Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 62
Cập nhật lúc: 2026-05-29 03:30:35
Lượt xem: 229
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau màn quậy banh nóc trong văn phòng Thương Tễ, uất ức dồn nén bấy lâu trong lòng Vân Dao bỗng tan biến sạch sẽ.
Cô cũng chẳng hiểu thích chọc tức Thương Tễ đến , chỉ đơn giản là loạn một phen cho bõ ghét. Căn nguyên của cảm giác , dường như chỉ dừng ở việc Trợ lý Triệu khó.
Cô nhận chút tính. Trông thấy dáng vẻ mệt mỏi, uể oải hiếm thấy của ban nãy, trong lòng cô dâng lên một nỗi xót xa vô hình, chẳng từ mà .
Nghĩ thì thôi khỏi nghĩ nữa, cô tự nhủ nếu Thương Tễ còn dám tìm cô gây chuyện, cô sẽ chọc tức tiếp. Một suy nghĩ phần trẻ con, nhưng cũng đúng thôi, cô mới nghiệp đại học, độ tuổi thì trẻ con một chút cũng là điều dễ hiểu.
Chiếc taxi lướt qua một trung tâm thương mại sầm uất. Đột nhiên, Vân Dao nhớ chiếc đầm đen tay phồng từng khiến cô điêu mà tiền mua. Giờ thì túi rủng rỉnh , bỏ hơn 8 vạn tệ tậu một chiếc váy chắc cũng đến nỗi quá đáng.
Cô bảo bác tài tấp xe lề, hí hửng bước trung tâm thương mại.
thật đáng tiếc, chiếc váy định mệnh hết hàng.
"Em tiếc thưa Vân tiểu thư, mẫu hiện tại hết hàng hệ thống trong nước và cũng thể order thêm nữa. Hay là tiểu thư xem qua các thiết kế khác của cửa hàng ạ, tụi em mới về mấy mẫu mới xinh lắm..." Cô nhân viên đon đả giới thiệu.
Vân Dao chút hụt hẫng, cô thực sự kết chiếc đầm đó, nhưng hết hàng thì đành chịu . Đang nhân viên giới thiệu, cô đảo mắt ngắm nghía xung quanh. Bất ngờ, một chiếc áo trắng thêu họa tiết kẻ sọc lọt mắt xanh của cô. Thử lên trông vặn, tôn dáng và toát lên vẻ thanh lịch. Dù thì cũng cất công đến đây , thể tay trắng về , cô quyết định chốt luôn chiếc áo .
Mở túi xách định lấy thẻ thanh toán, đúng lúc thì chuông điện thoại reo vang, là cuộc gọi từ chị Siêu. Vân Dao áp điện thoại lên tai, tiện tay rút một chiếc thẻ từ trong túi đưa cho nhân viên.
Linh cảm của chị Siêu quả sai, cuộc gọi mang đến một tin mấy vui vẻ - tài khoản mạng xã hội của cô đ.á.n.h gậy báo cáo. Mặc dù chị Siêu tay kháng cáo thành công, nhưng bằng con mắt nghề nghiệp sắc sảo, chị thừa đây là một vụ chơi chủ đích.
Người ngứa mắt với Vân Dao ngoài nhiều vô kể. Cô nổi tiếng quá nhanh, tài nguyên dồi dào, những hợp đồng quảng cáo béo bở cứ liên tục bay tay, ngay cả những ngôi hạng A cũng thèm khát. Những vlogger thông thường mà vị thế như cô. Nhìn cô phất lên như diều gặp gió, ai mà chẳng ghen tị.
Nổi đình nổi đám trong một thời gian ngắn, "ném đá giấu tay" trong giới là chuyện khó tránh. kẻ giật dây báo cáo cô là ai... Trong đầu Vân Dao bỗng lóe lên một cái tên. Liệu là Quản Thanh? Từ cái "đường ai nấy ", hai chẳng còn liên lạc gì. Biết vẫn còn cay cú chuyện cũ nên giở trò trả đũa?
Cũng trách Vân Dao nghi ngờ . Trong mắt cô lúc , Quản Thanh là một khóa hiền lành, t.ử tế. vụ chụp lén, hình tượng đó sụp đổ . Cô vạch trần bàn dân thiên hạ chỉ vì sợ mang tiếng "ăn cháo đá bát", sợ rơi kết cục t.h.ả.m hại như cô yêu cũ của . Thôi thì cứ "bằng mặt bằng lòng", cô cũng chẳng dại gì mà đưa điểm yếu của để nắm cán.
Nghe Vân Dao bày tỏ sự nghi ngờ, chị Siêu lập tức phủ nhận: "Không . Quản Thanh cũng do một tay chị dìu dắt mà lên. Cậu bao giờ cái trò hèn mọn, đạp đổ chén cơm của khác như thế."
Vân Dao đành gác mối nghi ngờ: "Thế để em về suy nghĩ thêm xem, rốt cuộc là ai dìm em xuống."
Sau khi cúp máy, Vân Dao vẫn còn đang bực bội chuyện báo cáo. Lúc , cô nhân viên tươi đưa chiếc thẻ quẹt xong: "Vân tiểu thư, áo của cô đang gói ạ. Cô chờ một chút nhé."
Vân Dao gật đầu, vươn tay cầm lấy chiếc thẻ định cất túi. Ánh mắt cô chợt khựng , trân trân chiếc thẻ đen tay...
C.h.ế.t tiệt, cô lấy nhầm thẻ !
Đây là thẻ phụ mà Thương Tễ từng đưa cho cô. Kể từ lúc chia tay, cô vứt xó nó từ tám hoảnh nào .
"Thanh toán xong hả?" Vân Dao hoảng hốt hỏi cô nhân viên.
Cô nhân viên vẫn giữ nụ niềm nở: "Dạ , Vân tiểu thư. Có vấn đề gì ạ?"
Vấn đề lớn là đằng khác!
Vân Dao nắm chặt chiếc thẻ đen trong tay. Sao cô thể quẹt nhầm thẻ cơ chứ? Bỏ qua việc cô và Thương Tễ đường ai nấy , chỉ riêng việc mới cãi tanh bành lúc nãy, thoắt cái xách thẻ của quẹt, Thương Tễ sẽ nghĩ gì về cô đây?
Thấy nét mặt Vân Dao đầy bối rối, cô nhân viên tưởng khách hàng tâm sự, bèn ân cần rót cho cô một ly nước lọc. Vân Dao tu ực một cạn sạch, nhưng vẫn dịu cái cảm giác hổ rần rần lan tỏa từ đầu ngón chân lên tới đỉnh đầu.
Hành động chẳng khác nào việc mạnh miệng tuyên bố "cạch mặt" yêu cũ, giây tiếp theo "lỡ tay" gửi lời mời kết bạn. Xấu hổ, vô cùng hổ! Mất mặt đến mức cô hỏi thẳng nhân viên xem thể tiền ... tiền thì giải quyết gì, đằng nào tin nhắn biến động dư cũng gửi thẳng máy Thương Tễ .
Vân Dao lấy tay bưng mặt, cố gắng kìm nén sự hổ đến tột cùng. chiếc thẻ đen gọn trong lòng bàn tay cứng ngắc cứ liên tục nhắc nhở cô về sự tồn tại của nó.
... Vân Dao mím chặt môi, cố gắng giữ bình tĩnh, từ từ nâng chiếc thẻ đen lên kỹ. Đây là thẻ phụ mà Thương Tễ cấp cho cô khi hai chính thức hẹn hò. Ban đầu, hạn mức chỉ 50 vạn tệ, hào phóng nâng lên tận 2 triệu tệ.
Chiếc thẻ chỉ để cô tiêu xài lặt vặt. Còn học phí, tiền nhà, sinh hoạt phí... tất tần tật đều Thương Tễ lo liệu chu , cô chẳng bận tâm mảy may điều gì. Chưa kể những món quà cáp, tiền lì xì, tiền chuyển khoản thẳng tài khoản của cô bao giờ cắt xén.
Thành thật mà , ở bên Thương Tễ, cô từng chịu thiệt thòi về mặt tài chính. như từng , bao giờ để cô thiếu thốn thứ gì... Thậm chí, khi chia tay, Thương Tễ vẫn hề khóa chiếc thẻ phụ ...
Không thể nghĩ ngợi vớ vẩn thêm nữa, lỡ cô bắt đầu luyến tiếc những ưu điểm của thì nguy to.
Vân Dao cất vội thẻ túi, nhận lấy túi đồ từ nhân viên bước nhanh khỏi cửa hàng. Ngồi taxi, cô thầm nhủ một lúc lâu trôi qua mà Thương Tễ vẫn hỏi han gì đến vụ quẹt thẻ.
Cố gắng gạt cảm giác muối mặt, bất ngờ chuông điện thoại reo lên. Đó là Nancy, nhân viên tư vấn của một thương hiệu cao cấp. Năm ngoái, Vân Dao từng là khách quen: “chốt đơn" liên tục ở cửa hàng của Nancy. Mỗi khi thiết kế mới, Nancy đều nhiệt tình gửi ảnh giới thiệu cho cô.
Chắc mẩm hàng mới về, Vân Dao bắt máy. Giọng ngọt lịm của Nancy vang lên ở đầu dây bên : "Vân tiểu thư, em phiền cô một chút, cô đang thời gian rảnh chứ ạ?"
"Có, rảnh. Có đồ mới về ?"
Nancy ngập ngừng: "Dạ, đợt về vài mẫu mới, nhưng em thấy hợp gu của cô lắm, sợ cô ưng nên em gửi ảnh." Nancy là nắm rõ sở thích của khách hàng. Những mẫu cô gợi ý đều chuẩn gu Vân Dao, còn những mẫu hợp nhãn, Nancy tuyệt đối gửi mất thời gian của khách.
"Thế gọi chuyện gì ?" Vân Dao thắc mắc.
Giọng Nancy càng thêm phần ngọt ngào: "Chuyện là thế ạ, đây cô nhờ em đặt hai chiếc đầm phiên bản giới hạn mùa hè. Bây giờ hàng về , em hỏi xem cô ở nhà để em mang tới tận nơi ạ. Hai chiếc đầm tuyệt luôn, em gửi ảnh chụp thật qua Wechat cho cô xem đấy ạ."
Vân Dao chuyển sang Wechat, mở hai bức ảnh Nancy gửi. là hai chiếc váy cô chấm từ hồi Tết.
Thế nhưng...
"Lần bạn bảo thẻ thành viên của đủ hạng để order cơ mà?"
Cô nhớ rõ Nancy từng khéo léo từ chối, giải thích rằng để mua những thiết kế giới hạn đạt cấp độ thành viên VIC (Very Important Client). Mức chi tiêu hàng năm của cô tại cửa hàng vẫn chạm tới ngưỡng đó.
Nancy tỏ ngạc nhiên: "Sếp Thương thông báo cho cô ạ? Thật , em thấy cô thích mê hai mẫu váy , nên khi Sếp Thương ghé qua chọn quà cho cô, em tiện miệng nhắc đến. Thế là Sếp Thương đặt mua luôn cho cô ạ."
Tim Vân Dao lỡ mất một nhịp, cô chìm im lặng. Một lúc , cô mới ậm ừ đáp: "À."
Nancy mỉm : "Chắc Sếp Thương định tạo cho cô một bất ngờ đấy ạ. Cô xem bây giờ tiện , để em mang váy qua cho cô nhé."
"Tiện, nhưng địa chỉ giao hàng đổi ." Đồ dâng tận miệng, dại gì mà nhận. Vân Dao địa chỉ mới cho Nancy.
Nghe thấy địa chỉ còn là khu biệt thự cao cấp Bác Quân Quan Nhã, Nancy thoáng chút ngạc nhiên, nhưng vốn là một tư vấn viên chuyên nghiệp, cô tuyệt đối tò mò đời tư của khách hàng. Nancy ghi chép cẩn thận và ước tính thời gian: "Khoảng một tiếng rưỡi nữa em sẽ giao tới nơi nhé."
"Ok."
Cúp máy, lòng Vân Dao dâng lên một cảm giác bực bội khó tả, xen lẫn chút khao khát hét toáng lên. Giữa lúc cô kiên định với quyết định cắt đứt với Thương Tễ, thì những cử chỉ ân cần, quan tâm của cứ liên tục dội về, thật sự khiến cô đau đầu.
Cô sực nhớ , dù Thương Tễ luôn chê bai cô hời hợt, nông cạn, nhưng mỗi chuyến công tác, luôn mang quà về tặng cô. Có khi chỉ là những món cô vô tình nhắc đến, và phần lớn đều do chính tay lựa chọn.
Bề ngoài vẻ lạnh lùng, dùng những lời lẽ cay nghiệt, nhưng thực tâm bao giờ thực sự tính toán so đo với cô. Những gì cho cô luôn nhiều hơn những lời .
...
Vân Dao cảm thấy bứt rứt vô cùng.
Nhận váy, cô chỉ liếc qua loa ném thẳng tủ, cố gắng khuất mắt thì khuất lòng.
hiện tại cô chẳng còn tâm trí mà nghĩ đến mấy chuyện linh tinh. Vấn đề cấp bách hơn là tài khoản của cô đang kẻ nào đó nhắm tới và liên tục báo cáo. Việc khóa tài khoản thể chỉ là bước khởi đầu, ai phía chúng còn giăng bẫy gì, định khui những cục phốt nào nữa.
Vân Dao đau đầu truy tìm kẻ , cặm cụi lên kịch bản cho video mới. Bận rộn cuồng, cô chẳng còn chút thì giờ nào để nghĩ ngợi vẩn vơ.
Một tuần trôi qua yên ả, tài khoản của cô gặp thêm rắc rối nào, Vân Dao cũng tạm thời trút bỏ gánh nặng. Báo cáo thì , chỉ cần cô vi phạm nguyên tắc cộng đồng, thì dẫu chướng mắt đến mấy, chúng cũng chẳng gì cô.
Tâm trạng phơi phới, Vân Dao tình cờ kiếm hai tấm vé mời tham gia concert của Bùi Tự Bạch, còn là vé khu vực VVIP nữa chứ. Cô bạn Thiến Thiến vốn là fan cuồng của Bùi Tự Bạch, ao ước xem concert của thần tượng từ lâu mà mãi săn vé. Lần chắc chắn sẽ sướng rơn cho xem.
Vân Dao quyết định đích mang vé đến tận nhà tạo bất ngờ cho bạn.
Sáu giờ tối, cô mặt tại khu trọ của Hồ Thiến Thiến, bấm mật khẩu nhà, ung dung đợi bạn tan . Theo lẽ thường, với cái nết chuồn lẹ giờ , bao giờ nán công ty thêm một giây phút nào của Hồ Thiến Thiến, thì tầm sáu giờ bốn mươi cô nàng mặt ở nhà . Thế mà đến tận sáu giờ rưỡi vẫn bặt vô âm tín.
Biết nay công ty việc đột xuất tăng ca, kẹt xe giữa đường chăng? Vân Dao kiên nhẫn chờ thêm nửa tiếng nữa. Vẫn thấy tăm . Trong lòng cô thầm nghĩ, liệu hôm nay xui xẻo trúng đúng ngày cô nàng tăng ca thật?
Vân Dao nhắn một tin Wechat cho bạn. tin nhắn gửi tựa như đá chìm đáy biển, bặt vô âm tín. Không thể kiên nhẫn thêm, cô bốc máy gọi thẳng. Điện thoại báo tắt nguồn.
Cô sang hỏi Lâm Quán và Dương Linh, cả hai đều bảo dạo bận quá liên lạc, còn hỏi ngược cô chuyện gì gấp. Vân Dao đoán chắc Hồ Thiến Thiến chỉ đang kẹt công ty tăng ca, điện thoại hết pin nên sập nguồn, chắc cũng gì nghiêm trọng nên rõ với hai . Tắt máy xong, cô để thêm một tin nhắn dặn bạn thấy thì phản hồi , lên về.
Về đến nhà, Vân Dao mất đến hai tiếng đồng hồ cho các công đoạn tẩy trang, tắm rửa, dưỡng da. Khi cô thả thư giãn giường, đồng hồ chỉ điểm mười giờ. điện thoại của Hồ Thiến Thiến vẫn im ắng.
Con nhỏ rốt cuộc đang cái quái gì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-62.html.]
Thanh niên tòng quân trận mà vẫn thời gian TikTok, cớ Hồ Thiến Thiến tăng ca vài tiếng đồng hồ bặt vô âm tín, thèm ngó ngàng đến cái điện thoại?
Vân Dao liên tục réo tên bạn trong nhóm Wechat của ký túc xá. Dương Linh, cũng lê lết về nhà một ngày cày cuốc, thở dài ngao ngán: [Chắc nó vẫn đang bán mạng ở công ty đấy. Bà bọn sếp bây giờ bóc lột, vô nhân đạo đến mức nào .]
Lâm Quán thì lạc quan hơn: [Đai đen Taekwondo như nó thì bố bảo ai dám đụng đến.]
Một lát , Lâm Quán nhắn thêm: [Bà của họ nó ? Để gọi thử hỏi xem nó đang ở công ty .]
Vân Dao: [ .]
Cô gì của cái họ tên Tống Nhất Hành đó. Hai quen gì sất, nên cũng chẳng thèm xin Wechat.
Mười lăm phút , Lâm Quán báo tin: [Yên tâm , gọi cho lễ tân bên Trường Không Kỹ Thuật . Tối nay cả phòng kỹ thuật đều cắm trại ở công ty để tăng ca đấy.]
Nghe , Vân Dao mới thở phào nhẹ nhõm, quăng điện thoại sang một bên chìm giấc ngủ. Cứ ngỡ một đêm vật vã cày cuốc, ít nhất sáng hôm Hồ Thiến Thiến cũng sẽ trả lời tin nhắn của . Nào ngờ, khi thức dậy, hộp thư đến vẫn trống trơn. Một dự cảm chẳng lành bất chợt ập đến, bóp nghẹt trái tim cô.
Đánh răng rửa mặt quần áo xong xuôi, Vân Dao phi thẳng đến phòng trọ của Hồ Thiến Thiến. Cửa khóa kín bưng. Không dừng ở đó, cô bắt taxi lao đến tận trụ sở Trường Không Kỹ Thuật. Đến phòng kỹ thuật, cô nhận một tin tức buồn vui: Nhân viên ở đây cho Thiến Thiến tháp tùng Tổng giám đốc công tác từ hai hôm .
Đi công tác ư...
Đi công tác ở cái chốn khỉ ho cò gáy nào mà đến tận hai ngày trời ngó ngàng gì đến cái điện thoại? Hai hôm , chắc chắn giờ còn lơ lửng máy bay nữa. Mà dẫu đang máy bay chăng nữa, thời buổi wifi phủ sóng đầy đấy, lý do gì mà bặt vô âm tín?
Rời khỏi Trường Không Kỹ Thuật, Vân Dao linh cảm chuyện chẳng lành, một dự cảm mơ hồ nhưng len lỏi, bám rễ trong tâm trí cô. Giữa cái thời đại smartphone bất ly , gì chuyện ai đó buồn sạc pin ròng rã suốt hai ngày trời? Huống hồ Thiến Thiến kiểu lười trả lời tin nhắn. Bình thường hễ nhắn một câu là nó tuôn cả tràng ba câu, dắt theo cả ch.ó dạo cũng thể tám chuyện suốt hai tiếng đồng hồ. Vậy mà giờ thấy tin nhắn trả lời, điện thoại thèm sạc pin?
Vân Dao thẫn thờ taxi, bồn chồn, yên như kiến bò chảo nóng. Nỗi bất an khó lý giải khiến cô thể kìm nén những suy diễn tiêu cực. Liệu Thiến Thiến gặp bất trắc gì ...
Cô tự nhủ, đợi đến khi Thiến Thiến liên lạc , nhất định cho nó một trận nên . Ra trường mà vẫn bất cẩn, khác thót tim. Thật là hết nổi! Ngày nào cũng nốc cả đống thịt heo, chịu bồi bổ cho cái não lợn của một chút .
Đang lướt điện thoại trong sự khó chịu, trong đầu nghĩ đủ những từ ngữ để mắng Hồ Thiến Thiến, thì đột nhiên màn hình hiện lên cuộc gọi từ dì nhỏ của cô bạn . Chắc chắn dì cũng đang sốt ruột vì gọi mãi mà Thiến Thiến máy.
Vân Dao bắt máy, y như rằng, câu đầu tiên dì nhỏ hỏi là Vân Dao Hồ Thiến Thiến đang ở , mãi chẳng chịu điện thoại. Dì nhỏ của Hồ Thiến Thiến con, luôn cưng chiều cô cháu gái như con ruột. Cứ cách dăm ba bữa gọi điện hỏi han. Cả phòng ký túc xá ai cũng của dì, đều thiết gọi dì là "dì nhỏ".
"Cháu hỏi bên Trường Không Kỹ Thuật ạ. Họ bảo Thiến Thiến công tác cùng họ . Chắc chuyện gì dì ạ."
"Nó từ khi nào thế cháu?" Dì Hồ Tĩnh Nghi gặng hỏi.
"Hai ngày ạ."
Đầu dây bên đột nhiên im bặt. Vài giây , một tiếng thở dốc nặng nhọc, đứt quãng xen lẫn sự hoảng loạn vang lên: "Hai ngày ư?"
Hồ Tĩnh Nghi run rẩy thốt lên: "Hai ngày ... đó là ngày giỗ của nó..."
Vân Dao vẫn nắm bắt tình hình: "Chuyện thì liên quan gì ạ dì?"
"Dao Dao, cháu hiểu ..." Hồ Tĩnh Nghi nghẹn ngào: “Anh họ của Thiến Thiến... thằng bé luôn ác cảm với dì. Nó một mực đinh ninh rằng chính dì là kẻ thứ ba phá hoại gia đình nó, bức t.ử nó. sự thật , dì thế nào nó cũng chịu tin... Sự hiểu lầm tạo nên một bức tường ngăn cách giữa dì và nó. Dì luôn cảm thấy thằng bé đó những suy nghĩ cực đoan, nhưng vì lúc nào nó cũng giữ vẻ mặt tươi , dì cũng tiện suy đoán về nó. Dì luôn lo sợ việc Thiến Thiến việc trướng nó... Nhỡ , nhỡ nó định hại Thiến Thiến... Dì con, dì luôn coi Thiến Thiến như m.á.u mủ ruột rà. Dì sợ nó sẽ trả thù dì bằng cách hãm hại Thiến Thiến... bao lâu nay, Thiến Thiến vẫn bình yên vô sự, dì cứ ngỡ cả nghĩ... Biết đây là quả báo chăng? Suốt bao nhiêu năm nay, dì từng một giấc ngủ ngon, lúc nào cũng sống trong lo âu, thấp thỏm..."
Những lời cuối cùng của Hồ Tĩnh Nghi trở nên lộn xộn, năng còn rõ ràng nữa. Nhịp tim Vân Dao như thắt , cô cố gắng giữ bình tĩnh: "Dì nhỏ, dì điện thoại của họ Thiến Thiến ạ? Dì gửi qua cho cháu, cháu sẽ thử liên lạc xem ."
Hồ Tĩnh Nghi luống cuống: "Có, , dì sẽ gửi ngay. Dao Dao, cháu qua nhà Thiến Thiến kiểm tra giúp dì một chuyến nữa nhé. Có tin tức gì báo ngay cho dì. Cái con bé , tắt máy cơ chứ, nó định dì lo lắng đến c.h.ế.t ..."
"Không đúng, đúng, dì hỏi lão Tống cho nhẽ..."
Cuộc điện thoại kết thúc đột ngột. Chỉ một lát , điện thoại của Tống Nhất Hành gửi tới. Vân Dao gọi ngay lập tức, nhưng kết quả vẫn là giọng điệu vô cảm báo máy tắt nguồn.
Chuyện thực sự vấn đề . Nhớ những nghi ngờ của dì nhỏ... Trời ơi, nếu Tống Nhất Hành thật sự nuôi ý đồ trả thù, còn cố tình chọn đúng ngày giỗ của để đưa Thiến Thiến ... Hắn đúng là một kẻ điên rồ đáng sợ.
Không dám nghĩ ngợi thêm, tay cô run rẩy, lập tức gọi một cuộc điện thoại, nhưng đầu dây bên vẫn nhấc máy.
Cô vội vã giục bác tài xế taxi: "Bác ơi, phiền bác xe , chở cháu đến Tập đoàn Húc Hòa ngay lập tức nhé. Cháu xin bác đấy."
Nghe giọng điệu gấp gáp của cô gái trẻ, bác tài xế lén qua gương chiếu hậu. Thấy đôi mắt cô gái đỏ hoe ngấn lệ, chắc hẳn đang gặp chuyện gì đó vô cùng đau khổ, trông thật đáng thương. Bác tài liền chuyển làn, nhấn ga phóng nhanh về phía tòa nhà Tập đoàn Húc Hòa.
Vừa bước xuống taxi, Vân Dao chạy như bay về phía tòa nhà Húc Hòa. Cơn đau thắt n.g.ự.c do chạy đường dài ập đến, nhưng cô chẳng màng. Vừa lao sảnh lớn, cô gặp ngay Trợ lý Triệu, nhận cuộc gọi của cô và vội vã chạy xuống sảnh. Chưa để gã kịp mở lời, cô hổn hển hỏi: "Thương Tễ ? Gọi điện thoại , đang bận họp ? Anh giúp lên gặp ngay, chuyện khẩn cấp."
Triệu Dương đáp: "Hôm nay Sếp Thương đến trường đua ngựa , mặt ở công ty."
Dạo gần đây, sếp Thương việc bán mạng như cỗ máy, cường độ công việc liên tục khiến hầu như thời gian nghỉ ngơi. Có lẽ cơ thể chạm đến giới hạn chịu đựng, hai ngày nay sếp hề xuất hiện ở công ty, liên lạc đều cắt đứt.
Vân Dao tuyệt vọng nhắm chặt mắt, nhưng cô hiểu rõ đây lúc yếu đuối. Cố gắng kìm nén sự hoảng loạn, cô hỏi bằng giọng điệu bình tĩnh nhất thể: "Trợ lý Triệu, cách nào điều tra giúp lịch trình di chuyển của hai ? tên, điện thoại và cả căn cước công dân của họ. Liệu tra ?" Vân Dao Triệu Dương với ánh mắt đầy hy vọng.
Tuy nhiên, Triệu Dương chầm chậm lắc đầu: "Muốn truy vết lịch trình của một hề đơn giản, huy động nhiều mối quan hệ và liên hệ với các cấp lãnh đạo. Xin Vân tiểu thư, với năng lực hiện tại, e là ."
"Thế còn Thương Tễ thì ? Anh cách ?"
"Nếu là Sếp Thương, thì chắc chắn là ạ." Triệu Dương khẳng định chắc nịch: "Vào giờ , lẽ Sếp Thương vẫn đang ở trường đua."
"Cho địa chỉ , cảm ơn ." Vân Dao chần chừ thêm giây phút nào, rời ngay lập tức.
...
"Cô gái, đây là trường đua ngựa tư nhân, cô phận sự thì ." Gã bảo vệ gác cổng kiên quyết chặn đường phụ nữ đang cố tình xông .
Ngày nào gã cũng đối mặt với dăm ba trường hợp tương tự. Số lượng phụ nữ viện đủ thứ lý do để tiếp cận trường đua nhiều đếm xuể, gã quá quen với cảnh . Mặc kệ Vân Dao phân trần thế nào, gã bảo vệ vẫn như bức tường thành vững chãi, một mực cản bước, miệng liên tục lặp điệp khúc: "Không ."
Vân Dao xông pha dăm bảy lượt nhưng vẫn chặn phũ phàng, uất ức đến mức nước mắt chực trào: " là chuyện cần gặp Thương Tễ mà!"
"Cô nào đến đây cũng đều giở văn đó cả." Gã bảo vệ khẩy, giọng điệu đầy châm biếm: "Cô gái , cô đừng khó nữa. sếp Thương lệnh, hôm nay tiếp bất kỳ ai."
Vân Dao sốt ruột như đống lửa, cuống cuồng nài nỉ: "Thế thể giúp báo một tiếng ? Cứ họ Vân đang đợi bên ngoài. Hoặc nhờ kiểm tra lịch sử cuộc gọi là ngay. quen mà, ... là bạn gái cũ của ! Nếu tin, sẽ gọi cho trợ lý của để chứng."
Trong cơn tuyệt vọng, Vân Dao bất chấp tất cả, thốt những lời lẽ phần vô lý. Cô sẵn sàng dẹp bỏ lòng kiêu hãnh sang một bên, miễn là thể tìm bạn thiết của .
Thế nhưng, gã bảo vệ vẫn giữ thái độ dửng dưng, tiếp tục thành nhiệm vụ ngăn cản: " chỉ là bảo vệ quèn, gì vị trợ lý nào. Cô gái , xin cô đừng khó thêm nữa. Không thiệp mời thì . Cô gặp Sếp Thương thì cứ đây mà chờ, lát nữa Sếp Thương cô may mắn gặp ."
Trong đầu gã thầm mỉa mai, mấy cô ả ngày nay vì trèo cao mà chuyện gì cũng dám bịa .
Chưa bao giờ Vân Dao cảm thấy tuyệt vọng đến thế, cô mệt mỏi từ từ xổm xuống đất. Lần đầu tiên cô nhận , gặp Thương Tễ một gian nan, trắc trở đến .
...
Thương Tễ mang theo vẻ mệt mỏi rã rời, trút bỏ bộ đồ đua ngựa bước ngoài. Không hề chút tác dụng nào. Dù thúc ngựa phi những vòng đua bất tận, vắt kiệt sức lực đến tận cùng, sự bồn chồn, phiền muộn trong lòng vẫn hề thuyên giảm.
Vừa mới bước đến cổng, bước chân chợt khựng . Đập mắt là hình ảnh Vân Dao đang thu lu một góc, cuộn nhỏ bé, yếu ớt như một chú mèo con chịu uất ức tột cùng. Đôi chân mày khẽ cau , vội vã tiến bước về phía cô, cúi nắm lấy tay cô kéo mạnh lên: "Ngồi xổm ở đây cái gì? Sao, mấy hôm xả hết giận, hôm nay mò đến đây tìm , định chọc tức đến c.h.ế.t mới hả hả?"
Nghe thấy giọng quen thuộc, Vân Dao giật ngẩng đầu lên. Đôi mắt trong veo long lanh ngấn lệ, cô vội vàng nắm chặt lấy cánh tay , ánh mắt ánh lên sự van lơn, cầu khẩn: "Thương Tễ, em... em chuyện cần giúp, xin hãy giúp em..."
"Hóa là vì việc cần cầu cạnh nên mới chịu hạ tìm đến ." Thương Tễ khẽ nhếch mép, nắm chặt lấy tay cô, xoay kéo cô về phía phòng nghỉ. Chỗ đông qua , nơi thích hợp để chuyện.
Hành động bất ngờ của Thương Tễ khiến gã bảo vệ giật thót tim. Ai ngờ Sếp Thương thực sự quen với Vân tiểu thư . Gã vội vàng dạt sang một bên, dám ho he cản đường nữa.
Vân Dao lảo đảo bước theo Thương Tễ. Nhận sự lạnh lùng trong giọng của , cô thừa hiểu những chuyện gây , giờ muối mặt đến nhờ vả, bản thật sự quá trơ trẽn. giờ phút , cô chẳng còn bận tâm đến thể diện nữa.
"Em xin ? Em thật sự xin . Anh ơn giúp em với, Thiến Thiến đột nhiên mất tích . Em tìm khắp nơi mà thấy, gọi điện cũng liên lạc , em chẳng nó ..."
Nói đến đây, sự sợ hãi tột độ bấy lâu kìm nén dường như bung vỡ. Cuối cùng, cô tìm một chỗ dựa vững chắc, một để cô thể giãi bày tâm sự. Bao nhiêu hoang mang, lo lắng chợt vỡ òa thành những giọt nước mắt tuôn rơi lấm tấm.
Thương Tễ lặng thinh, dường như đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ riêng, đưa bất kỳ lời bình luận nào.
Cánh cửa phòng nghỉ khép , Vân Dao kìm cảm xúc, nhào tới ôm chầm lấy eo từ phía , nức nở: "Em thề em cố ý chọc giận . Tại cứ hung dữ, ép buộc em hoài, em mới cáu gắt chứ... Anh ơn giúp em với..."
Trái tim Thương Tễ thắt , cơ thể thoáng cứng đờ, đôi chân như hóa đá tại chỗ. Giọng pha chút mỉa mai, tự giễu: "Đến lúc hoạn nạn, cần lợi dụng thì mới lời ngọt ngào dỗ dành . Nhỏ vài giọt nước mắt cá sấu là nghĩ sẽ răm rắp lời em ?"
"Thương Tễ!" Tiếng gọi của Vân Dao nấc nghẹn trong tiếng nức nở, đầy vẻ tuyệt vọng.
Thương Tễ im lặng vài giây, cảm giác lồng n.g.ự.c như ai bóp nghẹt, khó thở và đau xót. Anh khẽ thở dài, xoay ôm cô lòng, nhẹ nhàng dùng ngón tay gạt dòng nước mắt lăn dài má cô. Những giọt nước mắt nóng hổi ướt đẫm cả ngón tay : "Thôi nào, bình tĩnh , là giúp em."
" xin lấy danh dự bảo đảm, chậm nhất là một tiếng nữa, sẽ tìm tông tích của Hồ Thiến Thiến. Là của , em nín ?"