Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 39

Cập nhật lúc: 2026-05-29 01:08:34
Lượt xem: 236

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thực tửu lượng của Vân Dao khá , tại tiệc mừng thọ cô cũng uống nhiều, chỉ đơn thuần là nôn mà thôi.

Khi về đến Bác Quân Quan Nhã, cô vội vàng lao xuống xe đầu tiên, bước chân thoăn thoắt bỏ Thương Tễ tít đằng . Vừa bước nhà, cô lập tức chui thẳng phòng tắm, dự định gột rửa sạch sẽ bộ cơ thể từ đầu đến chân. Làn nước ấm áp xối xuống, sưởi ấm tứ chi tê cóng vì những cơn gió lạnh lẽo. Trí não đang đông cứng cũng bắt đầu hoạt động trở .

Cô phù phiếm, hám tiền, đúng là một phụ nữ cực kỳ nông cạn, những lời Thương Tễ từng bao giờ sai. Trong những thử thách giới hạn chịu đựng của Thương Tễ, đinh ninh rằng vài phần quan tâm đến , cô từng kỳ vọng, thể thực sự gả hào môn, để tiêu nhiều tiền hơn, tận hưởng một địa vị danh giá hơn.

cô vẫn quá ngây thơ. Hoàn ngờ rằng cũng chỉ là lựa chọn "lùi một bước để tìm thứ gần nhất" của Thương Tễ. Giữ cô ở bên cạnh, thậm chí là cưới cô, lẽ chỉ để bù đắp cho sự nuối tiếc vì cưới Từ Nguyệt.

Hai năm qua, Vân Dao thích tiền, vô cùng vô cùng thích tiền. Thích những món đồ đắt đỏ mà tiền thể mua , thích sự an tâm lo lắng về tương lai mà tiền mang . Chỉ cần Thương Tễ cho cô tiền, cho cô một cuộc sống sung túc, cô thể phớt lờ thái độ tồi tệ, tính tình khó chiều của , thậm chí còn tặng kèm vô những lời đường mật ngọt ngào.

Trên đời chuyện đến thế. Vừa thể trèo cao gả hào môn để hưởng thụ tài nguyên và lợi ích, sự tôn trọng và đối xử bình đẳng? Điểm , từ đến nay cô vẫn luôn thấu suốt. Đã chọn cách trèo cao thì chuẩn sẵn tâm lý, đôi khi Thương Tễ cư xử tệ bạc một chút, cô đều thể nhịn .

sự việc xảy ngày hôm nay khiến cô mất cảnh giác.

Vân Dao bồn rửa mặt, lau lớp nước mờ mịt gương, để lộ một khuôn mặt hồng hào, mịn màng, tì vết khi gột rửa bằng nước nóng. Cô nghiêm túc so sánh trong vài giây.

Không giống.

Ngũ quan của cô và Từ Nguyệt đều vô cùng sắc sảo, nhưng thể giống . Vậy khi thì ... Cô cố gắng nhếch khóe miệng, tạo một nụ ngọt ngào nhất. Không do sương mù trong phòng tắm quá dày đặc, do mắt cô nhòe , mà khi cô , nụ ngọt ngào , mà thực sự thoáng vài phần rạng rỡ của . Một Từ Nguyệt thanh lãnh, kiêu ngạo, chỉ khi mới tỏa ánh sáng rực rỡ.

Cô dùng sức thu nụ . Chợt nhớ cái đầy ẩn ý của Trần Hội Ninh khi cô trong phòng khách dạo . Nhớ vẻ mặt lạnh lùng và chán ghét của Thương Tễ khi cô tình cờ hỏi về chuyện tình cảm trong quá khứ của ... Khi đó cô còn tưởng vượt quá giới hạn. giờ nghĩ , lẽ chỉ là Thương Tễ cảm thấy cô xứng đáng để nhắc đến bạch nguyệt quang của .

Thâm tình sâu nặng đến thế, ngày đêm khắc khoải quên. Từ Nguyệt vĩnh viễn chiếm giữ một vị trí độc tôn thể lay chuyển trong trái tim . Giống như lời Từ Nguyệt , chỉ cần cô , mối quan hệ giữa họ thể đổi.

Vậy còn cô thì ? Tới lúc đó cô sẽ trở thành thứ gì? Một vai hề nực , kẻ lót đường trong câu chuyện tình yêu đầy sóng gió của bọn họ để giúp hai nhận trái tim ư?

Thương Tễ vốn tôn trọng cô, giờ còn coi cô là thế cho bạch nguyệt quang. Ngay cả khi vì tiền mà c.ắ.n răng tiếp tục chịu đựng, ngay cả khi cô thể kết hôn với Thương Tễ, thì trong cuộc hôn nhân , cô sẽ vĩnh viễn suy đoán xem liệu vị trí của trong lòng vượt qua bạch nguyệt quang . Cả đời cô sẽ sống trong nơm nớp lo sợ, bất an. Cô sẽ ngừng so sánh thái độ của Thương Tễ đối với và đối với Từ Nguyệt, rơi vòng xoáy nội hao, tranh sủng nội bộ... cho đến khi đ.á.n.h mất chính .

Đó sẽ là một cuộc tự sát tinh thần chậm rãi và dai dẳng.

Trở thành kẻ thế của một , mang đầy những đặc điểm của khác, những đ.á.n.h mất bản ngã mà còn vô cùng rẻ mạt. Một Vân Dao yêu tiền như sinh mệnh, thể thích việc coi là hàng thế rẻ tiền cơ chứ?

nhẫn nhịn thế nào đây?

Thực chất Vân Dao sống khá buông thả, nhưng trong những chuyện đại sự của đời , cô vẫn rành mạch, lựa chọn những gì lợi cho bản . Điều ngu ngốc nhất của cô trong mấy năm qua là cứ ngỡ cầm kịch bản "chim hoàng yến tu thành chính quả", ngờ cầm nhầm kịch bản bia đỡ đạn, thế cho bạch nguyệt quang.

Nếu mối quan hệ khiến cô chìm trong sự bào mòn nội tâm, tổn thương nhận vượt xa lợi ích thể lấy, thì cô nên dứt khoát, kịp thời rút lui.

...

Lần tắm của cô kéo dài tròn hai tiếng đồng hồ. Thời gian bước sang con , là một ngày mới, một khởi đầu mới.

Khi cô khỏi phòng tắm, Thương Tễ trong phòng, đang gì. cô cũng chẳng còn tâm trí để quan tâm đang gì, cứ thế xuống giường.

Nhắm mắt , nhưng thể ngủ .

Cuộc đối thoại với Từ Nguyệt cứ văng vẳng trong đầu mãi tan. Cảm giác buồn nôn sinh lý ở vùng bụng cũng hề biến mất, dù cố gắng thế nào cũng đè xuống . Cảm giác buồn nôn, quặn thắt đó giống với viêm dày ruột do ngộ độc thức ăn đây.

Thảo nào vẫn thường , dày thực chất là một cơ quan cảm xúc. Dạ dày khó chịu, chính là do cảm xúc đang giở trò.

Chỉ là cô vẫn suy nghĩ rõ ràng xem bước tiếp theo nên thế nào. Nếu tương lai nhất định kết hôn, cô chắc chắn sẽ chọn nhất, giàu nhất, chất lượng nhất trong phạm vi thể với tới.

Không thể phủ nhận rằng, ngoài cái chuyện bạch nguyệt quang , thì xét phương diện thực tế, Thương Tễ quả thực là nguồn tài nguyên chất lượng bậc nhất trong hôn nhân. Bỏ lỡ , buông tay , cô chắc chắn thể nào tìm hơn thế. Đây chính là lý do khiến cô chần chừ mãi thể hạ quyết tâm.

việc trở thành thế cũng khiến cô vô cùng kinh tởm, kinh tởm đến mức gần như lấn át cả sự lựa chọn mù quáng vì tiền bạc. Cô từng tưởng Thương Tễ chỉ là kẻ miệng lưỡi độc địa, tính khí tồi tệ, ngờ coi cô như một công cụ thế.

Thật vô liêm sỉ.

Hóa chỉ thiếu kiên nhẫn với cô mà thôi. Trong tiệc mừng thọ, khi chuyện với Từ Nguyệt, nét mặt ôn hòa đến lạ. Khi mặt thích, bản tính thể che giấu, con cũng thể trở nên dịu dàng. Anh dịu dàng, chỉ là ngưỡng mộ, đối xử dịu dàng, là cô.

Càng nghĩ, Vân Dao càng cảm thấy khó lòng chịu đựng. Mớ suy nghĩ trong đầu rối tung như tơ vò, nhanh chóng gỡ rối, nhưng càng nghĩ càng thêm hỗn loạn, bên tai cứ ù .

Đến mức Thương Tễ đẩy cửa bước từ lúc nào cô cũng .

Nệm giường lún xuống. Thương Tễ lật chăn xuống, đầu liếc .

Vân Dao cuộn tròn ở một góc mép giường, lưng với . Mái tóc dài xõa xuống đôi vai gầy gò bọc lấy cô, nhắm nghiền mắt nhúc nhích. Trông vẻ như ngủ, nhưng tư thế cứng đờ, toát lên sự mong manh và khó chịu.

Anh đưa tay sờ trán cô, giọng điệu trầm ấm quen thuộc nén vẻ mượt mà, từ tính: "Vẫn thấy khỏe ? Để gọi bác sĩ Lý đến kiểm tra cho em."

Vân Dao hề nhúc nhích, lạnh nhạt đáp: "Không cần."

Nói thêm vài chữ cũng thấy phiền.

"..."

Thương Tễ nhíu mày.

Hôm nay tiếp khách uống ít rượu, thần kinh đang căng như dây đàn, huyệt thái dương đau nhức, trướng buốt. Anh mệt mỏi day day xương chân mày.

Lúc , Vân Dao vốn luôn yên tĩnh, ồn ào nhõng nhẽo bỗng nhiên bật dậy, dứt khoát hất chăn bước xuống giường.

" khó ngủ, phiền nữa, sang phòng khách ngủ." Nói xong, cô kéo cửa bước ngoài.

Cô thật sự cách nào chung chăn chung gối, chung một chiếc giường với thêm một giây phút nào nữa.

Cửa phòng ngủ "cạch" một tiếng đóng , âm thanh trầm đục.

"..."

Thương Tễ theo bóng lưng rời của cô, hàng mi khẽ cụp xuống, khóe mắt lộ vẻ lạnh lùng.

Bữa tiệc thọ , những gì cô khoe khoang, công bố, nhòm ngó, chẳng đều đạt ? Rốt cuộc cô còn điều gì hài lòng?

Sau khi tiệc thọ kết thúc, bà nội thúc giục , nếu công khai thì nên sớm định ngày cưới. Chẳng cần đến hai ngày, bà nội sẽ gọi điện thông báo cho cô chuyện . Cuối cùng cũng toại nguyện lên vị trí Thương phu nhân, đáng lẽ cô đắc ý chứ? Không tự nhiên giở tính khí gì nữa.

Thương Tễ thời gian cũng chẳng kiên nhẫn để tìm hiểu sự đổi cảm xúc thất thường của cô.

Tùy cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-39.html.]

Cô vẫn luôn đằng chân lân đằng đầu, đôi khi tự hỏi, quá dung túng cô, khiến cô ngày càng trở nên vô lý, thể hiểu nổi?

...

Tối qua Vân Dao trằn trọc mãi ngủ , mãi đến khuya mới . Khi tỉnh dậy thì trời sáng bảnh. Gần chín giờ .

Cô lề mề dậy, bấm nút mở rèm cửa, ánh sáng xám xịt lập tức ùa . Hôm nay nắng, bầu trời bên ngoài xám xịt, như phủ một lớp sương mù dày đặc. Đã muộn , Vân Dao đành lấy điện thoại xin trưởng phòng nghỉ một ngày, đó mới bò dậy phòng tắm đ.á.n.h răng rửa mặt.

Trải qua một đêm, cảm giác buồn nôn của cô tan nhiều, mớ bòng bong trong đầu cũng gỡ rối.

Thương Tễ một bạch nguyệt quang, chiếm giữ vị trí vô cùng đặc biệt trong lòng . Cô tuyệt đối thế . Vậy thì giữa cô và Thương Tễ, định sẵn là sẽ kết quả. Đã kết quả, thì đừng lãng phí thời gian nữa, sớm kết thúc đoạn tình cảm .

Vấn đề bây giờ là, cô chủ động đề nghị chia tay, thế nào để lợi nhất cho . Nói cách khác, cô chia tay, nhưng cũng phí chia tay. Thương Tễ coi cô là thế suốt hai năm qua, gây cho cô những tổn thương nặng nề cả về thể xác lẫn tinh thần. Dù chia tay, thì cũng đòi chút phí tổn thất tinh thần mới lỗ.

là loại phụ nữ chịu uất ức mà ầm ĩ, chỉ lẳng lặng rời , ôm hết nỗi đau lòng, mong chờ đàn ông sẽ vì sự của mà chịu trừng phạt tinh thần, lóc t.h.ả.m thiết, hối hận khôn nguôi. Cô chịu ấm ức, thì nhận khoản bồi thường lợi ích, bù đắp cho những tổn thương tinh thần mà cô gánh chịu.

mấu chốt là, cô hiểu Thương Tễ. Cái gã đàn ông lạnh lùng, cay nghiệt , ăn mềm ăn cứng. Nếu cô trực tiếp ầm lên, xé rách mặt với , e rằng sẽ xôi hỏng bỏng .

Nhìn chằm chằm khuôn mặt nhợt nhạt của trong gương, Vân Dao chống hai tay lên bồn rửa mặt, những ngón tay cong vẫn còn run rẩy. Dù cô tự an ủi bản thế nào, thì sự thất bại và nhục nhã khó phai mờ vẫn luôn vờn quanh tâm trí, nhắc nhở cô rằng, hai năm kẻ thế thật nực .

...

Bên trong phòng họp rộng lớn, trang nghiêm. Giám đốc bộ phận Kế hoạch của Vân Đỉnh - Tô Chí Thành đang bục báo cáo tài chính.

Slide PPT lướt qua từng trang, các bảng biểu liệu lướt qua tầm mắt . Mặc dù thế lực của Vân Đỉnh mới sự cải tổ mạnh mẽ chỉ vài tháng qua, nhưng biên độ tăng trưởng của từng hạng mục dữ liệu đều vô cùng ấn tượng. Doanh thu quý của "Sơn Hà Vạn Dặm" - tựa game di động át chủ bài của Vân Đỉnh - thậm chí còn lập kỷ lục mới, vững vàng ở vị trí một về doanh thu trong các game cùng thể loại.

Khi Tô Chí Thành kết thúc bài báo cáo, phía vô thức vang lên một tràng pháo tay. Tuy nhiên, mức lợi nhuận tăng trưởng xuất sắc đến dường như vẫn thể Sếp Thương hài lòng. Hơn nữa, dường như đang mất tập trung.

Tình huống quả thực từng xảy .

Tiếng vỗ tay dần thưa thớt, các giám đốc cấp cao hiểu chuyện gì xảy , len lén đưa mắt vị tổng tài ở vị trí trung tâm. Chỉ thấy cụp hàng mi, nét mặt nhạt, đang nghĩ gì. Mọi trong lòng thấp thỏm, tưởng điều gì hài lòng. Bầu khí trong phòng họp dần trở nên ngột ngạt, ai dám lên tiếng.

Thương Tễ hề hài lòng với các liệu. Chỉ là ngủ ngon. Nửa đêm giật tỉnh giấc, cảm giác trống trải, lạnh lẽo trong vòng tay khiến thấy mệt mỏi, thậm chí sinh một loại cáu kỉnh xa lạ.

Trong sự im lặng, cửa phòng họp bỗng gõ vài tiếng. Triệu Dương từ bên ngoài đẩy cửa bước , thẳng đến bên cạnh Thương Tễ, cúi thì thầm tai : "Sếp Thương, Vân tiểu thư đến công ty , đang đợi ngài ở văn phòng."

Thương Tễ hiểu , giữa hàng lông mày bỗng giật giật. Sau đó dậy, bỏ một câu lạnh lẽo: "Tạm dừng cuộc họp," lưng bước ngoài. Bỏ tất cả các giám đốc cấp cao đang mặt, đưa mắt ngơ ngác.

...

Bầu trời xám xịt khiến tâm trạng con cũng trở nên u uất.

Thương Tễ đẩy cửa văn phòng, Vân Dao đang chiếc sô pha ở giữa phòng. Mái tóc xõa tung, mặc chiếc áo len dệt kim dáng rộng màu xám và quần bò, thậm chí thèm trang điểm, khuôn mặt mộc mạc, nhợt nhạt như nước. Cô đưa mắt ngoài cửa kính sát đất, nụ rạng rỡ thường ngày còn, chân mày hờ hững, trông bình thản trống rỗng.

Nghe thấy tiếng mở cửa, cô đầu , lẳng lặng , mím môi nửa ngày vẫn lời nào. Một lát , cô mới nhẹ nhàng nhả vài chữ: " hết ."

Thương Tễ xuống đối diện cô, cau mày vì vài chữ kỳ lạ đầu đuôi của cô. Anh lạnh nhạt cô. Không gì.

Vân Dao dáng vẻ thờ ơ của lúc , bỗng dưng cảm thấy chướng mắt. Anh rốt cuộc đang kiêu ngạo cái gì, luôn mất kiên nhẫn với cô, luôn khinh thường cô với cái thái độ vênh váo như tài giỏi lắm.

Tùy , bà cô đây thèm hầu hạ nữa!

Đè nén sự chán ghét đó xuống. Hàng mi Vân Dao khẽ run, cố nặn một nụ thê lương, đáng thương: "Anh luôn như , nhắm mắt ngơ cảm xúc của đều, khinh thường , coi nhẹ , hạ thấp . cứ tưởng vốn là con cao quý và kiêu ngạo như thế, cũng chấp nhận sự bất bình đẳng về địa vị giữa chúng , nhưng..."

Giọng cô nghẹn , khựng một nhịp mới khó nhọc cất lời: " Thương Tễ, lừa dối như , thấy vui lắm ? Cho dù giữa chúng là quan hệ giao dịch bằng tiền bạc, nhưng ít nhất cũng thẳng thắn. Dù dùng lời ngon tiếng ngọt thì cũng sự chân thành."

Những lời đáng thương rơi xuống. Trong văn phòng rộng lớn xuất hiện một khoảnh khắc tĩnh mịch ngắn ngủi.

Nét mặt Thương Tễ vẫn bình thản. Anh xoa xoa vầng trán mệt mỏi, giọng điệu lạnh nhạt: " lừa dối em chuyện gì?"

"Từ Nguyệt."

Vân Dao , dứt khoát thốt cái tên : “Cô cùng lớn lên, là thanh mai trúc mã. Cô đáp ứng tiêu chuẩn của về một vợ. Anh ca ngợi cô , ngưỡng mộ cô , công nhận cô . Khi cô về nước, còn công ty việc cùng . Thậm chí các từng suýt bước lễ đường, đúng ?"

Những thông tin , đều là cô ngóng từ một thiên kim tiểu thư mới kết bạn trong bữa tiệc. Quả thực đúng như lời Từ Nguyệt , tình nghĩa từ nhỏ giữa cô và Thương Tễ ai thể thế . Là sự tồn tại độc nhất vô nhị.

"." Thương Tễ ngẫm nghĩ một lát buông một chữ.

Những điều , thể phủ nhận, cũng chẳng lý do gì phủ nhận. Sự thật vốn là như .

Chính tai đáp án rõ ràng, Vân Dao vẫn kiểm soát mà thất thố trong giây lát: "Vậy nên những năm tháng Từ Nguyệt nước ngoài, tìm đến , coi như thế của cô , để xoa dịu những tình cảm nơi dung chứa của dành cho cô ?"

Nghe những lời hoang đường của cô, ánh mắt Thương Tễ ánh lên sự mất kiên nhẫn: “Em đang hươu vượn cái gì thế, bao giờ nghĩ như ."

Đây chính là nguyên nhân khiến cô giận dỗi từ tối qua tới giờ ? Rốt cuộc cô thể học cách lý trí hơn một chút .

"Anh còn lừa ?" Vân Dao trợn tròn mắt: “Có cần thiết ? Giờ bạch nguyệt quang của về , cuối cùng cũng thể đá để nối tình xưa với cô . Hai năm khi tìm bảo bạn gái , là bắt thế , coi như hòn đá lót đường để kiểm chứng tình cảm thủy chung son sắt của hai . Chơi đùa như thấy vui lắm ? Đối với , thực sự quá tàn nhẫn."

Thế thì sự tự giác của thế , nếu chính chủ trở về, cô nên chủ động nhường sân khấu. khi rút lui, cô đòi một khoản bồi thường.

Vân Dao hít một thật sâu, nghẹn ngào : "Thôi bỏ , thêm những lời cũng chẳng ý nghĩa gì. Đề nghị bồi thường cho những tổn thương tinh thần mà gánh chịu, tuyệt đối sẽ cản trở và chân ái của gương vỡ lành, yêu từ đầu. Thương Tễ, chúng chia tay ."

Câu cuối cùng, rơi xuống nhẹ bẫng.

Bầu trời ngoài cửa kính đen kịt, giông bão chẳng sẽ ập xuống lúc nào.

Chia tay...

Thương Tễ cảm thấy huyệt thái dương giật nảy lên kiểm soát , chậm rãi ngước mắt, dám tin những gì thấy.

Hoang đường đến mức cảm thấy hôm nay tỉnh táo nên mới thốt những lời ngu xuẩn, mất lý trí như . Văn phòng yên tĩnh lạ thường.

"Em đang loạn cái gì ?" Thương Tễ cau mày, im lặng hồi lâu, gần như bật vì tức giận: “Thứ nhất, bây giờ đòi chia tay là em, đá em. Thứ hai, thực sự bận, nghĩa vụ lúc nào cũng quan tâm đến sự vô lý của em. Thứ ba, cứ coi như xin em, đừng loạn..."

Khựng một giây. Không khí gần như đóng băng. Anh nhắm mắt , trầm giọng :

"Em thích sợi dây chuyền kim cương hồng và túi xách Birkin ở hội đấu giá Cảng Thành ? sẽ đấu giá mang về cho em."

 

Loading...