Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 67
Cập nhật lúc: 2026-05-29 03:30:40
Lượt xem: 234
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Dao chớp chớp mắt, hiểu phát cái tín hiệu sai trái nào mà tự dưng hứng lên đòi mua du thuyền cho cô!
Cô thề là nãy cô chỉ lướt qua suy nghĩ là đùi cũng êm ái phết, tính đợi đồ ăn lên mới tụt xuống thôi. Cô mở miệng đòi hỏi cái cái nọ cơ chứ?
mà... dẹp , quan tâm gì.
Ai mà nỡ chối từ một chiếc du thuyền hạng sang vi vu ngoài biển khơi cơ chứ. Cái chuyện khước từ du thuyền sang chảnh để tổn thương trái tim bé bỏng của nó, Vân Dao cô đây !
"Dạ ~" Vân Dao gật đầu cái rụp, đôi mắt hồ ly xinh cong lên hệt như mảnh trăng non.
Ưu điểm lớn nhất của cô nàng chính là thấy miếng mồi ngon là đớp ngay, tuyệt đối giở trò khách sáo giả trân.
Tất nhiên, tiền đề là cô cũng bằng lòng ở bên .
"Mấy hôm nay em cũng suy nghĩ kỹ ," Vân Dao đưa tay nghịch ngợm miết theo đường chỉ may tinh xảo cổ áo , giọng điệu mang theo vẻ kiêu kỳ: “Em đây xưa nay vốn mềm lòng, loại cạn tàu ráo máng... Ưm, thôi thì cho một cơ hội ."
Cơ thể Thương Tễ dường như khựng .
Một lát , mới nắm lấy cổ tay cô kéo xuống, chằm chằm đôi mắt sáng lấp lánh như chứa đựng cả dải ngân hà đang tràn ngập ý của cô, chậm rãi lên tiếng: "Cô Vân quả nhiên là xinh , lương thiện còn rộng lượng. Nếu bây giờ còn kẻ nào dám bảo em tính tình tồi tệ, đạo lý, thì chỉ thể coi kẻ đó mới là đồ vô học và nực ."
Khóe môi Vân Dao sắp giấu nổi nụ đắc ý nữa , dỗ dành đến mức đầu óc cứ cuồng lân lâng: "Chuyện đó là đương nhiên..."
Giây tiếp theo, cô chợt bừng tỉnh, đưa ngón tay chọc chọc bả vai : "Làm gì ai từng em đạo lý tính tình tồi tệ hả? Cái kẻ vô học và nực đó chỉ thể là thôi!"
Thương Tễ nắm trọn những ngón tay mềm mại của cô trong lòng bàn tay, khẽ rướn tới, đặt một nụ hôn lên đôi môi đỏ mọng đang chu của cô, chất giọng trầm ấm vang lên: "Ừ, là ."
Kẻ vô học và nực , từ đến nay, vẫn luôn là .
Hai má Vân Dao ửng hồng, cô khẽ đẩy , điệu đà cằn nhằn: "Em đang phê bình đấy nhé, đang thưởng cho !"
Với , hôn dùng sức quá ?
Vân Dao cứ ríu rít lầm bầm, ngón tay chọc chọc lồng n.g.ự.c : "Dám tự tiện hôn em, tội tày đình! Đồ lưu manh!"
Ngờ Thương Tễ coi hai chữ "lưu manh" như một lời mời gọi, cúi đầu mổ thêm một cái nữa lên môi cô. Cánh tay siết chặt vòng eo nhỏ nhắn, ấm từ lòng bàn tay xuyên qua lớp vải mỏng truyền thẳng da thịt cô. Anh nhướng mày, ung dung hỏi vặn : "Vậy thì thế nào mới đúng?"
Vân Dao: "Anh lịch sự hỏi ý kiến em chứ. Kiểu như: Cô Vân, thể nắm tay cô ? thể hôn cô ?"
Thương Tễ như câu chuyện hài hước nhất trần đời, bật đến mức lồng n.g.ự.c rung lên bần bật: "Cô Vân , cần nhắc cho cô nhớ ? Lần thứ hai chúng gặp mặt là lăn lộn giường đấy. Bây giờ cô bắt xin phép khi nắm tay ? Mối quan hệ của chúng , trong sáng đến mức ?"
Câu của Thương Tễ quả thực cấm sai.
Ba năm ở bên , vốn dĩ những họ "trao đổi" về đêm chiếm thời lượng nhiều hơn hẳn. Lần thứ hai giáp mặt lên giường, tốc độ gọi là nhanh như tên lửa đẩy. Làm gì chút nào gọi là trong sáng, ngây thơ cơ chứ.
Nhắc chuyện đêm đầu tiên của hai , giờ nhớ Vân Dao vẫn thấy chút buồn .
Hồi đó ở trường, khi Vân Dao đồng ý với điều kiện của Thương Tễ, ngay tối hôm đưa cho cô một tấm thẻ, giúp cô thanh toán sòng phẳng hết mấy khoản học phí, tiền ký túc xá đang nợ đầm đìa. Đồng thời, cũng tóm cổ luôn cái gã tâm thần bám đuôi cô suốt thời gian qua tống thẳng tù. Chẳng dùng thủ đoạn gì mà gã đó thể dễ dàng thoát nữa. Tóm là từ đó về , cô từng thấy bản mặt gã thêm một nào nữa.
Trút bỏ hai gánh nặng ngàn cân đè nén bấy lâu, Vân Dao - từng dòng đời xô đẩy đến mức tưởng chừng tắt thở - bỗng cảm thấy bầu trời xám xịt như vén mây mù, sáng bừng rực rỡ. Đến khi dọn đồ đạc tới nhà Thương Tễ, căn siêu biệt thự rộng thênh thang, phóng tầm mắt từ huyền quan mà mãi thấy điểm dừng, cô hít một ngụm khí lạnh, hai mắt sáng rỡ như đèn pha!
Đương nhiên Vân Dao là kiểu bạ đồng ý đấy một cách mù quáng.
Lúc biểu diễn sân khấu, cô để ý thấy Thương Tễ dàn lãnh đạo nhà trường vây quanh kính cẩn, nên thừa phận của hề tầm thường. Thêm đó là gu ăn mặc từ đầu đến chân toát lên vẻ thanh lịch, sang trọng nhưng hề phô trương. Dáng cao ráo, đôi chân dài miên man, khuôn mặt tuấn. Ở cái vẻ sốc nổi, bốc đồng của bọn con trai mới lớn, mà toát lên khí chất trầm , đĩnh đạc của một đàn ông trưởng thành. Anh đó, tĩnh lặng mà uy nghi như một pho tượng Phật sống mà chẳng ai dám đắc tội.
Lúc , Vân Dao thầm nghĩ trong bụng: Giá mà đàn ông là bạn trai thì mấy, cô sẽ chẳng nai lưng thêm khổ sở nữa. Nào ngờ sự đời kỳ diệu đến . Ngay trong đêm đó, cô xách vali bước chân căn siêu biệt thự của đàn ông mà cô thầm thương trộm nhớ.
Đêm hôm đó, Vân Dao hồn nhiên tham quan khắp căn siêu biệt thự rộng cả ngàn mét vuông như thể nhà . Biết cô dọn đến, Thương Tễ chu đáo sai chuẩn sẵn vô đồ dùng cho phụ nữ. Điển hình như cái loại mặt nạ dưỡng da "bạn trai cũ" đắt xắt miếng mà cô hằng ao ước nhưng bao giờ dám vung tiền mua, giờ đây xếp thành một hàng dài ngay ngắn bồn rửa mặt.
Vân Dao sướng rơn, bóc ngay một miếng đắp, tắm rửa kỳ cọ sạch sẽ, thơm tho từ đầu đến chân. Xong xuôi, cô leo lên giường đợi để "phục vụ" Thương Tễ. Ai dè đợi ròng rã cả đêm, đợi đến lúc hai mắt sụp xuống ngủ say sưa mà bóng dáng vẫn chẳng thấy tăm .
Không những đêm đó xuất hiện, mà Vân Dao còn ăn no ngủ kỹ, tung hoành ngang dọc trong căn Bác Quân Quan Nhã suốt gần nửa tháng trời mới vinh hạnh diện kiến mặt thứ hai.
Lúc đó, chẳng hiểu do não bộ cô chập mạch tự giác quá mức quy định. Cô đinh ninh rằng Thương Tễ nhu cầu sinh lý với , nhưng đợi cô chủ động bật đèn xanh. Hơn nữa, lúc bấy giờ tuổi trẻ bồng bột, hormone đang thời kỳ đỉnh cao, cô cũng tò mò mùi vị chuyện "đó" là như thế nào. Trùng hợp , Thương Tễ khớp với hình mẫu lý tưởng về bạn trai trong mộng của cô. Thế là, mượn rượu càn, cô nốc cạn một chai rượu, và tối hôm đó dũng cảm nhào tới đè bẹp Thương Tễ xuống giường.
Đêm đầu tiên của họ diễn êm đềm cho lắm. Tên Thương Tễ diễn kịch giỏi thật đấy. Lúc đầu còn vẻ đạo mạo, bảo cô hãy tỉnh táo , kiềm chế một chút, còn trầm giọng gọi tên cô, giả vờ ngăn cản. Ấy thế mà đến phút chót, kẻ thèm giữ chút tự chủ nào rõ ràng là , kẻ nuốt trọn cô nhả xương cũng chính là !
Thực , sự bắt đầu của họ chẳng mang chút màu sắc cổ tích mộng mơ nào, mà mang đậm tính thực dụng của một cuộc giao dịch tiền bạc.
Ngay từ đầu, cô cũng từng mơ mộng đến viễn cảnh ngày rơi lưới tình với kim chủ.
Còn chuyện kim chủ lòng cô á... Ờ thì, chuyện đó là đương nhiên , gì mà lạ.
Thương Tễ đan những ngón tay tay cô, tâm trí cũng dội về ký ức của đêm hôm .
Mối quan hệ của họ, ngay từ lúc bắt đầu vốn dĩ chẳng hề trong sáng.
Anh đương nhiên cái sở thích vung tiền nuôi một bình hoa di động chỉ để ngắm, còn rước về tận nhà . Có lẽ ngay từ khoảnh khắc chấm cô, lý do chỉ đơn thuần là để giải quyết sự thúc ép của trưởng bối trong nhà. Chỉ là lúc đó đang sấp mặt với những chuyến công tác, e ngại cô sẽ cảm thấy lạ lẫm, quen. Dù cô cũng mới chỉ là cô sinh viên năm hai, ngây ngô, non nớt như một nụ hải đường đến kỳ nở rộ.
Anh cô hoảng sợ.
Nào ngờ, cô mang khuôn mặt đỏ bừng vì men say, loạng choạng lao tới x.é to.ạc quần áo .
Cảnh đêm rực rỡ, huyễn hoặc bên ngoài cửa sổ, men chuếnh choáng bốc lên não, lẽ chính mùi hương quyến rũ c.h.ế.t tỏa từ cơ thể cô đ.á.n.h mất lý trí. Anh thể kiềm chế bản nữa.
Hậu quả là sáng hôm thức dậy, não cô "đứt phim" . Trở mặt nhanh như chớp, cô gào ầm lên c.h.ử.i là đồ cầm thú bằng súc sinh, tên biến thái bệnh hoạn dám nhục một thiếu nữ ngây thơ, trong sáng. Cạn lời đến mức vung bằng sạch tiền sinh hoạt phí một tháng mới miễn cưỡng dỗ dành êm xuôi cô nàng.
Ngay từ khoảnh khắc , Thương Tễ kết luận chắc nịch: đây là một phụ nữ lý lẽ, mồm mép tép nhảy một thể cãi tay đôi với mười , và đặc biệt năng khiếu " ăn cướp la làng".
Anh bao giờ phủ nhận sự khởi đầu chẳng lấy gì cổ tích của họ, nhưng điều đó cản trở một tương lai tươi đang chờ đón phía .
...
Quán ăn nổi tiếng dọn đồ ăn lên khá chậm, tốn mất nửa tiếng mới bày biện xong xuôi. Thương Tễ cầm chiếc thìa sứ, múc một thìa thịt cua đầy ắp cho bát của cô. Vân Dao còn kịp gắp lên nếm thử thì chiếc điện thoại đặt bàn chợt đổ chuông ầm ĩ.
Ánh mắt Thương Tễ lướt qua màn hình hiển thị tên gọi, đôi mày cương nghị lập tức nhíu chặt .
là những kẻ như âm hồn bất tán.
Nhìn thấy tên Quản Thanh màn hình, Vân Dao cũng vô cùng ngạc nhiên. Kể từ căng thẳng với ở công ty, cô từng gặp . Quản Thanh cũng thuộc tuýp phận, nên từ đó bặt vô âm tín.
Hai vẫn giữ trạng thái nước sông phạm nước giếng.
Dù cũng là đồng nghiệp, ngày cần liên lạc để giải quyết công việc, nên Vân Dao block . Tự dưng gọi cho cô gì nhỉ, còn gọi lúc...
Vân Dao lén lút ngước mắt lên, liếc trộm Thương Tễ một cái. Thấy nét mặt vẫn dửng dưng, bình thản. Chẳng là để ý tên gọi, là thấy nhưng còn bận tâm nữa?
Chắc là hết để bụng nhỉ. Giữa cô và Quản Thanh vốn dĩ chỉ là một sự hiểu lầm to đùng, cô cũng thẳng thừng cự tuyệt Quản Thanh . Có trách thì trách bụng hẹp hòi, ghen tuông vớ vẩn.
Anh ngưỡng mộ cô bạn thanh mai trúc mã của bao nhiêu, thì cô cũng quyền ôm một đàn ông khác chứ ?
Hắng giọng một cái, Vân Dao thản nhiên cầm điện thoại lên, cố tình chìa cái màn hình đang nhấp nháy cho Thương Tễ xem: "Chắc tìm em để trao đổi công việc thôi, em bắt máy nha. Anh sẽ ghen nhỉ?"
Không thèm đợi Thương Tễ hé răng trả lời, cô nàng tự biên tự diễn, hì hì: "Anh ghen á? Vậy thì quá ."
Nói xong, cô cầm điện thoại, phắt dậy bước khỏi phòng VIP.
Quyết định để Thương Tễ "mắt thấy, tai , tim đau".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-67.html.]
Cánh cửa phòng VIP đóng sầm , phát một tiếng "cạch" khô khốc.
Thương Tễ híp mắt liếc theo bóng cô: “..."
Anh hừ lạnh một tiếng, tức đến bật .
Cái gì mà tương lai tươi ... chứ?
...
Thật tình cờ, hôm nay Quản Thanh cũng đang dùng bữa tại chính quán ăn .
Thời gian qua chìm trong khủng hoảng, sa sút tinh thần nghiêm trọng. Mãi mới đám bạn lôi cổ ngoài ăn, ai ngờ đập ngay mắt cảnh Vân Dao bước căn phòng VIP chéo sang phía đối diện.
Đôi khi thầm nghĩ, chăng đây chính là mối duyên nợ oan trái thể tháo gỡ giữa và Vân Dao?
Gần đây chị Siêu kể chuyện tài khoản của Vân Dao liên tục tấn công, thức trắng đêm tổng hợp một mớ tài liệu mà cho là thể giúp ích cho cô. Thậm chí còn đ.á.n.h tiếng nhờ vả mấy vị luật sư m.á.u mặt trong ngành. Thế nhưng, vẫn đủ can đảm để chủ động liên lạc với cô. Cho đến tận hôm nay, khoảnh khắc chạm mặt cô, Quản Thanh mới lấy hết dũng khí để bấm gọi.
Vân Dao mơ cũng ngờ Quản Thanh mặt ở đây, còn lù lù ngay phòng đối diện. Trái đất quả nhiên quá tròn.
Cúp điện thoại, hai đối diện ở một góc hành lang tĩnh lặng.
Nghe Quản Thanh gửi cho cô mớ tài liệu cất công tổng hợp, Vân Dao chỉ im như tượng, đáp lấy một lời.
Cũng chẳng ý định đưa tay nhận.
Cô bao giờ thể tiếp nhận sự giúp đỡ từ Quản Thanh thêm một nào nữa.
Thấy phản ứng lạnh nhạt của cô, Quản Thanh bắt đầu luống cuống, vội vàng thanh minh: "Chuyện chụp lén là với em, nghĩ em để tâm đến thế. Em yên tâm, giúp em là vô điều kiện, cần báo đáp gì hết. Anh chỉ chuộc những lầm ngu xuẩn trong quá khứ."
"Vân Dao , , những sai lầm gây khó mà nhận sự tha thứ, nhưng quả thực bao giờ tổn thương em. Trong thâm tâm, luôn coi em là cô sư nhỏ của . Nên việc giúp đỡ em chính là trách nhiệm của ..."
"Thôi cần ." Vân Dao thở dài.
Đến lúc , cô còn nghĩ Quản Thanh là xa gì nữa, cô chỉ thấy mắc một chứng bệnh ngây thơ hề phù hợp với độ tuổi .
Giống như trong nhận thức của , bất kể bản chuyện tày trời gì, chỉ cần nhân danh tình yêu, nhân danh sự quan tâm, thì đó sẽ coi là tổn thương khác.
Quản Thanh sốt sắng tiến lên một bước: "Tại chứ, Vân Dao, thật lòng..."
"Sự thật lòng của đáng giá mấy đồng?"
Một giọng lạnh buốt sống lưng bất thình lình vang lên từ phía .
Quản Thanh giật thót tim, hoảng hốt về phía phát âm thanh. Vị Sếp Thương cao ngạo, quyền lực đang lười biếng dựa lưng khung cửa. Vóc dáng cao lớn, gần như chạm tới mép cửa, nét mặt hờ hững và lạnh lẽo, tỏa một sức ép bức đến nghẹt thở.
Anh cũng mặt ở đây ư?!
Lẽ nào Vân Dao và gương vỡ lành? Tâm trí Quản Thanh rối bời như tơ vò, nhất thời cứng họng thốt nên lời. Anh chỉ dùng ánh mắt bi thương, ảm đạm Vân Dao.
Vân Dao nào ngờ rơi cái kịch bản tu tiên cẩu huyết thế .
cô quyết định đ.á.n.h nhanh thắng nhanh. Cô nặn một nụ áy náy với Quản Thanh, nhẹ nhàng từ chối: "Cảm ơn ý của , nhưng thực sự cần thiết ạ."
" ..." Đâu chỉ là ý .
Thương Tễ đột nhiên lên tiếng, ánh mắt hướng về phía Vân Dao, giọng điệu ôn hòa đến kỳ lạ, trái ngược với khí thế bức của : "Em mà ôn chuyện thêm nữa là món cua nhồi cam nguội ngắt mất ngon đấy."
Vân Dao hít một ngụm khí lạnh. Trời đất ơi, món cua nhồi cam yêu dấu của cô!
Đợi Vân Dao xoay phòng, Thương Tễ mới ngoái đầu , tung một ánh mắt hờ hững, sắc lạnh như d.a.o lướt qua Quản Thanh, chẳng thèm bố thí nửa lời.
Cứ như thể gã tình địch chẳng đáng để phí thêm một chữ.
Quản Thanh chôn chân tại chỗ, mặt loáng thoáng nét hổ và phẫn uất.
...
Bên trong phòng VIP, Vân Dao vội vàng phịch xuống ghế, bắt đầu thưởng thức món ngon mà cô mong ngóng từ lâu. Cắn một miếng thịt cua, vị ngọt lịm của cua biển quyện cùng sự béo ngậy của gạch cua, thêm chút hương thơm thanh mát của cam nổ tung trong khoang miệng. Những tầng hương vị độc đáo hòa quyện , đủ sức đ.á.n.h thức tế bào vị giác.
Ngon nhức nách!
Thương Tễ tựa lưng ghế, lẳng lặng ngắm cô ăn.
Anh coi cái gã Quản Thanh yếu đuối, hèn nhát là một mối đe dọa đối thủ cạnh tranh gì sất. Vài lời xin rẻ rách của cũng chẳng đủ sức Vân Dao mủi lòng.
Cho nên.
"Năm phút mười ba giây." Anh hờ hững thốt một con chính xác đến từng li.
Vân Dao vẫn đang cắm mặt ăn thịt cua, ngơ ngác ngẩng lên: "Hả, cái gì cơ?"
"Hai ngoài tâm sự năm phút mười ba giây." Thương Tễ uể oải hỏi vặn : “Có nhiều chuyện xưa để ôn thế cơ ?"
Vân Dao vội nuốt miếng thịt cua trong miệng, chẳng hiểu thấy chột : "Làm gì , em với thì chuyện xưa gì mà ôn. Chẳng qua là tình cờ gặp nên dăm ba câu thôi. Chứ về chuyện xưa á, em với mới là một kho chuyện dài để kể chứ."
Cô cong khóe mắt hì hì: "Anh canh thời gian chuẩn phết nhỉ."
Tính đến từng giây luôn cơ đấy, đỉnh của chóp.
Thương Tễ bộ dạng của cô, chẳng hiểu tự dưng . Khóe môi khẽ nhếch lên: "Đương nhiên . Thời gian của , từng phút từng giây đều quý giá như vàng."
"Vâng , em Sếp Thương là bận rộn trăm công nghìn việc, là quý nhân phút mốt kiếm vài chục triệu tệ." Vân Dao liếc xéo một cái, ưỡn thẳng lưng lên bắt đầu mỉa mai: “Vậy nên phiền vị Sếp Thương tôn kính đây đừng phí phạm thời gian quý báu mấy cái trò ghen tuông nhỏ nhen, chua ngoa nữa nhé."
"..."
Thương Tễ một tràng những từ ngữ xéo xắc của cô chặn họng đến mức xây xẩm mặt mày. Anh lẳng lặng ngước mắt cô: " như ?"
Hỏi một câu thì gán mác là chua ngoa, nhỏ nhen?
Từ khi nào mà mấy cái từ ngữ kém sang thể gán lên Thương Tễ cơ chứ?
Vân Dao gật đầu cái rụp: "Có đấy."
Tình cảnh y chang như lúc cô hỏi yêu cũ , cô mới lân la hỏi đúng một câu mà xù lông bảo cô vượt quá giới hạn.
Anh cũng ngày hôm nay!
Thương Tễ đôi môi đào của cô lúc đóng lúc mở, khóe miệng còn dính chút nước sốt, hai má phồng lên hệt như một con hamster nhỏ dễ thương vô cùng. Anh cả rổ lý lẽ để phản bác , nhưng nuốt ngược trong, chẳng nỡ mắng cô dù chỉ một nửa chữ.
Tự dưng cảm thấy, ừ thì thôi .
Cô thích gì thì kệ cô.
Rút một tờ khăn giấy, Thương Tễ dịu dàng vươn tay lau vết nước sốt khóe miệng cho cô, cực kỳ nhẫn nại đáp: "Được ."