Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 72
Cập nhật lúc: 2026-05-31 11:35:28
Lượt xem: 103
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khả năng học hỏi của Thương Tễ , thái độ cũng vô cùng nghiêm túc, quả thật chê . Cô suýt chút nữa thì cho lép vế.
Cũng may cô còn cao tay hơn, bèn buông một câu: "Em là sinh mệnh của ?"
Vừa hỏi xong, cánh tay cô lập tức nổi bần bật một trận da gà.
Không . Tuy bản là tay sành sỏi mấy trò ngôn tình sến súa, nhưng câu thoại thần thánh kinh điển thốt , cô vẫn ngượng đến mức ngón chân quắp đào luôn một cái hố chui xuống cho xong.
Cô cố gắng mím chặt môi để giữ cho nét mặt khỏi méo mó.
mà, thất bại .
Vân Dao định bảo chỉ đùa thôi, trò lố chút thôi, thì đỉnh đầu bỗng vang lên giọng lạnh nhạt đặc trưng của Thương Tễ. Anh gần như nghiêm túc đáp : " ."
Nụ của Vân Dao cứng đờ. Cô mở to đôi mắt ướt át, sáng ngời, ngước lên thẳng .
Dù buông lời sến sẩm như với vẻ mặt điềm nhiên, nhưng chẳng hề chút ngượng ngùng mất tự nhiên nào. Ngược , trông vô cùng ung dung, khóe môi còn thấp thoáng một nụ nhạt.
Thậm chí, chẳng hề vội vã, từ tốn cúi đầu đặt một nụ hôn lên môi cô, bình thản lặp một nữa với giọng chắc nịch.
" ."
Cảm nhận ấm từ đôi môi mỏng của , Vân Dao nhịn mà nhếch khóe miệng.
"Ồ."
...
Để chuẩn cho việc t.h.ả.m đỏ, Vân Dao thức dậy từ sáng sớm tinh mơ hôm nay để thử nghiệm lớp trang điểm và tạo kiểu tóc. Sau đó, cô chờ chực trong hội trường suốt mấy tiếng đồng hồ khiến cả ê ẩm, đau nhức.
Khi trở về, cô tiếp tục chuỗi công đoạn gỡ tóc, tẩy trang, tắm rửa và dưỡng da, loanh quanh cũng mất thêm hơn hai tiếng nữa. Đến lúc cô tắm xong, cả thơm tho sảng khoái bước khỏi phòng tắm thì đồng hồ chỉ gần mười hai giờ đêm.
Trong phòng tổng thống, Thương Tễ mặt.
Vân Dao đưa tay vuốt mái tóc dài sấy khô mượt mà, quyết định lên giường chờ .
Chiếc điện thoại tủ đầu giường sạc đầy pin. Cô rút dây sạc, sấp giường mở máy, đôi chân thon thả trắng trẻo đong đưa nhàn nhã ở phía .
Mở Weibo lên, cô phát hiện vẫn chễm chệ bảng xếp hạng tìm kiếm, mà tiêu đề hot search cũng thật là lạ lùng.
#Vân Dao là ai#
Nhấn chủ đề đang hot , một blogger cắt ghép và đăng đoạn phát biểu của Vân Dao. Bình luận top đầu :
"Chỉ dựa bài phát biểu tự tin , đây cô thì bây giờ cũng ."
Kéo xuống , ngoài một ít lời bình phẩm chua ngoa mà Vân Dao tự động bỏ qua, phần lớn phản hồi đều khá tích cực. Thêm đó, fan của cô cũng đang sức kiểm soát bình luận để bảo vệ thần tượng.
"Dao Dao nhà chúng cuối cùng cũng phất lên , tham dự cả lễ trao giải lớn thế cơ mà."
"Mặc đồ của ES thì cô gì cũng đúng hết."
"Bộ trang phục haute couture cô đáng giá cả một căn nhà đấy!"
"Dao Dao rốt cuộc xuất thế nào ? Là thiên kim tiểu thư nhà nào hạ bước chân giới hotgirl mạng thế?"
"Khuôn mặt đúng là tác phẩm nghiệp xuất sắc của Nữ Oa mà, tiên nữ giáng trần cũng chỉ đến thế thôi. Sao giới giải trí luôn trời ơi... Đi diễn vai ác nữ kiêu kỳ, xinh , quyến rũ chắc chắn sẽ nổi đình nổi đám cho xem!"
"...Người đàn ông nào mà lấy Dao Dao, sẽ đau lòng c.h.ế.t mất!"
Vân Dao càng lướt càng vui vẻ. Xem biểu hiện của tại lễ trao giải cũng tồi. Bài phát biểu nhận giải do chính cô tự chút ấn tượng nhưng đến mức gây phản cảm. Giới hạn trong việc thật sự khó nắm bắt. Viết lố quá thì chê bạn ngông cuồng, khiêm tốn quá thì bảo là giả tạo. là nghệ thuật cả đấy.
Cũng may hồi xưa môn Ngữ Văn của cô còn tàm tạm. Đâu như cái môn Toán cao cấp, dìm IQ của cô xuống tận đáy, còn dùng điểm thi trượt để chế nhạo cô: "Dễ thế mà cũng ?"
Cứ nhớ những tháng ngày môn Toán cao cấp hành hạ, da đầu Vân Dao tê dại. Không , , cô thể nghĩ đến những thứ cao siêu nhường , đúng là dạo cô bay bổng quá !
Vân Dao vội vàng thoát khỏi mục hot search, quyết định lướt tìm những thứ thực tế hơn để kéo về mặt đất.
Vừa lướt một cái, cô liền thấy ngay thứ thú vị.
Đó là bức ảnh chụp Thương Tễ đang diễn thuyết tại Đại học Hải Thị.
Trong ảnh, diện một bộ vest ba mảnh màu xám cắt may vặn, ôm sát lấy hình cao lớn, bên bục phát biểu, đôi chân dài bao bọc trong chiếc quần âu trông thẳng tắp. Trên khuôn mặt điển trai vẫn là vẻ lạnh lùng quen thuộc, đường nét quai hàm rõ ràng và sắc sảo. Chỉ cần đó thôi, phong thái thanh lịch phi phàm hòa quyện với khí chất của một cao bẩm sinh, tạo nên một sức hút mạnh mẽ đến mức ai thấy cũng tâm phục khẩu phục. Quả hổ danh là một nhà tư bản bẩm sinh.
Bên phần bình luận cũng là những lời khen ngợi về diện mạo .
Phải thừa nhận rằng, bạn trai cô quả thực ngầu.
Thế nhưng, khi lướt xuống thêm nữa, trọng tâm của các bình luận dần chệch hướng. Mọi bắt đầu bàn tán xôn xao về đời sống riêng tư của Thương Tễ.
"Hiếm khi thấy vị tổng tài nào trẻ tuổi trai thế , bạn gái nhỉ?"
"Chắc là , nhớ vị nổi tiếng là gần nữ sắc mà."
"Phong cách cấm d.ụ.c kìa, má ơi, thiết lập nhân vật kiểu càng thêm hấp dẫn hahaha."
"Người bạn gái đấy, chỉ là giấu kỹ quá thôi."
"Người giỏi lắm ? So với Lục công t.ử của Hải Thị thì ai đỉnh hơn?"
"Buồn thật, mấy ấm lấy tư cách gì mà đòi so sánh với vị ? Chỉ thể là, những ông trùm thực sự đều kín tiếng."
"Không chứ, chỉ thắc mắc bạn gái của vị đại lão mang hệ cấm d.ụ.c là ai thôi ? Thuộc kiểu như thế nào nhỉ?"
" đoán là kiểu thỏ trắng ngây thơ thuần khiết? Hoặc là kiểu đóa hoa nhỏ bé, mong manh, dễ bề kiểm soát. Những ở vị trí cao thế , ít nhiều gì cũng chút 'hội chứng hiệp sĩ trắng' mà."
Cụm từ "Hội chứng hiệp sĩ trắng" lập tức thu hút sự chú ý của cô. Cô liền thoát để tra cứu xem nó nghĩa là gì.
Nói một cách đơn giản, đó là khao khát giúp đỡ và cứu rỗi những yếu thế. Hội chứng thường bắt nguồn từ việc bỏ rơi về mặt tình cảm trong thời thơ ấu.
Có thế ?
Vân Dao nhớ đầu tiên gặp Thương Tễ. Lúc đó, cô vô cùng thê t.h.ả.m và yếu ớt. Lẽ nào chính bộ dạng đó khơi dậy ham cứu rỗi của , để khiến trúng tiếng sét ái tình với cô ?
mà... cô thấy tên tư bản đen tối bụng đến thế, cũng thấy thích cứu đến .
Vân Dao nghiêng, chìm đắm trong suy nghĩ. Bỗng nhiên, tấm đệm bên cạnh khẽ lún xuống, ấm nóng rực từ cơ thể Thương Tễ truyền đến từ phía : "Vẫn ngủ ?"
"Em đang suy nghĩ." Vân Dao đầu , giọng điệu tỏ vẻ nghiêm túc.
"?"
Thương Tễ nhướng mày. Anh thật sự cũng ngày cô chăm chỉ đến thế, đêm hôm khuya khoắt mà vẫn còn miệt mài suy nghĩ.
"Đang nghĩ gì thế?"
"Người mắc 'hội chứng hiệp sĩ trắng'. Chính là cái kiểu thích cứu rỗi kẻ yếu để thỏa mãn bản , hiểu ?" Giọng Vân Dao càng càng lí nhí, thiếu tự tin.
Thương Tễ bật , hỏi : "Kẻ yếu mà em cần cứu rỗi, đang ám chỉ chính em đấy chứ?"
"..."
"Nếu thì thực sự sẵn lòng."
"Thôi , đừng nữa." Vân Dao nhận dòng suy nghĩ của quá xa, sai lệch .
"Được."
Thương Tễ cũng lười tốn lời. Anh dứt khoát kéo vạt váy ngủ của cô lên, xoay mặt cô áp môi xuống hôn. Lời thốt cũng trần trụi vô cùng: "Vậy chúng luôn nhé, hửm?"
Vân Dao giường cuốn theo nụ hôn của , hôn đến mức ham dâng trào, đôi chân vô thức quấn chặt lấy . Dù trong lòng vẫn còn chút mệt mỏi, miệng cứ ư ử như .
Nụ hôn của Thương Tễ trượt dần xuống tai, tới cổ cô, c.ắ.n nhẹ một cái mút mát.
Hơi thở của ngày càng nặng nhọc. Anh nhổm dậy, cầm lấy một chiếc vỏ bao hình vuông xé , đó nhanh chóng ép xuống nữa. Đôi cánh tay săn chắc, mạnh mẽ của ôm trọn lấy vòng eo thon thả của cô, giam cầm cô chặt chẽ trong vòng tay. Nghe thấy những tiếng rên rỉ nhỏ vụn của cô, càng thể kiềm chế, hôn cô thật sâu và cuồng nhiệt: "Anh thực sự chẳng sở thích cứu rỗi ai cả. mà bảo bối , em thì thể... cứu đấy..."
"Ưm... cứu kiểu gì..."
"Hôn ."
...
Màn đêm ngày càng buông xuống sâu thẳm.
Nhiệt độ trong phòng khách sạn cũng ngày một nóng rực.
Hai má Vân Dao ửng đỏ, mồ hôi nhễ nhại, cảm giác mơ màng, choáng váng khiến thứ mắt cô như đang chao đảo.
Cô dỗ dành, hôn hôn, cơ thể mềm nhũn chẳng còn sức lực. Cuối cùng, bế bổng lên đùi , thêm một hiệp nữa mà cô cũng chẳng thể chối từ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-72.html.]
Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, cô thầm nghĩ, bản chất bóc lột của tên tư bản đen tối mới là con thật của . Chẳng chút tình nào sất, hiệp sĩ trắng cái nỗi gì chứ, liên quan gì đến cơ chứ?
tính chiếm hữu mạnh mẽ... thì quả là thật.
...
Vân Dao ngủ một mạch đến lúc trời sáng bảnh mắt.
Lúc tỉnh dậy, nửa giường bên cạnh trống . Cô nhắm mắt nướng thêm vài phút nữa mới uể oải, chậm chạp bò dậy.
Lúc tắm rửa xong bước ngoài, Thương Tễ đang ở phòng khách xem máy tính bảng.
Thấy cô , cũng ngẩng đầu lên, chỉ bảo cô ăn sáng .
Bữa sáng khách sạn mang lên vẫn còn ấm nóng. Vân Dao c.ắ.n một miếng bánh bao áp chảo nhân tôm mới lò, thịt tôm bên trong tươi mềm, mọng nước, vị đậm đà thơm ngon. Nghe món bánh bao áp chảo nhân tôm là món tủ của khách sạn, quả nhiên hương vị đùa . Lát nữa ngoài mua thêm một phần mang theo mới .
Ăn một mạch hết hai chiếc bánh, no nê xong xuôi, Vân Dao bắt đầu lười biếng. Cô lững thững bước tới sô pha ườn , đầu gối lên đùi Thương Tễ một cách thoải mái, mắt chằm chằm lên trần nhà thẫn thờ.
Lúc no bụng là cô lười suy nghĩ. Não bộ thể hoạt động liên tục , vẫn cần nghỉ ngơi thư giãn.
Thế nhưng, khi nhân viên chăm sóc khách hàng nhắn tin WeChat thông báo chiếc túi cô đặt về, Vân Dao lập tức bật dậy như lò xo, tốc độ còn nhanh hơn cả tên lửa. Cô gõ phím thoăn thoắt, yêu cầu SA video gửi cho xem.
Sau khi gửi video, SA còn tiện tay giới thiệu thêm vài mẫu mới: một đôi giày cao gót kiểu mới, một chiếc ví da. Vân Dao thấy đều ưng ý nên lấy hết, còn tiện tay chốt luôn cho Thương Tễ một chiếc cà vạt.
Nói về chuyện tiêu tiền phá sản, Vân Dao quả thực là tài năng thiên bẩm, lúc nào cũng tràn trề hứng thú.
Kiếm tiền thì tiêu chứ, mua lấy giá trị cảm xúc mà. Cô tự nhủ sẽ mãi mãi bao giờ mất hứng thú với việc tiêu tiền, bao giờ! Cứ mỗi quẹt thẻ là lưng hết mỏi, hết chán, tinh thần sảng khoái bừng bừng.
Đáng mua sắm xong, cô còn thể cùng cô bạn đồng hành ăn hại Thiến Thiến nghiên cứu ba trăm sáu mươi cách tiêu tiền khác, tiếc là dạo Thiến Thiến đang bận ôn thi công chức ở quê, chẳng còn mấy thời gian để ý đến cô.
Vốn dĩ Thiến Thiến ở Nghi Thành, cô cũng ở Nghi Thành, cặp bài trùng song sinh của Đại học Nghi Thành hợp bích thì đúng là thiên hạ vô địch. Giờ thì , hai ngôi song sinh mỗi một ngả... Đây há chẳng là một đòn giáng mạnh GDP của Nghi Thành ? Vân Dao nghĩ ngợi, tay tiếp tục lướt xem đồ. Đồ mới của Miu Miu ư? Chốt! Ồ, chiếc mũ phết, chốt! Vòng tay thiết kế độc đáo quá, lấy luôn. Đồ dệt kim thủ công ? Mua!... Chốt hết, ôm trọn!
Đến khi ngón tay lướt đến mức mỏi nhừ, Vân Dao mới thỏa mãn đặt điện thoại xuống.
Lúc , Thương Tễ cũng chọn xong quà cho các bậc trưởng bối. Anh cầm điện thoại lên, màn hình ngập tràn thông báo thanh toán. Dù quá quen thuộc, nhưng vẫn khỏi cảm thán sức mua sắm khủng khiếp của cô. Anh chậc lưỡi: "Nghi Thành mất cô bạn của em thì chắc , nhưng thiếu em, nền kinh tế Nghi Thành e là sụp đổ thật đấy."
Hóa , những lời cảm thán về và Hồ Thiến Thiến , Vân Dao vô tình thành tiếng.
Vân Dao đang trêu chọc . Cô , giả vờ đòi c.ắ.n , với giọng lý lẽ hùng hồn: "Anh thì cái gì. Em đây là đang lòng rước chúng về nhà, chứ để chúng bơ vơ, trơ trọi trong tủ kính lạnh lẽo, vô tình ai ngắm nghía, thế chẳng là tàn nhẫn và vô tình lắm ?"
Thương Tễ gật gù tán thành: "Em lương thiện thật."
"Vậy thưa Vân tiểu thư lương thiện, tuần em rảnh ? Chúng thăm bố em một chuyến nhé."
Tuần công việc của Thương Tễ quá bận, thể sắp xếp vài ngày trống. Anh định nhân dịp về thăm bố Vân Dao.
Thương Tễ tính toán và lên kế hoạch cho những việc tiếp theo của hai , mà Vân Dao vẫn cứ ngây ngốc chẳng gì, hoặc thể là cô chẳng mảy may bận tâm, sốt sắng chút nào.
"Tuần ư?" Vân Dao ngơ ngác ngước : "Gấp gáp thế ... Không , chị Siêu bảo hẹn cho em một vị tổng biên tập thời trang nổi tiếng quốc tế, tuần em bay sang Paris để tu nghiệp."
Vân Dao cũng từng gặp ít tổng biên tập thời trang khi xem các show diễn, nhưng vị dù ở trạng thái bán nghỉ hưu, sức ảnh hưởng trường quốc tế vẫn hề suy giảm. Vân Dao tương lai một chỗ vững chắc trong giới thời trang, nên học hỏi nhiều hơn thì bao giờ cũng .
"Đi bao lâu?"
Thương Tễ buông lời hỏi.
"Ngắn thì nửa tháng, dài thì chắc một tháng." Vân Dao nhẩm tính sơ qua. Thấy sắc mặt nhạt , cô liền tía lia: "Anh sẽ cản trở sự nghiệp của em đấy chứ? Tuy nhiều tiền, tài giỏi thật, nhưng thể tư tưởng gia trưởng, ngăn cấm vợ phát triển sự nghiệp . Thói ông cụ phong kiến là nhé!"
Nghe cô cứ mở miệng là "ông cụ phong kiến", "gia trưởng", Thương Tễ bực bội : "Em đúng là lo xa, chẳng ai thèm cản trở sự nghiệp của em cả."
Thực tế, ít khi can thiệp chuyện của cô. Chỉ cần cô cố tình kiếm chuyện gây rắc rối cho thì tạ ơn trời đất .
Vân Dao: "Ồ ồ."
Thương Tễ hỏi: "Khi nào thì ?"
Vân Dao nhoẻn miệng , khoe hàm răng trắng bóc, đều tăm tắp: "Ngày mai. Thế nên em quyết định xuất phát luôn từ Hải Thị, cùng về Nghi Thành nữa."
"Đợi em từ Paris về, chúng sẽ thăm bố em nhé?"
"Vậy thăm xong là chúng kết hôn luôn ?" Vân Dao buột miệng.
Thương Tễ: "...Chứ còn gì nữa?"
Vân Dao ngắc ngứ: " em vẫn tận hưởng việc yêu đương mà, em còn trẻ thế , thể biến thành phụ nữ gia đình ..."
"..."
Thương Tễ điềm tĩnh vặn : "Chẳng chúng yêu ba năm ?"
"Ba năm đó mà gọi là yêu đương á?"
"...Được, em xem yêu đương bao lâu nữa?"
"Đến khi nào em kết hôn thì thôi." Vân Dao hì hì, ôm chầm lấy Thương Tễ, cố gắng sấn tới hôn , nũng: "Có mà..."
Thương Tễ thẳng thừng gạt tay cô , tức quá hóa : "Được thôi, Vân Dao, ngờ em cũng tra phết đấy?"
Vân Dao nào dám ho he nửa lời.
Cô thấu hiểu cho tâm trạng nôn nóng kết hôn của Thương Tễ, dẫu thì cũng lớn tuổi mà. Đâu như cô, tuổi trẻ phơi phới, nhan sắc đang độ rực rỡ nhất.
Thế nhưng cô chỉ qua loa mà chẳng dám trả lời thẳng, "Vút" một cái liền bật dậy khỏi ghế sô pha, xỏ giày định chuồn luôn. Vừa cô lẩm bẩm một : "Ây da, hành lý của vẫn dọn xong thế , thời gian gấp gáp quá mau chóng thu dọn thôi..."
Haizz, thật phiền não quá mất, cô còn sắp xếp thời gian để cho một danh phận nữa.
"..."
Kế hoạch của Thương Tễ cho rối tung, còn cô thì lúc nào cũng mang cái vẻ bất cần, khiến tức đến mức chỉ trừng trị cô một trận. Đã thế lười quản, mắt thấy tim phiền.
Được thôi, sẽ chống mắt lên xem cô định kéo dài cái cuộc tình đến bao giờ.
...
Vân Dao bay sang Paris. Ngoài việc học tập và tu nghiệp, mỗi ngày cô còn xếp lịch mua sắm và vui chơi khắp nơi. Lịch trình của cô thậm chí còn sắp xếp dày đặc hơn cả Thương Tễ. Kín lịch đến nỗi mỗi khi Thương Tễ nhắn tin, cô để qua một lúc lâu mới nhắn . Đương nhiên trong thời gian , điện thoại cũng liên tục nhận hết thông báo thanh toán đến thông báo thanh toán khác.
Thương Tễ quả thực chẳng với cô. Không gặp bạn gái, tâm trạng hiển nhiên chẳng thể nào vui vẻ cho cam.
Trong văn phòng rộng lớn, Lâm Kính tìm đến để bàn bạc về việc phát triển giai đoạn hai của dự án Vân Khê, một tràng dài.
Thương Tễ ngả lưng ghế sô pha, vắt chéo đôi chân dài, tư thế vô cùng nhàn nhã. Trên gương mặt chẳng biểu lộ chút cảm xúc nào, chỉ đáp gọn lỏn một câu: "Đợi thêm chút nữa."
Lâm Kính nhướng mày: "Sao thế, nắm tin tức gì ?"
Thương Tễ: "Nội bộ Gia Hợp Điện T.ử đang lục đục gay gắt, con riêng tranh giành quyền lực, cổ phiếu chắc chắn sẽ lao dốc trong vòng hai tháng tới. Đến lúc đó, nguồn vốn của chúng đổ sẽ dễ dàng hơn nhiều, cần nóng vội."
Lâm Kính gật gù: "Nói thật nhé, trong cái đám chúng , nó khâm phục nhất chính là đấy. Vừa dã tâm nhẫn nhịn chờ thời cơ, thủ đoạn thì tàn nhẫn, nể nang ai... Lão già Trần Hội Ninh dạo ngày nào cũng lải nhải bên tai c.h.ử.i trọng sắc khinh bạn, nâng niu cái ở nhà như bảo bối tâm can. Giờ thì lão rút bài học xương m.á.u , chả dám ăn hàm hồ nữa ."
"Vậy ông cảm ơn mới đúng, chỉ cho ông một bài học nhỏ thôi mà giúp ông sửa một tật lớn ."
"Không chê ."
Lâm Kính nào dám thêm lời nào khác.
Hơn nữa, quan hệ giữa hai nhà Thương - Trần vốn dĩ thiết, hai là em chí cốt lớn lên cùng . Thương Tễ dạy cho Trần Hội Ninh một bài học thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến chuyện hợp tác ăn .
Có điều Lâm Kính cảm thấy vô cùng tò mò: "Cậu bảo vệ kỹ thế , đừng với là Thương Tễ cũng kết hôn nhé?"
Bọn họ lớn lên cùng , từ nhỏ đến lớn Thương Tễ cứ như một pho tượng Phật sống. Tình cảm thiếu thốn thì chớ, chính miệng cũng từng tuyên bố bản ý định lập gia đình.
Bởi vì Thương Tễ kiểu thích bộc lộ tình cảm của bên ngoài, nên Lâm Kính việc Thương Tễ những kết hôn, mà màn cầu hôn của còn từ chối thẳng thừng. Lâm Kính vẫn cứ thao thao bất tuyệt: "Nhìn luôn đấy, một ngày Thương Tễ trở thành kẻ si tình ? Cô nàng Vân Dao cũng ghê gớm thật. Thế định khi nào thì kết hôn, bọn ..."
Thương Tễ càng , sắc mặt càng lạnh lùng: "Được , đủ ."
Anh là kết hôn đấy, nhưng hiện tại kết hôn mới là vấn đề.
Lâm Kính vẫn kịp thêm gì.
Chiếc điện thoại của Thương Tễ đặt bàn chợt reo lên. Lâm Kính ló đầu sang một cái, hai mắt suýt nữa thì rớt ngoài.
Ba chữ "Bảo Bối Cưng" sến súa tột độ xuất hiện điện thoại của một kẻ mặt lạnh, bạc bẽo như Thương Tễ, đúng là quá kinh dị mà!
Thương Tễ cuộc gọi tới.
Cái biệt danh là do Vân Dao tự tay đổi. Dù là danh bạ điện thoại WeChat, cô đều đổi hết thành cái tên .
Anh cầm điện thoại lên, dậy chuẩn máy. Quay sang liếc Lâm Kính đang kinh ngạc đến hóa đá một cái, hờ hững buông một câu: "Cậu bảo bối ?"
Lâm Kính hỏi cho ngơ ngác: "...Hả?"
Thương Tễ lạnh lùng ném thêm một câu: " ."