Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-05-25 03:57:25
Lượt xem: 389
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Dao thèm quan tâm chuyện đó.
Ai thèm quản nghĩ gì chứ, ơn , cái chuyện từ trời rơi xuống tỷ lệ xảy ngang ngửa chổi đ.â.m Trái Đất đấy, hiếm khó tìm nhường nào ? Ai thèm thanh cao, ai thèm giữ giá cơ chứ. Cô nhào tới hôn một cái ngay tại trận là giữ kẽ lắm .
Vào cái lúc bần cùng khốn khó, ép đến bước đường cùng, Vân Dao quá cần sự trợ giúp của một tiền thế, còn trai phong độ như Thương Tễ.
Nói ở một mức độ nào đó, Thương Tễ quả thực cứu rớt cô từ vũng bùn lầy.
Còn tác dụng lớn nhất của cô đối với Thương Tễ, chính là để đối phó với bà lúc nào cũng lo lắng chuyện yêu đương chồng con của cháu trai.
Thương Tễ gặt hái thành tựu con đường sự nghiệp lẫy lừng bao nhiêu, thì đời sống tình cảm của hẩm hiu bấy nhiêu. Trước , bà nội Thương cứ nơm nớp lo sợ đứa cháu cưng vấn đề về giới tính, thỉnh thoảng sắp xếp cho xem mắt, đụng chút là tuyệt thực uy hiếp. Đối với một tham vọng, thời gian quý như vàng bạc tính bằng từng phút từng giây như Thương Tễ, chuyện quả thực là một nỗi phiền toái khổng lồ.
Bây giờ, chắc hẳn bà nội giới tính cháu trai bình thường nên cũng yên tâm phần nào. Tuy thi thoảng vẫn hỏi han xem chừng nào hai đứa định kết hôn, nhưng ít cũng ép uổng gắt gao như nữa.
Cứ đều đặn mỗi tháng một , Vân Dao cùng Thương Tễ về nhà chính họ Thương để gặp bà nội, cốt yên lòng bà.
Lần công tác nước ngoài cả tháng trời, giờ về nước chắc chắn ghé nhà chính một chuyến .
Cô thể vắng mặt .
Vân Dao đành sang xin Hồ Thiến Thiến, thể thư viện cùng cô nàng nữa.
Hồ Thiến Thiến tỏ vẻ thấu hiểu: "Sếp Thương sắp đến đón bà đúng ? Được thôi, tui phá đám buổi hẹn hò của bà nữa, đây, bái bai nha."
Cửa phòng ký túc đóng .
Vân Dao phịch xuống, bắt đầu tranh thủ từng giây từng phút để trang điểm. Chỉ còn nửa tiếng nữa là đến sáu giờ, thời gian gấp gáp .
Lần nào về nhà chính, Vân Dao cũng chải chuốt thật kỹ lưỡng. Một phần là để lấy lòng bà nội Thương, phần khác là vì một gia đình danh gia vọng tộc lâu đời như nhà họ Thương cực kỳ chú trọng chuyện ăn mặc. Nếu ăn mặc lôi thôi lếch thếch, đủ tinh tế thì sẽ chê .
Da Vân Dao trắng, mặt chẳng chút khuyết điểm nào, đ.á.n.h lớp nền vèo cái là xong. Cô dành mười phút để họa một lớp trang điểm mỏng nhẹ tông hồng, toát lên vẻ ngọt ngào đoan trang, tiết chế bớt sự sắc sảo, quyến rũ. Sau đó, cô lôi từ trong tủ một chiếc váy liền chít eo màu trắng sữa, toát lên khí chất thanh thuần, mặc càng trông dáng một "đóa hoa trắng nhỏ" tinh khiết. Cô kết hợp với một đôi bông tai ngọc trai, cùng chiếc lắc tay hình cánh quạt bằng vàng hồng của BVLGARI.
Cô định kẹp thêm chiếc kẹp tóc miumiu màu hồng phấn mua đó, nhưng tìm mãi chẳng thấy . Lúc Thương Tễ gọi điện tới giục, trong lúc cuống quýt cô đành vơ bừa một chiếc kẹp tóc cùng tông màu của một nhà thiết kế ít tên tuổi kẹp lên. Nhà thiết kế du học sinh đó bảo đây là thiết kế độc nhất vô nhị của . Vân Dao trúng ngay từ cái đầu tiên, thế là lúc tài khoản chỉ còn đếm đầu ngón tay, cô vẫn bạo chi c.ắ.n răng bỏ 300 tệ "khổng lồ" để rước ẻm về.
Xuống lầu ký túc xá, chiếc Maybach màu đen của Thương Tễ vẫn đỗ ngay ở con đường nhỏ bên hông như thường lệ, khiêm tốn toát lên vẻ sang trọng ngầm.
Vân Dao vội vã bước , tà váy bay bay trong ánh tà dương, tựa như một đóa bách hợp đang bung nở rực rỡ, trong trẻo quyến rũ, thu hút bao ánh ngưỡng mộ của những xung quanh.
Đi mấy bước, chợt một nam sinh mặc áo đen chắn ngang đường.
Nam sinh vóc dáng gầy gò, cao kều, đeo kính, trông khí chất của dân tri thức. Quần áo, giày thể thao đều là hàng hiệu đắt tiền, điều kiện gia đình hiển nhiên vượt trội hơn hẳn so với phần lớn sinh viên.
Chàng trai gầy gò mặt chính là Trương Thành Tuấn, tài t.ử khoa máy tính ép Lâm Thiến mang hoa lên tặng cô.
Anh theo đuổi cô cả năm trời. Hai quen trong một hoạt động của Hội Sinh viên. Lúc đó Vân Dao đến giúp Lâm Thiến một tay, còn Trương Thành Tuấn chính là phụ trách lập kế hoạch cho sự kiện đó.
Trương Thành Tuấn bảo trúng tiếng sét ái tình với cô, đó liền mở chiến dịch tấn công dồn dập. Dù Vân Dao rõ là bạn trai . Thế nhưng vị tài t.ử tự tin ngút trời vẫn đinh ninh rằng thể đập chậu cướp hoa, qua mặt Thương Tễ.
Vân Dao hiểu cái gọi là tình yêu sét đ.á.n.h sức công phá kinh khủng đến thế. thực chất, cô vốn tin cái gì gọi là tình yêu sét đánh. "Sét đánh" ở đây, thường là đ.á.n.h nhan sắc. Từ nhỏ đến lớn, trúng tiếng sét ái tình với cô xếp hàng dài từ thành phố Nghi sang tận nước Pháp. Gần như gã con trai nào ý đồ với cô cũng đều thế, tất nhiên, trong đó bao gồm Thương Tễ.
Nói chung, ba cái lời sáo rỗng cô mòn tai . Đánh giá một cách khách quan, Trương Thành Tuấn ngay cả một phần mười của Thương Tễ cũng chẳng sánh bằng, hiểu lấy cái sự tự tin đó nữa. Hơn nữa, việc ép Lâm Thiến tặng hoa cho cô, lôi kéo vô tội cuộc thực sự khiến cô cực kỳ ác cảm.
Vân Dao chẳng thèm liếc lấy một cái, mặt lạnh tanh bước thẳng qua .
Chàng tài t.ử ngó lơ, đến một chữ cũng kịp , cũng kịp bày tỏ cho Vân Dao thành ý đợi cô cả một ngày trời ở đây.
Và , đầy một phút , một chiếc Maybach màu đen từ phía lướt tới. Xuyên qua lớp cửa kính xe kéo kín, Trương Thành Tuấn liếc mắt một cái liền nhận ngay khuôn mặt tươi hớn hở của nữ thần vốn lúc nãy còn lạnh lùng băng giá.
Người đàn ông bên cạnh cô chỉ lộ nửa bên mặt, sắc sảo lạnh lùng, cao quý thanh nhã, toát lên sự điềm tĩnh và trầm của bậc bề . Nhìn qua là kiểu quyền thế ngút trời, cao thể với tới, hạng mà thằng nhóc miệng còn hôi sữa như thể đọ .
Đó là đầu tiên thấy bạn trai trong lời đồn của Vân Dao.
Trương Thành Tuấn trân trân chiếc Maybach khuất dần khỏi tầm mắt, khuôn mặt tối sầm , trong lòng chẳng rõ tư vị gì. Anh cảm giác như cả những ánh mắt của qua đường cũng đang chế giễu sự lượng sức của bản .
Hồi đám bạn từng bảo, những cô gái như Vân Dao tham vọng cao ngút trời, là loại gái đào mỏ chỉ cặp kè với bọn nhà giàu, còn thèm tin.
Hóa bọn bạn sai, so với đàn ông quyền thế , đủ giàu. Loại phụ nữ thực dụng chỉ thích xe sang , thèm để mắt đến thêm cái nào.
...
Vân Dao... vẫn hề gã tài t.ử "khen ngợi"... đang soi gương ngắm nghía lớp trang điểm, cảm thấy hảo tì vết mới sang Thương Tễ đang chú tâm lật xem tài liệu bên cạnh.
Từ lúc cô lên xe đến giờ, vẫn thèm ngẩng đầu lên cô lấy một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-5.html.]
Coi cô như khí, thái độ lạnh nhạt cùng cực.
Cái tên đàn ông ch.ó má , lúc mới bảo cô bạn gái còn lời dỗ dành, khen cô mồm mép lanh lợi, EQ cao. Giờ thì , chỉ chê cô dốt nát lo học hành, lười biếng ham ăn, chỉ thiếu điều thẳng thừng c.h.ử.i thẳng mặt cô là cái bình hoa di động vô dụng chỉ cái mã nữa thôi.
Hừ, đàn ông.
Cái đồ mới nới cũ, là thèm trân trọng nữa. Cứ thế mãi, cái ghế của cô sớm muộn gì cũng khác cướp mất thôi.
Không , cô cho giá trị của cô thị trường, để chút cảm giác nguy cơ.
Giống hệt như khi , nếu sếp ý định sa thải bạn, bạn rả thổi phồng lên rằng ngoài đang vô tranh giành bạn, sẵn sàng trả giá cao để đào góc tường, từ đó khiến sếp sinh cảm giác sợ hãi "Nhân tài giá hời thế , tuyệt đối thể để công ty khác cướp mất". Nguyên lý cũng tương tự thế.
Vân Dao quyết tâm "nhõng nhẽo" một phen. Cô nhích gần, bất mãn dán chặt cánh tay : "Tài liệu gì mà hấp dẫn thế, hơn cả em cơ ? Anh thèm em, nhưng khối kẻ xếp hàng em đấy nhé?"
Thấy vẫn bất động, Vân Dao liền bóp giọng ẽo ợt: "Ây da, mấy em bây giờ cố chấp thật đấy, rõ ràng từ chối mà vẫn ép bạn cùng phòng mang hoa đến tận nơi cho em, si tình với em thế . Cũng tại em, quyến rũ quá mà lị."
Những ngón tay thon dài rõ khớp của Thương Tễ lật sang trang tài liệu tiếp theo, vang lên một tiếng sột soạt nhẹ. Đừng là ghen tuông, đến mí mắt cũng chẳng thèm chớp lấy một cái, như hề thấy lời cô .
Vân Dao sáp gần, tăng âm lượng, chỉ thiếu điều hét thẳng lỗ tai : "Cái đàn Trương đó vẫn từ bỏ ý định với em đó ...”
" điếc, cần to thế ." Thương Tễ rút một chiếc bút quang màu đen từ trong hộp bút , ký rẹt một đường mượt mà lên bản tài liệu, đóng , với tay đưa lên cho trợ lý đang ghế .
Ngay đó, tài xế giảm tốc độ từ từ tấp lề đường. Người trợ lý đặc biệt Triệu Dương đang ghế phụ cầm lấy tài liệu, mở cửa bước xuống, khuôn mặt kìm nén hết cỡ, cố rặn âm thanh: "Vậy sếp Thương, cô Vân, xin phép ."
Thương Tễ khẽ gật đầu: "Ừ."
Triệu Dương bước xuống xe, bên vệ đường lôi điện thoại , ngón tay thoăn thoắt gõ như nghiền nát luôn cái màn hình điện thoại mỏng manh, chẳng đang nhắn tin với ai ở đầu dây bên .
Vân Dao c.h.ế.t lặng , mười ngón chân co rúm vì ngượng: "..."
Ủa khoan, tại trợ lý Triệu mặt ở đây?
Lúc nãy ở xe hó hé tiếng nào ?!
Mấy lời ẽo ợt bộ tịch để bác tài xế thì cũng thôi , dù bác cũng thành quen . trợ lý Triệu cũng ở xe, ban nãy lúc xuống xe hình như đang cố nhịn đúng ? Anh lôi điện thoại gì, lẽ buôn chuyện cô với bạn gái chắc?
Á á á!!! Nhục! Nhục c.h.ế.t !
Thương Tễ cô phát rồ ôm chặt lấy mặt, khẽ mỉa mai: "Xấu hổ gì chứ? Không em... quyến rũ lắm ?"
"Anh còn dám ?! Trên xe khác nhắc em?" Vân Dao tức điên lên, chồm tới định c.ắ.n , nhưng Thương Tễ dễ dàng đỡ .
Cô vẫn còn thấy hậm hực, chẳng buồn giả vờ nữa, nắm chặt nắm đ.ấ.m bé bằng bao cát chuẩn đ.ấ.m c.h.ế.t . Ngày mai cô sẽ chống gậy đội tang t.h.ả.m cho xem. Cái tên ch.ó má bạn gái hổ đến mức đội quần lặn mất tăm !
Chút sát thương còm cõi của cô chẳng xi nhê gì với Thương Tễ. Anh tùy ý nắm lấy, khống chế cổ tay cô, kéo gọn cả cô lòng . Anh đ.á.n.h giá cô trong vòng một giây, ánh mắt dò xét lướt qua đôi gò má đỏ bừng vì tức giận, phồng lên hệt như con cá nóc ngậm khí.
Thương Tễ thờ ơ khẩy, giọng điệu nhẹ như mây bay gió thoảng: "Bị cô Vân cho mê mất , quên khuấy mất."
Vân Dao: "..."
Anh đang kháy đểu cô đúng .
Chiếc xe tiếp tục lướt êm ái đường.
Một lúc lâu , bầu khí trong xe dần yên tĩnh trở . Bác tài xế cũng tinh ý mà nâng tấm vách ngăn lên.
"Hồi còn lời ý để dỗ dành em, giờ thì chỉ trêu tức em thôi." Vân Dao hờn tủi, từ từ thở dài một đầy oán trách, hàng lông mày liễu khẽ nhíu : "Trước gọi là cục cưng ngọt ngào, giờ thì gọi là cô Vân. là vật đổi dời, mới thì vứt bỏ cũ mà."
Mỹ nhân chau mày, lẽ tự nhiên sẽ gợi lên sự thương xót.
Tiếc là cô diễn lố quá, giả trân quá, Thương Tễ thương hoa tiếc ngọc cũng nổi.
"Thứ nhất, mới. Thứ hai, hề trêu tức em. Lúc em lên xe đang xem tài liệu gấp, thời gian rảnh rỗi mà chú ý đến em, ai mà em thích diễn kịch lúc nơi như thế?"
Vân Dao: "Ồ."
Nói tóm là tự cô chuốc lấy nhục nhã chứ gì.
"Cuối cùng," Thương Tễ nghiêng đầu, hờ hững cô, giọng điệu nhanh chậm: "Cô Vân nhớ nhầm , cũng từng gọi em là cục cưng ngọt ngào bao giờ."
Vân Dao: "..."