Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 49
Cập nhật lúc: 2026-05-29 01:47:20
Lượt xem: 231
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bỏ một câu nhẹ bẫng, Vân Dao đẩy cửa xe bước thẳng ngoài, sải bước dứt khoát hướng lên lầu, hề ngoảnh đầu . Cô thực sự hiểu cái hành động bất thình lình mang tiền dâng tận miệng của Thương Tễ là ý gì. Chẳng lẽ vẫn còn chút vương vấn tình xưa nghĩa cũ? Nếu những gì , thì ừ, thể lắm. mặc kệ ý đồ gì, định cho cô cái gì, cô của hiện tại đều màng tới nữa. Bước chân Vân Dao nhẹ tênh, loáng cái bóng dáng cô tan biến màn đêm thanh tĩnh.
Thương Tễ chậm rãi thu ánh mắt, khẽ nhắm nghiền hai mắt. Đột nhiên trong đầu xẹt qua một ý nghĩ, Vân Dao rốt cuộc giống con mèo nhỏ nhỉ? Không, mèo nhỏ chỉ nhõng nhẽo, quấn quýt, chứ chọc cho tức hộc m.á.u như cô?
Từ đằng xa, Triệu Dương hối hả tới. Vừa bước lên xe, sự nhạy bén nghề nghiệp giúp đ.á.n.h ngay bầu khí bất thường. Cậu đang định rón rén hỏi xem hai đàm phán thất bại , thì giọng lạnh lẽo thấu xương của Sếp Thương vang lên: "Gọi cho Lâm Sâm ngay."
Triệu Dương giật thót , vội vã : "Rõ, thưa sếp."
...
Những ngày , cuộc sống của Vân Dao cuồng trong một chuỗi lịch trình dày đặc: lên ý tưởng video, quản lý nội dung kênh, tìm cách cày follow. Cô bận tối mắt tối mũi, rảnh rỗi mà để tâm đến mấy chuyện .
Chốt một câu, cái deal quảng cáo của Húc Hòa, cô từ chối thẳng thừng! Và cô cũng thề c.h.ế.t dính dáng gì đến cái gã sếp cũ kiêu ngạo, hống hách nữa. Sự nghiệp của cô chỉ mới phất lên, tương lai xán lạn đang chờ phía .
Dù Thương Tễ mang cái tâm thái "ban ơn" "tài trợ" gì chăng nữa, thì màn cự tuyệt thẳng thừng, phũ phàng của cô, chắc mẩm cũng thấy cô là cái đồ điều, tự chuốc lấy nhục, và dĩ nhiên là sẽ chẳng buồn đoái hoài gì đến cô nữa. Bằng chứng là suốt một tuần qua, biệt tăm biệt tích, chẳng thấy sai liên lạc nào.
Thế thì quá chứ! Giao tiếp với cái hạng lúc nào cũng ngẩng cao đầu bằng nửa con mắt mệt mỏi c.h.ế.t. Giờ thì cô chẳng thèm động đến một xu của , cũng khỏi luồn cúi, nịnh nọt, ôm cục tức . Đường ai nấy , nước sông phạm nước giếng là nhất.
Vân Dao tự chấm cho màn ứng xử xuất thần của đêm đó điểm mười tuyệt đối: lý lẽ đanh thép, lịch sự mà đ.á.n.h mất sự kiêu hãnh. Sáng nay, cô Vân mang theo tâm trạng phơi phới, rạng rỡ bước tòa nhà Vạn Phong.
Và ... điệp khúc họp hành.
Trời ạ, cô chuyển ngạch hot tiktoker mà vẫn cái ám ảnh họp hành đeo bám thế ? Cái công ty bộ cuồng họp lắm ? Cuộc họp hôm nay chỉ dành riêng cho tân binh như cô, mà gần như bộ những gương mặt sừng sỏ, " má" trong Vạn Phong đều tề tựu đông đủ. Vân Dao đảo mắt một vòng, nhận mấy KOL đang hot rần rần mạng, nhịn tò mò thêm vài .
Đổi , họ cũng ném về phía cô - con gà đẻ trứng vàng đang lên của công ty - những ánh mắt dò xét, đ.á.n.h giá. Vài cởi mở thì chủ động gật đầu chào hỏi, giới thiệu dăm ba câu. Quản Thanh là xuất hiện cuối cùng, tự nhiên kéo ghế ngay bên cạnh cô. Nghĩ , cái vụ video collab, cô còn kịp tìm cơ hội cảm ơn t.ử tế.
À, một chuyện nữa, cô bỏ thời gian tìm hiểu nguyên nhân tại fandom của Quản Thanh sồn sồn lên phản đối cái vụ "kéo fame mới" gay gắt đến . Thì , trong quá khứ, Quản Thanh từng "bế" vài tân binh của Vạn Phong lên bằng chính sức ảnh hưởng của . khổ nỗi, kẻ b.ú fame, mở rộng độ nhận diện thì liền trở mặt, đá đ.í.t Vạn Phong nhảy sang công ty khác. Đã , kẻ đó còn c.ắ.n một miếng đau điếng, tố ngược rằng những điệu nhảy mà Quản Thanh sáng tạo là ăn cắp bản quyền của . Vụ kiện cáo rùm beng kéo dài cả một năm trời, khiến cộng đồng fan của Quản Thanh dậy sóng, phẫn nộ tột độ.
Cũng vì vụ bê bối đó, nội bộ Vạn Phong ngầm quy định để Quản Thanh dìu dắt lính mới nữa, cho đến khi... sự xuất hiện của Vân Dao. Việc Quản Thanh bất ngờ phá lệ, đồng ý hợp tác cùng cô khiến ít trong công ty tròn mắt kinh ngạc.
Biết ngọn ngành câu chuyện, Vân Dao thấy tội ngập đầu. Ai mà ngờ đằng cái sự việc tưởng chừng đơn giản ẩn chứa những uẩn khúc lắt léo đến .
Nhân lúc Lâm Sâm đang bục thao thao bất tuyệt mấy lời hô hào tinh thần sáo rỗng, Vân Dao lén lút lấy điện thoại, gửi cho Quản Thanh một tin nhắn tạ : [Sư , cho em xin nha. Em vụ từng mới "đâm lưng", đợt phiền quá. Anh cứ yên tâm, em thề tuyệt đối bao giờ cái trò bỉ ổi đó . Em cũng sẽ chuyện với chị Siêu, cố gắng từ nay về phiền nữa.]
Quản Thanh rep nhanh: [Em cần xin , chuyện đó liên quan gì đến em.]
Quản Thanh: [Chính là giới thiệu em cho chị Siêu mà, việc hỗ trợ em là chuyện đương nhiên. Anh tự nguyện, em đừng tự tạo áp lực cho .]
Vân Dao: [Dạ, cảm ơn sư nhiều lắm. Bữa nào rảnh em nhất định mời một chầu trò nhé.]
Quản Thanh: [Được thôi.]
Quản Thanh nhắn thêm: [À, cũng xin em. Cái vụ tin hợp đồng của em lộ ngoài là do một bạn trợ lý của lỡ miệng. Cô lên group fan xúi giục những lời về em. Anh báo cáo chuyện lên công ty , sẽ xử lý nghiêm túc.]
Vân Dao: [Không , giải quyết xong là .]
Nhắn tin xong, hai ngẩng đầu lên, vô tình chạm ánh mắt , khẽ mỉm . Cơ mà, chẳng do điều hòa hỏng do thời tiết oi bức, mà hai vành tai của Quản Thanh bỗng dưng đỏ ửng. Da vốn trắng bóc, nên vệt đỏ càng nổi bần bật.
Nhớ lời phán xanh rờn của Hùng bữa nọ, Vân Dao vội vàng , lảng tránh ánh . Cô nào đứa chậm tiêu, chuyện đàn ông vây quanh tán tỉnh với cô xưa nay vốn như cơm bữa. Chỉ là hai năm qua, vì vướng bận mối quan hệ "hợp đồng" với Thương Tễ, phận "hoa chủ" mới thưa bớt lũ ong bướm ồn ào. Từ bé đến lớn, thứ cô bao giờ thiếu chính là sự ngưỡng mộ từ phái mạnh.
Quản sư tính tình , tuổi trẻ tài cao, nhân cách đàng hoàng, quá sức ưu tú. Chỉ tiếc là, thời điểm hiện tại, chuyện yêu đương ngoài từ điển của cô.
Còn cái vụ hợp đồng rò rỉ, của Quản sư . Vân Dao là rộng lượng, để công ty xử lý là xong chuyện, cô tuyệt đối giận cá c.h.é.m thớt lên đầu . Cô chỉ thắc mắc, con nhỏ trợ lý não úng nước mà dám giở cái trò mèo đó lưng nghệ sĩ nhà ? Đạo đức nghề nghiệp vứt cho ch.ó gặm ?
Đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ vẩn vơ, tiếng vỗ tay rào rào vang lên kéo Vân Dao về thực tại. Cuộc họp cuối cùng cũng bế mạc. Ngồi lười cả buổi sáng, cô chẳng lọt tai chữ nào, hệt như một hộp cá mòi đóng hộp vô tri chạy lững lờ băng chuyền sản xuất: trôi tuột trôi tuột .
Vừa ló đầu khỏi cửa phòng họp, chị Siêu gọi giật : "Dao Dao, theo chị phòng một lát."
Vừa bước phòng, Dương Siêu dí ngay tay cô một tập hồ sơ dày cộp, dặn dò lát nữa theo chị gửi tài liệu.
Vân Dao nhăn trán, khó hiểu: "Sao thế? Đi gửi tài liệu thì cần em theo gì?" Đó việc của cô!
Dương Siêu cô bằng ánh mắt của trải sự đời: "Đi gửi tài liệu chỉ là cái cớ, mục đích chính là để em xuất đầu lộ diện, tạo ấn tượng ."
"Quy tắc ngầm? Đừng bảo là bắt em hầu rượu nhé? Em !" Vân Dao lập tức xù lông cảnh giác.
Dương Siêu: "..."
Dương Siêu dở dở : "Đầu óc em chứa cái quái gì ? Giữa thanh thiên bạch nhật thế hầu rượu cái nỗi gì. Chị loại quản lý táng tận lương tâm ép nghệ sĩ bán . Chỉ là trợ lý riêng của ngỏ ý gặp mặt, chào hỏi một tiếng thôi. Mà dù em hầu hạ, chắc gì thèm. Vị nổi tiếng là đóa hoa cao ngạo, trong sạch tựa băng thanh ngọc khiết. Mới hai tháng còn công khai yêu cơ mà... Chị dâng em tận miệng, khéo còn chê chứ."
Vân Dao gật gù: "À , thế."
Hóa là cô suy diễn lố, cô vẫn đặt niềm tin nhân phẩm của chị Siêu. khoan , cái gì mà " còn chê"? Cô Vân Dao đây trẻ trung, mơn mởn, quốc sắc thiên hương thế , chê chỗ nào chứ?
Dương Siêu xem đồng hồ: "Được , đến giờ , em chỉnh trang chút , theo chị."
Vân Dao gật đầu: "Vâng ạ." Đi đưa cái hồ sơ thôi mà, chắc chả tốn bao nhiêu thời gian.
Vân Dao họp cả buổi sáng, tuy chả lọt chữ nào đầu nhưng cái chất giọng đều đều như tụng kinh của Lâm Sâm sức sát thương cực mạnh, chẳng khác nào mấy bài giảng toán cao cấp, ru ngủ vô đối. Lên xe đầy ba phút, cô lăn ngủ khò khò.
Thực , nội dung mạng hề nhàn hạ. Dạo cô xoay mòng mòng: vắt óc bắt trend, lên kịch bản, chụp, dàn dựng, hộc tốc sửa khóa luận nghiệp. Bận tối tăm mặt mũi. Giấc ngủ trở thành món hàng xa xỉ. Đêm qua thức khuya, sáng nay lết xác họp, cô đuối sức thật .
Dương Siêu thấy cũng nỡ đ.á.n.h thức. Xe lăn bánh êm ru suốt dọc đường, cho đến khi tới nơi, chị mới khẽ lay vai cô: "Dậy em, tới nơi ."
Vân Dao khẽ nhíu mày, khó nhọc hé mở hàng mi nặng trĩu. Mất vài giây để lấy sự tỉnh táo, cô thẳng dậy, nhoài ngoài cửa kính: "Tới nh..."
Lời dứt tắc nghẹn trong cổ họng.
Vân Dao dụi dụi mắt, nghi ngờ mộng du. Nếu , cớ mở mắt , mặt là khu Bác Quân Quan Nhã - nơi cô từng gắn bó hơn hai năm trời?
"Đây là Bác Quân Quan Nhã," lời của Dương Siêu lạnh lùng dập tắt mộng tưởng của cô: “Khu biệt thự siêu giàu, đắt đỏ bậc nhất Thành phố Nghi đấy. Giờ thì em yên tâm chứ, mau xuống xe , chúng lên đưa tài liệu."
Đầu óc Vân Dao trống rỗng, ù ù cạc cạc: "Khoan , rốt cuộc là đưa tài liệu cho ai cơ?"
Dương Siêu cô như ngoài hành tinh: "Đưa cho Sếp Thương của Tập đoàn Húc Hòa chứ ai! Vị sếp lớn mới rót vốn đầu tư cho công ty đấy. Nãy giờ trong cuộc họp sếp Lâm rả suốt, em lọt tai chữ nào ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-49.html.]
Vân Dao: "..."
Nếu cô mà lọt tai chữ nào thì bây giờ lù lù ở đây cơ chứ. Quả nhiên là việc nên lười biếng, lười một phát là rước họa . Cô đẩy tung cửa xe định vọt ngoài: "Không chị Siêu ơi, cái tài liệu em đưa , chị tự nhé..."
Lạy Chúa cao, cô bao giờ giáp mặt Thương Tễ thêm một nào nữa! Đáng lẽ cô đ.á.n.h thấy cái mùi mờ ám từ việc bắt nghệ sĩ giao tài liệu chứ.
Dương Siêu tóm c.h.ặ.t t.a.y cô, nét mặt cực kỳ nghiêm túc: "Đến nơi , chỉ là đưa tài liệu thôi mà. Chị mang danh dự của đảm bảo, tuyệt đối cái trò quy tắc ngầm khốn nạn nào . Em cứ lên mạng search tên chị , Dương Siêu tiếng là chiến thần PR, nhưng từng ép gà nhà hầu rượu một nào!"
"Đưa nghệ sĩ diện kiến nhà đầu tư là quy trình vô cùng bình thường. Dao Dao , sếp Thương là nhà đầu tư VIP nhất của Vạn Phong hiện tại, đắc tội với ngài là toang cả nút. Với , chị cho em , sếp Thương tuổi trẻ tài cao, trai ngời ngời, cô bạn gái xinh tuyệt trần. Hai tháng ngài còn dẫn cô mắt tại tiệc thọ của Thương lão phu nhân nữa. Chị nhớ bên báo chí còn chụp lén một bức ảnh, em đợi xíu để chị tìm cho xem... Nói chung, vị sếp lớn loại công t.ử bột lăng nhăng hái hoa bắt bướm , quy tắc ngầm , em lo gì."
Dương Siêu thoăn thoắt lướt điện thoại tìm ảnh.
Không quy tắc ngầm mới sợ! Vân Dao tối sầm mặt mũi, ngậm bồ hòn ngọt, chẳng giải thích với chị Siêu thế nào. Cô vội vàng đè tay chị , ngăn việc tìm kiếm: "Thôi thôi khỏi tìm, em cần xem ảnh bạn gái ngài . Chị thì em tin, ngài trong sạch, màng nữ sắc, cực kỳ an . Để em tự đưa là ."
Dương Siêu: "Để chị cùng em."
"Việc cỏn con em lo , chị cứ nghỉ xe . Chị yên tâm, em xử gọn lẹ. Dù thì cũng gọi đích danh em tới mà." Vân Dao giật lấy xấp tài liệu tay Dương Siêu, hùng hổ xuống xe sải bước thẳng.
Thấy , Dương Siêu cũng cản nữa, ngoan ngoãn trong xe.
Vân Dao ôm một bụng tức giận hừng hực, nhấn mạnh nút thang máy. Giờ phút , nếu cô còn nhận đây là cái bẫy do Thương Tễ giăng thì cô đúng là đồ ngu hết t.h.u.ố.c chữa. Xét ở một góc độ nào đó, đây chính xác là quy tắc ngầm - một thứ quy tắc ngầm mà đến chị Siêu cũng qua mặt!
Tại Thương Tễ đột nhiên rót tiền Vạn Phong? Anh rốt cuộc đang ủ mưu gì? Vô vàn giả thuyết lướt qua trong đầu Vân Dao, nhưng thứ gì dập tắt ngọn lửa phẫn nộ đang bốc lên ngùn ngụt.
Thang máy báo tới tầng, Vân Dao chẳng thèm suy nghĩ, theo thói quen đặt ngón tay lên khóa cửa, mở toang bước thẳng nhà.
Gần hai tháng xa cách, căn hộ penthouse khổng lồ vẫn phô trương sự xa hoa, tráng lệ y như cũ, chẳng một sự đổi nào dù một rời . Phòng khách tĩnh lặng như tờ. Vân Dao nghênh ngang cầm xấp tài liệu bước , đưa mắt dáo dác quanh, đang thắc mắc nhà cửa vắng tanh vắng ngắt.
Từ phòng sách, Thương Tễ thong thả bước , khoác bộ đồ mặc nhà thoải mái. Dáng cao lớn, thanh tao lười biếng dựa tường, giọng lạnh nhạt cất lên: "Cô Vân, tự tiện xông nhà khác khi phép, cô đang phạm tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp đấy."
Vân Dao: "..."
Bị cục tức che mờ lý trí, cô quên béng mất việc bấm chuông, cứ thế ngang nhiên dùng vân tay mở cửa.
"Anh xóa vân tay của , chẳng là đang há miệng chờ sung, đợi xông ?" Cô xoay , lạnh lùng đáp trả.
"Trí tưởng tượng của cô Vân vẫn phong phú như xưa nhỉ."
"Trí tưởng tượng của phong phú đến cũng chẳng bằng sự mưu mô xảo quyệt của ."
Thương Tễ khẽ nhếch mép, đáp, chỉ lẳng lặng cô bằng ánh mắt sâu thẳm.
"Không đúng ?"
Vân Dao buồn diễn kịch thiện hòa nhã nữa, bung xõa hết sự bực dọc, quăng bộp xấp tài liệu xuống mặt bàn . Cô khoanh tay ngực, hất hàm kiêu kỳ: "Cho hỏi, lý do gì đầu tư Vạn Phong? Giăng cái bẫy cho , thấy vui lắm ? Rốt cuộc gì?"
Đừng hòng bắt cô quỵ lụy, nhún nhường chim hoàng yến trong lồng son của thêm một giây phút nào nữa, cũng đừng hòng khống chế cô.
Thương Tễ cụp mắt xấp tài liệu suýt chút nữa bay thẳng xuống sàn, im lặng vài giây, khẽ : "Cô ?"
"Ra cái gì?"
"Cô dấn con đường mạng xã hội, nổi tiếng, thể biến điều đó thành hiện thực." Thương Tễ bước tới, tiện tay nhặt xấp tài liệu mỏng manh đang chông chênh mép bàn.
"Anh lăng xê ?"
Vân Dao ngớ một giây, ngọn lửa chống đối bỗng bùng lên. Cô khiêu khích, hếch mũi thách thức: "Được thôi, thèm hotgirl mạng nữa. ảnh hậu, siêu cơ!"
"Chuyện nhỏ." Thương Tễ đáp gọn lỏn, mí mắt cũng chẳng buồn nâng.
Vân Dao: "..."
Được , lắm tiền nhiều của, tiền là tất cả đúng ?
Thương Tễ thong thả xuống sofa, vắt chéo đôi chân dài miên man, ung dung thêm: "Ý là, với nhan sắc của cô, chuyện đó trong tầm tay."
Đổ tiền vài dự án b.o.m tấn hạng S+, mời các đạo diễn tên tuổi trải sẵn t.h.ả.m đỏ, đưa cô lên màn ảnh rộng, nhiêu đó thôi cũng thừa sức giúp cô vang danh khắp chốn.
Vân Dao hình mất vài giây. Gì thế , đang khen cô đấy ? Không thể tin ! Có ngày cái miệng cay độc của thốt lời khen ngợi cô cơ đấy?
Cô đảo trắng mắt, khẩy: " mà . mà bước chân showbiz, lỡ ai đó phanh phui cái tin từng bao nuôi, thì sáng showbiz, chiều đuổi thẳng cổ ."
Thương Tễ điềm nhiên đáp : " cho rằng mối quan hệ của chúng trong hai năm qua là bao nuôi."
"Chẳng cô tình nhân nào dám tùy tiện nổi nóng, giận dỗi, thậm chí là giáng cho kim chủ của một cái tát nảy lửa. Tình nhân là như cô, Vân Dao."
Không gian phòng khách bỗng chìm tĩnh mịch. Cả luồng khí dường như cũng ngưng đọng, trôi chậm chạp. Cô tát còn là vì ép cô...
Nét mặt Vân Dao sa sầm , cô c.ắ.n chặt môi, bướng bỉnh cãi : "Thì , là cái thá gì mà đòi lăng xê ?"
"Bây giờ, là nhà đầu tư của cô. Tương lai..."
"Sếp Thương, quên , chúng chia tay ." Chẳng hiểu nhịp tim đập nhịp, Vân Dao lập tức lên tiếng chặn họng.
Đôi mắt Thương Tễ tối sầm : "Vân Dao, cô cũng quên , hề đồng ý."
Vân Dao hít thở khó khăn, lồng n.g.ự.c như ai bóp nghẹt, nghẹn lời. Ý là ? Anh gật đầu thì chia tay chắc? Anh tưởng là ai? Hoàng đế phong kiến, chúa tể Thành phố Nghi, bạo chúa độc tài?
Thương Tễ đặt xấp tài liệu trở bàn , quyết định vòng vo tam quốc nữa. Công việc bận rộn ngập đầu, thời gian nghỉ ngơi quý như vàng, chỉ giải quyết dứt điểm rắc rối một và mãi mãi.
"Không vạch rõ ranh giới với khác giới là của . Giữa và Từ Nguyệt chỉ đơn thuần là bạn bè, bất kỳ mối quan hệ mờ ám nào khác. Cô rút khỏi dự án của và trở Mỹ. Còn nữa, hề giăng bẫy cô. Dù cô nổi tiếng mạng minh tinh màn bạc, đều ủng hộ. Có che chở, dọn đường cho cô, việc gì là khó cả."
Anh dừng một nhịp,
"Ý là, mặt cho những chuyện xảy , xin em. Quậy bao lâu nay, em còn chán ?"