô chỉ sướng miệng thế thôi, chứ ai rảnh mà đẻ tận tám đứa con trai. Đẻ tám đứa? Làm gì, mở trường mầm non chắc?
Cánh cửa phòng ngủ bỗng đẩy , Vân Dao quăng luôn xấp phong bao lì xì đang đếm dở sang một bên.
Thần tài sống đích thực của cô về đây!
Vân Dao đầu , thấy Thương Tễ đang cởi áo khoác vest bên ngoài, để lộ chiếc áo sơ mi phẳng phiu bên trong. Động tác nới lỏng cà vạt của chút chậm chạp... Trên gương mặt vốn luôn lạnh lùng thường ngày nay phảng phất men, hai gò má ửng đỏ, vẻ hôm nay uống nhiều.
Đây là đầu tiên cô thấy trong bộ dạng ngà ngà say thế .
Tối nay Thương Tễ quả thực uống ít, nhưng vẫn giữ sự tỉnh táo chứ say hẳn. Cởi áo khoác xong, bước tới, bắt gặp ánh mắt Vân Dao đang ngước lên đăm đăm.
Cô đang diện bộ váy mời rượu bó sát, đuôi váy rủ dài chấm đất, phô diễn trọn vẹn những đường cong quyến rũ. Trên mái tóc đen óng ả mượt mà là chiếc vương miện đính kim cương lấp lánh, toát lên vẻ châu ngọc quý phái. Môi đỏ, tóc đen, cô rực rỡ và chói mắt như một viên minh châu nâng niu nâng niu trong lòng bàn tay.
Hoặc đúng hơn, là "như", mà cô chính là viên minh châu đó.
Là viên minh châu mà Thương Tễ trằn trọc thao thức, nóng lòng rước về nhà bằng giá.
Cả căn phòng ngập tràn sắc đỏ, từ chữ Hỷ dán tường, đồ trang trí cho đến bộ chăn ga gối đệm, khí tân hôn nồng đậm đến mức thể cảm nhận rõ ràng.
Thấy cứ lặng im lời nào, Vân Dao bèn lên tiếng hỏi: "Sao thế, cứ em mãi ? Bị vợ đến mức hồn xiêu phách lạc ?"
Thương Tễ khẽ bật . Anh hề phản bác, ngược còn thích thú khi cô . Anh gật đầu: " ."
Lúc nãy còn đang thầm nghĩ, cuối cùng cũng rước cô tổ tông về nhà, quả thực chẳng dễ dàng chút nào.
Thương Tễ nhấc chân bước tới, xuống cạnh cô, ánh mắt lướt qua đống phong bao lì xì vương vãi ghế sofa cùng chiếc điện thoại của cô.
Lúc bước , dường như thấy cô và cô bạn đang tán gẫu chuyện gì đó, nhưng vì men ngà ngà nên rõ.
"Em với Hồ Thiến Thiến đang chuyện gì ?" Thương Tễ ngả dựa lưng ghế sofa, một cánh tay gác hờ lên thành ghế, tay đưa lên cởi hai cúc áo sơ mi cho thoáng bớt rượu.
Mùi rượu nồng, chỉ khẽ lấn át mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc, tạo nên một cảm giác say đắm, mê hoặc đến lạ kỳ.
Vân Dao nhích gần hơn, rướn quan sát. Đôi mắt khép hờ dưỡng thần, đường nét xương hàm góc cạnh nam tính, yết hầu nhô cao gợi cảm khẽ chuyển động, phần cổ áo hé mở để lộ rõ xương quai xanh quyến rũ.
Càng Vân Dao càng thấy thích, cô thực sự quá yêu chồng của . Vừa nhiều tiền, kiếm bao nhiêu tiền đều cho cô tiêu xài, còn trai, sức hút nam tính bùng nổ.
Nếu vì quá thấu hiểu cô, thể bài trí nên một hôn lễ mỹ, hợp ý cô đến từng chi tiết như ?
"Có gì , chỉ là chuyện ngày xưa em c.h.é.m gió với Thiến Thiến, bảo là gả cho sẽ sinh liền tám đứa con trai để củng cố địa vị mà." Vân Dao khúc khích giải thích.
Hàng mi Thương Tễ từ từ nâng lên, nghiêng đầu cô. Ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng rạng rỡ, khóe mắt xếch lên mang theo nét kiều mị, cất giọng trầm ấm: "Địa vị gì mà khó củng cố đến mức sinh tận tám đứa con trai?"
"Thì vị trí Thương phu nhân chứ còn gì nữa." Vân Dao đùa cợt: "Trên phim truyền hình đều diễn thế cả mà, sinh nhiều con trai thì mới vững trong chốn hào môn."
Thật chỉ phim, ngoài đời thực cũng . Các gia đình tài phiệt ở Hong Kong đa phần đều khao khát cháu trai nối dõi, sinh đứa nào là thưởng cho bao nhiêu tiền, mấy tin tức kiểu cô nhan nhản .
Khóe môi Thương Tễ khẽ nhếch lên. Anh đưa tay nựng má cô, khẽ nhạt: "Em mà còn cần sinh con trai để củng cố địa vị ?"
Bà nội nay tuổi cao sức yếu, những chuyện giao tế, qua nhân tình thế thái trong nhà, bà vốn chẳng buồn nhúng tay nữa. Trước đây việc đều do cô út quán xuyến, giờ Vân Dao gả đây, nhà họ Thương đương nhiên do cô chủ.
Bởi lẽ, thừa kế của nhà họ Thương là , nắm quyền sinh sát của tập đoàn Húc Hòa cũng là . Vợ của , đương nhiên là nữ chủ nhân danh chính ngôn thuận của cái nhà . Đám họ hàng xa xôi dám cản đường cô.
Cô gả nhà họ Thương, chỉ nước vương tướng mà thôi. Không mâu thuẫn chồng nàng dâu, cũng chẳng các bậc trưởng bối chèn ép. Ai còn thể khó dễ cô? Càng cần đến cái gọi là "củng cố địa vị" hão huyền .
Giọng của Vân Dao thủ thỉ bên tai : "Thế con ?"
"Anh ." Thương Tễ đáp vô cùng dứt khoát.
Khi Vân Dao sán gần, từng nhịp thở của đều ngập tràn hương thơm ngọt ngào, quyến rũ tỏa từ cơ thể cô. Thương Tễ hít một thật sâu, vòng tay ôm lấy eo cô, kéo hình mềm mại lọt thỏm cõi lòng .
Tà váy mềm mại thướt tha cọ qua cọ mặt ghế sofa. Đôi mắt cô mơ màng như phủ một tầng sương mỏng, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, trông vô cùng ngon miệng.
Thương Tễ giữ chặt eo cô, cúi đầu áp môi lên đôi môi đỏ mọng . Ban đầu chỉ là những nụ hôn phớt nhẹ nhàng, đó ngậm lấy cánh môi mềm mại, mạnh mẽ cạy mở khớp hàm, để đầu lưỡi tiến quấn quýt, mút mát đầy cuồng nhiệt.
Tiếng môi lưỡi quấn quýt và nhịp thở gấp gáp dần vang lên trong gian tĩnh lặng.
Chẳng từ lúc nào, Vân Dao ôm trọn, gọn trong lòng . Cô ngửa mặt đón nhận nụ hôn sâu, cơ thể tự chủ mà vô thức cọ xát .
Thương Tễ từ từ tách khỏi đôi môi cô, lướt những nụ hôn lên má, chóp mũi, dái tai, và cuối cùng vùi đầu hõm cổ cô. Những nụ hôn nóng bỏng liên tiếp giáng xuống chiếc cổ trắng ngần, mang theo cảm giác tê râm ran và nhói đau đầy kích thích.
Anh mút mát mạnh tay khiến Vân Dao chịu nổi, đôi vai khẽ run rẩy co rụt , nhưng giữ chặt, cho phép cô lùi bước.
Hôm nay Thương Tễ uống ít. Dù vẫn giữ sự tỉnh táo, nhưng men vẫn khiến mất vài phần kiềm chế. Anh ngậm lấy dái tai cô, giọng trầm khàn, đầy d.ụ.c vọng: "Anh càng tận hưởng 'quá trình' hơn. Em là của , đúng ?"
Vân Dao khẽ đẩy : "Ưm... em còn tắm mà..."
"Tắm ." Nụ hôn của Thương Tễ trượt xuống khóe môi cô: "Bây giờ, hãy bắt đầu đêm tân hôn của chúng ."
...
Vân Dao cảm thấy Thương Tễ đêm nay thực sự... khác. Cứ như thể men khiến trút bỏ lớp vỏ bọc kiềm chế thường ngày.
Trên chiếc giường lớn êm ái, ga trải giường những ngón tay thon dài bấu chặt đến nhăn nhúm.
Đó là một nụ hôn triền miên, kéo dài bất tận.
Vân Dao ngửa mặt lên, hôn đến mức thở nổi. Cô vùng vẫy thoát , xoay sấp xuống giường, vùi mặt gối, cố gắng xoa dịu những nhịp thở đang dồn dập, gấp gáp.
Để xem còn hôn thế nào nữa.
Thương Tễ khẽ hôn lên bờ vai cô từ phía . Những giọt mồ hôi nóng hổi nhỏ xuống. Anh xoay mặt cô , tiếp tục đặt lên đó một nụ hôn sâu.
"Đừng mà..." Cô vùi mặt trong chăn, cố gắng né tránh nụ hôn của .
"Đừng ai cơ?" Thương Tễ vẻ hài lòng vì cô gọi trống .
Vân Dao mơ màng suy nghĩ một chút, khẽ gọi: "...chồng."
"Không ."
Thương Tễ khẽ bật trầm thấp.
Vân Dao cảm giác gài bẫy. Rõ ràng là trả lời thế nào cũng đúng mà! Không gọi "chồng" thì xong, nhưng gọi ... cũng chẳng thoát.
...
Không trôi qua bao lâu. Vân Dao khi tắm rửa sạch sẽ bế chiếc bồn tắm xả đầy nước nóng.
... mà, bồn tắm cũng chẳng là một nơi an gì cho cam.
...
Nửa đêm hôm qua Vân Dao mới chợp mắt. Cô ngủ một mạch đến tận mười một giờ trưa hôm nay, mãi cho đến khi tiếng điện thoại rung lên mới đ.á.n.h thức cô dậy.
Cô khó nhọc hé mở mí mắt, liếc đồng hồ mới kinh ngạc nhận trời muộn thế .
...Tất cả là tại Thương Tễ.
Cái gì mà "đêm xuân một khắc đáng giá ngàn vàng" chứ, bình thường cũng ít tí nào, là viện cớ cả thôi.
Anh còn bảo cô leo lên đầu lên cổ tác oai tác quái, thực chất tác oai tác quái là mới đúng!
Cô chậm chạp lật , phát hiện chỗ bên cạnh trống . Cũng thôi, giờ chắc chắn Thương Tễ dậy từ lâu .
...Tối qua cô thực sự mệt.
Nằm giường tỉnh táo một lúc, Vân Dao mới chịu bò dậy đ.á.n.h răng rửa mặt. Dưới ánh đèn sáng trưng của phòng tắm, từng mảng "dâu tây" đỏ mọng mờ ám rải rác cổ cô hiện rõ mồn một, chẳng chỗ nào giấu .
Chiếc váy ngủ cô đang mặc là kiểu hai dây, nên che cũng đành bất lực.
Vệ sinh cá nhân xong, Vân Dao phòng đồ, chọn một chiếc váy liền dài tay quàng thêm một chiếc khăn lụa mỏng quanh cổ. Lúc , cô mới miễn cưỡng che giấu những dấu hôn chói mắt .
Dù ngoài chỉ cần liếc mắt là ngay chuyện gì xảy , nhưng thôi, cô cứ tự lừa dối cho đỡ ngại là .
Ánh nắng ban trưa dần trở nên gay gắt. Xuyên qua khung cửa kính sát đất rộng lớn, những vạt nắng rải xuống sàn nhà tạo thành từng quầng sáng ấm áp.
Dưới nhà, Thương Tễ đang sô pha xem tạp chí. Đôi chân dài bắt chéo, dáng vẻ vô cùng nhàn nhã. Anh mặc một bộ đồ mặc nhà màu xám thoải mái, mặt đeo cặp kính gọng khoan. Mái tóc rủ xuống tự nhiên khiến vơi bớt vẻ lạnh lùng, sắc bén thường ngày thương trường, đó là nét trưởng thành, thanh lịch và ôn nhu như ngọc.
Nhìn bộ dạng , thể nhận đàn ông đêm qua thể "mặt thú" đến , thế mà... Vân Dao vội vã dời ánh mắt khỏi đôi môi mỏng gợi cảm của .
"Em dậy ?"
Nghe thấy tiếng động, Thương Tễ ngay là cô xuống lầu.
Vân Dao dép lê bước , mái tóc dài đen nhánh mềm mại xõa tung lưng. Cô đưa mắt quanh phòng khách trống trải, thắc mắc: "Bố hết ?"
"Hiếm khi bố mới lên đây một chuyến nên bảo chú Trịnh đưa hai dạo quanh thành phố ." Thương Tễ nhấp một ngụm cà phê.
"Sao cùng? Chàng rể ăn tròn trách nhiệm nha." Vân Dao chỉ tay chê trách.
Lúc , Thương Tễ mới thong thả ngẩng đầu lên. Nhìn thấy chiếc khăn lụa quàng cổ theo kiểu "tự lừa dối " của cô, nhịn bật : "Anh cũng cùng lắm chứ, nhưng tại ai đó ngủ trương mắt đến tận bây giờ mới chịu dậy đấy thôi."
Tâm trạng của hôm nay vẻ .
Mặt Vân Dao thoáng đỏ bừng. Cô hừ nhẹ một tiếng cầm điện thoại lên gọi cho .
Đầu dây bên bắt máy truyền đến vô tạp âm ồn ào. Cô cứ tưởng đang chơi ở ngoài đường.
Ai ngờ giây tiếp theo, một giọng dõng dạc vang lên: "Phát tài, ù !"
Loáng thoáng bên tai còn cả tiếng của lão phu nhân nhà họ Thương.
Hóa họ đều rủ về nhà họ Thương để hầu bài mạt chược với bà nội .
Mẹ Vân xoa bài mạt chược : "Bố đang chơi bên nhà nội, phiền đôi vợ chồng son các con . Tắt máy đây, tắt đây."
Trong điện thoại chỉ còn những tiếng "tút tút" vô tình.
Vân Dao: "..."
Mẹ cô cúp máy cũng dứt khoát quá đấy.
Cô đầu , phát hiện trong nhà lúc quả thực chỉ còn cô và Thương Tễ.
Cầm chiếc điện thoại tắt ngấm màn hình, Vân Dao chớp chớp mắt . Cô ngẫm nghĩ một lát chậm chạp buông một câu: "Em đói ..."
Cả cái nhà to đùng giờ chỉ hai , đành để Thương Tễ hầu hạ cô .
Thương Tễ đặt cuốn tạp chí tay xuống, dậy bếp đồ ăn sáng cho vợ.
Anh đeo tạp dề , dáng vẻ bỗng chốc toát lên nét đảm đang của đàn ông của gia đình. Anh lên tiếng hỏi Vân Dao ăn gì.
"Ăn mì , mì gầu bò cà chua nhé." Vân Dao lon ton theo bếp, vui vẻ lên thực đơn.
Sáng sớm thức dậy, tự nhiên cô thèm ăn chút gì đó chua chua, đậm đà một chút.
Hồi còn du học ở nước ngoài, Thương Tễ tự nấu ăn nên tay nghề cũng khá. Chỉ là mấy năm nay công việc bận rộn quá nên hiếm khi bếp.
Anh lấy cà chua, gầu bò cùng chút rau dưa ăn kèm từ trong tủ lạnh rửa sạch. Cầm quả cà chua lên, khía nhẹ thái hạt lựu. Kỹ năng dùng d.a.o của Thương Tễ , động tác vô cùng thuần thục. Gầu bò cũng thái miếng nào miếng nấy, vuông vức đều đặn.
Chuẩn xong xuôi nguyên liệu, Thương Tễ bật bếp nóng chảo chỉ cho một chút xíu dầu ăn.
Vân Dao vốn luôn giữ gìn vóc dáng, trừ những ngày "xả " ăn uống thả ga, bình thường cô hạn chế chạm đồ ăn nhiều calo, đặc biệt là bữa sáng càng thanh đạm.
Thương Tễ chậm rãi, đấy bật bếp nấu mì, cho thêm đồ ăn kèm... Trong suốt quá trình đó, Vân Dao ngoan ngoãn bên cạnh . Cô mở to đôi mắt mong chờ, thi thoảng giúp lấy vài hũ gia vị, vô cùng ngoan ngoãn.
Ánh nắng xuyên qua ô cửa sổ chiếu rọi phòng, mang đến một bầu khí ấm áp và bình yên đến lạ.
Chẳng mấy chốc, một bát mì gầu bò cà chua với khẩu phần vặn, tỏa hương thơm nức mũi lò.
Mùi thức ăn nóng hổi lan tỏa quanh chóp mũi, mang theo cảm giác hạnh phúc và thỏa mãn đỗi đời thường. Vân Dao ngẩng mặt lên, đôi mắt rạng rỡ. Cô dính sát Thương Tễ, vòng tay ôm ngang eo rướn hôn chụt lên má một cái: "Cảm ơn chồng."
Thương Tễ rửa sạch tay, khẽ cúi đặt một nụ hôn lên môi cô. Anh xoa xoa đầu vợ, khóe môi cong lên cưng chiều: "Không gì , vợ."