Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 40

Cập nhật lúc: 2026-05-29 01:08:35
Lượt xem: 264

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơn mưa kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng phá vỡ lớp rào cản cuối cùng, trút xuống xối xả, giống như những nhịp trống dồn dập, gõ liên hồi lên tấm kính cửa sổ, phá vỡ sự tĩnh lặng trong căn phòng.

" và Từ Nguyệt cùng lớn lên từ nhỏ, thể phủ nhận ngưỡng mộ sự độc lập và thông minh của cô , cô là kiểu nên kìm hãm bởi hôn nhân." Khóe môi Thương Tễ mím chặt, giọng điệu trở vẻ lạnh nhạt: “Chúng là loại quan hệ như em nghĩ. Bất kể em tự tưởng tượng cái kịch bản hoang đường nào, xin hãy dừng ."

Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên cắt ngang lời . Thương Tễ bắt máy, giọng điệu cẩn trọng của Triệu Dương vang lên bên tai: "Sếp Thương, các vị giám đốc vẫn đang đợi ngài ở phòng họp, ngài cần giúp ngài kết thúc cuộc họp ?"

"Không cần." Giọng Thương Tễ trầm lạnh, đều đều, thờ ơ chút cảm xúc.

Cúp điện thoại, dậy: "Những gì cần giải thích chỉ bấy nhiêu thôi, còn đến mức đê tiện lừa gạt một phụ nữ suốt hai năm. Lời cạn. còn một cuộc họp, em về nhà tự suy nghĩ cho kỹ . Chiếc túi và sợi dây chuyền em , sẽ bảo Triệu Dương gửi đến cho em sớm nhất thể."

Cửa văn phòng mở đóng . Không gian trở vẻ tĩnh lặng bình an như từng ai bước .

Vân Dao ngây ngốc sô pha, theo bóng lưng quý phái, lạnh lùng rời của , lâu vẫn lời nào.

Ý gì đây? Cái gì gọi là ngưỡng mộ một phụ nữ thông minh độc lập như Từ Nguyệt nhưng từng nghĩ đến việc kết hôn với cô ?

Thưởng thức và ưu ái một phụ nữ đến , thế mà còn cố với cô rằng Từ Nguyệt là bạch nguyệt quang của ? Nếu đó là tình yêu, thì tình yêu của là gì? Chẳng lẽ sự giễu cợt, khinh bỉ, cay nghiệt, coi thường, đó mới là tình yêu của ? Nói , thì mà Thương Tễ yêu nhất chẳng là Vân Dao cô ư?

Thật nực . Một đàn ông dịu dàng, nâng niu một phụ nữ là tình yêu, ngưỡng mộ, che chở là tình yêu, thế thì cái gì mới là tình yêu? Người bảo Thương Tễ bạc tình mỏng nghĩa, hóa sự hờ hững với tình yêu của đến mức ngay cả bản cũng nhận , còn cần cô giúp thấu chân tâm.

bất kể nhận tình cảm dành cho Từ Nguyệt , thì đó cũng là chuyện của bọn họ. Một Vân Dao xinh , độc nhất vô nhị như cô, ý định xen tình cảm của khác, nữ phụ bia đỡ đạn trong câu chuyện tình yêu đầy sóng gió của nam nữ chính, chỉ để giúp nam chính nhận tình yêu sâu đậm dành cho nữ chính.

Chỉ là điều đáng bực bây giờ là, Thương Tễ thừa nhận mối quan hệ với Từ Nguyệt, chỉ định lấy một cái túi xách và sợi dây chuyền để tống cổ cô. Thật uổng công cô cất công chuẩn màn diễn xuất công phu ngày hôm nay.

Vân Dao trong văn phòng tổng tài của một lúc lâu, trong lòng vô cùng ấm ức. ấm ức thì ích gì. Cơn mưa bên ngoài cũng dần ngớt, cơn bão qua . Cô lề mề lên khỏi sô pha, rời .

Thôi . Không lấy phí chia tay, cái túi và cái lắc tay cũng , kiếm bao nhiêu bấy nhiêu. Cô cũng là tự thỏa mãn.

...

Không phí chia tay, Vân Dao cũng thể chịu thiệt thòi quá lớn. Nếu quyết định rời , những món đồ Thương Tễ mua cho cô trong suốt hai năm qua, cô mang bằng sạch. Mấy cái vali mà nhét cho đủ. Túi xách của cô hàng hiệu đắt tiền, thể nhồi nhét chung để hỏng .

Vân Dao liền gọi luôn một chiếc xe tải đến để chở đồ. Thu dọn qua cả một buổi tối, cuối cùng cũng dọn sạch sành sanh một nửa phòng để đồ. Cô nhà tên , nên những món đồ đành tạm gửi ở phòng trọ của Hồ Thiến Thiến. Đợi khi định , cô sẽ thuê nhà sắp xếp .

Trước đây cô luôn nỡ, mỗi chịu uất ức, cứ nghĩ đến tiền của Thương Tễ là tự ép nhẫn nhịn. Bây giờ cô nhịn nữa, chỉ chuồn lẹ, thoát khỏi cái mối quan hệ tay ba kinh tởm .

Cuối cùng dọn dẹp xong chỉ còn một chiếc vali mang , Vân Dao mệt đến mức đau mỏi thắt lưng. cứ nghĩ đến việc đây là tiền, là phần thưởng cho những tháng ngày ngậm đắng nuốt cay của , cô thấy mệt mỏi hơn chút cũng chẳng .

Đợi Thương Tễ về, sẽ thấy một căn biệt thự rộng lớn mới mẻ, quét sạch bách. Sau khi chia tay, thẻ tín dụng của Thương Tễ chắc chắn sẽ cho cô quẹt nữa, tiêu xài hoang phí quen , từ giờ bắt đầu tiết chế thôi.

Còn về công việc... mặc dù kỳ thực tập tại Vân Đỉnh sắp kết thúc, nhưng với kinh nghiệm việc , việc cô tìm một công việc mới hơn chắc cũng khó. Về điểm , Vân Dao lấy lương tâm , cô vẫn ơn Thương Tễ, nhưng nhiều. So với sự kinh tởm mà mang , thì chút lòng ơn đó thực sự quá bé nhỏ.

Thu dọn xong tất cả thứ thì gần bảy giờ tối. Giờ nếu Thương Tễ thêm giờ, lẽ đang đường về . Vân Dao rảo bước, kéo theo chiếc vali cuối cùng bước thang máy.

Vừa thang máy, Hồ Thiến Thiến tan về nhà gọi điện tới: "Công chúa Dao Dao, về đến nhà mà trong nhà chất đống đồ đạc thế ? Mình xem thử thì là túi xách, quần áo, trang sức giá trị liên thành của . Chuyện gì xảy ? Cậu và Sếp Thương giận dỗi bỏ nhà ?"

"Không giận dỗi." Vân Dao trịnh trọng sửa : "Là chia tay."

Đầu dây bên bỗng chốc im bặt, chỉ còn tiếng dòng điện rè rè trống rỗng.

Hồ Thiến Thiến há hốc miệng, năng lắp bắp: "Chi, chia tay?!!!"

"Ừ."

"...Chuyện gì ?" Hồ Thiến Thiến kìm cao giọng: "Mới hôm qua còn dự tiệc thọ của Thương lão phu nhân mà. sếp Thương thế coi như công khai , ngày gả nhà họ Thương sắp đến nơi . Rốt cuộc xảy chuyện gì, mới qua một ngày mà tình hình đảo lộn, biến thành chia tay ?"

Hồ Thiến Thiến mang trong vô vàn thắc mắc và khó hiểu. Vân Dao im lặng, giải thích vấn đề với cô bạn , càng mở lời về cái kịch bản mất mặt vì coi thế suốt hai năm trời. Cô mặt dày, bận tâm đến ánh của khác, nhưng cái chuyện coi vật thế , chẳng hiểu cảm thấy cực kỳ hổ, tạm thời thể mở miệng kể . Kể cả với bạn thiết nhất giấu giếm điều gì.

"Mình bình tĩnh ." Vân Dao ngập ngừng : “Đợi bình tĩnh , sẽ kể cho ."

Hồ Thiến Thiến nhận sự thất vọng hiếm hoi trong giọng của Vân Dao cơ chứ, cô gặng hỏi thêm: "Được chị em, bao giờ sẵn sàng thì với , luôn ở đây. Mấy cái túi xách , để sắp xếp giúp nhé?"

Vân Dao: "Được."

Cúp điện thoại, Vân Dao kéo vali bước khỏi thang máy. Vừa định bắt xe, thì hai dải ánh đèn pha chói lóa từ ngoài cổng hắt . Ngay đó, chiếc Rolls-Royce đen tuyền từ ngoài đường chạy thẳng . Là xe của Thương Tễ.

Tim Vân Dao lỡ mất một nhịp, theo phản xạ kéo vali lẩn sang một bên. giây tiếp theo, cô đường hoàng nghĩ, cô ăn trộm , việc gì trốn? Đồ Thương Tễ tặng cho cô thì là của cô, cô chỉ mang đồ của thôi, phạm pháp chứ? Anh cũng đến mức vì mấy món đồ mà kiện cô tội đột nhập cướp tài sản nhỉ? Nghĩ , cô điềm nhiên ưỡn thẳng lưng lên.

Trên điện thoại hiển thị tài xế Didi đến, Vân Dao kéo vali rảo bước ngoài. mấy bước, tài xế Trịnh xuống xe từ lúc nào, bước vội đến chặn mặt cô, vẻ mặt khó xử : "Vân... Dao Dao, sếp Thương mời cô qua đó, lời với cô."

" chẳng gì để với cả." Vân Dao cau mày, thái độ kháng cự vô cùng rõ ràng.

chú Trịnh cứ chắn ngang mặt, cô nắm c.h.ặ.t t.a.y kéo vali, quyết định đổi hướng rời . Đông Tây Nam Bắc thiếu gì đường, còn khó cô chắc?

Phía vang lên tiếng "rầm" đóng cửa xe. Một âm thanh trầm đục, khiến trái tim cũng rung lên một nhịp. Tiếng bước chân trầm ngày càng tiến đến gần, Vân Dao nhịn rảo bước nhanh hơn, hề ngoảnh đầu . chẳng gì bất ngờ, chỉ vài giây , cổ tay cô một bàn tay to lớn từ phía nắm chặt.

Giọng trầm tĩnh, đều đều của Thương Tễ nhanh chậm vang lên: "Chạy gì."

Vân Dao lập tức dừng bước, xoay hất cằm, ương ngạnh : " chạy. Là xe gọi sắp đến , tài xế đang đợi , phiền buông tay."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-40.html.]

Ánh mắt Thương Tễ lướt qua chiếc vali trong tay cô, khẽ mỉa: " bảo em suy nghĩ cho kỹ, đây là cách em suy nghĩ kỹ đấy hả?"

" ." Vân Dao cứng cổ, giọng điệu kiên quyết: "Chưa bao giờ tỉnh táo như lúc . khẳng định là suy nghĩ kỹ. Vậy bây giờ, thể buông tay ?"

"E là ." Trong màn đêm, cành cây gió thổi nghiêng ngả chực gãy, ánh mắt Thương Tễ rõ cảm xúc, bình thản : "Vân Dao, chúng chuyện ."

...

Vân Dao hiểu họ còn gì để mà chuyện nữa. chuyện, thì .

Bỏ chiếc vali ngoài cửa, Vân Dao bước phòng khách, kiêu ngạo đó, nhất quyết chịu tiến thêm bước nào. Thương Tễ họp cả ngày, rã rời, cởi phăng áo khoác ném bừa lên sô pha.

Trên đường về, nhận điện thoại của thím Ngô, báo rằng Vân Dao đóng gói bộ đồ đạc của cô trong phòng để đồ mang hết . Anh bận tâm đến phòng đồ dọn sạch bách, vốn dĩ đó là đồ tặng cho cô, cô xử lý thế nào là việc của cô. Anh chỉ cảm thấy cô chút khinh suất và thiếu lý trí.

Chỉ vì một "bạch nguyệt quang" thật mà đòi chia tay. Tâm tư phụ nữ quả nhiên khó đoán, một khi cảm xúc bốc đồng lên, thì chẳng còn chút lý trí nào cả. Vân Dao vẫn chờ chuyện, nhưng nhà lâu mà vẫn lên tiếng. Cô tính nôn nóng, kìm đành mở lời : "Chúng chẳng rõ ràng , còn chuyện gì để nữa?"

Thương Tễ thong thả bàn bếp đảo, rót một cốc nước, nhấp một ngụm dịu khoang miệng khô khốc, mới cất giọng đều đều: "Chỉ mang những món đồ trong phòng đồ , đủ ?"

Giọng nhẹ bẫng.

"?"

Vân Dao nháy mắt sống lưng cứng đờ, chuyển sang chế độ chiến đấu: "Ý là gì?"

Thương Tễ đặt cốc nước xuống, xoay bước về phía cô, dùng giọng điệu đều đều, trầm bổng để tính toán một bài toán với cô: "Chi tiêu mỗi tháng của em hiện tại tính rẻ cũng hai triệu tệ. Túi xách, quần áo, trang sức, v.v., chỉ cần các thương hiệu mẫu mới, em đều mua, em đều thích. Em chia tay , dư ít ỏi trong thẻ lương của em, cộng thêm đống đồ em mang , đủ cho em sống trong bao lâu, mua mấy cái túi Hermes, em tính qua ?"

Vân Dao c.ắ.n môi, chút hổ vì trúng tim đen: "...Liên quan gì đến ." Cô mua túi Hermes thì c.h.ế.t chắc? Cô...

Thương Tễ hề bận tâm đến giọng điệu đầy gai góc của cô: "Nếu em tính, để tính giúp em. Dựa mức tiêu xài hiện tại của em, đầy nửa năm. Chưa đầy nửa năm, em sẽ trắng tay, thể ở trong ngôi biệt thự rộng hơn năm trăm mét vuông, những chiếc siêu xe trị giá hàng chục triệu, những bộ váy lộng lẫy sang trọng, những chiếc túi xách đắt đỏ, những món trang sức lấp lánh chói mắt. Em chỉ thể trở cuộc sống bần hàn, khốn khó, hai bàn tay trắng của em mà thôi."

"... sẽ kiếm tiền, cũng sẽ tiêu xài hoang phí nữa." Vân Dao cố chấp cãi . Hơn nữa, rõ ràng là ở , trả phí chia tay mà còn lý, còn dám giọng kẻ cả với cô như .

Thương Tễ vẻ mặt thiếu tự tin của cô, cuối cùng cũng rớt một nụ giễu cợt: "Không tiêu xài hoang phí? Một kẻ quen với sự phung phí như em, luôn theo đuổi gấm vóc lụa là, thích tận hưởng sự tung hô tâng bốc, em sự tự chủ đó ?"

Lời rành rọt, sắc lẹm của Thương Tễ buông xuống. Không khí trong phòng khách dường như cũng ngưng trệ, rơi sự tĩnh mịch c.h.ế.t chóc.

Tư thế thoải mái của Vân Dao biến mất, cô căng cứng, hai tay buông thõng siết chặt .

Vậy ý là gì? Cố tình gọi cô , chỉ để buông những lời mỉa mai, sỉ nhục sự phù phiếm vô dụng của cô ? Nhận định rằng khi rời xa , kết cục của cô nhất định sẽ vô cùng thê thảm, thể nào sống nổi?

, Vân Dao cô là một kẻ vô dụng phù phiếm, chẳng sai. thì nào? Cô vô dụng đến mấy, thì ngần năm qua cô vẫn lớn lên khỏe mạnh đấy thôi. Trước khi gặp , cô vẫn sống , lúc nghèo khó, cô cũng liều mạng kiếm tiền nuôi sống bản . Cô thích ăn , sống buông thả, nhưng nghĩa là cô thực sự khả năng tự lập.

dám nhận là nữ cường nhân độc lập gì đó, cũng chẳng tinh thần chịu thương chịu khó, những điều cô đều thừa nhận, nhưng thì ? Cô vẫn kiên trì vượt qua công việc ở Vân Đỉnh đó thôi. Lúc Lưu Kim chèn ép, cô cũng hề bất chấp từ chức, mà tự dựa bản để giải quyết sự ức h.i.ế.p đó. Năng lực của mỗi đều hạn, cứ đạt đến đỉnh cao của ngành nghề thì mới gọi là xuất sắc ?

Cô cho rằng Vân Dao cô, như tuyệt vời .

Chỉ điều trong mắt Thương Tễ, bao giờ thấy điểm của cô, chỉ thấy những nhược điểm, luôn chán ghét, mất kiên nhẫn, khinh thường và giễu cợt cô mà thôi. Từ đầu đến cuối chỉ là sự kiêu ngạo. Vì thích cô, đương nhiên sẽ thấy ưu điểm của cô. Chỉ thanh mai trúc mã Từ Nguyệt của mới là mẫu ngưỡng mộ.

bây giờ cô chỉ chuồn cho rảnh nợ, tranh cãi những chuyện với nữa. Sao cũng , thích nghĩ thì nghĩ.

", ." Vân Dao cúi đầu, những ngón tay đang siết chặt dần buông lỏng : “ đều thừa nhận cả, ? tự giác nhường chỗ cho bạch nguyệt quang của , hà cớ gì cứ mỉa mai ?"

Thương Tễ lẳng lặng cô: “ với em , và Từ Nguyệt là loại quan hệ đó, cũng chẳng thứ tình cảm gương vỡ lành nào để mà hoài niệm cả. Em bao giờ đủ lý trí, luôn để cảm xúc chi phối thứ, nhận vấn đề một cách khách quan khó đến thế ?"

"..."

Vân Dao cảm thấy trong bụng đang một ngọn lửa thể giải phóng đang bùng cháy dữ dội. Cô nghiến răng, dùng hết sức bình sinh nhưng vẫn nhịn nổi, thể giả vờ bình tĩnh, thản nhiên nữa. "Không chính thừa nhận ngưỡng mộ Từ Nguyệt ? Thừa nhận tình nghĩa thanh mai trúc mã với cô ? Thậm chí lúc bận rộn nhất, cô chỉ cần gọi một cuộc điện thoại, cũng thể đến giúp cô giải quyết những rắc rối thể gỡ rối. Cô trong lòng còn đủ đặc biệt ? Một phụ nữ hết lòng tán thưởng, đáp ứng tiêu chuẩn của , vị trí đặc biệt trong tim , đó là bạch nguyệt quang thì là cái gì?"

"Dựa như , dựa mà chà đạp như ? Vân Dao phù phiếm đến mấy, giỏi khua môi múa mép đến mấy, thì cũng ranh giới và trái tim chân thành. , Thương Tễ tài giỏi lắm, cao cao tại thượng, là giới hào môn đỉnh cấp, nhưng hầu hạ nữa ? Cái chức vị thế thèm nữa!"

Phòng khách chìm im lặng trong giây lát.

Thương Tễ nén xuống những cảm xúc nơi đáy mắt, nhắm mắt cam chịu. Khi mở mắt , giọng điệu cực kỳ hờ hững:

"Chân tâm... bây giờ em chuyện ranh giới và chân tâm với . Em quên chúng bắt đầu thế nào ? Mối quan hệ của chúng ngay từ đầu là một cuộc trao đổi lợi ích sự chi phối của tiền bạc. Một kẻ mải mê theo đuổi đồng tiền suốt hai năm như em, bây giờ lớn tiếng trách móc đủ thuần túy và chân thành, em cảm thấy quá đạo đức giả ?"

Dừng một chút.

" , cái gọi là bạch nguyệt quang chỉ là một sự hiểu lầm hoang đường. Vân Dao, em thích tiền, sẽ cho em nhiều tiền, em còn gì mà đáp ứng cho em? Cứ tiếp tục như thế ?"

"Em cứ nôn nóng xé rách mặt với như , rốt cuộc sẽ chẳng nhận gì cả ."

Vân Dao ngẩn ngơ ngẫm nghĩ những lời . Nghe vẫn duy trì thái độ kẻ cả, ban phát những điều kiện lợi ích vô cùng cám dỗ, cô chút sững sờ trong giây lát.

, cũng chỉ là trong giây lát.

"Không ."

Giọng cô trong trẻo, âm vang, rõ ràng, là một sự kiên quyết mà nay từng .

 

Loading...