Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 71: Ngoại Truyện
Cập nhật lúc: 2026-05-31 11:27:10
Lượt xem: 133
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào ngày diễn lễ trao giải, thành phố Hải đổ một cơn mưa phùn rả rích. Không khí ẩm ướt, oi bức khiến dễ sinh lòng bực dọc.
Tâm trạng Vân Dao đỗi vui vẻ. Ở trong phòng khách sạn, cô cẩn thận mặc chiếc váy hội cúp n.g.ự.c haute couture màu vàng sâm panh của thương hiệu ES đưa tới. Thay đồ xong, cô bước xoay nhẹ một vòng gương. Tà váy lộng lẫy phản chiếu ánh sáng hoa lệ ánh đèn rực rỡ. Phần tùng váy rộng thêu một dải hoa hồng bằng chỉ vàng cầu kỳ, sống động như thật, tầng tầng lớp lớp xòe hai bên. Từng tấc vải phảng phất thở kiêu sa mà lạnh lùng, tựa một giấc mộng. Thiết kế cúp n.g.ự.c khéo léo khoe trọn bờ vai và chiếc cổ trắng ngần mỹ của Vân Dao. Những món trang sức lóa mắt khi kết hợp với nhan sắc diễm lệ của cô dường như cũng đành lui về nền. Cô lúc toát lên vẻ của một đóa hoa phú quý kiêu kỳ.
Tăng Linh nhịn vỗ tay tán thưởng, khẳng định chắc nịch rằng bộ cánh xuất hiện, đảm bảo sẽ đè bẹp nhan sắc của bộ hội trường.
Chỉ riêng chiếc váy hội khoác cô lúc , hạng A cũng chắc mượn .
Vân Dao cũng từng đắn đo xem mặc thế liệu quá long trọng , nhưng nghĩ nghĩ , bản cô vốn tiền, bạn trai cô càng giàu đến nứt đố đổ vách tiêu hết, long trọng một chút thì . Cô nghĩa vụ giả nghèo giả khổ!
Vân Dao thuận tay chụp hai tấm hình gửi cho Thương Tễ.
Đầu dây bên chắc hẳn đang bận nên Thương Tễ vẫn trả lời.
Hôm nay cũng mặt ở thành phố Hải, nhưng thể tháp tùng cô đến dự lễ trao giải. Lý do là vì từ tháng , nhận lời mời của Đại học Hải Thị đến tham gia buổi diễn thuyết về sự phát triển của trí tuệ nhân tạo.
Tầm chắc đang bận tối mắt tối mũi. Diễn thuyết xong kiểu gì cũng những buổi tiệc tùng xã giao, e rằng sẽ cơ hội chứng kiến khoảnh khắc tỏa sáng của cô .
Vân Dao cất điện thoại, xuất phát đến hội trường lễ trao giải để bước lên t.h.ả.m đỏ.
Trên t.h.ả.m đỏ tối nay quy tụ hàng loạt ngôi đình đám, tinh quang lấp lánh rực rỡ.
Bên ngoài dải phân cách, hâm mộ ngừng reo hò cuồng nhiệt. Ống kính của các cơ quan truyền thông nhấp nháy liên hồi, điên cuồng chụp những khoảnh khắc của các ngôi đang sải bước, tựa như dìm ngập bọn họ trong dòng lũ ánh sáng trắng chói lòa.
Vân Dao bước lên t.h.ả.m đỏ theo sự chỉ dẫn của nhân viên ban tổ chức.
Tuy đây là đầu tiên sải bước t.h.ả.m đỏ, nhưng từ thời tiểu học, cô quen với việc lên sân khấu biểu diễn và tham gia đủ các loại hội diễn văn nghệ. Do đó, cô chẳng hề chút rụt rè sợ sệt nào. Mỗi bước chân của cô đều toát lên vẻ hào phóng, yêu kiều và thướt tha động lòng .
Ngoài dải phân cách, nhận cô liền cao giọng hét lớn: "Dao Dao, hôm nay chị quá mức quy định !"
"Sát thủ nhan sắc!"
Vân Dao vô cùng hào phóng vẫy tay chào ống kính, sang "thả tim" chiều lòng hâm mộ bên ngoài hàng rào.
Độ nhận diện của cô tính là cao, ngoại trừ một vài hâm mộ thì phần đông đều mấy ấn tượng, xì xào tò mò hỏi : "Ai thế nhỉ?"
Một cạnh đến Vân Dao liền lên tiếng phổ cập kiến thức: "Là một beauty blogger, đỉnh lắm đấy. Ý là ngũ quan và khí chất của cô đỉnh, đoán sớm muộn gì cô cũng lấn sân giới giải trí đóng phim cho xem."
Có bĩu môi bất mãn: "Thế thì chắc chắn là chống lưng . Chưa đầy nửa năm mà thăng hạng nhanh như thế ? Trong giới giải trí thiếu gì , gì ai sở hữu nhiều tài nguyên đến mức cái hợp đồng thương mại thứ hai là của game Vân Đỉnh cơ chứ."
"Đâu chỉ , mấy cái tài nguyên thời trang thương mại cao cấp mà đủ loại minh tinh thèm khát cũng giành , cô đều ôm trọn hết cả. Người ngợm trông cũng toát vẻ quyền quý, ai tài nguyên của cô từ trời nào rơi xuống."
"Nghe tháng cô còn chụp ảnh tạp chí, tham gia cả tiệc tối từ thiện của các thương hiệu lớn nữa đấy."
"Đi cũng thấy bài PR của cô , còn vẻ xây dựng hình tượng học bá cơ đấy. Đích thị là một bình hoa di động cố tình o bế nâng đỡ, khi chữ nghĩa còn chẳng hết. Nói toẹt thì cái đống tài nguyên ngợp trời nếu kim chủ chống lưng thì chẳng bao giờ tới lượt cô ."
"Con gái siêu mắt cũng chẳng cái thế trận hoành tráng như cô . Thật chống lưng cho cô là nhân vật lớn cỡ nào."
Hai đó kẻ xướng họa, mồm mép tép nhảy, khiến những rõ ngọn ngành xung quanh xong cứ ngớ cả . Trong lòng bọn họ thầm nghĩ, một hiện tượng mạng mà bối cảnh khủng đến thế , đúng là quá lên .
Vân Dao những màn kịch đang diễn bên đài. Sau khi ký tên xong, cô sải bước tiến hội trường và yên vị tại chỗ của .
Chỗ của cô sắp xếp lùi về phía , quá nhiều ống kính máy chĩa , nên việc lôi điện thoại nghịch cũng chẳng kiêng dè gì.
Vừa mở Wechat, hàng loạt tin nhắn ngay lập tức dội b.o.m màn hình, là những lời khen ngợi nức nở. Trong đó, tin nhắn của Hồ Thiến Thiến là khoa trương nhất.
Hồ Thiến Thiến: [Này phụ nữ , cô đ.á.n.h cắp đồ của thì đền đấy nhé.]
Vân Dao cũng thuộc dạng bắt nhịp cực nhanh, khoản hùa theo mấy trò sến súa thì cô cũng là cao thủ: [Đừng bảo là đ.á.n.h cắp trái tim bà nhé?]
Hồ Thiến Thiến: [Từ lúc thấy bà, bỏ chồng luôn , ông xã cũng mặc kệ. thừa nhận là m.á.u mê gái của nặng, nhưng lùi một vạn bước mà , bà nhường thì chẳng lẽ bà ? mặc kệ, kết hôn !]
Vân Dao: [Đồ khỉ gió , mà quyến rũ đến thế cơ đấy.]
Cô và Hồ Thiến Thiến rôm rả buôn dưa lê lạch cạch gõ phím cả một hồi lâu.
Mãi lúc , tin nhắn của Thương Tễ mới gửi đến, chỉ vỏn vẹn hai chữ nhạt nhẽo và cộc lốc: [Đẹp đấy.]
Nhìn xem, xem, thật là đối phó cho lệ, vốn từ vựng nghèo nàn c.h.ế.t.
Chẳng mong đợi gì giá trị cảm xúc của thể cao bằng một góc của Thiến Thiến, nhưng ngay cả phong độ độc mồm độc miệng, phong phú ngôn từ thường ngày, lúc cũng chẳng phát huy nổi một phần mười.
Vân Dao hờn dỗi nhắn một chữ: [Ồ.]
Trên màn hình hiện lên dòng chữ đối phương đang nhập tin nhắn... biến mất, đó hiện lên đang nhập.
Một lát .
AAA Sếp Thương Internet: [Anh phạm tội tày đình gì ?]
Vân Dao tự động mường tượng cái tông giọng lạnh nhạt thường ngày của . Câu qua con mắt của cô tự động dịch thành giọng điệu chê bai: "Sao em cứ chuyện bé xé to thế nhỉ?".
Vân Dao: [? Còn hỏi ? Tự kiểm điểm cho đàng hoàng . Em thèm để ý đến nữa.]
AAA Sếp Thương Internet: [...]
AAA Sếp Thương Internet: [Về đây mặt .]
Ngọn lửa kiêu ngạo của Vân Dao lập tức xẹp lép quá nửa, nhưng ngặt nỗi cô là chúa thích trêu ngươi vuốt râu hùm: [Nói thì , ai sợ chứ.]
Bên phía Thương Tễ chắc việc bận nên thấy trả lời .
Bên , lễ trao giải cũng chính thức bắt đầu, Vân Dao đành cất điện thoại .
Bầu khí của cả buổi lễ vô cùng náo nhiệt. Lần lượt các ngôi , các blogger đạt giải phiên bước lên bục phát biểu. Trong hội trường thỉnh thoảng bùng nổ những tràng pháo tay giòn giã.
Vân Dao nhẩm tính bài phát biểu lát nữa của . Bản thảo cô sửa sửa nhiều , cốt cho thật ngắn gọn, súc tích, thẳng vấn đề, kể lể than vãn, cũng hề khoa trương.
lúc , MC sân khấu dõng dạc xướng lên tên của cô. Ánh đèn tụ tiêu và ống kính máy lập tức đổ dồn về phía Vân Dao. Trên màn hình lớn, gương mặt kiều diễm khuynh đảo cả hội trường của cô phóng to, khóe môi điểm nụ rạng rỡ, nhan sắc say đắm lòng .
Cô thong thả dậy, khẽ nhấc đuôi váy sải bước lên bục. Nhận lấy cúp Giải thưởng Tân binh từ tay khách mời trao giải, đôi mắt cáo quyến rũ màn hình khẽ cong lên thành hình vành trăng khuyết. Nhan sắc khuynh quốc khuynh thành chốn nhân gian, quả thực cũng chỉ đến thế là cùng.
"Rất vinh dự khi nhận sự công nhận , cảm ơn nền tảng trao cho vinh dự lớn lao..." Vân Dao lưu loát xong những lời cảm ơn khách sáo thường lệ, đó bằng một chất giọng ôn hòa và điềm tĩnh, cô chậm rãi tiếp lời: " , nhiều ở đây vẫn còn tò mò về , hoặc lẽ cũng rõ là ai, đồng thời cũng mang trong vô đồn đoán. Vậy thì nhân cơ hội , xin chính thức tự giới thiệu về bản . tên là Vân Dao. Vân trong mây trắng, Dao trong ngọc quý. Có thể bước đến mặt ngày hôm nay nhờ sự nâng đỡ và ủng hộ của nền tảng cùng hâm mộ, đó là niềm vinh hạnh lớn nhất của . Cảm ơn đến , đến một Vân Dao từ lúc chẳng ai tên tuổi, cho đến một Vân Dao ngập tràn tinh quang của tương lai. sẽ gánh vác sự yêu mến của tất cả , ngừng nỗ lực tiến bước để phụ sự kỳ vọng."
Khuôn mặt mang đầy nét uy quyền của Vân Dao phóng to màn hình lớn chẳng thể tìm nổi một khuyết điểm nào, ngược , nhan sắc kiều diễm càng thêm phần nổi bật.
Sau một khoảnh khắc tĩnh lặng ngắn ngủi, cả hội trường bùng nổ trong những tràng pháo tay vang dội như sấm rền.
Phía khán đài, khán giả bắt đầu xì xào to nhỏ.
"Bài phát biểu chất đấy, năng lưu loát trơn tru, hề kiểu ngắc ngứ ừ, khí chất ngời ngời, quả hổ danh là sinh viên trường 211."
"Đẹp quá mất, nụ tươi tắn của cô là tự nhiên thấy mến . A a a chịu nổi nữa, lọt hố fan của Dao Dao thôi!"
"Biết là nhưng mà... phát ngôn ngông cuồng ? Dám tự xưng là tương lai ngập tràn tinh quang cơ đấy..."
"Câu đó thì ? thấy thích, dã tâm thì chứ? Chẳng gì đáng để phán xét cả."
" , chuẩn cần chỉnh."
"Mọi ? Cái váy cô đang mặc là hàng haute couture xuân hè năm nay của ES đấy, minh tinh tuyến một mượn còn trầy trật ! Thử hỏi cô khoác ?"
"Đù..."
Quản Thanh ở hàng ghế giữa, lặng lẽ dán mắt Vân Dao đang tỏa sáng rực rỡ bục. Đáy mắt giấu nổi một tia mất mát bẽ bàng.
chợt nhận , bản quyền mất mát. Bởi lẽ Vân Dao vốn dĩ là mà vĩnh viễn chẳng thể nào với tới . Huống hồ, còn gây cho cô một vết thương quá sâu. Chuyện của Lam Khiết, vẫn còn nợ cô một lời xin tận đáy lòng.
Quản Thanh ủ rũ gửi cho cô một tin nhắn xin . Ngay lúc đó, một gã blogger bên cạnh bỗng chua loét thì thầm với bạn cùng: "Con mụ đằng gốc gác khủng lắm, còn đầy rẫy tâm cơ, ở đây màu vẻ thanh cao thôi."
"Không thì ngậm miệng , đừng mà tùy tiện đ.á.n.h giá." Quản Thanh tức giận sang trừng mắt lườm gã một cái sắc lẹm.
Gã blogger nọ vẻ lớn chuyện nên ngoan ngoãn ngậm miệng .
Hắn nghĩ là ai cơ chứ, còn bày đặt bảo vệ , đúng là nực .
...
Tâm điểm tỏa sáng và thu hút ánh nhất tại lễ trao giải đêm nay ai khác chính là Vân Dao. Đoạn cắt phát biểu của cô qua sóng livestream nhanh chóng cư dân mạng nườm nượp bưng bê lên khắp các diễn đàn lớn, chễm chệ leo lên top tìm kiếm. Quả nhiên đến là tạo bão tố đến đó, cái thể chất dễ tạo rắc rối thị phi nổi tiếng chẳng tốn một chút sức lực nào, đúng là sinh tinh quang phù hộ.
Tỏa sáng chói lọi đến nhường , những kẻ lăm le dòm ngó đ.á.n.h chủ ý lên cô chắc chắn ít.
Nước ép Thịnh Dương là một trong những nhãn hàng tài trợ cho lễ trao giải . Vị Nhị thiếu gia nhà họ Trương vốn dĩ chỉ bám đuôi theo trai đến dự cho lệ. Trong lúc đang ngáp ngắn ngáp dài vì chán nản, vô tình ngước mắt lên Vân Dao màn hình lớn, chỉ một giây thôi cảm thấy bản rơi thẳng lưới tình, tìm thấy chân ái của đời .
Cái tên nhị thế tổ nhà họ Trương vốn nổi tiếng là kẻ trăng hoa. Hắn lập tức nảy sinh ý định theo đuổi Vân Dao một cách cuồng nhiệt. Trương Dương vô cùng tự tin gia thế của , chỉ cần vung phận , cái cô Dao Dao chắc chắn sẽ bằng con mắt khác, sẽ ngoan ngoãn ngã gục gấu quần âu của mà thôi.
Nhà bọn họ là nhà tài trợ cho buổi lễ, là Nhị thiếu gia nhà họ Trương, suốt cả buổi lễ bao nhiêu kẻ liên tục liếc mắt đưa tình với cơ mà.
Vân Dao cắm cúi nhắn tin bước khỏi khu vực hội trường.
Chợt từ phía truyền đến một giọng nam cợt nhả, phù phiếm: "Vị tiểu thư Dao Dao đây, niềm vinh hạnh quen với cô ?"
Vân Dao ngơ ngác .
Sau đó đập mắt cô là một con... công đực lòe loẹt. Hắn diện một bộ vest màu xanh lam sặc sỡ nhức mắt, cà vạt là loại họa tiết chìm màu đỏ sẫm, tóc tai vuốt sáp bóng lộn bóng bẩy.
"Anh là...?" Vân Dao vẫn giữ phép lịch sự lên tiếng hỏi.
"Nhị thiếu gia Trương Dương của Nước ép Thịnh Dương đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-71-ngoai-truyen.html.]
"Ồ."
" thể mời Dao Dao tiểu thư dùng chung một bữa tối ? Nói thế đường đột, nhưng thiếu gia thích kiểu vòng vo tam quốc. Nói thẳng luôn nhé, thiếu gia chấm cô ..."
Những lời phát biểu đầy tự tin của Trương Dương mới thốt một nửa Vân Dao thẳng thừng cắt ngang: "Cảm ơn, tiện."
Trương Dương khựng , dám tin từ chối phũ phàng và dứt khoát đến . "Cô là ai mà dám từ chố..."
Vân Dao triệt để trợn ngược mắt lườm nguýt. Ba cái trò tán tỉnh rẻ tiền của mấy tên công t.ử bột xưa như diễm , cô chẳng buồn đôi co gì cho mệt xác.
"Trương công tử, là ai thì cũng chẳng mảy may liên quan gì tới ha."
Cô nhấc chân, dứt khoát lưng bước .
Vừa bước đến sảnh lớn bên ngoài, bước chân cô chợt khựng , ánh mắt chạm hình bóng đàn ông cao lớn, mang vẻ kiêu sa và lạnh lùng đang ở phía .
Xung quanh Thương Tễ vài cạnh, nam nữ. Chỉ cần liếc qua cách ăn mặc và khí chất cũng đủ đám đều là lãnh đạo cấp cao của một công ty nào đó.
Bọn họ vẻ đang trò chuyện phiếm, thấy tiếng bước chân, Thương Tễ mới đầu sang.
Mấy vị quản lý cấp cao thấy Thương Tễ việc, bèn ý lịch sự cáo từ, phiền thêm nữa.
Thương Tễ khẽ gật đầu, một nữa hướng mắt về phía cô.
Vân Dao nhấc nhẹ đuôi váy, khóe môi điểm nụ rạng rỡ định bước về phía , thì cái tên Trương Dương vẫn từ bỏ ý định mà hùng hổ bám gót theo : "Dao Dao, bổn thiếu gia đây tuyệt đối mang đầy thành ý, cô cứ hết ..."
Thương Tễ khẽ chau mày, sải đôi chân dài bước tới.
Giọng điệu lạnh tanh chút nhiệt độ vang lên: "Vị là?"
"À, là..."
" là bạn trai sắp chính thức của Dao Dao, thế là vị nào?" Trương Dương ăn ngông cuồng vô lối, hất hàm liếc xéo Thương Tễ một cái.
Vân Dao hoảng sợ hít ngược một ngụm khí lạnh.
Không chứ em, thể hại như ! Ăn xà lơ cái gì thế !
"Bạn trai sắp chính thức?" Thương Tễ dường như đang , đầu sang dùng ánh mắt thâm thúy đ.á.n.h giá Vân Dao.
Vân Dao lập tức lắc đầu nguầy nguậy như cái trống bỏi: "Oan uổng quá, em mới quen tức thì thôi, đây rõ ràng là ngậm m.á.u phun mà."
Trương Dương đích thị là một tên phú nhị đại rỗng tuếch não, vẫn tỏ vẻ mất kiên nhẫn lên giọng quát: "Anh là ai hả, dám quấy rầy chuyện lành của thiếu gia đây."
Ngay đúng lúc , trai của Trương Dương vội vàng hộc tốc chạy tới. Vừa đến nơi trưng bộ mặt tươi rói nịnh nọt, liên tục nhận : "Sếp Thương, ngại quá ngại quá. Đứa em trai của đầu óc vấn đề, hồi bé phát triển thiện cho lắm. Nó mắt tròng mạo phạm ngài, xin ngài đại nhân đại lượng đừng chấp nhặt kẻ tiểu nhân."
Trương Thịnh vốn đang cuống cuồng tìm thằng em trai phá gia chi t.ử . Ai ngờ chạy thấy buông những lời xấc xược với Thương Tễ, dọa Trương Thịnh hồn bay phách lạc, suýt chút nữa thì lăn ngất.
Cái đồ ngu xuẩn ! Suốt ngày lêu lổng khắp nơi, đắc tội với nhân vật lớn thể đụng mà cũng chẳng hề !
Thương Tễ thầm nghĩ, hai em nhà Thịnh Dương xem cũng đến mức đều là một lũ vô dụng, ít vẫn còn một kẻ điều.
Đối với những kẻ ngu xuẩn, xưa nay chẳng bao giờ dành cho chúng sắc mặt . Ý trong đáy mắt vụt tắt: "Vậy thì phiền mang về, nhờ lệnh tôn quản giáo đàng hoàng hẵng thả ngoài."
Một tên ngu dốt não phát triển hết mà cũng dám cả gan mồm mép dòm ngó bạn gái của .
Thái độ của Trương Thịnh vô cùng cung kính, khép nép thưa : "Nhất định , nhất định ."
...
Sau khi lên xe, Vân Dao lập tức tựa sát vai Thương Tễ nũng: "Ủa, ai đó kêu tiệc rượu nên đến đón em ?"
Thương Tễ thấy môi cô vẻ khô, bèn vặn mở một chai nước lọc đưa cho cô: "Tranh thủ lập công chuộc tội."
Anh đang ngụ ý đến cái vụ "tội tày đình" cô giận dỗi ban nãy.
Cũng may là kịp thời xuất hiện.
Vân Dao khẽ cong đôi mắt cáo, cố tình đưa tay nhận lấy chai nước, dùng dằng nũng bắt bón cho .
Thương Tễ dạo tính tình , cực kỳ kiên nhẫn kề miệng chai nước tới tận môi cô. Vân Dao uống một ngụm, điện thoại bỗng rung lên một tiếng. Cứ tưởng là tin nhắn Wechat của chị Siêu, ngờ là từ cái tên Quản Thanh.
Lúc Quản Thanh gửi một tin nhắn xin , cô mặc kệ trả lời.
Giờ mặt dày gửi thêm tin nữa, dăm ba cái lời kiểu như sẵn sàng đền bù bù đắp gì đó cho chuyện của Lam Khiết, ngoài thì chẳng đề cập thêm điều gì.
Vân Dao liếc qua một cái lập tức tắt màn hình .
Kết quả là ngay giây tiếp theo, giọng điệu lạnh lùng của Thương Tễ truyền đến bên tai: "Sao trả lời?"
Trong chất giọng của Thương Tễ dường như ẩn chứa một tia bực dọc khó thể nhận .
Vừa đuổi một tên Trương Dương, nay lòi một Quản Thanh nữa.
Mấy cái gã , đúng là ngứa mắt thật sự.
Vân Dao: "..."
Mắt của đúng là cú vọ mà.
"Có gì đáng để trả lời , xin , nhưng em nhất thiết nhận."
"Thế nên, em định để cứ nhắn tin lải nhải thế mãi ?"
Thương Tễ bồi thêm: "Anh khuyên em, nhất là nên cho rõ ràng ."
Rút kinh nghiệm từ , giọng điệu của hề mang tính áp đặt, cưỡng ép.
Vân Dao vốn là dễ dỗ, chỉ cần vuốt xuôi chiều là lập tức ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ ."
Hơn nữa, cái khả năng mặt đoán ý của cô cũng cực kỳ nhạy bén, cô dư sức nhận tâm trạng của Thương Tễ lúc đang hề .
Nhất là lúc cảnh cáo vị Trương đại công t.ử ban nãy, giọng điệu lạnh lẽo thấu xương đến mức dọa .
Anh ở bên ngoài lúc nào cũng duy trì hình tượng quý ông ôn hòa, nho nhã, hiếm khi để lộ cảm xúc hỉ nộ ái ố mặt rõ rệt như thế .
Vân Dao thầm chép miệng, Thương Tễ đúng là chúa nhỏ mọn. Chuyện trôi qua bao lâu mà vẫn còn ghen tuông mấy vò giấm cũ.
Chắc cô nên thêm vài câu để xoa dịu một chút. cuối cùng cô chọn cách ngậm chặt miệng, chẳng thốt thêm lời nào.
Hàng chân mày của Thương Tễ càng nhíu chặt hơn, giọng điệu mang đậm sự lạnh nhạt: "Chỉ một chữ 'Vâng' thôi ?"
Vân Dao chớp chớp đôi mắt to tròn: "Thế em gì nữa? Bảo em nhắn tin đảm bảo sẽ qua với Quản Thanh hả? Em . Cứ chọc tức đấy."
Cô hì hì, vẻ mặt vô tội đến mức chẳng thể vô tội hơn.
Thương Tễ khẽ gật đầu, nghiêng đưa tay véo nhẹ đôi má mềm mại của cô: "Em cứ việc chọc tức ."
Bị véo má Vân Dao cũng chẳng buồn phản kháng, ngoan ngoãn nép trong vòng tay , đôi mắt chớp lấy một cái chằm chằm.
Cái giá trả cho việc quá tự tin chính là đè nghiến xuống ghế xe, hôn lấy hôn để một cách vô cùng mãnh liệt. Cho đến khi thở cô đứt quãng, nhịp tim dồn dập, lớp son môi cũng lem luốc nhòe nhoẹt như cánh hoa nghiền nát trào những giọt mật ngọt ngào, Thương Tễ mới từ từ luyến tiếc rời khỏi đôi môi cô. Anh nán hôn nhẹ lên hai bên má và cằm cô thêm vài cái, giọng trầm khàn đầy mị lực vang lên: "Em cảm nhận ?"
Vân Dao mụ mị đầu óc, giọng vì nụ hôn mãnh liệt ban nãy mà trở nên mềm nhũn: "Dạ?"
"Anh ghen đấy."
Cảm xúc của Thương Tễ vẻ vô cùng bình thản, ngoại trừ một chút tiếng thở dốc, gần như thốt câu với một khuôn mặt đổi sắc: "Anh sắp ghen c.h.ế.t đây , bảo bối."
Vân Dao vòng hai cánh tay ôm lấy cổ , mật cọ cọ áp sát , lúc mới thủ thỉ: "Em và bọn họ chẳng bất cứ quan hệ gì sất, em chỉ thích mỗi thôi. Mấy gã đàn ông khác trong mắt em cũng chỉ như cỏ dại ven đường, em thèm cũng chẳng buồn nửa con mắt."
Bầu khí trong xe trở nên nồng nàn, quyến luyến.
Cô nũng nịu bám dính lấy , dùng đôi môi vẫn còn sưng đỏ chủ động hôn đáp trả lên đôi môi mỏng của . Mắt cô cong cong ý , bắt đầu rót mật tai: "Tối nay em mới ăn một quả đào, đố đó là đào gì?"
Thương Tễ mặc kệ cho cô dính lấy hôn hít lung tung, hít sâu một , kiên nhẫn chiều chuộng hỏi: "Đào gì nào?"
"Yêu là kiếp nạn em thể chối từ!" (Đào = trốn tránh. Chơi chữ đồng âm 逃 (Đào) và 桃 (Đào))
Thanh âm ngọt ngào nũng nịu của cô quanh quẩn khắp gian chật hẹp trong xe. Thương Tễ nhịn nổi liền khẽ ho khan một tiếng: "Sến súa quá."
Miệng thì chê bai thôi, nhưng cơn ghen tuông hầm hập ban nãy tiêu tan quá nửa.
Trên đời quả thực ai dỗ dành giỏi bằng cô gái nhỏ .
Anh chán ghét những ánh mắt hau háu của đám đàn ông khi dán chặt lên cô, điều đó cực kỳ khó chịu. Chính bản Thương Tễ cũng chẳng ngờ , sẽ một ngày trở nên hẹp hòi và nhỏ nhen đến , phiền não vì mấy cái chuyện yêu đương nhi nữ thường tình thế .
"Sến á?" Vân Dao vung tay vẻ bất mãn, xì một tiếng: "Đây là câu tỏ tình em vắt kiệt cả thanh xuân, vắt cạn cả trí óc mới nghĩ đấy, dám bảo em sến? Anh nỡ lòng nào chà đạp lên trái tim chân thành của em như thế ?!"
Thương Tễ dứt khoát nắm lấy cổ tay cô, ép cô cho lộn xộn nữa: "Ai chà đạp?"
Vân Dao: "Anh chứ ai!"
"..."
Thương Tễ chợt lơ đễnh bật thành tiếng: "Anh còn sống nữa ?"
Hai gò má Vân Dao bỗng chốc ửng hồng.
Đáng ghét thật, mà học lỏm mấy câu thả thính sến súa cơ đấy.