Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 38
Cập nhật lúc: 2026-05-29 01:08:33
Lượt xem: 217
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong mắt khác, Vân Dao lẽ gắn mác "phù phiếm", “hám tiền", “ giới hạn". thực hẳn là cô ranh giới, chỉ là cô bộ nguyên tắc hành xử riêng của .
Cô bao giờ bận tâm đến ánh mắt phán xét, những lời chỉ trích dè bỉu của đời. Cách của khác đối với cô còn chẳng quan trọng bằng một quả chuối. Thế nhưng, mỗi lựa chọn cô đưa đều tuyệt đối tuân theo trái tim một cách rành rọt. Bởi , lúc đây, cô cũng rõ ràng trắng đen chuyện, đồng thời kiên quyết bảo vệ quyền lợi hợp pháp của chính .
Thấy hai chuyện xong chuẩn rời , cô chủ động bước tới.
"Xin vì cắt ngang, chúng thể chuyện một chút , Từ tiểu thư." Vân Dao đường hoàng tiến đến mặt họ.
Trần Hội Ninh rõ ràng ngờ Vân Dao đột ngột xuất hiện, mặt lướt qua một tia mất tự nhiên trong tích tắc.
Từ Nguyệt càng bất ngờ hơn. Dưới ánh sáng lờ mờ, cô thấy Vân Dao thẳng tắp, tay còn cầm chiếc túi xách cô để quên, dáng điệu hệt như sự khiêu khích của kẻ chiến thắng.
Mặc dù tiếc nuối vì bỏ lỡ Thương Tễ, nhưng nếu hỏi Từ Nguyệt bận tâm đến cô gái , thì câu trả lời là hề. Điều cô trăn trở nhiều hơn là ranh giới đạo đức của chính . Bởi trong thâm tâm cô, nếu cô thật sự giành giật, cô gái e rằng chẳng cửa so sánh với cô.
Từ Nguyệt sang hiệu cho Trần Hội Ninh rời : "Hội Ninh, , sẽ chuyện với Vân tiểu thư đây một lát."
Trần Hội Ninh cũng chẳng ý định xen chuyện giữa hai phụ nữ. Anh liếc Vân Dao một cái, lịch sự chào hỏi lên xe rời .
Trên hành lang giờ chỉ còn hai bọn họ. Bóng đêm thâm u tĩnh lặng bao trùm vạn vật.
Sau khi lén đoạn đối thoại giữa Trần Hội Ninh và Từ Nguyệt, lúc Vân Dao chắc chắn ôm thái độ thù địch với Từ Nguyệt. Cô đưa chiếc túi cho cô : "Đây là túi xách cô để quên, phục vụ nhặt đưa cho ." Lời ẩn chứa tư thái của một chủ nhà.
Mặc dù hiểu rõ mối quan hệ giữa Thương Tễ và Từ Nguyệt, nhưng ít nhất cô rõ một điều: hiện tại bên cạnh Thương Tễ là cô, chứ Từ Nguyệt .
Bọn họ bàn tán lưng cô, thì cô cũng tư cách mặt hỏi cho nhẽ. Nghe giọng điệu thì vẻ Từ Nguyệt và Thương Tễ... từng một quá khứ với . Chắc là bạn gái cũ. cho dù Từ Nguyệt và Thương Tễ từng dây dưa tình cảm, thì đó cũng là chuyện của quá khứ , ? Nếu Thương Tễ còn nặng tình với Từ Nguyệt, sẽ ở bên cạnh cô, càng đưa cô đến một dịp quan trọng như tiệc thọ của bà nội.
Thực Vân Dao thích tham gia những trận chiến bảo vệ tình yêu kiểu .
Đã là bạn gái cũ thì nên sự tự giác của một cũ. Phải học cách quấy rầy, chứ trưng cái vẻ mặt tiếc nuối, hoài niệm mặt bạn gái mới hiện tại. Cái dáng vẻ " xanh" yếu đuối đó thực sự khiến buồn nôn. Cả cái tên Trần Hội Ninh nữa, tự cho rằng tình yêu đích thực là vô địch thiên hạ, xúi giục khác kẻ thứ ba. Phong cách việc của đám hào môn đúng là khiến cô mở rộng tầm mắt.
Cô định tuyên chiến với Từ Nguyệt, cô chỉ rốt cuộc Từ Nguyệt đang lưu luyến điều gì, đồng thời nhắc nhở cô rằng, Thương Tễ bạn gái , xin đừng những hành động thiếu chừng mực nữa.
Tính cô xưa nay luôn thẳng thắn, thích vòng vo. Vì cô mỉm , trực tiếp thẳng vấn đề: "Tiệc thọ kết thúc , Từ tiểu thư nên về sớm chứ. Thay vì đây dãi bày tâm sự dở dang cùng bạn bè, là bạn gái chính thức của Thương Tễ, khi những lời , thực sự cảm thấy vô cùng khó chịu."
Vân Dao mạnh mẽ bày tỏ sự vui của bản . Từ Nguyệt cũng những lời Hội Ninh lúc nãy phần thỏa đáng, cô lịch sự lên tiếng xin : "Hội Ninh ăn suy nghĩ, xin cô, phiền cô ."
"Một câu ' suy nghĩ' là thể xoa dịu tâm trạng tồi tệ của ?" Vân Dao bỗng chốc trở nên sắc sảo, dồn ép: “Nói những lời đó trong bữa tiệc gia đình của khác, ai mà vui cho nổi? Điều thực sự mang đến cho nhiều rắc rối. Từ tiểu thư, cô là thiên kim danh giá, giáo d.ụ.c đàng hoàng, chắc hẳn sẽ cái loại phụ nữ phá hoại tình cảm của khác nhỉ."
Trong gió đêm, lời lẽ của Vân Dao mang theo sự nhọn hoắt, chút nể nang mà đ.â.m toạc chiếc mặt nạ ngụy trang của Từ Nguyệt. Từ nhỏ Từ Nguyệt thanh cao, kiêu ngạo, mà bây giờ động lòng với... loại tâm tư mà cô luôn khinh bỉ. Lại còn Vân Dao bóc trần ngay tại trận, đối với cô mà , điều nhục nhã hổ, vô cùng khó xử.
Vân Dao khách sáo như , cô cũng chẳng buồn duy trì cái vỏ bọc lịch thiệp giả tạo nữa. Từ Nguyệt thẳng vai, sự cứng nhắc khuôn mặt cũng giãn . Cô khinh khỉnh liếc Vân Dao, hệt như cô nàng một câu chuyện hài nực nhất thế gian: "Phá hoại tình cảm? Vân tiểu thư, cô đừng sỉ nhục nhân cách của , loại chuyện hạ lưu đó. Từ lúc về nước đến nay, và Thương Tễ chỉ gặp đúng ba , công ty của cũng chỉ là công việc bình thường, mong cô đừng hiểu lầm."
Vào... công ty của Thương Tễ?
Vân Dao bắt đầu thấy đầu óc lùng bùng. Từ Nguyệt vẫn đang việc trong công ty của Thương Tễ? Là do Thương Tễ sắp xếp cho cô ? Cho dù , thì việc Thương Tễ việc chung với tình cũ chẳng là sự thật rõ rành rành? Hóa là phá lệ. Chỉ là, sẽ bao giờ phá lệ vì cô. Vân Dao cảm thấy hô hấp chút khó khăn, nhưng vẫn cố duy trì vẻ bình thản.
Nhìn bộ dạng đó của cô, giọng điệu Từ Nguyệt bỗng mang vẻ thấu tỏ: "Hóa chuyện cô , Thương Tễ từng với cô ?"
Vân Dao: "..."
Từ Nguyệt nhún vai, ánh mắt soi mói mang theo sự suy ngẫm dừng gương mặt cô.
"Cô cái gì?" Vân Dao nhíu mày.
Từ Nguyệt chợt nhạt: "Hội Ninh gương mặt cô lúc bảy phần giống , vốn dĩ còn tin, cho đến hôm nay thấy cô... Vân tiểu thư, cô về nhà soi gương ?"
"Trận động đất ở Hải Thị, Vân tiểu thư chắc cũng mặt ở đó đúng ? Hôm đó Thương Tễ ở cạnh cô ? Không nhỉ, vì gặp chút rắc rối, dù bận đến mấy cũng bớt chút thời gian đến giúp giải quyết. Chỉ là và ... lỡ mất là lỡ mất ." Từ Nguyệt thở dài một , giọng điệu xen lẫn sự khinh miệt và thanh cao: " những lời chỉ cho cô , cô thật sự cần thiết mang sự thù địch lớn như với . Nếu thực sự giành bạn trai của cô, cô nghĩ còn cửa ?"
"Cũng muộn , về đây." Từ Nguyệt cầm lấy túi xách, lướt qua Vân Dao, bỏ một câu mang đầy tính thương hại:
"Một thế mà dám lên mặt diễu võ dương oai mặt , vẻ, nực nhỉ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-38.html.]
Bóng lưng Từ Nguyệt biến mất màn đêm mù mịt.
cái âm thanh gió thổi tản mát vĩnh viễn ghim chặt màng nhĩ Vân Dao, tài nào xua tan . Hai chữ "thế " hệt như màn đêm tăm tối , mang theo sự ngột ngạt che trời phủ đất nện thẳng xuống cô, đè nén đến mức khiến cô hoa mắt chóng mặt, tay chân tê dại.
...
Bởi vì ngày mai Vân Dao vẫn , mà sơn trang quá xa công ty, nên khi tiệc kết thúc, họ vẫn về Bác Quân Quan Nhã. Suốt dọc đường, bầu khí trong xe vô cùng ngột ngạt.
Thương Tễ dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó, sắc mặt lạnh nhạt, trầm mặc. Vân Dao thẫn thờ bên cạnh, trong đầu trống rỗng. Chẳng hiểu cô cảm thấy sự im lặng khiến khó lòng chịu đựng nổi, bèn lên tiếng bảo tài xế mở radio.
Tài xế tiện tay vặn trúng một đài tâm sự tình cảm. Giọng nghẹn ngào, dạt dào cảm xúc của nam nữ phát thanh viên vang lên qua dòng điện, x.é to.ạc sự tĩnh mịch trong xe.
Trên sóng radio, một cô gái đang vướng lưới tình đang nhờ tư vấn, giọng vô cùng bất lực: "...Anh yêu , vĩnh viễn bao giờ rời xa . cứ ngỡ tìm chân ái, sung sướng hỏi yêu mấy phần. Anh trả lời, bảy phần."
"Chúng quen lâu, yêu bảy phần mãn nguyện lắm . cứ tin rằng chỉ cần nỗ lực vun đắp, sẽ một ngày tình yêu dành cho sẽ vẹn tròn mười phần... thể nữa , vĩnh viễn bao giờ thể. Anh yêu bảy phần, là bởi vì giống cô bảy phần..."
Giọng cô gái nghẹn ngào nức nở đau khổ ngừng vang lên...
Trong đầu Vân Dao chợt xẹt qua câu của Từ Nguyệt lúc nãy: Hội Ninh lúc cô bảy phần giống ... cô về nhà soi gương ...
"Dừng xe." Vân Dao bỗng giận dữ quát lên.
Tài xế giật nảy , vội vàng đạp phanh. Vân Dao luống cuống kéo cửa xe, lao vọt lề đường.
Cô buồn nôn quá. Cô cong nôn khan vài tiếng, nhưng thế nào cũng nôn . Gió đêm thổi quá mạnh, rối tung mái tóc đen mượt tạo kiểu tỉ mỉ, vài lọn tóc bết dính mặt. Gió đêm lạnh, thổi cho bộ não đang mụ mị của cô dần trở nên tỉnh táo.
Cô chợt nhớ cái đêm động đất ở Hải Thị. Đêm hôm đó cô nóng lòng chạy đến Hải Thị tìm , gió cũng thổi to như thế . Lúc đó cô cứ ngỡ chân tâm của thể trao cho Thương Tễ sự an ủi, nhưng chẳng ngờ, thứ cần giờ từng là cô.
Một Thương Tễ bận rộn đến mức phân xuể, hôm phá lệ rảnh rỗi. Khi , cô còn tưởng mệt mỏi cần nghỉ ngơi, thậm chí còn hoang tưởng nghĩ rằng liệu vì cô đến nên đặc biệt bớt chút thời gian... Thực tế phũ phàng chứng minh, suy nghĩ của cô quả thật hoang đường.
Một bận rộn như Thương Tễ, thể khiến bớt chút thời gian, chính là quan trọng hơn cả sự nghiệp của : Bạch nguyệt quang.
"Bạch nguyệt quang" và "thế ", quả là một cặp từ trái nghĩa gây sát thương tàn bạo.
Cô từng ngây thơ cho rằng, chính sự an ủi của cô đêm đó Thương Tễ rung động. Cô từng ngây thơ cho rằng, sự dung túng của đối với cô là sự quan tâm. Cô từng ngây thơ cho rằng, cánh cửa gả hào môn rộng mở... Ồ đúng , hy vọng gả hào môn của cô quả thật lớn. Dù Từ Nguyệt kiêu ngạo như thế, ý định nhai cỏ cũ, thì một kẻ thế nụ giống Từ Nguyệt đến bảy phần như cô thượng vị, cơ hội là lớn.
Cái vị trí Thương phu nhân mà cô hằng khao khát, do chính Từ Nguyệt "nhường" cho cô. Nghe qua, thấy buồn nôn đến thế nhỉ?
Cô đúng là yêu tiền, gả hào môn, nhưng tuyệt đối là việc b.ú mút chút ánh sáng của phụ nữ khác, trở thành cái bóng của để bước đó.
Vân Dao xổm mặt đất, vì lạnh vì nguyên nhân nào khác, cô bắt đầu run rẩy.
Một chiếc áo khoác nhung mỏng ấm áp khoác lên cô. Thương Tễ xuống xe từ lúc nào, cao ngạo đó trong vùng ánh sáng lờ mờ u tối, rõ biểu cảm. giọng điệu ôn hòa hiếm thấy: "Không thoải mái ở ? Lần đừng uống nhiều như ..."
Nghe thấy giọng của , Vân Dao như bừng tỉnh, đột ngột ngẩng đầu lên, va ánh mắt tĩnh lặng, bất đắc dĩ của .
Ánh mắt rõ ràng là đang quan tâm. Rõ ràng là... mang theo một chút xót xa mỏng manh, kín đáo.
bỗng nhiên cô một loại hương vị của sự bố thí - đem tình yêu dành cho phụ nữ khác, bố thí cho cô. Cảm giác bao giờ rõ ràng đến thế. Không là cảm thấy buồn nôn, mà là, buồn nôn.
Khi cô vênh váo tự đắc khoe khoang mặt tất cả , tự huyễn hoặc về phận của , nắm chắc mười mươi bản thể gả nhà họ Thương, thì trong mắt Từ Nguyệt, hẳn là buồn lắm. Thậm chí cô còn chạy đến dằn mặt Từ Nguyệt, thật là lố lăng bao.
Một kẻ hám tiền như cô, trở thành món hàng thế rẻ mạt của khác cơ chứ?
dù rõ chuyện, cô cũng chẳng cách nào, chẳng lập trường nào để đóng vai hại. Ai bảo ngay từ đầu giữa cô và Thương Tễ chỉ là quan hệ hợp đồng? Thứ cô tính toán là tiền của Thương Tễ, đó tự lượng sức mà nhòm ngó vị trí Thương phu nhân. Bản cô cũng mang tâm tư bất chính, đủ trong sạch, nhận quả báo cũng là đáng đời, chẳng trách ai.
Vân Dao mím môi, chậm rãi, bình thản thẳng dậy. Mặc cho chiếc áo khoác vai rơi xuống đất.
Phụ nữ tồi thì sẽ kết cục của phụ nữ tồi. Đôi khi con chấp nhận chịu thiệt.
Cô nhận thiệt thòi .