Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 66
Cập nhật lúc: 2026-05-29 03:30:39
Lượt xem: 195
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Thương Tễ lời , nét mặt vô cùng điềm tĩnh, giọng điệu ôn hòa, trông nghiêm túc và trịnh trọng hệt như lúc đặt bút ký một bản hợp đồng trị giá hàng chục tỷ.
Vân Dao ngẩn hồi lâu.
Cô cảm giác như gặp ma . Chưa bao giờ cô dám nghĩ sẽ một ngày chính tai những lời thốt từ miệng Thương Tễ.
Một lời xin cực kỳ trịnh trọng. Không còn sự áp đặt, cũng chẳng còn cái giọng điệu lệnh bề nữa.
Vân Dao cứ ngơ ngẩn một lúc, đột nhiên ngoắt mặt , cố nén khóe môi đang chực chờ cong lên. Cô thấy vui vui, , là vui lắm mới đúng.
Thương Tễ thấy biểu cảm của cô. Anh nhích đôi chân dài tới gần, khẽ cúi xoa xoa cái đầu bù xù của cô, gặng hỏi: "Có ?"
"Ưm..." Vân Dao ngửi thấy mùi hương gỗ tuyết tùng trầm ấm mà cô hằng yêu thích vương , khóe mắt kìm mà cong lên thành hình bán nguyệt, hừ hừ hai tiếng: "Để xem ."
Cô thể dễ dãi để dỗ ngọt như !
Phụ nữ bản lĩnh là cách nắm thóp đàn ông, tuyệt đối vì mới xin vội vàng ngoáy đuôi gật đầu đồng ý tắp lự!
Thương Tễ mấy lọn tóc tơ đỉnh đầu cô vểnh cả lên, khóe môi cũng khẽ nhếch tạo thành một nụ nhạt.
Có nhiều chuyện đời là định mệnh sắp đặt, nhưng đồng thời cũng là sự lựa chọn chủ động của .
Chú mèo tam thể năm xưa là , và Vân Dao bây giờ cũng thế.
Sở thích của từ đến nay từng đổi. Chỉ là, đến tận bây giờ mới hiểu sâu sắc ý nghĩa của hai từ "định mệnh".
...
Sau khi trở về, Vân Dao xách theo đống quà cáp để ở cửa, phịch xuống sofa mà đầu óc vẫn còn lâng lâng. Cô mở điện thoại, chọc chọc avatar của Hồ Thiến Thiến.
Vân Dao: [Tao nghi ngờ Thương Tễ học khóa tu nghiệp ở về mày ạ. Giờ dẻo mồm lắm. Xin tao cực kỳ nghiêm túc, giải thích cặn kẽ, còn đòi sang tên căn hộ ở Bác Quân Quan Nhã cho tao nữa chứ. Thái độ... vô cùng dịu dàng luôn.]
Đến một vốn dĩ dễ tính, bao dung như cô mà còn dám tin, đủ thấy bình thường Thương Tễ độc đoán, ngang ngược và vô lý đến mức nào. Dù thì suốt ba năm qua, đây là đầu tiên cô thấy thái độ và giọng điệu của đến . Cứ như thể hai hoán đổi vị trí cho , là cô dùng mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh của , giờ thì đổi là bám lấy cô.
Thật sướng quá , hihi.
Cái đầu chỉ chứa tiền của Hồ Thiến Thiến thì chẳng màng gì khác, chỉ chăm chăm thấy mỗi chữ "siêu biệt thự".
Hồ Thiến Thiến: [Trời đất quỷ thần ơi! Ý mày là cái khu Bác Quân Quan Nhã tấc đất tấc vàng, view ngắm trọn cảnh sông tuyệt , giới siêu giàu mới cửa bước , cứ hai bước là nhặt vàng cục hả? sếp Thương thực sự sang tên cho mày á? Tao bảo mà, sếp Thương trai lắm tiền, tâm địa hiền lương, thương xót nghèo, say mê từ thiện, thể thấy nhân phẩm cực kỳ tuyệt vời! Đối với mày cầu ước thấy, xin chân thành, quả thực là ứng cử viên sáng giá độc nhất vô nhị cho ngôi vị chồng hảo!]
Vân Dao cũng chỉ lựa những gì để phản hồi, bực bội gõ phím:
Vân Dao: [Mày bảo ai là nghèo hả?]
Hồ Thiến Thiến: [ /chọt chọt ngón tay/ So với sếp Thương thì ai đời mà chẳng là nghèo chứ.]
Cũng đúng. mà...
Vân Dao: [Thấy sai sai nha Hồ Thiến Thiến, dạo mày vẻ nịnh nọt Thương Tễ quá đà đấy, còn lươn lẹo hơn cả thái giám trong phim cung đấu. Tao cảm giác chỉ cần Thương Tễ lệnh một tiếng, mày sẵn sàng trói tao ném thẳng lên giường luôn chứ. Bán bạn bè cầu vinh ?]
Đến cả mấy lời quỷ sứ như "Thương Tễ tâm địa hiền lương" mà nó cũng thể nhắm mắt bừa , mờ ám thì mới lạ!
Hồ Thiến Thiến: [He he, tao cũng chỉ thấy hai yêu thật lòng nên đẩy thuyền giúp một tay thôi mà.]
Vân Dao: [Đừng giả ngu. Mày tưởng danh hiệu 'Sherlock Holmes Dao của Đại học Thành phố Nghi' là gọi cho oai chắc?]
Hồ Thiến Thiến: [Thôi dẹp , cái danh đó là do mày tự vứt hết liêm sỉ mà phong lấy. Thực tế sinh viên Đại học Thành phố Nghi gọi lén mày là 'Giáo chủ mù điếc' thôi. Có nam sinh đến tỏ tình, mắt mày thấy, tai mày cũng điếc luôn, tao nội thương.]
Vân Dao: [Haiz, , sức hấp dẫn quá lớn, từ chối mệt lắm chứ bộ.]
Hồ Thiến Thiến: [Mày mà khoe khoang nữa là tao liều mạng với mày đấy.]
Vân Dao: [Thôi đùa nữa, khai mau. Thành khẩn thì khoan hồng, ngoan cố thì xử nghiêm. Nếu tao hỏi thẳng Thương Tễ đấy.]
Bên , Hồ Thiến Thiến cũng nhịn nữa. Thực trong lòng cô nàng luôn cảm thấy áy náy.
Suy tính , cô quyết định kể ngọn ngành chuyện cho Vân Dao . Bao gồm cả việc Sếp Thương tay giải quyết cái rắc rối mang tên Tống Nhất Hành giúp cô.
Hồ Thiến Thiến: [Mặc dù Sếp Thương đưa tiền trực tiếp cho tên cặn bã Tống Nhất Hành đó, nhưng cũng cho nếm ít lợi lộc. Sếp Thương dặn tao cho mày , chắc sợ mày cảm thấy áp lực, hoặc sợ mày nghĩ đang mượn ơn nghĩa để đòi hỏi mày? Tao chắc nữa, nhưng thực sự đang suy nghĩ cho mày, hoặc là... khá sợ mày hahaha. Tao mang ơn nặng như , dù nể mặt mày mới giúp tao, nhưng ân huệ vẫn là ân huệ. Nghĩ tới nghĩ lui, tao vẫn kể cho mày , nếu lương tâm tao c.ắ.n rứt lắm.]
Vân Dao vẫn đang im lặng tin nhắn thì WeChat của Hồ Thiến Thiến nhảy lên:
Hồ Thiến Thiến: [Cái thằng khốn Tống Nhất Hành, tao tức c.h.ế.t mất. Còn nữa, những đau khổ tao chịu đều là do dì nhỏ của tao gây , dì hứa sẽ bồi thường và chuyển cho tao một khoản tiền lớn. Khoản tiền đáng lẽ tao đem trả cho Sếp Thương, nhưng thôi tao đưa cho mày giữ, dù hai cũng là một nhà mà. Đưa cho chi bằng đưa cho mày.]
Vân Dao ngờ nhiều chuyện xảy đến , hóa dự cảm của cô hề sai.
May mắn là những bức ảnh đó lấy .
sự việc cũng khiến cô tức điên lên, miệng ngừng c.h.ử.i bới, gửi liền mấy tin nhắn thoại mắng Tống Nhất Hành là đồ cầm thú bằng súc sinh.
Vân Dao: [Hắn thích chụp ảnh thế tự mà chụp ! Tên cặn bã, đừng để rơi tay tao.]
Vân Dao: [Còn tiền đó mày cứ giữ lấy mà dùng, Thương Tễ thiếu chút tiền lẻ , tao cũng cần. 'Đại thông minh' của chúng chịu thiệt thòi lớn , tiền thì cứ việc tiêu xài cho thật đời !]
Cô cụ thể Thương Tễ cho Tống Nhất Hành lợi ích gì, nhưng việc vì cô mà những chuyện , cứu bạn cô khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng, cô thực sự vô cùng ơn.
Mặc dù tâm trạng của Hồ Thiến Thiến giờ định hơn nhiều, nhưng cô nàng vẫn khao khát trút bầu tâm sự. Dồn nén bấy lâu, cuối cùng cũng bung xõa với cô bạn , Thiến Thiến liền gọi điện thoại thoại qua, mắng c.h.ử.i xối xả như nổ s.ú.n.g liên thanh: "Tao cho mày , mày thằng chả Tống Nhất Hành vô liêm sỉ đến mức nào ? Đến nước mà còn dám vác mặt gọi điện kêu tao việc, bảo sẽ tăng lương cho tao! Mày buồn ? Đi cái mả bố nhà !"
Vân Dao: "Thần kinh, não bệnh , là loài vượn mới học cách bằng hai chân ?"
Hồ Thiến Thiến: "Chuẩn luôn! Cứ đợi đấy, tao mà tìm cơ hội đ.á.n.h cho tàn phế thẳng lên , tao là Hồ Thiến Thiến! Mày , cái lúc chụp lén ảnh nóng, tao chỉ c.h.ế.t quách cho xong..."
Câu của Hồ Thiến Thiến lẽ là suy nghĩ thoáng qua trong lúc tuyệt vọng, hoặc cũng chỉ là một câu cảm thán chứ hẳn là tìm đến cái c.h.ế.t thật. Vân Dao lập tức nghiêm túc hẳn lên: "Không ! Cấm mày gở!"
Vân Dao: "Bị chụp lén là do chúng cẩn thận, chuyện lỡ còn cách nào khác ngoài việc rút kinh nghiệm, đề cao cảnh giác gấp ngàn . sự , tuyệt đối, tuyệt đối vì cái thứ hư vô mờ mịt mang tên 'trinh tiết' mà tự trừng phạt bản ! Mày rõ ?"
Vân Dao: "Cái bọn đàn ông rác rưởi luôn dùng những thủ đoạn tởm lợm để kiểm soát và chà đạp phụ nữ, nào là tung tin đồn nhảm, chụp lén ảnh nóng. Trên tin tức thiếu gì mấy em gái nhỏ tuổi vì chuyện mà dồn ép đến mức nhảy lầu tự tử. Những tổn thương từ miệng lưỡi xã hội chúng thể nào né tránh hết , nhưng bản chúng tuyệt đối tự tổn thương chính . Đừng bao giờ để trinh tiết trói buộc, đừng thèm bận tâm đến dăm ba cái thứ đó, tự ôm lấy sự hổ, nhục nhã, bẽ bàng và đau khổ! Sinh mạng con quan trọng hơn cái thứ cặn bã phong kiến , quan trọng hơn ánh của đời gấp hàng vạn ! Trinh liệt của một phụ nữ ở mấy chuyện thể xác đó, mà ở sự kiên định, vững vàng của nhân cách. Mày hiểu ?"
Vân Dao tuôn một tràng triết lý cực kỳ nghiêm túc và tâm huyết.
Không cô bé xé to, mà bởi vì bạn học Thiến Thiến từng nếm mùi yêu đương bao giờ, cô thực sự lo sợ bạn sẽ quẩn quanh trong suy nghĩ tiêu cực.
Hồ Thiến Thiến khẽ sụt sịt mũi. Đây là đầu tiên cô thấy "cô em Dao" thao thao bất tuyệt diễn thuyết với những đạo lý sâu sắc như . Một bình thường tính tình mềm mỏng, nũng nịu, động tí là cần khác chăm bẵm, mà khi về chuyện cực kỳ nghiêm túc và quyết liệt.
Cô nàng gật đầu thật mạnh, đáp lời: "Tao . Yên tâm , tao suy nghĩ thoáng lắm. Hơn nữa ảnh cũng lấy , tao càng chẳng gì sợ, giờ là lúc tao chuẩn vung tay múa chân đây . Tao những nghĩ thông , mà tao còn bổ đôi cái đầu của thằng Tống Nhất Hành nữa cơ! Cứ chờ đấy, là do tao phòng nên mới lừa. Chuyện mày cần nhúng tay , ân oán giữa tao và , tao tự cách và thừa mưu hèn kế bẩn để chơi . Mày tưởng tao lớn ngần mà ăn chay chắc?"
Vân Dao: " đó! Phải nghĩ như mới . Thay vì tự dằn vặt bản , thà trả thù kẻ khác cho sướng!"
Hồ Thiến Thiến: "Yêu mày nhất đời, hihi."
Cả hai cô nàng đều tuýp thích tự dằn vặt nội tâm, tính tình vô tư, hời hợt giống hệt . Lát , họ sang bàn bạc rôm rả xem ngày mai nên ăn món ăn gia truyền ở quán nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-66.html.]
"Ăn hải sản miết dù ngon mấy cũng thấy ngán. Ngày mai tao sẽ gọi vịt bát bảo, gà ba chén, cút nướng xông khói, Phật nhảy tường..."
"Sao gọi món thịt đầu heo khoái khẩu của mày ?"
"Cút , cái đồ rẻ tiền đấy giờ ai thèm ăn nữa! Tao tiền , việc đầu tiên là vong bản quên nguồn!"
"Ha ha ha ha ha ha."
...
Mọi chuyện trôi qua một tuần cũng dần lắng xuống.
Hồ Thiến Thiến bay tới thành phố A để gặp dì nhỏ. Vân Dao cũng bắt đầu guồng với công việc bận rộn. Kẻ trong bóng tối giở trò với tài khoản của cô vẫn tra manh mối nào, nhưng may là dạo gần đây kẻ đó cũng dám hành động mờ ám gì thêm. Chỉ là dạo cô ngày càng nổi tiếng, đường thỉnh thoảng nhận .
Mọi thứ đều đang phát triển theo hướng tích cực.
Sau khi trở về, Thương Tễ cũng vô cùng bận rộn. Dường như đang triển khai một dự án lớn nào đó, còn chuẩn đấu thầu.
Dù bận tối tăm mặt mũi, nhưng mỗi ngày vẫn luôn tranh thủ bớt chút thời gian nhắn cho cô vài tin WeChat. Nội dung loanh quanh cũng chỉ là nhắc cô chú ý an , đó là tiết mục chuyển tiền nổ "ting ting".
là cái đồ khô khan chẳng rặn nửa lời đường mật, nhưng so với cái thời tin nhắn " xem thèm rep" thì hơn gấp trăm vạn .
Lần nào Vân Dao cũng nhận tiền trong niềm sung sướng tột độ.
Thôi bỏ , bỏ , cô là vô cùng rộng lượng mà. Anh giỏi mấy lời sến súa thì cô cũng chẳng cưỡng cầu gì.
Dù thì, hành động thiết thực vẫn hơn vạn lời suông mà lị.
Nằm trằn trọc giường suy nghĩ mãi, cuối cùng cô cũng nhắn tin hỏi ngày mai rảnh , cô mời ăn.
Anh giúp Thiến Thiến một việc lớn như , cô đàng hoàng cảm ơn một tiếng mới đúng phép.
Nửa tiếng , Thương Tễ mới nhắn : [Em ăn gì, sẽ sai đặt bàn.]
Vân Dao: [ĐỂ! TÔI! ĐÃI!]
Trong văn phòng việc, nhận dòng tin nhắn , xương mày Thương Tễ khẽ nhướng lên, mỉm , gõ phím: [Được.]
Ngẫm nghĩ một giây, nhắn thêm một câu: [Giỏi quá.]
Vân Dao: [...]
Anh bớt thì hơn.
...
Vân Dao chọn một quán ăn gia truyền khá nổi tiếng, ở góc khuất của một con phố ẩm thực phía Đông thành phố. Nghe đồn món cua nhồi cam ở đây là tuyệt phẩm độc nhất vô nhị, mỗi ngày kéo đến xếp hàng check-in đông như trẩy hội.
Cứ đến giờ dùng bữa là y như rằng bên ngoài đông nghịt , hàng chờ lấy kéo dài tít tận ngoài đường.
Vân Dao đặt phòng VIP từ sớm nên đến giờ ăn tối. Không ngờ bên ngoài quán vẫn đông đúc như .
Sợ nhận , cô lì xe đeo kính râm, bịt khẩu trang kín mít, ngó nghiêng giáo giác một lúc mới dám bước xuống. Thậm chí cô còn lệnh cho Thương Tễ đợi cô trong an mới xuống xe.
Thương Tễ ngoan ngoãn lời, yên trong xe, bóng dáng cô cố tỏ bình thản trong, đến khi cô nhắn phòng VIP qua, mới mở cửa bước xuống.
Vào đến phòng VIP mà cô nàng vẫn còn ngó đông ngó tây, lấm la lấm lét.
"Làm gì mà lén lút như ăn trộm ?" Thương Tễ thấy nực bèn lên tiếng trêu chọc.
"Anh mới là đồ ăn trộm !" Vân Dao lập tức phản pháo, nhíu mày, bày vẻ mặt hung hăng: " đây là ý thức cảnh giác cao độ an , hiểu hả?"
Thương Tễ vô cùng bao dung, tính tình hiền hòa gật đầu: "Được."
Cô động một tí là xù lông, dường như quá quen với điều đó .
Hai gặp suốt một tuần nay. Trước mỗi công tác, dù vài tháng trời, cũng từng cảm thấy thời gian xa cách đằng đẵng đến thế.
Giờ đây, chỉ cần thấy cô bằng xương bằng thịt, tràn đầy sức sống mặt , tâm trạng dường như lập tức bừng sáng.
Gọi món xong xuôi, đợi phục vụ khép cửa rời .
Vân Dao lập tức ngay ngắn , hắng giọng, bày vẻ mặt nghiêm túc: "Chuyện của Thiến Thiến... em hết . Cảm ơn nha, đúng là bụng. Thảo nào ai cũng đồn đại Sếp Thương là nhà hảo tâm danh bất hư truyền."
Cô nàng cong khóe mắt, tung một tràng nịnh bợ.
Mà thực cũng hẳn là nịnh bợ.
Số tiền mà Húc Hòa đổ các dự án từ thiện mỗi năm vốn dĩ là một con khổng lồ, bản chất cũng coi là một nhà hảo tâm lớn, tất nhiên, đính kèm luôn cái mác tư bản m.á.u lạnh nữa.
Nghe Thiến Thiến Thương Tễ trao đổi lợi ích gì đó cho Tống Nhất Hành mới lấy những bức ảnh .
"À đúng , hứa cho Tống Nhất Hành cái gì ?" Vân Dao tò mò . Chắc chắn Tống Nhất Hành dùng mấy bức ảnh đó để trao đổi cổ phần trong tay dì nhỏ của Thiến Thiến thì dễ dàng gì mà nhả .
"Cũng gì to tát, chỉ là cho một cơ hội tham gia đấu thầu thôi." Thương Tễ một cách bâng quơ, nhẹ bẫng, cốt để cô hiểu rằng đó chỉ là chuyện nhỏ nhặt đáng bận tâm.
Vân Dao chớp chớp mắt, mím môi im lặng một hồi lâu. Đột nhiên cô dậy vòng sang phía đối diện, khựng mặt , ngọt ngào nhào tới ôm chầm lấy , giọng phát rầu rĩ nghèn nghẹn: "Cảm ơn , Thương Tễ. Không em bây giờ."
Cô rõ một cơ hội đấu thầu quan trọng đến mức nào.
Cô chỉ rằng, cô vô cùng, vô cùng ơn .
Những vướng mắc tình cảm giữa cô và là một chuyện, nhưng cô tư cách để đòi hỏi dọn dẹp rắc rối bạn . như lời Thiến Thiến , chấp nhận chịu thiệt thòi cắt nhường lợi ích, tất cả chỉ là vì cô.
Thực trong lòng Vân Dao cũng thấy khó tin, hóa Thương Tễ thực sự quan tâm đến cảm xúc của cô nhiều hơn những gì cô từng nghĩ.
Thương Tễ đỡ lấy cô, kéo cô gọn lên đùi , vòng tay ôm trọn lấy tấm lưng mỏng manh của cô xiết chặt một chút, vỗ về mái tóc cô: "Thứ nhất, đây thật sự chỉ là một chuyện nhỏ nhặt đáng kể. Thứ hai..."
"Em sẽ bao giờ ."
Anh tự nguyện thứ vì cô, cần cô ôm tâm lý tội hàm ơn.
Vân Dao khẽ gật đầu, vẫn gục mặt lên vai , khiến thể thấu nét mặt cô lúc . Là đang vui, đang buồn?
Thương Tễ trầm ngâm một lát đột nhiên lên tiếng: "Dạo em mệt lắm ? Có biển chơi một chuyến ? đặt mua cho em một chiếc du thuyền 72 feet nhé? Em thể rủ bạn bè lên đó mở tiệc tùng cho thoải mái."
Lần thấy cô thích thú ngắm đàn cá voi bơi lội tung tăng biển, sắm hẳn một chiếc du thuyền khơi ngắm cảnh chắc chắn sẽ tiện hơn nhiều.
Nói thì thật nực , luôn cho rằng cái trò đàn ông hạ lấy lòng phụ nữ là một hành động vô cùng lố bịch, thề sẽ bao giờ những chuyện ruồi bu .
Thế mà hiện tại, tất cả những gì , dòng suy nghĩ ngoài công việc, quả thực đều chỉ xoay quanh mục đích để cô vui vẻ.