Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 64

Cập nhật lúc: 2026-05-29 03:30:37
Lượt xem: 204

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tối đó, chuyến phà cuối cùng rời đảo Bán Hạ nhổ neo, nên nhóm Vân Dao đành lưu đây một đêm.

Cá nướng vỉ xèo xèo mỡ, mùi thơm nức mũi lan tỏa, kích thích vị giác vô cùng. Hồ Thiến Thiến bê đĩa cá , nhiệt tình chào hàng với Vân Dao: "Cá thịt mềm lắm, siêu ngon mà ít xương dăm, lo hóc . Còn hiền lành, hiểu chuyện nữa chứ."

" mà bà quết nhiều dầu thế dám ăn, béo c.h.ế.t mất." Bệnh "công chúa" của Vân Dao tái phát, kén cá chọn canh, chê ỏng chê eo.

Với đồ ăn, Hồ Thiến Thiến luôn thừa sự kiên nhẫn, và với Vân Dao cũng : "Thế để nướng cho bà con khác nhé. mới pha chế một loại gia vị bí truyền đấy, bà cứ đó mà thưởng thức tay nghề của ."

Vân Dao ngoan ngoãn chờ phục vụ. Thi thoảng, ánh mắt cô liếc về phía hai đàn ông đang trò chuyện ở đằng xa. Cô lỏm vài câu, nhưng chẳng hiểu mô tê gì. Hình như họ đang bàn bạc về một dự án nào đó. Con đúng là đến cũng chỉ đến công việc và sự nghiệp. Chẳng ngờ họ của Thiến Thiến cũng là một tên "cuồng công việc" thứ thiệt.

Có điều...

Ánh mắt Vân Dao chuyển dời sang vết bầm tím lờ mờ làn tóc lòa xòa của Tống Nhất Hành, ngay xương chân mày, còn rướm chút máu. Cô huých cùi chỏ hỏi Hồ Thiến Thiến xem vết thương đó ở .

Bàn tay đang phết gia vị hăng say của Hồ Thiến Thiến chợt khựng , một giây mới tiếp tục quết đều gia vị lên khắp con cá béo ngậy. Cô ả ậm ừ mãi mới mở lời: "Tại ổng mù dở nên tự đập đầu tường đấy."

Vân Dao: "..." Thì . Hậu đậu gớm, cái đồ ngốc .

Dù mục đích chính đến đảo Bán Hạ là để tìm Hồ Thiến Thiến, nhưng phong cảnh nơi đây quả thực đến nao lòng. Mặt trời lặn nơi đường chân trời vàng ươm hệt như một chiếc bánh trứng khổng lồ nướng chín tới. Ráng chiều nhuộm đỏ cả một trời, đến nghẹt thở.

Đánh chén no nê món cá nướng tuyệt cú mèo của Hồ Thiến Thiến, hai cô gái tay trong tay dạo bước bãi biển ngắm hoàng hôn. Hồ Thiến Thiến tìm cho Vân Dao một chiếc váy dài, eo rộng nên Vân Dao dùng kẹp ghim cố định , vô tình tạo điểm nhấn thiết kế khá bắt mắt.

Nước biển lúc chạng vạng vẫn lạnh lắm. Lội chân xuống nước, cảm giác mát mẻ dễ chịu mơn man. Những đợt sóng vỗ bờ liên hồi. Vân Dao mải miết rượt đuổi cùng những con sóng, đùa thích thú.

Ngược , Hồ Thiến Thiến chẳng mấy hứng thú với mấy trò con nít . Cô ả niềm đam mê mãnh liệt với kiến trúc, hì hục dùng đống cát ướt nhoẹt xây một lâu đài cát. Tiếc là cát dễ lở, cứ xây phân nửa sụp đổ. Cô ả quyết bỏ cuộc.

" mua thêm mấy món dụng cụ đây. Ở đây nhiều cua lắm đấy, công chúa Dao Dao, bà bắt cua ? dẫn bà bắt." Hồ Thiến Thiến rủ rê.

Vân Dao hứng thú mặt, gật đầu lia lịa: "Đi chứ, chứ."

Hồ Thiến Thiến bảo: "Thế chạy nhà lấy cái gắp , bà ở đây chơi một lát nhé."

"Ừa."

Vân Dao mải mê với trò chơi đuổi bắt sóng biển, nhận Thương Tễ đến từ lúc nào. Lớp voan mỏng manh của tà váy tung bay, nhảy múa trong gió, đôi mắt cá chân thon thả, trắng ngần lúc ẩn lúc hiện trong làn nước biển.

Cái trò cút bắt dẫu vui thật, nhưng chơi mãi cũng mệt. Cô cũng dừng , bỏ phía cái sự hiếu thắng bồng bột, để trao cho làn nước xanh biếc hiền hòa một cơ hội, một cơ hội để đuổi kịp . Đại dương bao la dữ dội nhưng cũng thật bao dung, tĩnh lặng. Quan trọng hơn hết là cô trót yêu biển cả mất .

chằm chằm những đợt sóng nhấp nhô chân, bỗng cất tiếng hỏi: "Thương Tễ, rốt cuộc yêu em ở điểm nào?"

Nếu câu trả lời của cô hài lòng, chắc chắn sẽ "tới công chuyện" với cô.

Thương Tễ cách cô vài bước chân, cánh tay vắt hờ chiếc áo khoác mỏng màu hồng phấn. Chiếc bóng cao lớn của in dài mặt cát ánh hoàng hôn. Anh trầm ngâm suy nghĩ về câu hỏi của cô.

Sự thực là, chỉ một băn khoăn về điều đó, nhưng đáp án thì mãi vẫn tìm thấy. Nó cũng giống hệt như việc thể lý giải nổi tại giữa muôn vàn chú mèo hoang đáng yêu ngoài , xiêu lòng ngay từ cái đầu tiên với con mèo tam thể gầy gò, ốm yếu đó và mang nó về nhà. Rõ ràng nó trông thật nhếch nhác, yếu ớt và đáng thương.

Vân Dao cũng khác xa với hình mẫu lý tưởng về bạn đời của . Cô trẻ con, mẩy, tính khí thất thường, chẳng chí tiến thủ, ngoài cái mác xinh thì dường như... chẳng tích sự gì. Hoàn lệch pha với những tiêu chuẩn đặt .

Khoảng thời gian đầu khi mới chia tay, cũng chỉ coi cô như con mèo nhỏ nổi loạn thoát khỏi vòng vây kiểm soát của chủ nhân. Cho đến khi sự bực tức đó chuyển hóa thành nỗi sợ hãi tột độ khi đ.á.n.h mất cô, mới bàng hoàng nhận , khuôn mẫu lý lẽ đều vô nghĩa.

Chỉ cần đó là cô, thì thứ khác đều còn quan trọng.

Vì thế, câu trả lời cho tình yêu của là: "Không cần lý do."

Vân Dao tỏ vẻ thất vọng với đáp án : "Gì kỳ , cần lý do là ? Em xinh xắn, ngoan hiền, bụng, ai gặp cũng mến, bộ tìm nổi một lý do nào ?"

"Mà khoan, cái vụ con mèo tam thể gì đó là ? Anh gặp nó đầu tiên ..." Vân Dao đột ngột ngừng bặt.

Chờ , ý tứ của Thương Tễ là... tình yêu sét đ.á.n.h với cô ?

Chưa kịp để Vân Dao lên tiếng hỏi, Thương Tễ bỗng cảm thấy bối rối, vội vàng cắt ngang: "Vẫn chịu lên bờ ? Nghịch nước nữa là cảm lạnh đấy."

Vân Dao xách tà váy chạy ù lên bờ, thèm để ý đến , nhăn mặt đe dọa: "Anh còn dám nạt em ? Em sẽ cho nếm mùi hối hận muộn màng đến cặn bã cũng chẳng còn! Quay ngoắt tìm nam phụ ân cần, thấu hiểu, trai, nhiều tiền để 'happy ending' luôn. Ai thèm quan tâm đến cái đồ mặt lạnh, miệng lưỡi cay độc như ."

"..."

Thương Tễ quả thực chút chột lời hăm dọa của cô, đành xuống nước: "Ý là, nước biển buổi tối lạnh lắm, chơi lâu sẽ ốm đấy. Anh xót lắm, con giời của ơi."

"Hứ."

Vân Dao hừ lạnh một tiếng, ngoảnh mặt bỏ .

...

Hòn đảo thật sự thú vị, Vân Dao mải chơi đến quên cả lối về. Tối đến, cô khoác thêm chiếc áo ấm, tay xách xô, kẹp, đèn pin, lon ton theo Hồ Thiến Thiến biển bắt cua. Mãi đến tận mười giờ đêm hai cô nàng mới mò về, thu hoạch kha khá chiến lợi phẩm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-64.html.]

"Mai rửa sạch đống cua , món cua xào tỏi ớt Hồng Kông giòn rụm đãi bà nhé, ngon nhức nách luôn." Hồ Thiến Thiến chép miệng thèm thuồng.

Vân Dao cũng nuốt nước miếng ực ực, thèm khát món đó đến độ giục Hồ Thiến Thiến bếp ngay. Nghĩ đến viễn cảnh ăn đêm sẽ tăng cân vù vù, cô đành kìm nén cơn thèm khát, nghiến răng lết bước lên lầu tắm rửa.

Căn biệt thự nhiều phòng ngủ, Hồ Thiến Thiến chu đáo sắp xếp cho cô một căn phòng hướng Nam đón nắng. Vân Dao vội mang theo đồ đạc gì, đành mượn tạm một chiếc váy ngủ rộng thùng thình của Hồ Thiến Thiến chui phòng tắm. Dòng nước ấm áp xối xả gột rửa cái lạnh buốt của gió biển, dễ chịu vô cùng.

Tắm gội xong xuôi, Vân Dao sấy tóc lướt mạng xem gì ngon, chỗ nào chơi ở hòn đảo Bán Hạ . Hóa đảo Bán Hạ mệnh danh là "Maldives nhỏ của phương Đông", một địa điểm du lịch mới nổi hai năm trở đây.

Du lịch... Vân Dao sực nhớ lời mấy chị đồng nghiệp ở Trường Không Kỹ Thuật kể, rằng Thiến Thiến đang tháp tùng Tống Nhất Hành công tác. công tác gì mà chọn một điểm du lịch sầm uất thế ? Giả sử lấy cớ công tác để du lịch, tại chọn ngày nghỉ mà cứ nhằm ngày thường, đúng lúc cả phòng kỹ thuật Trường Không đang ngập đầu trong deadline tăng ca? Hơn nữa, vết bầm lông mày của Tống Nhất Hành thực sự chỉ là do bất cẩn va đập thôi ?

Rõ ràng là vấn đề!

Vân Dao tắt máy sấy, đầu óc bỗng chốc hoạt động hết công suất. Cô bật dậy, lao ngay khỏi cửa.

Phòng của Thương Tễ ngay sát vách phòng cô. Cô khẽ gõ hai tiếng, nhỏ giọng gọi: "Thương Tễ..."

Chỉ một giây cánh cửa mở toang. Thương Tễ sừng sững ở cửa, cũng tắm xong, những giọt nước đọng đuôi tóc ướt sũng men theo đường xương quai hàm sắc sảo rơi xuống, trượt dài xương quai xanh chìm nghỉm lớp áo tối màu. Vân Dao chẳng màng thưởng thức vẻ quyến rũ c.h.ế.t , lách qua cánh tay đang chống lên khung cửa, nhanh chóng khép chặt cửa .

Thương Tễ nhướng mày: "?"

"Em chuyện quan trọng hỏi , thể để ai khác thấy ." Vân Dao kéo ghế phịch xuống, ánh mắt lướt qua chiếc laptop đang mở của : "Anh vẫn còn đang bận việc ?"

"Xử lý nốt email thôi." Thương Tễ bước gần, vòng tay ôm trọn lấy cô từ phía , cúi gõ lách cách vài phím nhấn nút gửi. Anh gập máy tính , sang thì thấy cô nàng đang tò mò nghểnh cổ xem việc. Mái tóc dài đen nhánh, mềm mại tựa rong biển sấy khô một nửa, lòa xòa bờ vai gầy guộc. Hai má cô ửng hồng khi tắm, trông cứ như... dư âm của một cuộc mây mưa nồng nhiệt.

Ánh mắt lướt xuống, dừng ở cổ áo rộng rãi của cô, lấp ló đường cong trắng ngần, căng đầy. Cô chẳng buồn mặc áo lót mà cứ thế chạy sang đây. là cô chẳng chút đề phòng gì với . Bộ giống chính nhân quân t.ử lắm ? Mà cho dù , thì cô, cũng chút định lực nào.

Thương Tễ đột ngột gập mạnh laptop đẩy sang một bên. Trước khi Vân Dao kịp phản ứng, dùng hai tay xốc nách cô lên một cách dễ dàng, bế thốc cô lên đặt chễm chệ mép bàn. Anh chen hẳn hai chân giữa cô, cúi định hôn thì lòng bàn tay ấm nóng, mềm mại của cô chặn ngay miệng.

"Bọn còn với nhé, cấm hôn em!" Vân Dao giữ nét mặt cực kỳ nghiêm túc.

Anh chỉ hôn cô thôi.

Thương Tễ mỉm , với tay lấy chiếc túi quà tinh xảo đặt cạnh ghế, lấy một chiếc hộp nhung màu nâu sậm. Mở hộp , một sợi dây chuyền kim cương hồng rực rỡ hiện . Viên kim cương hồng to nhất ở giữa cắt mài hình giọt nước, ước chừng hơn 20 carat. Vân Dao sững sờ, dường như ánh hào quang của viên kim cương đắt giá cho lóa mắt.

Cô đúng là một kẻ ham hư vinh, thiển cận, cứ thấy kim cương lấp lánh là mê mệt.

Thương Tễ gỡ chốt an , cúi tự tay đeo chiếc dây chuyền lên cổ cô, cẩn thận cài chốt . Anh lùi một bước, ngắm nghía trong chốc lát gật gù mãn nguyện: "Quả nhiên hợp với em."

Vân Dao vội mở camera điện thoại lên soi. Đẹp quá mất! Cô thích cực kỳ! Cơ mà...

"Đừng tưởng tặng em sợi dây chuyền là em sẽ đồng ý tái hợp với nhé. Tặng quà lúc ." Vân Dao đưa ngón tay chọc chọc n.g.ự.c Thương Tễ, suy đoán tâm tư xa của : “chắc chắn là hối lộ em, ấp ủ mưu đồ đen tối gì đây đúng ? Tính chờ lúc em ánh sáng kim cương cho lóa mắt, mất phương hướng, sức đề kháng giảm sút sẽ gật đầu đồng ý ..."

Chữ "tình" còn kịp bật khỏi miệng.

"Quà nghiệp!" Thương Tễ khóa chặt cái miệng ăn kiêng dè . khi cúi đầu xuống, viên kim cương lộng lẫy cứ nhấp nhô theo từng nhịp thở của cô, khiến căng thẳng đến mức thái dương giật giật, cố kìm nén nhịp thở dồn dập.

"Đáng lẽ tặng em từ lâu , nhưng tự dưng dính cái tin đồn thất thiệt với Quản Thanh, tức quá nên mới nấn ná đến tận bây giờ."

"À..." Vân Dao vân vê sợi dây chuyền cổ, cự cãi: "Vậy bây giờ đem tặng em? Dù em và Quản Thanh chả gì mờ ám... nhưng em vẫn yêu ."

Thương Tễ bỗng lạnh: "Trình độ chọc tức của em ngày càng thâm hậu hơn cả việc yêu nữa đấy."

Vân Dao chu môi, thèm cãi .

"..."

Thương Tễ đưa tay nựng má cô: “Không cả, dù em yêu , vẫn tặng nó cho em. Sợi dây chuyền sinh là dành riêng cho em, nó sinh là để thuộc về em."

Vân Dao vui vẻ mặt, thế còn tạm chấp nhận . Cô chễm chệ bàn, đôi chân đung đưa thích thú. Chiếc váy ngủ vốn ngắn, càng kéo tuột lên cao theo từng nhịp đung đưa. Hương thơm ngọt ngào, mềm mại thoáng khắp căn phòng. Thương Tễ đành giữ rịt chân cô , vô cùng bá đạo, kéo tà váy xuống che cặp đùi trắng ngần như ngọc.

Anh nhíu mày, đổi chủ đề: "Nói , em sang tìm chuyện gì?"

"Em thấy điểm bất thường." Bàn đến chuyện chính, Vân Dao lập tức trở nên nghiêm túc, túm lấy ống tay áo : "Em nghĩ chuyến của Thiến Thiến và Tống Nhất Hành đơn thuần là du lịch. Nếu du lịch, Tống Nhất Hành đưa Thiến Thiến tận đảo để gì? Thiến Thiến cứ úp a úp mở, còn vết bầm mắt Tống Nhất Hành nữa, tất cả đều mờ ám. Liệu Tống Nhất Hành đang toan tính âm mưu gì ? Anh giúp em điều tra xem nhé."

"Mâu thuẫn tình cảm của khác, em bớt tọc mạch ." Thương Tễ hất tay cô .

Vân Dao chịu: "Mâu thuẫn tình cảm gì mà đến mức sử dụng bạo lực chứ!"

Thương Tễ khách quan nhắc nhở: "Người sử dụng bạo lực là bạn của em đấy."

Vân Dao: "..."

Cô nhảy phốc xuống khỏi bàn, gạt phăng vùng vằng bước . Cô thề sẽ thèm chuyện với cái đồ m.á.u lạnh vô tình nữa. Đi nửa đường, cô sực nhớ điều gì, đầu , vớ lấy hộp nữ trang bàn ôm chặt lòng mới dứt khoát lưng bước , đóng cửa cái "Rầm".

Thương Tễ: "..."

 

Loading...