Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 50

Cập nhật lúc: 2026-05-29 01:47:21
Lượt xem: 254

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Dao chôn chân tại chỗ như gặp ma giữa ban ngày. Thương Tễ mới ... xin cô ư?

Cái con kiêu ngạo, hống hách, luôn coi là cái rốn vũ trụ, bắt vạn vật quỳ rạp chân mà cũng thốt hai chữ "xin " ? Nếu đất nước luật cấm yêu quái lộng hành khi lập quốc, cô nghi ngờ con tinh nào nhập .

Thêm nữa, Từ Nguyệt về Mỹ ? Đầu óc Vân Dao đang cuồng hỗn loạn. Nếu Từ Nguyệt và Thương Tễ thực sự trong sáng, cớ gì hôm đó cô lớn tiếng khẳng định chắc nịch những lời lẽ gây hoang mang dư luận đến thế? Chẳng lẽ tất cả chỉ là ảo tưởng và sự ái kỷ của cô ? Tự cô biên kịch vở kịch Thương Tễ yêu thầm ?

Không, Vân Dao đời nào tin. Dù Từ Nguyệt ảo tưởng chăng nữa, thì ngọn nguồn chắc chắn cũng do Thương Tễ bật đèn xanh, thả thính .

Lùi một vạn bước, giả sử như chuyện của Từ Nguyệt tồn tại, Vân Dao tự đặt câu hỏi cho chính : cô thể ? Có thể tiếp tục con chim hoàng yến nhỏ bé, ngoan ngoãn rúc lòng ? Có thể tiếp tục cam chịu sự khinh bỉ và chà đạp lòng tự trọng từ ?

Liệu Thương Tễ thực sự trân trọng cô? Cứ cái giọng điệu xin của xem, y hệt như một lời bố thí, một mệnh lệnh ban xuống từ bề : hạ xin đấy, cô còn cái gì lòng nữa? Không, cô đời nào cam lòng! Vì , cô chẳng cần đến cái mạng lưới tài nguyên đồ sộ của , càng khinh bỉ cái gọi là "dọn đường, che chở".

Vân Dao khẽ nâng ánh mắt sắc lẹm lên : "Sếp Thương, tài giỏi xuất chúng, hô mưa gọi gió. Có luôn ảo tưởng rằng, chỉ cần tung tiền thể mua đứt , bắt răm rắp lời, vĩnh viễn cam tâm tình nguyện con rối trong tay ?"

" ý đó , Vân Dao?" Đôi lông mày của Thương Tễ nhíu chặt thành một đường thẳng.

"Mặc kệ ý gì, - - chấp - nhận! thèm tài nguyên của , chẳng cần sự che chở rởm đời của . Dù mưu tính gì, dù mối quan hệ giữa và Từ Nguyệt , tất cả đều chẳng liên quan gì đến . Chúng dứt khoát ân đoạn nghĩa tuyệt từ lâu ."

Quả nhiên, cái lớp mặt nạ ôn hòa giả tạo của Thương Tễ chỉ tồn tại vài phút ngắn ngủi. Anh bật , nụ chứa đựng sự mỉa mai đến tột độ: "Giỏi, giỏi lắm Vân Dao! Cái cũng chê, cái cũng hất, bây giờ em cứng cỏi phết nhỉ." Ân đoạn nghĩa tuyệt? Dễ dàng thế ?

"Đương nhiên." Vân Dao mặc kệ đang khen đang kháy, cứ coi như đang khen cho sướng tai. Cô ưỡn ngực, hếch cằm kiêu hãnh: "Tài liệu giao xong, cũng gặp, việc gì nữa thì xin phép."

Nói đoạn, cô gót bước dứt khoát, thèm để mắt đến phản ứng của , dẫu chỉ một giây.

...

Sau khi ném cho Thương Tễ một mồi lửa chọc tức đến hộc máu, bước chân Vân Dao khi xuống lầu bỗng trở nên nhẹ nhõm lạ thường. Dương Siêu hỏi thăm tình hình, Vân Dao chỉ vứt một câu hững hờ: chuyện êm , giao xong tài liệu là cô té luôn.

Dương Siêu gật gù tán thành. Mấy vị sếp lớn nắm quyền sinh sát trong tay gì rảnh rỗi mà tiếp chuyện nhân viên quèn. Chắc cũng lật lướt qua loa thôi. Thấy vấn đề gì nghiêm trọng, chị cũng chẳng buồn vặn vẹo thêm.

Về đến nhà, Vân Dao như nín thở nổi lên mặt nước. Đợi Hồ Thiến Thiến tan bước qua cửa, cô liền xả một tràng oán hận: "Tao tức điên lên ! Anh tưởng là ông nội thiên hạ chắc? Tao từ chối hợp đồng của , liền ngoắt sang rót vốn mua luôn cổ phần Vạn Phong! Sao vung tiền mua đứt cái công ty đó luôn cho rảnh nợ?"

Hồ Thiến Thiến c.ắ.n miếng mía nhóp nhép, há hốc mồm cô xả giận: "Mày bớt mồm ! Lỡ ổng mua đứt Vạn Phong thật thì mày chỉ nước ăn cám! Với cái tài sản của ổng, chừng đó tiền là cái đinh gì. Đừng quên, bản hợp đồng bán của mày vẫn trong két sắt nhà Vạn Phong đấy! Tới lúc đó, ổng bóp dẹp vò nát mày cũng dễ như trở bàn tay."

Vân Dao: "..." Ừ nhỉ. C.h.ế.t tiệt thật.

Hồ Thiến Thiến nhả bã mía thùng rác, chống cằm đăm chiêu suy nghĩ: "Công chúa Dao Dao , mày xem Sếp Thương rốt cuộc là đang diễn vở gì đây? Chia tay cả tháng trời , tự nhiên mò tới, vứt hợp đồng, dâng tài nguyên tận răng. Không lẽ ổng... lậm mày thật ?"

Vân Dao im lặng.

Hồ Thiến Thiến tiếp tục phân tích: "Đã thế, ổng còn thanh minh vụ Từ Nguyệt là bạch nguyệt quang nữa. Cứ cho là ngày xưa mày tin, nhưng giờ Từ Nguyệt xách vali về Mỹ . Nếu Sếp Thương thực sự ý đồ, Từ Nguyệt cũng tình cảm, thì hai tay trong tay dạo bước từ tám đời nào , cô về Mỹ cái quái gì nữa?"

Vân Dao cũng rối bời, chẳng . Có lẽ... cô thực sự hiểu lầm . Có thể đối với Từ Nguyệt, chỉ đơn thuần là sự ngưỡng mộ tài năng, giữa họ tồn tại cái gọi là tình yêu sâu đậm như cô vẫn huyễn hoặc.

"Nếu sự thật là , thì việc mày chia tay Sếp Thương vẻ ... bốc đồng." Hồ Thiến Thiến chỉ mấu chốt vấn đề: “Nếu vụ bạch nguyệt quang xen , mày chia tay gì cho mệt? Chẳng là tự khó ? Giờ Sếp Thương ý hàn gắn, mày tính ? Quay ?"

"Quay ?" Vân Dao bật chua chát, cần suy nghĩ thốt lên: "Quay để gì? Tao khó khăn lắm mới lấy sự tự tin, bước khỏi cái bóng của , tự tay gây dựng sự nghiệp. Chẳng lẽ bây giờ tao chui rúc về cái lồng son , uốn gối luồn cúi, nịnh nọt để đổi lấy vài đồng bạc lẻ?"

"Một tháng qua tao sống . Tiền thì cứ từ từ kiếm, ít tiền thì tiêu ít . Không cái mác phu nhân hào môn, cuộc sống cũng chẳng đến nỗi bi đát như tao từng sợ hãi. Tao thề sẽ bao giờ cái kiếp sống chui nhủi, ngửa tay xin tiền khác nữa! Tao công nhận cái mác 'Thương phu nhân' đó lấp lánh, quyền uy, ai cũng lác mắt thèm thuồng. Thương Tễ từng tôn trọng tao! Sự luyến tiếc mà đang cố diễn cho tao xem, chắc chắn chỉ là sự cay cú vì tao dám chủ động đá , thách thức quyền lực tối thượng của mà thôi. Cái đó thì liên quan gì đến tình yêu sự trân trọng?"

Vân Dao đưa mắt qua ô cửa sổ, ngắm những tán lá xanh rì đang vươn đầy sức sống. Quay hầu hạ cái gã bạo chúa phong kiến đó ư? Không bao giờ! Con thể tắm hai cùng một dòng sông, dẫu cho dòng sông cuộn trào, rộng lớn và hào nhoáng đến chăng nữa. Cô tuyệt đối sẽ bước con đường cũ.

...

Mặc dù Vân Dao dứt khoát hất thẳng bát nước lạnh cái đề nghị ngang ngược của Thương Tễ, nhưng trong thâm tâm, cô vẫn luôn nơm nớp lo sợ giở trò mèo lưng. Với một kẻ tính chiếm hữu và kiểm soát cao ngút ngàn như , sự chống đối của cô chắc chắn là một sự sỉ nhục thể tha thứ. Nhất là Thương Tễ, cái tính chiếm hữu của ăn sâu máu. Trước , khi Vân Dao còn sắm vai con mèo nhỏ ngoan ngoãn lời, sự áp đặt đó mới tạm thời lắng xuống.

, kiểm soát bao giờ đồng nghĩa với tình yêu. Còn việc cô yêu , e rằng cũng chẳng bận tâm. Cái dám nhốt cô trong nhà cho bước chân cửa là minh chứng rõ ràng nhất cho thói bạo chúa, độc tài của . Không ai còn dám bày trò gì tiếp theo. Tuy nhiên, dù mưu ma chước quỷ gì, cô cũng sẽ dùng sức lực để đạp đổ.

Từ khi dòng vốn khổng lồ của Húc Hòa bơm , Vạn Phong bỗng chốc phất lên như diều gặp gió, tiêu tiền gợn tay. Công ty lên kế hoạch chọn vài gương mặt sáng giá nhất để đưa tham dự Lễ hội Hán phục năm nay. Lễ hội Hán phục chỉ là một chuỗi sự kiện đình đám, mà đinh nhất là sàn diễn Hán phục lộng lẫy, quy tụ những bộ sưu tập mới nhất của các thương hiệu hàng đầu. Theo thông lệ, các hãng sẽ bạo chi mời những KOL đình đám diện trang phục mới, diễu hành phố, thuyền hoa, và biểu diễn sân khấu lớn.

Với cái danh tiếng "tép riu" hiện tại, Vân Dao đủ trình độ để lọt mắt xanh của các nhãn hàng. Ấy mà, Vạn Phong "ưu ái" nhét tên cô danh sách khách mời một cách thần kỳ. Thực chất, cô chỉ là món hàng đính kèm "mua một tặng một" của Quản Thanh. Ban tổ chức mời Quản Thanh, thì bắt buộc đèo bồng thêm Vân Dao.

Chuyện các đàn dìu dắt lính mới trong giới cũng chẳng gì lạ. Chị Siêu giải thích rằng đây là chiến lược để cô tăng độ phủ sóng. Lễ hội Hán phục là một bệ phóng hảo, mỗi mùa lễ hội đều dễ dàng tạo trend và lên hot search ầm ầm.

"Cứ tin ở chị, thần thái cổ trang của em đảm bảo sẽ nổ tung sân khấu. Xong cú chót , chị sẽ đẩy mạnh truyền thông, cơ hội đổi đời của em tới đấy!"

Chị Siêu dứt lời thì tiếng gõ cửa vang lên. Lâm Sâm hớn hở bước : "Dương Siêu, cô thông báo group chat giúp , lát nữa chúng họp giao ban tháng nhé. Nhớ nhắc ai rảnh thì tới sớm chuẩn . Lát nữa sẽ một vị sếp lớn từ Húc Hòa tới dự thính. Lần đầu tiên đối tác chiến lược tham gia họp, nhớ xốc tinh thần, thể hiện cho ! À, cái báo cáo tháng gửi gấp cho để còn chốt liệu."

Dương Siêu gật đầu: "Vâng, em báo chị Vương gửi ngay cho sếp."

Nghe xong, Vân Dao như c.h.ế.t . Sếp lớn... nhà đầu tư... Còn ai trồng khoai đất ngoài Thương Tễ! Rõ ràng là cố tình nhắm cô. Đường đường là một tổng tài bận rộn trăm công nghìn việc, rảnh rỗi sinh nông nổi dự cái cuộc họp giao ban vớ vẩn của Vạn Phong? Rảnh háng chắc? Chẳng cần suy nghĩ cũng mục tiêu nhắm tới là ai. là cái đồ bạo chúa phong kiến, thích thao túng khác. Hễ cô thuận theo ý , sẽ dùng đủ thủ đoạn hèn hạ để ép cô khuất phục.

Vân Dao nghiến răng nghiến lợi, rủa xả Thương Tễ cả trăm trong bụng. Đồ bỉ ổi, đê tiện, cặn bã! Thế nhưng, cái buổi họp c.h.ế.t dẫm thể trốn. Phận lính mới, cô tư cách quyền lựa chọn. Đành c.ắ.n răng chịu đựng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-50.html.]

Lúc phòng họp, Vân Dao cố tình chọn cái xó xỉnh tít mù tắp cuối phòng, khuất tầm mắt nhất thể, đúng kiểu "mắt thấy thì tim đau". Vừa yên vị một lúc, Quản Thanh lù lù xuất hiện, kéo ghế phịch xuống bên cạnh cô: "Sao chui rúc tận góc thế?"

"Em ghét họp hành lắm, nhức cả đầu, nên trốn xuống đây cho lành." Vân Dao rướn cổ lên dãy ghế trống trơn phía : "Sao lên hàng ghế VIP mà ? Anh là bộ mặt của công ty, chẳng ghế trung tâm, xuống đây lỡ lát nữa sếp Lâm réo tên thì ?"

Quản Thanh bẽn lẽn: "Lần nào họp sếp Lâm cũng tâng bốc lên tận mây xanh, ngại c.h.ế.t . Hôm nay cũng trốn xuống đây hít thở khí như em."

Vân Dao gật gù chiều hiểu ý: "Thế chúng là đồng hội đồng thuyền !"

"À, tìm một nhà hàng đồ ăn bản xứ review ngon lắm, chuyên các món thanh đạm, ít dầu mỡ. Em thích ăn đồ thanh đạm ? Anh nhớ em quê Quảng Châu, chắc sẽ hợp khẩu vị." Bữa lỡ hứa mời Quản Thanh ăn, mấy ngày nay Vân Dao đau đầu lùng sục khắp nơi tìm nhà hàng ngon. Đã mời thì tâm chứ! Người cất công nâng đỡ, Lễ hội Hán phục còn cõng thêm "cục nợ" là cô. Dù là chỉ đạo từ công ty , Vân Dao vẫn chân thành cảm kích sự giúp đỡ nhiệt tình của . Chốn công sở đầy rẫy sự cạnh tranh, tìm một tiền bối sẵn lòng nâng đỡ như Quản Thanh dễ. Nếu tương lai phất lên, cô nhất định sẽ đền đáp ân tình .

Quản Thanh ngờ cô để tâm tìm hiểu sở thích ăn uống của , mắt sáng lên: "Anh thích lắm." Rất thích là đằng khác.

Vân Dao nhoẻn miệng : "Okay, để em chốt lịch báo nhé."

Lời còn dứt, cánh cửa phòng họp mở toang. Lâm Sâm lăng xăng chạy dẫn đường, cúi rạp chào đón "vị sếp lớn" . Nét mặt Vân Dao lập tức đen như đ.í.t nồi. Đám mây đen kịt bao trùm lấy cô. Thế nhưng, bước là Thương Tễ.

"Sếp Triệu, mời ngài lối . Vô cùng cảm kích ngài bớt chút thời gian vàng ngọc đến dự. Cuộc họp của chúng sẽ bắt đầu ngay bây giờ. Phiền ngài chuyển lời cảm ơn sâu sắc của đến Sếp Thương, cảm ơn sự tín nhiệm và đầu tư của ngài dành cho Vạn Phong. Chúng cam kết sẽ dốc lực, đem lợi nhuận vượt mức kỳ vọng!" Lâm Sâm khúm núm dẫn Triệu Dương vị trí ghế VIP trung tâm, bộ dạng xun xoe nịnh bợ đến là chướng mắt.

Triệu Dương bước , phong thái đĩnh đạc, ánh mắt sắc lẹm lướt một vòng quanh phòng họp, khựng ở góc khuất nơi Vân Dao đang . Cậu khẽ mỉm chào hỏi, nhanh chóng thu ánh mắt, điềm tĩnh xuống ghế.

Cuộc họp bắt đầu. Lâm Sâm lên bục phát biểu, dành trọn 15 phút đầu chỉ để tung hô chức danh của Triệu Dương, kéo theo một tràng pháo tay rào rào khán đài. Hóa Triệu Dương chỉ là trợ lý riêng của Thương Tễ, mà còn ôm luôn cái ghế Phó Tổng Giám đốc chi nhánh Hoa Đông của Húc Hòa. Cái chức danh thôi thấy rùng , hèn chi Lâm Sâm khúm núm đến . Tiếp đó, Lâm Sâm bắt đầu ru ngủ khán giả bằng mấy bài báo cáo chiến lược, kế hoạch kinh doanh nhạt như nước ốc. Vân Dao quen thói, lăn ngủ khò.

Đến khi tiếng vỗ tay rào rào giật tỉnh giấc, cô uể oải vỗ tay hùa theo, sang hỏi Quản Thanh: "Xong hả ?"

Quản Thanh bật : "Ừ, em tỉnh đúng lúc lắm."

Mọi bắt đầu rục rịch lên, lục tục kéo rời phòng. Vân Dao cố tình ì đó, đợi về gần hết mới lững thững dậy, sóng bước cùng Quản Thanh cửa. Lúc , Lâm Sâm vẫn đang xoắn xuýt lấy Triệu Dương, năng ngọt nhạt nịnh bợ. Vân Dao coi như mù, cứ thế thẳng cửa thèm ngoái đầu .

"Đây chắc hẳn là hot tiktoker Dao Dao ký hợp đồng với công ty nhỉ?" Giọng Triệu Dương thình lình vang lên lưng, réo đích danh cô: " xem qua các video của cô , quả thực tố chất."

Lâm Sâm là cáo già lõi đời, thấy Triệu Dương ưu ái nhắc đến Vân Dao, liền gọi giật cô : "Vân Dao, nán một chút, qua đây gặp sếp nào." Vân Dao khựng bước. Lòng thầm rủa xả ngớt. thể sếp Lâm mất mặt, đành nháy mắt với Quản Thanh hiệu cứ , uể oải bước gần.

Lâm Sâm nhanh nhảu giới thiệu: "Sếp Triệu, đây là Dao Dao. Một tài năng trẻ đầy triển vọng và sáng tạo, chúng đang kế hoạch đào tạo chuyên sâu cho cô ." Quay sang Vân Dao, ông lệnh: "Mau chào Sếp Triệu ."

Triệu Dương cố giữ vẻ mặt bình thản, vội xua tay: "Thôi cần , . Vân tiểu thư quả thực xuất sắc, video hướng dẫn trang điểm của cô viral khắp các nền tảng, cũng xem qua. À tiện đây, bạn gái của Sếp Thương chúng cũng đam mê lĩnh vực , cô đang thỉnh giáo Vân tiểu thư vài đường cơ bản. Không Vân tiểu thư phiền kết bạn WeChat ?"

"Không phiền, phiền!" Vân Dao kịp mở miệng, Lâm Sâm chộp ngay cơ hội vàng, lớn tiếng khẳng định: "Rất sẵn lòng là đằng khác! Dao Dao nhà chúng nhiệt tình lắm, bạn gái Sếp Thương gì thắc mắc cứ việc hỏi, cô sẽ chỉ bảo tận tình!" Nói đoạn, ông hích mạnh cùi chỏ tay Vân Dao: "Còn đực đó gì, mau lấy điện thoại add WeChat ."

Triệu Dương tươi mở mã QR WeChat của Thương Tễ, giơ mặt Vân Dao.

Vân Dao: "..."

Lâm Sâm giục giã: "Còn ngây đó gì, add mau lên." Đây là cơ hội nghìn năm một để kết nối với bạn gái của vị tỷ phú quyền lực nhất nhì Húc Hòa, vui lòng cô thì lo gì tài nguyên rớt xuống đầu? Lâm Sâm hận thể tự tay giật điện thoại của Vân Dao để tự quét mã.

Vân Dao lúc tức đến nổ tung. Giỏi lắm Trợ lý Triệu, dám giở trò ép quá đáng ngay mặt sếp ? Anh nghĩ dám từ chối ? Thương Tễ là đồ khốn nạn, trợ lý riêng của cũng là một lũ lòng lang sói!

Nụ mặt Triệu Dương càng thêm tươi tắn. Bị ánh mắt rực lửa thúc giục của Lâm Sâm chiếu tướng, Vân Dao còn cách nào khác, đành c.ắ.n răng lôi điện thoại , từng chữ từng chữ nhập ID WeChat của Thương Tễ, tìm kiếm, nhấn nút "Thêm".

"Xong ." Cô đáp, ngoài nhưng trong .

Lâm Sâm thở phào nhẹ nhõm: "Add xong , phiền Sếp Triệu nhắn Sếp Thương accept giúp nhé."

Triệu Dương gật đầu: " sẽ báo ngay."

Không thể nuốt trôi cục tức thêm giây phút nào nữa, Vân Dao ngoắt gót bước khỏi phòng họp. Họp xong là hết việc, cô về phòng gom đồ đạc chuẩn chuồn lẹ. Nán thêm nãy giờ tốn bao nhiêu là thời gian vô ích.

Vân Dao bước tới thang máy, trong đầu đang hầm hừ lên kế hoạch chặn WeChat của Thương Tễ ngay và luôn!

"Vân tiểu thư xin dừng bước." Giọng như âm hồn bất tán của Triệu Dương lù lù vang lên phía .

Ban đầu Vân Dao cũng chút cảm tình với Triệu Dương, giỏi giang, việc cẩn thận, ân oán giữa cô và Thương Tễ cũng chẳng liên quan gì đến . giờ phút , độ thiện cảm rơi xuống âm vô cực! Tên đúng là phường tiếp tay cho giặc!

Triệu Dương sải bước nhanh tới mặt Vân Dao. Không mặt Lâm Sâm ở đó, thái độ của chùng xuống, phần cung kính hơn. nghĩ đến nội dung sắp truyền đạt, sống lưng lạnh toát.

"Vân tiểu thư, sếp Thương hiện đang công tác tại Mỹ. Ngài nhắn nhủ rằng, nếu cô dám block WeChat của ngài một nữa, ngài sẽ bốc điện thoại gọi thẳng cho sếp Lâm, để hỏi thăm xem nghệ sĩ của công ty đang thái độ việc kiểu gì."

"..."

Vân Dao cảm giác như một ngọn núi lửa đang phun trào trong bụng, tóc gáy dựng hết cả lên. Cô tới lui quanh khu vực thang máy mà vẫn nuốt trôi cục tức nghẹn ứ tận cổ họng.

Thang máy báo tới tầng. Cô bước , thèm ngoái đầu , nghiến răng rít lên: "Bảo cứ đợi đấy cho !"

Triệu Dương càng cúi đầu cung kính hơn: "Sếp Thương , ngài sẽ rửa tai lắng ."

Loading...