Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 68
Cập nhật lúc: 2026-05-29 03:30:41
Lượt xem: 229
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dự án Vân Khê đang bước giai đoạn tăng tốc, khiến Thương Tễ bận rộn đến mức một giây phút rảnh rỗi.
Là đầu chèo lái cả một tập đoàn Húc Hòa khổng lồ, gánh vác miếng cơm manh áo của hàng vạn nhân viên, công việc của cứ nối đuôi ngớt. Hết dự án đến dự án khác. Chính vì , suốt mấy ngày đó, hai thời gian gặp gỡ.
Vân Dao vướng một sự kiện offline nên chạy xuống Tô Châu mất hai ngày, phần lớn thời gian còn cô đều cắm chốt ở Thành phố Nghi.
Gần đây, traffic kênh của cô duy trì ở mức khá định, lượng theo dõi cũng tăng trưởng đều đặn. Sau vài tháng lăn lộn, cô chính thức ghi danh hàng ngũ những tiktoker " má".
Buổi tối rảnh rỗi, Vân Dao dài giường lướt TikTok xem video ngắn.
Lướt mãi lướt hoài mà chẳng tìm bộ phim nào hồn.
Mấy cái thể loại web drama "mì ăn liền" , nội dung cứ na ná , mấy màn vả mặt sảng văn lặp lặp . Xem nhiều đến mức não cũng đình công, cô dư sức bắt bài mấy cái kịch bản dìm trí thông minh xem .
Xem phim ngắn cốt chỉ để g.i.ế.c thời gian, bộ phim yêu thích nhất của cô vẫn là "Lưu Quang". Tiếc , lịch tập mới chậm như rùa bò.
Tắt app xem phim, Vân Dao chuyển sang mở WeChat. Lướt qua một đống tin nhắn chào hỏi xã giao vô thưởng vô phạt, ngón tay cô dừng một chiếc avatar im lìm. Cái gì thế , một cái tin nhắn cũng thèm gửi!
Tính từ chiều hôm qua đến tận bây giờ, Thương Tễ thèm nhắn cho cô lấy một dòng. Quan trọng hơn là, hai ròng rã bốn ngày trời gặp mặt!
Cái thái độ theo đuổi kiểu đây hả?
là một đống rác rưởi, một chút thành ý cũng !
Còn chả siêng năng bằng Trư Bát Giới đòi về Cao Lão Trang đòi cưới vợ! Thế nào, thiết tha gì cô vợ nhan sắc khuynh nước khuynh thành, động lòng nữa đúng ?
Vân Dao hậm hực trừng mắt lườm cái màn hình điện thoại. Đột nhiên chuông điện thoại reo vang, hai mắt cô sáng rực lên, xịu xuống ngay tắp lự.
Là Trợ lý Triệu.
Vân Dao khoác tạm chiếc áo xỏ dép xuống nhà. Trợ lý Triệu từ trong xe bước , tay ôm một bó hồng champagne rực rỡ, tay xách một chiếc túi quà trông cực kỳ sang xịn mịn. Vừa thấy cô, lăng xăng chạy , tươi rạng rỡ dâng hoa và quà lên bằng hai tay: "Chào buổi tối Vân tiểu thư. Đây là hoa và quà Sếp Thương đích chọn mang về từ Tokyo để tặng cô đấy ạ."
Vân Dao thấy cũng ưng cái bụng, nhưng bên ngoài vẫn tỏ vẻ lạnh nhạt, phụng phịu nhận lấy chậm rãi hỏi: "Thế ? Định ném cho một bó hoa với cái túi xách là xong chuyện hả?"
Triệu Dương vội vã phân trần: "Không ạ. Sếp Thương hạ cánh hộc tốc chạy họp, đến giờ chắc vẫn tan họp nên dứt . ngài đặc biệt dặn dò mang quà đến tặng cô ."
Vân Dao: "Ồ."
Thôi .
Anh bận bù đầu như thế, nếu cô còn lải nhải càu nhàu thì thành cô dở chứng vô lý.
Vân Dao ôm hoa lên nhà, bóc cái hộp quà . Ánh mắt cô lập tức va chiếc túi xách màu trắng gọn lỏn bên trong... Là chiếc túi Chanel CF mà cô vẫn luôn ao ước!
Cũng tạm chấp nhận , ít vẫn nhớ sở thích của cô, coi như cũng thành ý. trong lòng Vân Dao vẫn còn hậm hực lắm, bây giờ vác cái túi xách đắt đỏ cỡ nào tới cũng xoa dịu cục tức của cô .
Giận thì giận, nhưng công cuộc sống ảo thì thể bỏ lỡ. Cô xách cái túi xách lượn một vòng 360 độ, tạo đủ kiểu dáng chụp choẹt cả trăm tấm hình. Xong xuôi, cô cẩn thận chọn bức ảnh ưng ý nhất đăng lên vòng bạn bè.
Kèm theo một dòng caption ngắn gọn, súc tích: "Đẹp."
Chưa đầy năm phút , phần bình luận nổ tung với đủ thể loại "thổi phồng".
Hồ Thiến Thiến: "Cái giá tiền của nó cũng rụng rời."
Dương Linh: "Hai chữ 'ghen tị' chị đây đến phát ngán ."
Một em sale đồ hiệu nào đó: "Trời ơi, Vân tiểu thư giỏi quá, mua mẫu túi cơ đấy. Quả là tiềm lực kinh tế vững vàng."
Một cô nàng tiểu thư danh giá: "Hôm nọ buôn chuyện với mấy bà bạn, trong cái giới thượng lưu ở Thành phố Nghi , gì đôi nào ân ái mặn nồng bằng Vân Dao và Sếp Thương chứ. Cả đám ai cũng đỏ mắt ghen tị. Thấy , thả thính cẩu lương đây . /icon nước mắt/."
"..."
Vân Dao ườn giường từng cái bình luận, thỏa mãn vô cùng cái lòng hư vinh to tướng của . Đọc chán chê mê mỏi, cô thoát lướt TikTok.
Rồi lúc nào chẳng .
...
Mấy ngày nay, guồng công việc của Thương Tễ dường như điểm dừng. Vừa trở về từ chuyến công tác Tokyo, ban ngày lao chuẩn cho phiên đấu thầu dự án Vân Khê, buổi chiều kẹt cứng với hai cuộc hẹn xã giao quan trọng. Quần quật đến tận tám giờ tối, mới tạm thời thở phào một chút. Lướt qua lịch trình, dứt khoát gạch bỏ lịch hẹn cuối cùng trong ngày, định dành thời gian ít ỏi để chạy đến gặp cô.
Anh lấy điện thoại , định soạn tin nhắn cho Vân Dao thì một đoạn tin nhắn thoại của cô nhảy vọt lên màn hình. Anh tiện tay bấm , âm thanh tự động phát loa ngoài.
lúc Triệu Dương đẩy cửa phòng bước để đưa tài liệu. Giọng trong vắt, mang theo sự bực tức, oán trách của Vân tiểu thư cứ thế vang vọng khắp gian văn phòng Tổng giám đốc rộng lớn:
"Thương Tễ đúng là cái đồ trái tim! Định vứt cho bó hoa với cái túi xách đuổi khéo chứ gì. Đã thế thì cứ mà ôm mớ công việc của sống nốt phần đời còn ! Đồ ông chú già cỗi, lạnh lùng, vô cảm!"
Vài chữ cuối cùng cứ vang vọng bên tai Triệu Dương như ma .
Cậu vội vã mím chặt môi, cúi gằm mặt xuống, mà chẳng dám ho he nửa lời.
Thầm nghĩ cái miệng của cô Vân cũng... độc địa thật. Dám to gan lớn mật mắng thẳng mặt Sếp Thương là "ông chú già". Mà suy cho cùng, sếp Thương cũng hơn cô Vân bao nhiêu tuổi cơ chứ.
Đoạn tin nhắn thoại kết thúc, cả căn phòng chìm một lặng kỳ lạ.
Triệu Dương dám thở mạnh.
Ngay giây tiếp theo, giọng điềm tĩnh của Sếp Thương hờ hững vang lên: "Dời cuộc họp trực tuyến kế tiếp sang ngày mai."
Triệu Dương giật ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhận nét mặt sếp những tĩnh bơ, mà dường như... còn một nụ thoáng qua.
Ừm... Bị ăn mắng là "ông chú già" mà mặt vẫn tỉnh bơ, hề nổi đóa. Sự khoan dung vô bờ bến , sếp Thương quả thực chỉ dành riêng cho một Vân tiểu thư.
" mà cuộc họp ... khẩn cấp." Cậu ngập ngừng báo cáo.
Đang một bản dự toán ngân sách cực kỳ quan trọng đang chờ sếp chốt hạ.
Thương Tễ lấy chiếc áo khoác khoác lên , phắt dậy, giọng điệu dứt khoát cho phép phản bác: "Cậu điếc ? Không thấy Vân Dao đang c.h.ử.i ? Dời sang ngày mai. Giờ dỗ bạn gái, nếu cái rắc rối đối mặt còn đau đầu hơn cả mớ dự toán c.h.ế.t tiệt nhiều."
Triệu Dương gãi gãi mũi sượng trân, vội vã đáp: "Vâng thưa sếp."
Vâng, thì rõ mồn một cơ mà.
Nhìn bóng lưng Thương Tễ rảo bước khỏi văn phòng, Triệu Dương trút một tiếng thở dài thườn thượt. Nhớ những lúc , nào sếp đặt công việc lên vị trí một , luôn là con sấm rền gió cuốn, là một cỗ máy cuồng việc vô cùng kín kẽ. Lần đúng là u mê hiếm thấy... Thế mới bảo, vì mỹ nhân mà gạt giang sơn sang một bên, chắc mấy vị hôn quân trong lịch sử cũng chỉ đến thế là cùng.
...
Vân Dao diện một chiếc váy màu đỏ rực, thiết kế cổ chữ V khoét sâu, ôm sát lấy những đường cong nóng bỏng của cơ thể. Vòng ngọc trai tinh xảo đính dọc theo phần vạt váy nổi bật vòng eo con kiến mềm mại, uyển chuyển. Chất liệu vải mềm mịn ôm trọn lấy hình nuột nà, tôn lên vóc dáng đồng hồ cát quyến rũ c.h.ế.t : vòng nào vòng nấy, cần nảy nở nảy nở, cần thon thả thì chỉ bằng một vòng tay ôm, mềm mại thơm tho, đến mê hồn.
Mái tóc đen dày cô túm gọn gàng búi lỏng gáy, điểm xuyết bằng chiếc kẹp tóc đính đá ruby lấp lánh. Một lọn tóc buông lơi tự nhiên bên sườn mặt, tạo điểm nhấn hờ hững e ấp. Sắc đen của tóc tôn lên màu môi đỏ rực, đôi mắt hồ ly ướt át với đuôi mắt xếch lên quyến rũ. Ngay cả khi màn đêm bên ngoài cửa sổ lao vút qua trong bóng tối, cô nàng vẫn tỏa khí chất sang chảnh, lộng lẫy và kiêu kỳ đến mê hoặc.
Có điều, đôi môi đỏ mọng lúc đang chu , cong cớn như treo cả cân dầu, giọng điệu cứ gọi là xéo xắt, mỉa mai: "Chà chà, vị Sếp Thương trăm công nghìn việc của chúng hôm nay rảnh rỗi thế cơ ?"
Thương Tễ đ.á.n.h vô lăng rẽ trái, cho xe tiến bãi đỗ xe ngầm của khu trung tâm thương mại. Mắt vẫn hướng về phía , bình thản đáp: "Em định móc mỉa đến bao giờ nữa?"
Nghe , cục tức trong lòng Vân Dao càng bùng lên dữ dội. Cô bắt đầu b.ắ.n rap xối xả: "Thì đúng sự thật còn gì! Cái thái độ theo đuổi kiểu đây hả? Cứ dăm bữa nửa tháng lặn mất tăm, ngày chạy theo thằng khác lúc nào chả . Công việc của quan trọng thế, mà rước luôn mớ tài liệu giấy tờ của về vợ !"
" đây đủ thông cảm, thấu hiểu, và ngoan ngoãn lắm ? Vớ một cô gái như , nên về thắp hương tạ ơn ông bà tổ tiên ! Vẻ khuynh nước khuynh thành, thế gian ngàn năm mới một đấy!"
Thương Tễ cứ mặc cho cô nàng tía lia mắng mỏ, chẳng thèm phản ứng.
Khu mua sắm lúc chín giờ tối tính là quá đông đúc, Thương Tễ nhanh chóng tìm một ô trống. Anh lùi xe bãi, tháo dây an của , nhoài sang tháo luôn cho Vân Dao. Tiếng "tách" của chốt khóa vang lên, Vân Dao giật thẳng lưng, bỗng chốc im bặt, vội vàng đẩy cửa định chuồn xuống xe.
"Sao mắng nữa?" Thương Tễ luồn tay giữ chặt lấy eo cô, cho nhúc nhích. Vòng eo mềm nhũn bàn tay mang cảm giác cực kỳ vặn.
Vân Dao nổi tiếng thông minh lanh lợi, cực kỳ cách mặt gửi vàng, bao giờ đ.á.n.h trận mà nắm chắc phần thua. Vừa nãy lúc Thương Tễ đang mải lái xe, rảnh tay "xử lý" cô, thì cô mới mạnh miệng xả cho tức. Bây giờ xe đỗ yên vị , cô khôn hồn ngậm chặt miệng ngay.
Mắng thì nhắm đúng lúc đối phương khả năng bật mới ăn chắc phần thắng chứ.
Bị Thương Tễ bóp eo nhột nhột, cô khẽ rụt lưng , cầu tài: "Thôi bỏ , bỏ , đại nhân đại lượng tha cho đấy. Em bảo em là dễ tính lắm mà..."
Thương Tễ bật một tiếng: "Vậy đứa nào lúc nãy gọi là 'ông chú già' nhỉ?"
"Thì đúng là thế còn gì." Vân Dao lí nhí cự nự: “Em sai chữ nào !"
Thương Tễ buông lời đe dọa nửa vời: "Nói thêm một chữ nữa là hôn em đấy."
Vân Dao thấy thế vội vàng im thin thít: "Ưm..."
chỉ ngay giây tiếp theo, một chút báo , nụ hôn của Thương Tễ ập xuống.
Đôi môi mỏng áp sát, mang theo cảm giác mềm mại, ấm nóng, và thoang thoảng mùi hương tuyết tùng dịu nhẹ.
Vân Dao c.ắ.n nhẹ môi , hậm hực đẩy : "Em gì !"
"Có ."
"Không hề."
"À, thế chắc nhầm." Thương Tễ xin một cách đầy giả trân.
"..." Vân Dao cạn lời: "Nghe nhầm mà còn buông - ưm..."
Lại một nụ hôn dán chặt lấy đôi môi cô. Lợi dụng lúc cô hé miệng cãi , đầu lưỡi nhanh chóng luồn , bá đạo xâm chiếm.
Vân Dao mà nước mắt. Đến lúc thì cô mới vỡ lẽ , tên rõ ràng là cố tình!
Cái đồ bụng đen tối, xảo quyệt!
Nhiệt độ trong xe tăng vọt đến mức ngột ngạt, thỉnh thoảng phát vài tiếng chóp chép đầy mờ ám.
Hôn lâu quá, Vân Dao bắt đầu thấy đầu óc lùng bùng vì thiếu oxy, cô lơ mơ mở mắt , vội vàng đẩy , vẫn quên mục đích chính: "Không hôn nữa, phim sắp chiếu !"
Thời gian tối nay nhiều, kế hoạch hẹn hò mà Thương Tễ tra cứu chỉ xoay quanh vỏn vẹn ba gạch đầu dòng: sữa, xem phim, dạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-68.html.]
Nghe đồn mấy cặp đôi đang yêu thường hẹn hò theo mô-típ quen thuộc .
Thực Thương Tễ cũng chả hiểu mấy cái kiểu mua một ly đồ uống từ sữa cứ thế g.i.ế.c thời gian thì gì lãng mạn độc đáo. rõ ràng Vân Dao cực kỳ hứng thú.
Thường ngày luôn kiêng dè đồ ăn hàm lượng calo cao buổi tối, thế mà hôm nay cô nàng hào hứng gọi một ly "Trà xanh sữa đậu dừa" thêm đường?
Tên mấy loại sữa bây giờ lạ tai thật đấy.
Vân Dao hút hai ngụm đưa ống hút sát môi , giục uống thử. Việc các cặp đôi yêu dùng chung một ly nước dường như là một hành động thể hiện sự gắn bó, mật thiết. Thương Tễ cũng nhấp một ngụm. Vị ngọt lịm đến gắt cổ, quyện cùng mùi sữa béo ngậy.
Rạp chiếu phim buổi tối khá vắng vẻ. Vốn dĩ định bao trọn cả rạp, nhưng Vân Dao gạt phắt . Cô lý sự rằng nếu định bao rạp thì thà về nhà xem trong phòng chiếu phim riêng cho xong. Thương Tễ thấy lời cô cũng lý.
Bộ phim họ chọn là một tác phẩm điện ảnh nghệ thuật chiếu , nội dung tẻ nhạt, buồn ngủ đến mức ru xem giấc nồng. Ấy mà, chẳng hiểu Thương Tễ hề cảm giác đang phí phạm thời gian.
Rời rạp phim thì đồng hồ điểm mười một rưỡi đêm. Vân Dao nốc hết một ly sữa béo ngậy bắt đầu gào ầm lên sợ mập, nằng nặc đòi tối nay bộ ít nhất năm nghìn bước mới tiêu hao hết mớ calo khổng lồ .
Hai hệt như một cặp đôi bình dị, chầm chậm dạo bước dọc bờ sông. Gió đêm mơn man thổi tới, mang theo chút vị tanh tanh của bùn đất ven sông, nhưng mang đến cảm giác ấm áp lạ thường.
Vân Dao tíu tít kể cho những chuyện ho dạo gần đây, cái miệng nhỏ xinh cứ liến thoắng ngừng. Đến những đoạn cao trào, cô nàng múa tay múa chân, diễn tả một cách sinh động và đầy cuốn hút.
Anh lẳng lặng lắng , đợi cô dừng mới nhẹ nhàng đáp lời. Chẳng cần những lời lẽ hoa mỹ, chỉ cần sự lắng chăm chú của cũng đủ khiến cô hài lòng.
Bước sang ngưỡng tuổi ba mươi, một Thương Tễ luôn mưa gió thương trường, đầu tiên cảm nhận một thứ hạnh phúc bình dị đến thế: trong một đêm bình thường như bao đêm khác, cùng yêu tản bộ thong dong, thủ thỉ những câu chuyện vụn vặt thường ngày.
Có điều, bức tranh tình yêu lúc nào cũng tô điểm bằng gam màu hồng lãng mạn.
Mới nửa đường, ngay tại ngã tư đèn xanh đèn đỏ, một cặp đôi nam nữ đột nhiên xông , mặt đỏ tía tai, lớn tiếng cãi cọ vì một chuyện gì đó.
"Anh lén lút nhắn tin cho yêu cũ lưng mà còn dám cãi hả?" Cô gái giận dữ hét lên.
Chàng trai tỏ vẻ bất lực, gào lên giải thích: "Không chủ động tìm cô ! Cô sắp kết hôn nên mới nhắn tin thông báo cho !"
"Chia tay mấy năm trời mà vẫn còn giữ liên lạc của cô ? Anh còn dám mở miệng là trong lòng còn vương vấn gì cô nữa ?"
Chàng trai vội vàng níu lấy tay bạn gái: "Không , thật sự mà. Bé cưng , em tin ."
Đèn xanh bật sáng, hai họ giằng co qua một lúc cũng dắt tay bước qua vạch kẻ đường, khuất dạng.
Vân Dao theo bóng lưng họ, dường như vẫn hóng đủ chuyện, sang hỏi một câu bất thình lình: "Anh nghĩ xem, chuyện ai đúng ai sai?"
Đứng câu hỏi t.ử thần rơi xuống đầu cái rụp, Thương Tễ ngẫm nghĩ một chốc thản nhiên đáp: "Cả hai đều sai."
"Cả hai đều sai á? Rõ ràng là gã con trai vẫn còn tơ tưởng đến tình cũ, lén lút để liên lạc lưng bạn gái. Cô gái thì sai ở chỗ nào cơ chứ?"
"Cô sai ở chỗ chọn cách cãi vã để tự bào mòn bản , vì trực tiếp chia tay gã đó."
"..."
Vân Dao một phen mở mang tầm mắt.
Lời vẻ lý trí và khách quan đấy, nhưng mà tình yêu thì quái gì chỗ cho sự lý trí cơ chứ.
"Nếu theo lý luận của thì..." Vân Dao bất chợt giật mạnh tay khỏi tay : “Em cũng chẳng nên gương vỡ lành với gì! Anh cũng t.ử tế hơn cái gã là mấy. Toàn em bằng nửa con mắt, nhưng tán thưởng phụ nữ khác, em cứ tưởng chỉ là hàng 'pha-ke' thế cho ..."
"Không thế , chuyện đó giải thích rõ ràng ." Thương Tễ nắm tay cô, nhíu mày : “Việc đ.á.n.h giá cao tài năng của một một cách khách quan nghĩa là tình ý với họ. Trước khi gặp em, tình cảm đối với là một thứ vô nghĩa, từng rung động bất kỳ ai. Còn chuyện coi thường em, thực sự thể dùng từ đó ."
"Việc em là kẻ hư vinh, ham tiền tài vật chất, đối với em mà đó là sự chê bai ? Khéo em còn tưởng đang khen ngợi em cũng nên. So với việc em quy chụp coi thường em, thì điều khiến bực hơn cả là, khi em nhận tiền của chu cấp, tại em bám chặt lấy hơn nữa? Đó mới chính là điều thể chấp nhận và cảm thấy vô cùng tức giận."
Đây là đầu tiên Vân Dao thấy kiểu giải thích bá đạo thế , tò mò hỏi tới tấp: "Có nào cho tiền mà em ngọt nhạt gọi là 'chồng yêu' hả? Giá trị cảm xúc em cung cấp cho như thế vẫn đủ đô ?"
Thương Tễ véo nhẹ má cô: "Đủ đô, nhưng sự chân thành."
Anh chê lời đường mật của cô thiếu sự chân thành, trắng là trái tim chân thật của cô.
Vân Dao ngẫm nghĩ ý tứ sâu xa trong câu của , khóe mắt bất giác cong lên.
Hóa là .
Khóe môi khẽ mỉm , Vân Dao đan từng ngón tay những đốt ngón tay thon dài của , mười ngón tay đan chặt : "Chưa từng thích ai á, thế thích ai?"
Thương Tễ siết c.h.ặ.t t.a.y cô, hừ lạnh một tiếng: "Biết còn cố hỏi?"
Vân Dao bĩu môi. Lại cái điệu bộ , cái tảng băng di động , cạy miệng vài lời sến súa chắc còn khó hơn cả chuyện mặt trời mọc đằng Tây.
Thôi bỏ , thì thôi, cô cũng chẳng yêu cầu gì cao siêu, nhào tới ôm chầm lấy eo nhõng nhẽo: "Vậy gọi em là 'Bảo bối' , nhớ thêm chút ngọt ngào, cưng chiều nha."
Người cãi um tỏi mà vẫn còn gọi là "Bảo bối" ngọt xớt kìa.
Cô cũng gọi như .
Vân Dao đinh ninh rằng sẽ chê ớn lạnh mà từ chối phăng . Suy cho cùng, một đàn ông lạnh lùng, sắt đá như Thương Tễ, chắc từ thuở cha sinh đẻ tới giờ từng thốt mấy từ ngữ sến rện nhão nhoét thế . Bình thường gọi tên cúng cơm của cô lạnh lùng c.h.ế.t, tức lên mỉa mai thì cứ nhè "công chúa Dao Dao" mà réo. Lần duy nhất chịu gọi cô một tiếng "Dao Dao" vẻ mật chút xíu là hồi xin cô.
Trợ lý Triệu đó còn lóc ỉ ôi kể khổ với cô, nhận xét về sếp thế nào nhỉ? À, bảo: "Mức độ đáng sợ của Sếp Thương ở chỗ, ngài thể c.h.ử.i một giám đốc cấp cao té tát ngóc đầu lên nổi, c.h.ử.i đến mức chỉ treo cổ tự vẫn ngay tắp lự, kiếp xin đầu t.h.a.i súc sinh, chứ thêm bất kỳ lời bình phẩm nào từ miệng ngài nữa. Mà từ đầu tới cuối, ngài vẫn giữ phong thái nho nhã, lịch thiệp, tuyệt đối c.h.ử.i bậy nửa lời. Cô Vân , cô ơn phước rủ lòng thương xót cho thằng thuê cuốc mướn như với."
Nhắc mới nhớ, kiếp thuê bây giờ khổ cực trăm bề.
bạn gái của cái ông sếp đó thì sung sướng hơn miếng nào ? Trợ lý Triệu ngây thơ tưởng cô thể cạy lời ngon tiếng ngọt từ miệng Thương Tễ chắc?
Ánh trăng bàng bạc như dát bạc.
Khi bóng đêm dần buông, phố xá sầm uất cũng trở nên vắng lặng, thưa thớt bóng .
Giọng thanh tao, lành lạnh của Thương Tễ vang lên từ đỉnh đầu cô: "Thế rốt cuộc là chịu về ?"
"Bảo bối."
Vân Dao đang cực kỳ hưng phấn, đường về, đôi tay nhỏ bé bắt đầu táy máy yên, luồn lách chạm đùi săn chắc lớp quần âu. Cứ thế, cô vuốt ve khiêu khích khiến thở dốc, rụt tay về đầy vẻ trêu chọc.
Mãi đùa giỡn, cô chẳng hề nhận Thương Tễ bẻ lái thẳng tiến về phía Bác Quân Quan Nhã.
Đến lúc , Vân Dao mới lờ mờ cảm giác điềm chẳng lành.
Trời ạ, cô cứ đinh ninh sẽ đưa cô về khu nhà cô đang ở nên mới dám càn như thế. Mục đích chính là cho nếm mùi bứt rứt, bức bối mà gì .
Chiếc Maybach đen tuyền phanh gấp, bánh xe cọ xát với mặt đường phát tiếng rít chói tai. Vân Dao hoảng hốt bấu chặt lấy dây an , sống c.h.ế.t chịu buông tay: "Em về nhà!"
"Đây chính là nhà em."
Vân Dao lắc đầu nguầy nguậy: "Em lên đó ."
Lên đó thì mà nát đời!
Nhớ những hành động "châm lửa đốt nhà" của xe lúc nãy, nếu giờ mà theo lên lầu, cô chắc chắn sẽ ...
Thương Tễ bỗng dưng dễ dãi đến bất ngờ. Anh cố kìm nén d.ụ.c vọng đang sục sôi, trầm giọng đáp: "Được thôi, lên thì lên." Vừa dứt lời, cúi tháo dây an cho cô. Một tiếng "cạch" khô khốc vang lên, đ.á.n.h mạnh lồng n.g.ự.c Vân Dao.
Anh ấn một cái nút, ghế lái phụ từ từ ngả phía .
mà... cô cũng ý định sẽ chơi trò rung xe ngay tại đây cơ chứ!
Tim Vân Dao đập thình thịch, cô vội vàng định nhỏm dậy, nhưng ngay lập tức đè sầm xuống.
Thương Tễ tóm gọn hai cổ tay thanh mảnh của cô, ép chặt lên đỉnh đầu. Một tay bóp nhẹ cằm cô, cúi xuống trao một nụ hôn nồng nhiệt, sâu thẳm. Anh mạnh bạo nghiền ngẫm đôi môi mềm mại, mút mát, cạy mở khớp hàm, luồn lưỡi trong khoang miệng cô, khuấy đảo và cuốn lấy đầu lưỡi cô trong một điệu nhảy cuồng nhiệt, hôn đến mức cô lịm .
"Ưm..." Đóa hải đường bé nhỏ hôn đến mức ánh mắt đờ đẫn, con ngươi mất tiêu cự, cảm giác như dưỡng khí rút cạn, sắp ngạt thở đến nơi.
Khi Thương Tễ từ từ lùi , đôi môi ướt át của cô vẫn khẽ hé mở, trông hệt như một cánh hoa hải đường vò nát, tơi tả, ứa những dòng mật ngọt ngào. Khuôn mặt thanh tú, trắng trẻo thường ngày nay cũng ửng đỏ như say rượu.
Trong lúc chuyện "đó", cô dễ đỏ mặt do phản ứng sinh lý.
Màu đỏ ửng lan tỏa da thịt cô mang đậm sự gợi cảm c.h.ế.t , chút gì đó đáng yêu đến lạ. Đáng yêu đến mức mỗi thấy, đều thể kiềm chế , chỉ chiếm đoạt cô thật hung bạo, thật sâu, cho đến tận cùng.
Cô là đóa hoa kiều diễm một tay nâng niu, chăm bẵm. Từng đường nét, từng độ cong của những cánh hoa đều lớn lên sự uốn nắn và nâng niu của .
Giữa và Vân Dao, gì chỗ cho hai từ "trong sáng".
Trong chuyện chăn gối, Vân Dao cũng từng e thẹn từ chối. Thực cô khao khát ân ái với Thương Tễ, sự hòa hợp về mặt thể xác là điều thể phủ nhận. Mới hôn một lúc, cô vô thức vòng tay ôm chặt lấy cổ .
Thương Tễ mơn trớn và hôn nhẹ lên gốc tai đang ửng hồng của cô, giọng trầm khàn, d.ụ.c vọng kìm nén đến mức cực hạn: "Có , bảo bối?"
"Ưm..."
...
Ánh trăng nặng nề chìm khuất biển mây.
Màn đêm càng lúc càng sẫm đặc.
Lúc Vân Dao ôm từ trong phòng tắm , dường như dư âm của cuộc mây mưa vẫn còn vương vấn cơ thể cô.
Bị Thương Tễ thả xuống chiếc giường nệm êm ái, mái tóc đen dài xõa tung. Cô úp mặt chiếc gối, thở dốc từng nhịp đứt quãng, khóe mắt vẫn còn đọng làn sương mỏng. Vệt đỏ ửng khuôn mặt cô vẫn phai, trông hệt như đ.á.n.h một lớp phấn má hồng đậm.
Chơi ngu lấy tiếng, câu đích thị là lời răn đe chua chát dành cho Vân Dao.
Chẳng bao lâu , phần nệm bên cạnh khẽ lún xuống, tấm lưng trần của cô áp sát lồng n.g.ự.c vạm vỡ, nóng hổi của . Anh vòng tay ôm chặt cô từ phía lòng.
Thương Tễ đặt một nụ hôn lên mái tóc đen nhánh của cô, vòng tay ôm cô mỗi lúc một siết chặt hơn, như thể khảm cô tận trong xương tủy. Sau cuộc ái ân cuồng nhiệt và triệt để, chẳng hiểu trong nảy sinh một thứ d.ụ.c vọng chiếm hữu và kìm kẹp đầy méo mó, điên cuồng, bất chấp lý lẽ.
Giống như việc cô sinh là để thuộc về duy nhất một , bao giờ phép rời xa, và mỗi giây mỗi phút đều dung hòa một với .
đó là điều viển vông, bao giờ thể trở thành hiện thực.
Vậy nên, Thương Tễ xoay mặt cô , một nữa cúi xuống trao một nụ hôn sâu. Giọng vẫn vương vấn nét lạnh lùng, điềm đạm quen thuộc, nhưng ẩn chứa bên trong là một sự si mê sâu kín: "Yêu em lắm, bảo bối."