Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 69
Cập nhật lúc: 2026-05-29 03:30:43
Lượt xem: 241
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Buổi sáng, ánh ban mai hé rạng.
Trong căn phòng ngủ ấm áp và tĩnh lặng, tiếng chuông điện thoại chói tai đột nhiên reo vang một cách cực kỳ vô duyên.
Vùi trong lớp chăn bông êm ái, cô gái đang say giấc nồng khẽ nhíu đôi mày thanh tú. Cô rúc mặt sâu thêm vòm n.g.ự.c vững chãi của đàn ông bên cạnh, cố gắng trốn tránh thứ âm thanh đinh tai nhức óc .
Hai tay cô vòng qua siết chặt lấy vòng eo săn chắc của . Dáng ngủ của cô chẳng đoan trang chút nào, chiếc áo sơ mi vốn dĩ thùng thình kéo xếch lên, để lộ đôi chân dài trắng nõn, gác hẳn lên đùi đàn ông. Cô bám chặt lấy hệt như một con gấu Koala.
"Ồn quá mất..."
Vân Dao đang ngái ngủ, kìm tiếng cằn nhằn.
Một cánh tay rắn rỏi, thon dài vươn khỏi lớp chăn, chộp lấy chiếc điện thoại đang reo inh ỏi và ấn nút tắt.
Thương Tễ liếc đồng hồ. Bảy giờ rưỡi.
Sáng nay một cuộc họp giao ban đầu giờ.
Tắt báo thức xong, Thương Tễ , ôm chặt Vân Dao lòng thêm chút nữa. Anh nhắm mắt dưỡng thần một lát mới từ từ buông cô , gỡ nhẹ đôi cánh tay và đôi chân đang bám víu xuống.
Khi ngủ, Vân Dao bám kinh khủng. Hồi , gần như sáng nào thức dậy cũng cái "thủ tục" quen thuộc . Lần gỡ tay chân cô khá nhẹ nhàng, nào ngờ cô nàng đang ngủ say tít thò lò lờ mờ mở mắt .
Bị đ.á.n.h thức giữa chừng, cơn thịnh nộ buổi sáng của Vân Dao như núi lửa phun trào, bốc thẳng lên tận đỉnh đầu. Cô vùng vằng bò dậy.
Thương Tễ định kéo cô , nhưng cô nhất quyết chịu, lật trèo hẳn lên , đè nặng xuống, hùng hổ quát: "Xin mau."
Thương Tễ nhàn nhã tựa lưng gối, mặc kệ cô chễm chệ . Anh ngước mắt lên cô. Trải qua một đêm ngon giấc, mái tóc đen mượt của cô rối bù xù như ổ quạ, trông hệt như một con nhóc điên khùng, thế mà còn dám nhíu mày bắt xin .
Thương Tễ thong thả vỗ nhẹ eo cô: "Xuống . Dạo em càng lúc càng to gan lớn mật đấy."
Vân Dao bướng bỉnh: "Không! Tại em thức giấc."
Nhắc đến chuyện , Thương Tễ cũng thấy lạ: "Sao hôm nay dậy sớm thế? Bình thường đ.á.n.h thức thế nào em cũng chẳng dậy, ngủ say như heo con ."
"Anh bảo ai là heo con hả? Chẳng qua là chất lượng giấc ngủ của em quá thôi! Anh mới là con heo con , , con lợn già."
Thương Tễ cô cho tức đến phì .
Cái gì cũng gán thêm chữ già mới chịu .
Miệng lưỡi cô cũng dẻo thật đấy.
"Được , em giỏi." Thương Tễ gật đầu. Bất ngờ, bật dậy, một tay ôm gọn lấy vòng eo cô, trực tiếp bế bổng cô xuống giường.
Cảm giác hẫng chân bất ngờ khiến Vân Dao sợ hết hồn, vội vã dùng cả tay lẫn chân bám chặt lấy , đu bám như đỉa đói, chỉ sợ trượt tay ngã dập mông.
Thương Tễ bế cô thẳng phòng tắm, đặt cô vững chãi bồn rửa mặt, tiện tay nặn sẵn kem đ.á.n.h răng cho cô mới vỗ nhẹ lên chân cô: "Được , đừng kẹp nữa. Để dành tối kẹp tiếp, ?"
Trong đầu Vân Dao lập tức tự động load vài phân cảnh mười tám cộng " thể phát sóng" tối qua, mặt bỗng chốc đỏ bừng bừng.
Đồ biến thái!
Bây giờ thì Vân Dao tỉnh hẳn, nhưng do ngủ hai tiếng đồng hồ, quầng thâm nhạt mắt hiện lên rõ mồn một làn da trắng ngần của cô.
Vốn dĩ cô định nướng thêm một giấc nữa cơ, nhưng chị Siêu nhắn tin giục sáng nay lên công ty một chuyến, nếu thì còn lâu cô mới chịu lết xác dậy.
Cô lề mề đ.á.n.h răng rửa mặt, trong khi đó Thương Tễ xong quần áo, chỉnh tề bước từ phòng đồ.
Cúi đầu chiếc áo sơ mi quá khổ của đang mặc , Vân Dao bỗng giật nhận một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng: "Ở đây quần áo của em, lát nữa em mặc cái gì ngoài bây giờ?"
Cô đẩy cửa bước phòng đồ, cố gắng lục lọi xem còn bộ quần áo nào của bỏ sót .
Kết quả là , chẳng lấy một mảnh vải nào.
Căn phòng đồ rộng thênh thang dường như chẳng gì khác biệt so với lúc cô mới dọn , trống trơn và sạch sẽ bong. Chỉ một góc nhỏ treo những bộ vest, âu phục thường ngày mang tông màu trầm lạnh đen, trắng, xám của Thương Tễ.
Điều nghĩa là quần áo của Thương Tễ ít, mà là do phòng đồ quá rộng. Sau khi Vân Dao dọn đến, Thương Tễ cho thợ cải tạo , mở rộng diện tích và chia hai khu vực. Đồ đạc, quần áo, túi xách của Vân Dao nhiều vô kể, chiếm phần lớn gian. Khi cô gom sạch đồ đạc , căn phòng tự nhiên trở nên vắng vẻ, lạnh lẽo.
Thương Tễ cài xong khuy măng sét, nhàn nhã tựa khung cửa, cô đang cố chấp lục tung ngóc ngách, lên tiếng trêu chọc: "Đừng tìm nữa. Em hiểu lầm gì về sức chứa của chiếc xe tải hạng nặng ? Đến một chiếc khăn lụa của em cũng chẳng còn vương ở đây ."
Anh vẫn còn nhớ như in lúc dì Ngô gọi điện báo tin Vân Dao chuyển nhà, cô nàng mà gọi hẳn một chiếc xe tải đến dọn sạch bách.
Cô cũng nỗ lực thật đấy chứ.
Vân Dao: "..."
Thế đồ của cô dọn hết để đây gì? Rơi một món cũng coi như là thiệt thòi lớn !
Cô thất vọng giậm chân bình bịch: "Thế em cửa bằng cách nào?"
Chiếc váy đêm qua ... nhàu nát tơi tả, mặc nữa .
Thương Tễ đưa tay xem đồng hồ: "Mấy giờ em ngoài? Lát nữa thư ký của sẽ mang quần áo đến cho em."
Thế thì Vân Dao chẳng việc gì xoắn nữa, lật mặt nhanh như lật bánh tráng, hì hì nhào tới ôm chầm lấy eo : "Sao sớm~ Yêu chồng nhất quả đất."
Thương Tễ cúi đầu xuống định đáp trả.
Một tiếng chuông điện thoại chói tai phá bĩnh, là điện thoại của Vân Dao.
Liếc màn hình thấy của gọi đến, Vân Dao buông tay ngay tức khắc, cứ như sợ khả năng xuyên thấu màn hình thấy cô đang ôm ấp Thương Tễ .
Cô bước khỏi phòng đồ, nhấn nút , giọng ngọt lịm như mía lùi: "Mẹ ơi, buổi sáng lành ạ."
Mẹ Vân gọi đến cũng chẳng chuyện gì to tát, chỉ là hỏi thăm sức khỏe con gái, xem tình hình dạo thế nào.
Vân Dao tất nhiên là tuôn một tràng báo cáo chi tiết chuyện cho .
Cô con gái cưng cứ buôn chuyện với là chẳng điểm dừng, đến tận bàn ăn mà vẫn chịu dứt.
Thương Tễ múc một bát cháo đưa cho cô: "Ăn chút gì ."
Giọng trầm ấm của đàn ông bất ngờ lọt điện thoại. Mẹ Vân tinh ý thấy ngay, gặng hỏi: "Sao giọng đàn ông thế ?"
Vân Dao thật sự sợ vặn vẹo đủ thứ về chuyện tình cảm của . Đợt chia tay , cô mới chỉ lỡ mồm hớ một câu, thế mà bố cuống cuồng định gom đồ bắt xe trong đêm lên với cô, suýt chút nữa ầm ĩ cả nhà. Thế nên cô đành chối bay chối biến: "Không ơi, nhầm , là tiếng tivi đấy ạ."
Mẹ Vân vẫn bán tín bán nghi, Vân Dao thề thốt hứa hẹn mãi.
Khó khăn lắm mới dỗ dành cúp máy. Vân Dao thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu húp cháo.
"Sao, đáng để xuất hiện mặt khác ?"
Giọng chút cảm xúc của Thương Tễ đột nhiên cất lên.
Vân Dao sặc cháo ho sặc sụa.
Thương Tễ vỗ nhẹ lưng cho cô, nhưng ánh mắt vẫn cô một cách dửng dưng: "Tại chối?"
"Giải thích chuyện tụi với phiền phức lắm." Vân Dao chẳng thấy gì sai, còn bạo gan "vuốt râu hùm": "Với , là su gờ đét của em, em là 'chim hoàng yến' của , mối quan hệ kiểu mà đưa ánh sáng chứ."
Thương Tễ tức điên vì cái miệng ăn hàm hồ của cô: "Ai bảo mối quan hệ của chúng ánh sáng ?"
Vân Dao hất cằm, kiêu ngạo tuyên bố: "Em bảo thế đấy!"
Cô thèm công nhận, thì đương nhiên là thấy ánh sáng .
Thương Tễ nghẹn họng, hít một thật sâu để nén cơn giận.
lúc đó, điện thoại của Triệu Dương gọi đến. Thương Tễ kìm , bóp mạnh má cô một cái dậy bỏ .
Không thèm chấp nhất với cô nữa.
...
Dương Siêu phấn khởi báo tin cho Vân Dao, cô mời tham dự Lễ trao giải do nền tảng tổ chức tuần tới.
Sự kiện diễn thứ Tư tuần tại Hải Thị. Vân Dao thực sự bất ngờ khi cũng lọt danh sách khách mời. Lễ trao giải kiểu "chia chác" , cứ hễ mời là kiểu gì cũng giải mang về. Dù là giải thưởng "chia chác" chăng nữa, thì nó vẫn mang ý nghĩa to lớn đối với Vân Dao.
Ngoài chuyện Lễ trao giải, còn chuyến du lịch dã ngoại thường niên của công ty sẽ khởi hành ngày mai, địa điểm là Phật Sơn. Ý của Dương Siêu là, Vân Dao mới gia nhập công ty, nhất nên vắng mặt trong chuyến chơi đầu tiên . Nghe Phật Sơn vô vàn món ngon, Vân Dao lập tức gật đầu đồng ý tắp lự.
Rời khỏi công ty, Vân Dao hớn hở nhắn tin khoe rùm beng tin vui với hội bạn .
Cô thích các giải thưởng, mặc kệ bảo đó là giải "chia chác" gì nữa. Nhận giải thưởng chính là một sự khen ngợi, một sự công nhận. Nó chứng minh cho những nỗ lực và thành tựu công việc của cô trong thời gian qua. Bằng thì giải thưởng đó rơi tay cô mà là khác chứ?
Trong group chat chung, khi cô "nổ" tin vui:
Lâm Thiến: [Chúc mừng, chúc mừng! Chưa đầy nửa năm mà gặt hái thành tích cỡ , công chúa Dao Dao đúng là thiên tài giáng thế .]
Hồ Thiến Thiến: [Tự nhiên nhớ cái thời mấy chị em xúm xít vò đầu bứt tai vì tương tác lẹt đẹt...]
Dương Linh: [Ai phát huy thế mạnh của bản thì gì cũng thành công thôi.]
Hồ Thiến Thiến: [Đứa nào dám mở miệng chê công chúa Dao Dao nhà là "bình hoa di động" não nữa ?]
Dương Linh: [Ha ha ha ha ha ha.]
Vân Dao: [Khỏi nhai mấy lời đó ?]
Dương Linh: [Tiện thể, tao cũng tin vui thông báo với các chị em: Tao thăng chức !]
Vân Dao: [!!!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-69.html.]
Lâm Thiến: [!!!]
Hồ Thiến Thiến: [!!!]
Ngay lập tức, màn hình ngập tràn những lời chúc mừng tới tấp.
Tính , bọn cô cũng mới nghiệp lâu, mà chẳng hiểu cảm giác như chuyện trôi qua từ kiếp .
Vân Dao - đứa suốt ngày oang oang đòi " hưởng thái bình", ăn bám phá của - nay gầy dựng sự nghiệp riêng. Dương Linh - đứa ngày nào cũng gầm rú đòi đ.á.n.h sập công ty nhưng cuối tháng vẫn ngậm đùi nhận tiền chuyên cần đầy đủ - nay thăng chức. Hồ Thiến Thiến đang vật lộn với những bài học cuộc đời, còn Lâm Thiến thì tiếp tục theo đuổi con đường học thuật.
Nhớ những ngày còn ghế nhà trường, ai nấy đều những chênh vênh, m.ô.n.g lung riêng. Bọn cô lớn, nhưng thời gian chẳng chừa một ai. Tất cả đều tiến bước càu nhàu, vượt qua muôn vàn chông gai của cuộc đời, c.h.ử.i thề cất cao tiếng hát.
Tiến về phía chính là bài học quan trọng nhất của cuộc đời họ.
Một đứa "học dốt" như Vân Dao hiếm khi những suy ngẫm sâu xa đến . Cô hào hứng ném một đống "lì xì" group chat để ăn mừng.
Một lũ "thánh nịnh hót" lập tức xuất hiện, trung thành với bản chất, chẳng hề đổi.
Trong group bắt đầu màn đấu meme sôi nổi:
[Nô tài đến đây.jpg]
[Nô tài cầm tiền xin cáo lui.jpg]
[Đại tiểu thư cứ việc phát huy.jpg]
Vân Dao đang tít mắt xem tin nhắn thì tin nhắn của sếp Thương trăm công nghìn việc cuối cùng cũng lề mề báo tới.
AAA Internet Sếp Thương: [Không lý do gì để khen ngợi em cả.]
AAA Internet Sếp Thương: [Giỏi lắm.]
AAA Internet Sếp Thương: [Muốn quà gì nào?]
Khóe môi Vân Dao cong lên tận mang tai, giả vờ giá: [Để em suy nghĩ nha.]
AAA Internet Sếp Thương: [Được.]
Vài phút , thêm một tin nhắn báo tới.
AAA Internet Sếp Thương: [Vậy khi nào em mới chịu dọn về?]
Vân Dao: [Để xem thế nào . /icon nhếch mép]
AAA Internet Sếp Thương: [...]
Miệng thì , nhưng trong thâm tâm Vân Dao tính toán sẵn: du lịch Phật Sơn về là xách vali dọn về ngay.
Ở cho sướng bằng Bác Quân Quan Nhã chứ. Huống hồ căn penthouse siêu sang hiện giờ tên cô, về ở thì lỗ vốn to!
...
Thương Tễ sang Los Angeles một chuyến, dự kiến ba ngày nữa mới về. Anh cũng định hối thúc Vân Dao chuyển về gấp gáp gì.
Chỉ là thái độ "nửa vời", thừa nhận cũng chẳng phủ nhận của cô khiến phần bực bội.
Vân Dao thích nhắc mối quan hệ "bao nuôi" đây, cũng chẳng ưa gì. Cứ mở miệng là cô lôi điệp khúc "kim chủ", “chim hoàng yến" nhai , chẳng hiểu là đ.â.m chọc tim ai nữa.
Đối với , sự khởi đầu quan trọng, cái quan tâm là kết quả. Nếu sớm sẽ yêu say đắm cô nữ sinh múa sân khấu , thì ngay từ đầu theo đuổi cô đàng hoàng, chứ dùng tiền để mua chuộc.
Từ đầu chí cuối, chỉ duy nhất một phụ nữ là cô. Ngoại trừ khoản chu cấp tiền bạc, mối quan hệ của họ ở những khía cạnh khác cũng chẳng khác biệt gì mấy so với các cặp đôi bình thường.
Hơn nữa, trong mắt đời, những đôi uyên ương vợ chồng cưới về lẽ nào vướng bận những toan tính lợi ích, tiền nong? E rằng chẳng . Cha lấy - bà Ninh - cũng là nhắm địa vị xã hội của bà để củng cố uy tín cho Tập đoàn Húc Hòa. Ngày nay, những kẻ bước hôn nhân với tâm thế cân đo đong đếm giá trị của đối phương, cãi vã triền miên vì tiền bạc đếm xuể. Nói tóm , chuyện tình cảm gì thứ gọi là "thuần khiết" tuyệt đối.
Thương Tễ đau đầu mãi vì chuyện mà tìm lối thoát.
Ngược , Vân Dao thì cứ phơi phới, ăn uống no say. Đi chơi ở Phật Sơn, thấy món gì ngon, trò gì vui cô cũng lôi điện thoại chụp gửi cho Thương Tễ. là đồ vô tâm vô phế.
Dù đang ở tận Los Angeles, lệch múi giờ đến mười lăm tiếng, Thương Tễ vẫn cố gắng chắt chiu thời gian để rep tin nhắn của cô.
Thế nhưng, cứ hễ nhắc đến chuyện dọn về sống chung, là cô nàng giả mù giả điếc, rụt vòi rùa rụt cổ ngay.
Sống đời gần ba chục năm, bao giờ Thương Tễ cảm thấy ấm ức, bế tắc như lúc . Bức bối đến độ đôi lúc còn hoang mang tự hỏi: Phải chăng ông trời phái Vân Dao xuống trần gian để "trừng trị" ?
Đôi khi kìm cơn tức, lỡ lời mắng mỏ cô nặng, cô lập tức xù lông lên cãi tay đôi với . Và kết cục luôn là xuống nước xin thì trận chiến mới khép . Tức đến nỗi đêm về vắt tay lên trán mà chợp mắt nổi.
Ngày xưa luôn cho rằng tâm tư phụ nữ là thứ kỳ quái, khó hiểu. Giờ thì chính đang khúm núm cầu xin để hiểu rốt cuộc trong đầu cô đang nghĩ cái quái gì.
Vân Dao thực chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.
Chỉ là tự dưng cô cảm thấy ... sợ hãi.
Sự chênh lệch về địa vị xã hội giữa cô và Thương Tễ quá lớn, đây là một thực tế thể chối cãi. Trước , khi cô còn là kẻ "ăn bám", vì tiền mà cô cam tâm tình nguyện cung phụng, nịnh nọt , chẳng mảy may thấy uất ức chút nào. Thế nhưng, bây giờ cô bắt đầu rung động vì , thì bỗng chốc trở nên nhút nhát, đúng hơn là dễ hờn dỗi, tủi hơn.
Liệu cô và Thương Tễ thực sự thuộc về ? Liệu họ thể đối xử với một cách bình đẳng? Vân Dao luôn tự hỏi những câu hỏi .
Nếu Thương Tễ Vân Dao vẫn còn lấn cấn những chuyện , e rằng chỉ mất ngủ mà còn tức hộc máu.
Những câu hỏi kiểu vốn dĩ là tự mua dây buộc , tự rước phiền não . Không sống chung với thì tìm đáp án.
Cũng may, dù do dự, nhưng Vân Dao bản chất là dũng cảm. Đổi góc một chút, hồi xưa khi Thương Tễ yêu cô, cô vẫn thể sống chung hòa bình với suốt ba năm trời, hồ đồ mà vượt qua chuyện. Giờ đây yêu cô , cô còn gì sợ?
Cho dù sống chung nữa, Thương Tễ còn yêu cô nữa, thì cô chỉ việc xách vali rời thôi. Giờ đây cô nhà cửa đàng hoàng, du thuyền sang chảnh, tiền bạc dư dả, dù ườn gì cũng đủ sống sung túc cả đời. Cô sợ cái quái gì chứ?
Thế nên, kết thúc chuyến Phật Sơn, Vân Dao lập tức gọi luôn ứng dụng chuyển nhà, thuê hẳn một chiếc xe tải cỡ lớn để dọn đồ.
Cô quyết định giữ bí mật với Thương Tễ, định bụng đợi công tác về sẽ tạo cho một bất ngờ to bự.
Mấy ngày chắc cô chọc tức nhẹ nhỉ.
Vân Dao vui vẻ hì hục thu dọn đồ đạc trong nhà. Đang dở tay thì chị Siêu gọi điện, bảo rảnh rỗi nên sẽ ghé qua phụ cô dọn nhà một tay.
Dương Siêu, một quản lý khét tiếng trong giới giải trí, từng trải qua cả thời kỳ đỉnh cao vinh quang lẫn những tháng ngày đen tối, lụn bại.
Cuối cùng, Vạn Phong chính là nơi dang tay cưu mang chị. Chị từng nghĩ rằng, thành tựu lớn nhất đời chắc chỉ dừng ở việc lăng xê thành công một Quản Thanh. Ai ngờ , định mệnh sắp xếp cho chị nhặt viên ngọc quý mang tên Vân Dao.
Cô gái mang mệnh "đại phú đại quý" thực sự mang đến cho chị hết bất ngờ đến bất ngờ khác.
Đỉnh điểm của sự ngạc nhiên là khi chị Vân Dao gương vỡ lành với vị sếp sòng của Húc Hòa - Sếp Thương. Tương lai của cô bé quả thật rộng mở thênh thang, thể đong đếm .
Dương Siêu định bụng mua một món quà tân gia mang qua tặng Vân Dao. Đang nửa chừng, chị một đồng nghiệp bên phòng Marketing gọi giật ngược , bảo Lâm Sâm chuyện quan trọng cần bàn gấp. Chị vốn rành tính tình dài dòng, lê thê của Lâm Sâm, e là cuộc chuyện kéo dài cả nửa ngày cũng xong. Tới lúc đó thì chắc trời cũng nhá nhem tối mất . Sẵn tiện cô đồng nghiệp bảo cũng sắp ngoài, thể mang quà đến tận nơi cho Vân Dao, chị liền đưa món quà nhờ cô chuyển giúp.
...
Vân Dao đang mải mê phân loại và đóng gói quần áo.
Toàn là hàng hiệu đắt tiền, thể tùy tiện gấp nhét thùng . Cô định bụng đợi chị Siêu đến nhờ chị cùng bê xuống sảnh.
Vừa mới nghĩ tới thì chuông cửa réo vang. Qua bộ đàm, một giọng nữ lạ hoắc vang lên.
Người phụ nữ xưng là nhân viên phòng Marketing của Vạn Phong, đến giao quà cho chị Siêu.
Vân Dao mở vội WeChat kiểm tra, quả nhiên chị Siêu nhắn tin báo bận việc đột xuất đến , nên nhờ đồng nghiệp phòng Marketing tiện đường mang quà qua cho cô.
Vân Dao mừng rỡ chạy mở cửa, thậm chí còn chẳng buồn liếc mắt qua lỗ nhòm cửa.
cánh cửa hé mở, đập mắt cô là một khuôn mặt trắng bệch, loang lổ vết m.á.u đầy gớm ghiếc! Người phụ nữ ngoài cửa hóa trang thành một chú hề kinh dị, lao thẳng về phía cô!
Ả tay lăm lăm một con gà ác c.h.ế.t trương, m.á.u me đầm đìa, dùng hết sức bình sinh ném thẳng Vân Dao.
May mắn , nhờ phản xạ nhanh nhạy, Vân Dao lách né . Trong tay cô lúc vẫn còn đang nắm chặt chiếc kéo dùng để cắt băng keo đóng gói đồ.
Ngay khoảnh khắc kinh hoàng đến tột độ tưởng chừng nghẹt thở, cô lấy bình tĩnh, lập tức chĩa mũi kéo nhọn hoắt về phía ả đàn bà mặt quỷ. Mụ ngờ Vân Dao phản ứng dữ dội như , sợ hãi lùi một bước. Vừa lúc đó, tiếng thang máy vang lên ngoài hành lang, mụ cuống cuồng bỏ chạy thục mạng.
Một hàng xóm chợ về, thấy Vân Dao c.h.ế.t trân cửa, ống tay áo dính một mảng m.á.u đỏ tươi, vội vàng hỏi han: "Có chuyện gì thế cháu?"
Vân Dao bừng tỉnh cơn hoảng loạn, run lẩy bẩy, nước mắt trào giàn giụa: "Báo cảnh sát, giúp cháu báo cảnh sát với!"
Thương Tễ nhận điện thoại của Vân Dao khi đang chủ trì một cuộc họp quan trọng.
Một giám đốc cấp cao da trắng đang thao thao bất tuyệt bục thuyết trình, thì Triệu Dương hớt hải đẩy cửa xông , tay lăm lăm chiếc điện thoại của .
Trước đó, Thương Tễ đặc biệt căn dặn: Bất kể lúc nào, hễ Vân Dao gọi đến là báo cho ngay lập tức.
Thương Tễ vươn tay nhận lấy chiếc điện thoại đang rung lên bần bật, chút do dự, hiệu tạm dừng cuộc họp và ấn nút .
Tiếng nức nở, đứt quãng của Vân Dao vang lên rõ mồn một từ đầu dây bên : "Bao giờ mới chịu về... Anh mà về nhanh là bạn gái kẻ hù c.h.ế.t mất hu hu..."
Lồng n.g.ự.c Thương Tễ bỗng chốc co thắt , đau nhói và xót xa.
Trong phòng họp, hàng chục con vẫn đang kiên nhẫn chờ đợi chỉ thị của .
Đối với , sự nghiệp và tình cảm bao giờ là hai khái niệm đối lập, khiến khó khăn chọn lựa. Trong quá khứ, chuyện yêu đương vốn dĩ vô giá trị trong mắt . Bất cứ kẻ nào dám khuyên đặt tình cảm cao hơn sự nghiệp, sẽ chỉ khẩy sự thiển cận và nực của chúng.
Thế nhưng giờ phút , âm thanh xung quanh dường như biến mất, lọt tai chỉ còn tiếng đáng thương của cô gái . Bề ngoài cô luôn tỏ xù lông, bướng bỉnh, nhưng thực chất hiểu chuyện, chừng mực, và từng thể hiện sự yếu đuối, mong manh mặt như .
Hóa , kẻ sắt đá như cũng điểm yếu.
Công việc thể trì hoãn, nhưng sự chở che của dành cho cô thì thể chậm trễ một giây nào.
Thương Tễ hề do dự, giọng trầm ấm, đầy ủi an vang lên: "Đừng , về ngay đây."