Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-05-25 04:09:28
Lượt xem: 394

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một tiếng , chiếc xe rẽ một con đường tư gia rải nhựa tổng hợp màu xám đậm. Hai cánh cổng sắt lớn màu đen tuyền đầy uy nghiêm mắt từ từ mở hai bên để chào đón vị khách quý.

Hai bên con đường rộng rãi, sạch sẽ trồng những cây bạch quả thẳng tắp, cây to khỏe vươn phát triển một cách tự nhiên, xum xuê trang trọng. Xe chạy thêm năm phút, một hồ nước nhân tạo trong vắt như gương hiện mắt. Thấp thoáng phía hồ chính là một căn biệt thự kiểu Trung bề thế, mang đậm dấu ấn của thời gian, sừng sững tọa lạc ngay mặt hồ lồng lộng.

Tài xế đỗ xe bên bờ hồ. Vị quản gia đợi sẵn ngoài cửa lập tức tiến lên mở cửa xe cho Thương Tễ, khẽ cúi , vui mừng lên tiếng: "Cậu Tễ về , lão phu nhân đang đợi ở phòng khách lâu lắm đấy."

Thương Tễ lịch sự gật đầu: "Bác Chu, để bác đợi lâu ."

lúc , Vân Dao cũng bước xuống xe. Cô tiến đến bên cạnh Thương Tễ, mật khoác lấy cánh tay , mỉm vị quản gia già: "Bác Chu ơi, hơn một tháng gặp, trông bác càng quẹt khoai, quật cường hơn nha?"

Bác Chu sảng khoái bật : "Cô Vân trêu già , tuổi chứ trẻ trung gì nữa mà quẹt với quật."

Vân Dao rôm rả chuyện trò với bác Chu thêm vài câu cùng Thương Tễ bước phòng khách. Bà nội Thương đang ghế sofa, trò chuyện cùng một phụ nữ quý phái, ăn vận trang nhã, bảo dưỡng nhan sắc , trông chừng ngoài bốn mươi tuổi.

Nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ phía cửa, phụ nữ quý phái khẽ liếc mắt sang. Vừa thấy Thương Tễ, bà lập tức mỉm chào hỏi: "Thương Tễ về đấy ."

Thế nhưng khi ánh mắt quét qua phụ nữ diễm lệ đang ôm khư khư cánh tay Thương Tễ một cách mật, nụ mặt bà liền nhạt rõ rệt. Bà trực tiếp ngó lơ Vân Dao, chẳng thèm mở miệng chào lấy một câu.

Lúc bác Chu lên tiếng: "Cô Lan Quân tự tay bắt hải sản ngoài Chu Sơn về để biếu lão phu nhân đấy ạ."

Vân Dao thầm nghĩ trong lòng: đúng lúc chút nào.

Bà cô nhà họ Thương giờ vốn chẳng ưa gì cô, bình thường cho tiền cô cũng tìm cách né càng xa càng .

Sải bước về phía sofa, Vân Dao nở một nụ ngọt ngào, lịch sự chào hỏi hai vị bề : “Bà nội, cô út, hai buổi tối lành ạ."

Bà nội Thương thấy cánh tay hai đứa đang khoác chặt lấy , dáng vẻ tình cảm mặn nồng thì vô cùng mãn nguyện. Bà trìu mến gật đầu: "Dao Dao, đây cạnh bà nào."

"Dạ ạ." Vân Dao thiết nép lòng lão phu nhân, nhõng nhẽo y như đứa cháu nhỏ trong nhà: "Bà nội ơi, em mang bánh quy ngon lắm về cho bà nè, bánh chính tay em tự luôn đó."

Bà nội Thương vỗ vỗ mu bàn tay Vân Dao: "Ngoan lắm, cháu lòng nhớ đến bà là ."

"Dạ tất nhiên ạ, lúc nào em chẳng nhớ đến bà."

Bà nội Thương đến mức nếp nhăn nơi khóe mắt xô , dỗ dành cho vui vẻ mặt. Bà đầu sang Thương Tễ đang xuống phía đối diện, giọng điệu hờn dỗi mát: "Chẳng bù cho cái đứa nào đó, nếu chủ động gọi điện gọi về ăn cơm, chắc nó quên bén cái bà già từ lâu ."

Thương Tễ tựa lưng thành ghế, nhanh chậm giải thích: "Bà nội, hôm qua con mới công tác về ạ."

Bà nội Thương tiếp lời: "Phải , sếp Thương của chúng bận rộn trăm công nghìn việc mà. Đi một cái là biệt tăm biệt tích hơn tháng trời, đến một cuộc điện thoại gọi về cũng chẳng thấy , dành chút thời gian mà bồi đắp cho gia đình với bạn gái. Suốt ngày chỉ công việc với công việc, thấy cũng nhờ tính nết cái Dao Dao nó nên mới chịu đựng nổi cái đồ cuồng công việc như đấy."

Nhìn sang Vân Dao bên cạnh, bà chuyển chủ đề: "Qua hai năm nữa là ba mươi tuổi đầu . Chuẩn đám cưới, lên kế hoạch sinh con, mang thai, bèo lắm cũng mất hai năm. Anh với Dao Dao tình cảm cũng định , định chừng nào thì kết hôn đây?"

Điệp khúc giục cưới bao giờ vắng bóng.

Vân Dao vội vàng đỡ lời: "Bà nội ơi, em còn nghiệp mà, bản em cũng bay nhảy chơi bời thêm hai năm nữa, chuyện kết hôn cứ thong thả vội ạ."

Bà nội Thương giọng vẫn vô cùng dõng dạc: "Dao Dao, cháu cần đỡ cho nó. Bà già mắt mờ, đứa nào kết hôn bà một cái là ngay."

Lão phu nhân đúng là tâm như gương sáng.

Vân Dao chẳng phản bác bà nội thế nào, đành lén lút liếc Thương Tễ một cái.

Dì Ngô bưng lên. Thương Tễ nâng một tách , động tác nhã nhặn nhấp một ngụm nhỏ, đó mới bình thản : "Công việc của con dạo bận, tạm thời thời gian suy nghĩ đến mấy chuyện ạ."

Vân Dao lập tức phụ họa theo ngay: " đó ạ, dạo vất vả lắm, thời gian ngủ nghê chẳng bao nhiêu, em mà xót hết cả ruột. Em thực sự mệt mỏi thêm vì chuyện nữa , cứ đợi rảnh rang tính tiếp cũng muộn mà bà."

Vân Dao năng hợp tình hợp lý, bày dáng vẻ hiền thục nết na, thấu hiểu lòng , khiến lão phu nhân càng thêm thương xót cô hơn: "Anh xem cái Dao Dao nó nghĩ cho nhường nào , con bé như thế, đường mà trân trọng đấy."

Bà nội Thương thực sự ưng cô cháu dâu tương lai . Ngoại hình xinh xắn, cái miệng ngọt ngào chuyện, tuy ham chơi một chút nhưng kiểu đua đòi quậy phá, việc gì cũng chừng mực. Một cô gái chừng đó ưu điểm là quá đủ .

Còn về mảng gia thế, bà nội Thương bận tâm, nhà họ Thương đủ quyền quý cao sang , cần môn đăng hộ đối gì nữa. Mấy chuyện đối nhân xử thế, kiến thức giáo dưỡng cách ăn ứng xử, khi gả nhà họ Thương rèn dũa dần cũng . Chỉ cần Vân Dao bản lĩnh khiến thằng cháu nội của bà chịu an phận kết hôn sinh con, nối dõi tông đường, bà sẽ phản đối.

Vân Dao đúng là kiểu đằng chân lân đằng đầu.

Vừa lão phu nhân khen một cái là cô nàng lập tức ưỡn n.g.ự.c tự hào ngay.

thế còn gì nữa, thấu hiểu lòng thế đối xử với chút , ví dụ như tự giác chuyển thêm cho chút tiền chẳng hạn.

Thương Tễ mặt lão phu nhân lúc nào cũng sắm vai một bạn trai chuẩn mười điểm hiếu thảo, hề cự tuyệt mà ngoan ngoãn đáp: "Bà nội dạy chí ạ."

Bữa tối là tiệc hải sản do chính tay bà cô Thương Lan Quân mang về.

Mấy con tôm tít to bằng cả bàn tay, con nào con nấy chắc nịch, ngập ngụa gạch. Lại còn cả nhum biển, món nhum hấp trứng. Ghẹ xanh hấp, cá khoai, ốc hương, ốc biển... Đủ loại hải sản bày biện chật kín cả một bàn, thành một bàn tiệc hải sản thịnh soạn, kèm với vài đĩa rau xào cho đỡ ngấy.

Hải sản đều là hàng mới đ.á.n.h bắt vận chuyển bằng đường hàng về nên cực kỳ tươi ngon. Đầu bếp nhà chính tay nghề cao, giữ tối đa vị ngọt thanh tự nhiên của hải sản, khiến thôi thèm rỏ dãi.

Món Vân Dao khoái nhất chính là đĩa tôm tít rang muối tiêu. Cắn một miếng thịt tôm mềm ngọt, bùi bùi, ngon đến mức nuốt luôn cả lưỡi.

Một đĩa tôm tít to đùng mà một xử lý hết phân nửa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-6.html.]

Thương Tễ bóc tôm trò chuyện phiếm với Thương Lan Quân: "Đợt hải sản Chu Sơn gửi về chất lượng đấy, dượng út quyết định đầu tư mảng ạ?"

Thương Lan Quân mỉm đáp: "Ừ, dượng Lương nhà cháu khảo sát một thời gian , bàn bạc với một thương gia thủy sản bản địa khá lâu, tìm hiểu cũng hòm hòm . Dẫu ông ở nhà rảnh rỗi sinh nông nổi, đầu tư một chút cho vui để g.i.ế.c thời gian cũng ."

Thương Tễ đưa ý kiến gì về chuyện , tiếp tục chuyển sang chuyện khác. Anh đặt phần thịt tôm bóc vỏ bát của Vân Dao, thong thả tháo găng tay . Ánh mắt cô, nhưng lời rõ ràng là dành cho cô: "Được , ăn món khác , ăn nữa là đau bụng đấy."

Vân Dao nuốt chửng miếng thịt tôm cuối cùng bụng: "...Dạ."

Cô cũng sợ cái bụng tiêu hóa nổi đống tôm cua thật, bèn gắp một đũa khoai tây sợi xào thanh đạm để giải ngấy. Ai dè mới c.ắ.n một miếng, một luồng cay nồng xộc thẳng lên đại não, cay đến mức nước mắt cô trào , ho sặc sụa chỗ khác bịt miệng .

Cái sợi gừng xảo quyệt , dám ngụy trang thành sợi khoai tây thật thà!

Thương Tễ khẽ vỗ nhẹ lên lưng cô, rót một ly nước ấm đưa đến bên môi cô: "Ăn vội gì?"

Vân Dao ôm cốc nước ực liên tiếp mấy ngụm lớn mới đè cái vị cay nồng trong khoang miệng xuống. Đôi môi cay đến đỏ mọng lên, cô tức tối hậm hực : "Em ăn gừng , nó dám giả vờ khoai tây, suýt nữa em cay c.h.ế.t ."

Vân Dao hề kén ăn, chỉ duy nhất ghét cay ghét đắng mấy món gia vị nồng nặc như gừng, hành tây, rau mùi. Cô đụng , thậm chí thể gọi là dị ứng.

Thương Tễ thấy cô cay đến chảy cả nước mắt, bèn rút khăn giấy lau cho cô, thuận miệng với bác Chu: "Nhắn với nhà bếp, xào khoai tây đừng bỏ gừng nữa."

Bà nội Thương thấy hai đứa tình cảm mặn nồng, hóm hỉnh trêu chọc: "Chao ôi, xem kìa, bênh vực bảo bọc đến mức cơ đấy."

Thương Tễ mỉm nhạt, gì.

Vân Dao cũng chẳng ngờ Thương Tễ đưa yêu cầu như , kỹ năng diễn xuất quả thực đỉnh cao. cô cũng là đứa điều, lập tức phối hợp diễn màn kịch ân ái, đon đả gắp thức ăn bát Thương Tễ để biểu thị lòng ơn.

Bầu khí vô cùng hòa thuận, ấm cúng.

Thương Lan Quân lạnh lùng khẩy một tiếng trong lòng.

vốn dĩ chướng mắt cái kiểu phụ nữ bộ tịch như Vân Dao, cậy trẻ trung xinh liền giở trò nũng nịu, lấy lòng đàn ông. Nói trắng cũng chỉ là loại bán rẻ nhan sắc để đổi lấy tiền tài, vứt ngoài chút tiền là cả rổ loại phụ nữ như thế .

chẳng hiểu nổi mắt của Thương Tễ kiểu gì nữa, vì cái loại con gái mà từ chối bao nhiêu tiểu thư danh giá do đích giới thiệu. Xem đàn ông từ trong xương tủy ai cũng thích cái kiểu , thích cái cảm giác dỗ dành nuông chiều, cung phụng . Đứa cháu trai trông vẻ lạnh lùng tự chế, màng nữ sắc của bà cũng chẳng ngoại lệ.

Thế nhưng, tuy Vân Dao mang danh bạn gái chính thức của Thương Tễ, qua cũng hơn hai năm , Thương Tễ thường xuyên dắt về nhà cho lão phu nhân xem mặt, nhưng tuyệt nhiên từng thấy dẫn cô đến bất kỳ sự kiện công khai nào khác. Lão phu nhân lớn tuổi , mắt còn tinh tường, đầu óc đủ nhạy bén, chứ bà thì thấu tâm can... thích thì thích thế thôi, chứ cưới xin thì chắc.

Thương Lan Quân từ đầu đến cuối thèm thẳng Vân Dao lấy một cái. Đương nhiên, bà cũng chẳng dại gì mà gây hấn trực tiếp với cô gì cho mất thể diện. Với loại phụ nữ , ban cho cô một ánh mắt thôi cũng là đang cho cô mặt mũi .

Thương Lan Quân kéo chủ đề câu chuyện trở : "Thương Tễ , cô cháu mới sa thải cái họ Hà ở bên Vân Đỉnh ?"

Thương Tễ biến sắc khẽ nhướng mày, đặt đũa xuống: "Vâng, tin tức của cô út nhạy bén thật đấy."

"Xì, cô ngày nào chẳng bận tối mắt tối mũi, rảnh mà bận tâm mấy chuyện chứ. Là thằng nhóc Văn Ngạn nhà cô kìa, nó lúc nào chẳng sùng bái ông họ của nó. Mấy trò chơi do Vân Đỉnh phát triển nó đều chơi hết sạch, mê nhất cái trò kiếm hiệp tên Sơn Hà gì gì đó."

Vân Dao cắm cúi ăn cơm. Trong lòng thầm nghĩ, bà cô út đúng là việc gì thì chẳng bao giờ đến đây, cái điệu bộ đang xin việc cho con trai . Khứu giác của Vân Dao nhạy bén phết đấy chứ, cái tầm mà vứt phim cung đấu đảm bảo sống sót qua ba tập phim.

Quả nhiên giây tiếp theo, Thương Lan Quân thẳng vấn đề: "Thằng Văn Ngạn mê cái trò game mobile kiếm hiệp đó của cháu như điếu đổ. Nó nghiệp đại học , bảo nó về công ty nhà việc nó nhất quyết chịu, cứ một mực đòi theo cháu học hỏi việc, thế nào cũng chẳng chịu ."

Thương Tễ thẳng vấn đề: "Cô út cho Văn Ngạn Vân Đỉnh ạ?"

Thương Lan Quân mỉm đáp: "Thì cháu cứ tùy ý sắp xếp cho nó một chức vụ nào đó là , cũng chẳng đòi hỏi cao sang gì . Cốt là để nó đó học hỏi kinh nghiệm chút thôi, dẫu nó cũng thích chơi game."

Thương Tễ: "Chơi game và game là hai khái niệm khác , nhất cô nên bảo Văn Ngạn suy nghĩ cho kỹ."

Người thông minh một cái là hiểu ngay đây là lời từ chối khéo .

Cậu em họ Lương Văn Ngạn của Thương Tễ là một công t.ử bột chính hiệu, ăn . Từ hồi nghiệp một trường kinh doanh bên Mỹ về nước đến giờ, ngày nào cũng chìm đắm trong game gú, quán bar, sống thâu đêm suốt sáng, rượu chè be bét. Hạng phá gia chi t.ử vô dụng như thế, Thương Tễ đương nhiên thèm để mắt đến.

Hơn nữa, bà cô của lúc nào cũng tự cao tự đại, miệng thì sắp xếp chức vụ gì cũng , chứ nếu mà bắt Lương Văn Ngạn từ cấp cơ sở lên thì đầu tiên nhảy dựng lên phản đối chắc chắn là bà . Thương Tễ chẳng dại gì mà rước cái củ khoai lang bỏng tay Vân Đỉnh cả.

Vân Đỉnh Game vốn là dự án do một tay Thương Tễ tự gầy dựng lập nghiệp từ hồi còn học. Cùng với quy mô ngày một mở rộng, để thuận tiện quản lý và phát triển hơn nên mới sáp nhập tập đoàn Húc Hòa. Thương Lan Quân nhét Lương Văn Ngạn Húc Hòa thực tập thì dễ như trở bàn tay, nhưng Vân Đỉnh thì bắt buộc cái gật đầu của Thương Tễ.

Thương Tễ đang từ chối khéo. Thương Lan Quân đinh ninh rằng đứa cháu trai kiểu gì cũng nể mặt bà cô một chút, nên vờ như hiểu, tiếp tục : "Nó nghĩ kỹ mà. Cái tính thằng em cháu cháu còn lạ gì nữa, khó khăn lắm nó mới một việc t.ử tế, cháu thì giúp đỡ nó một tay . Có việc đàng hoàng vẫn hơn là suốt ngày đàn đúm với lũ xướng ca vô loài trong showbiz chứ."

Đàn ông ai cũng thích cái kiểu phụ nữ lẳng lơ diễm lệ , bà thực sự chướng mắt. Thương Lan Quân cũng chẳng quản nổi con trai .

liếc xéo Vân Dao một cái, giọng điệu chút khinh miệt: "Sang năm con bé cũng nghiệp nhỉ? Nhìn cái cách cháu nuông chiều nó điểm dừng thế , chắc chắn là dọn sẵn đường sắp xếp công việc thỏa cho nó . Văn Ngạn dẫu cũng là em họ ruột thịt nối liền huyết thống với cháu, chẳng lẽ bằng một ngoài như nó?"

Thương Lan Quân về Vân Dao một cách vô cùng cay nghiệt, thậm chí còn trợn mắt thẳng mặt Vân Dao rằng cô chỉ là ngoài. Cái giọng điệu trịch thượng, bề chẳng coi Vân Dao gì.

Đến cả bà nội Thương cũng nhíu mày một cái.

Vân Dao đang cắm cúi ăn cơm liền khựng : "?"

Liên quan đến chuyện nội bộ nhà họ Thương, cô giờ đều thông minh sắm vai kẻ ngốc bao giờ can dự , thế mà cũng dính đạn, gán tội lên đầu cô . Thương Tễ vì bắt cô tự lập tự cường mà đến cả tiền tiêu vặt cũng cắt sạch sành sanh, công việc thì cho cô đúng con tròn trĩnh, rốt cuộc là "nuông chiều" cô ở cái chỗ nào hả trời?

Cơm ăn mấy miếng mà nồi lẩu tai bay vạ gió úp thẳng lên đầu .

 

Loading...