Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 36
Cập nhật lúc: 2026-05-29 01:08:31
Lượt xem: 210
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Anh đang mỉa mai đúng ?" Vân Dao kinh ngạc, gọi điện thoại càm ràm với Hồ Thiến Thiến nửa ngày trời về sự sáng nắng chiều mưa của Thương Tễ. "Thái độ của là chứ, chẳng tôn trọng chút nào cả."
Hồ Thiến Thiến cũng là một "học tra" chính hiệu. Hai cô nàng lật lật , vắt óc suy nghĩ về câu đó của Thương Tễ nhưng vẫn chẳng hiểu mô tê gì.
Nếu bảo là mỉa mai, thì Thương Tễ khen cô xinh động lòng . Còn nếu bảo , thì cái gì mà từng rõ... Rốt cuộc là ý gì cơ chứ? Mấy EQ cao chuyện thể đơn giản hơn một chút ? Cứ thích khó những đứa học tra như các cô cơ.
Hai cô nàng ngốc nghếch cứ thế đưa mắt . Chịu, hiểu nổi.
Hồ Thiến Thiến nghĩ mãi đành hiến kế: "Mình thấy chuyện chẳng gì nghĩ nhiều. Dù bây giờ cũng đang cưng chiều mà, cứ hỏi thẳng luôn ! Hỏi xem Sếp Thương rốt cuộc ý gì, đang mỉa mai !"
"Tất nhiên, cá nhân nghĩ chắc mỉa mai . Mỉa mai mà còn khen xinh động lòng ? Rõ ràng là mê hoặc đến mức hoa mắt chóng mặt nên mới rõ đấy. Nếu , với đôi mắt tinh tường của Sếp Thương, cách gần như thế rõ ?"
Vân Dao: "..."
Còn thể giải thích như nữa hả? Mặc dù qua thì vẻ hợp lý, nhưng hình như sai sai, chắc chắn ý đó ... Dù , bạn học Thiến Thiến đúng, hiểu thì hỏi, hỏi xong chẳng sẽ hiểu .
Nghe thấy tiếng động phát từ phòng để đồ, Vân Dao quần áo xong. Cô vội vàng cất điện thoại, xách túi theo.
Thương Tễ mở cửa phát hiện cô bám theo từ lúc nào. Anh khựng một nhịp : "Sáng nay việc, rảnh đưa em ."
" bắt đưa ." Vân Dao lầm bầm. Cô tài xế riêng đưa đón cơ mà.
Đổi giày xong, cô lẽo đẽo theo lưng thang máy. Thương Tễ liếc cô một cái, cũng lười để ý. Thang máy cứ thế xuống trong sự im lặng.
Trợ lý Triệu đợi sẵn ở lầu. Mắt thấy Thương Tễ sắp bước khỏi thang máy, Vân Dao chần chừ thêm nữa mà thốt lên: "Câu hôm qua của rốt cuộc là ý gì? chẳng gì sai, dựa mà mỉa mai ?"
Thương Tễ cũng là do cô vô tâm phản ứng chậm nữa, qua trọn một đêm mới bắt đầu lôi vặn vẹo. Anh khẽ nhếch khóe môi nhưng đáp. lúc , thang máy vang lên tiếng "ting", Thương Tễ sải bước dài bước ngoài, bước chân hề dừng nửa nhịp.
Thấy im lặng, Vân Dao tưởng chột nên lập tức đắc ý bám theo , chỉ trỏ trách móc: "Anh cứ như là dễ mất bạn gái hả? cho , mà mỉa mai nữa là giận đấy nhé! bản cô nương xưa nay luôn rộng lượng, thế , mua cho một món quà để tạ , sẽ tha thứ cho ."
Tính cô giờ gì là thẳng, hề e lệ là gì. " thích chiếc túi Hermes Birkin trong buổi đấu giá ở Cảng Thành, còn sợi dây chuyền kim cương hồng nữa, cũng thích!" Cô chớp chớp mắt, tít mắt đòi hỏi.
Bước khỏi tòa nhà, Trợ lý Triệu xuống xe và mở sẵn cửa cho Thương Tễ.
Anh cái miệng nhỏ của Vân Dao cứ liến thoắng bên tai ngừng, vốn dĩ định dùng tiền để mua lấy sự yên tĩnh. Thế nhưng chẳng hiểu , bỗng dừng bước, cất giọng đều đều chút cảm xúc: "Giận ?"
Vân Dao dùng sức gật đầu: "!"
Cô giận đấy.
"Vậy ý của em là, hễ em tức giận thì vội vàng mua quà để dỗ dành em vui vẻ ?" Thương Tễ nhạo một tiếng: “Vậy thì vô cùng xin , sợ vợ đến mức độ đó ."
Bỏ một câu lạnh nhạt, xoay lên xe rời , để một làn khói bụi mịt mù.
Vân Dao chôn chân tại chỗ, há hốc mồm, nửa ngày trời vẫn hồn.
"..."
Anh mà ném cô ở phía , đúng là mà! Mỉa mai cô xong cũng thèm xin , chẳng chút "nam đức" nào cả! Chọc bạn gái giận thì mua quà xin là chuyện hiển nhiên ?
Lồng n.g.ự.c Vân Dao phập phồng vì tức giận. Cô còn tưởng Thương Tễ để tâm đến thì đối xử với cô sẽ chút khác biệt, ai ngờ chẳng khác gì ngày xưa. Xưa nay luôn thiếu kiên nhẫn với cô, ngay cả chút thời gian dỗ dành cũng lười bố thí.
Nhiều lúc cô tự hỏi, mỗi ngày cứ giữ cái bản mặt lạnh tanh như tảng băng, hệt như nợ ngàn vạn tỷ, chăng từng dịu dàng là gì? Hai chữ "dịu dàng" tuyệt duyên với ?
Trong lòng thầm mắng cả ngàn . lúc chú Trịnh lái xe tới, Vân Dao kéo cửa bước lên, xuống mà cục tức vẫn nuốt trôi. Nếu rõ cái tên Thương Tễ là một gã trai thẳng tắp, cô nghi ngờ cố tình !
Suốt dọc đường, cô đành tự thuyết phục bản bằng muôn vàn lý do để nuốt trôi cơn giận: nào là "Nể tình sắp gả hào môn tài phiệt", “Trèo cao thì tránh khỏi ngậm đắng nuốt cay", "Dù thì cũng trai, nhiều tiền, kỹ năng giường chiếu còn giữ ". Hơn nữa... cái gì mà sợ vợ chứ, mà sợ cô ? Cô sợ thì .
...
Công việc của Thương Tễ luôn bận rộn. Anh về nhà muộn, mỗi sáng khi Vân Dao thức dậy thì . Cứ như thế cho đến tận thềm bữa tiệc, hai hầu như giáp mặt . Vân Dao đương nhiên cũng chẳng cơ hội để thảo luận với về vấn đề giận giận.
Tuy nhiên, cô cũng chẳng mấy bận tâm đến chuyện đó. Phần lớn thời gian cô đều mải mê suy tính xem thế nào để màn xuất hiện thật kinh diễm trong tiệc thọ của bà nội.
Làm phụ nữ là nắm buông đúng lúc. Biết rõ gì thì học cách bỏ qua những điều nhỏ nhặt vô giá trị, ví dụ như tính khí thất thường của kim chủ chẳng hạn.
Dù thì Thương Tễ vẫn là giáo dưỡng. ngày mừng thọ bà nội, kết thúc công việc từ sớm để đến đón cô dự tiệc.
Bữa tiệc tổ chức tại Vân Thủy Sơn Trang của nhà họ Thương. Sơn trang tiêu tốn bao nhiêu tiền của, trải rộng một diện tích khổng lồ gần một triệu mét vuông. Quần thể bao gồm các dinh thự, vườn tược, rừng cây. Tòa kiến trúc chính sừng sững, uy nghi giữa trập trùng bóng núi xanh tươi. Dẫu trải qua bao thăng trầm tuế nguyệt, nơi đây vẫn giữ nguyên vẻ thanh lịch, thâm trầm, đến nay vẫn là sơn trang danh tiếng nhất Thành phố Nghi, đồng thời là một điểm đến thể bỏ qua của khách du lịch.
Chỉ sơn trang cũng đủ hiểu quyền thế và địa vị của nhà họ Thương tại Thành phố Nghi lớn đến nhường nào. Nói một cách thực tế, nếu Vân Dao diễm phúc trở thành nữ chủ nhân của nơi , thì đó chỉ đơn thuần là "một bước lên mây" nữa. Thế nên, nhịn thêm chút tính tình bướng bỉnh của kim chủ thì gì khó khăn .
Một giờ , tài xế cho xe từ từ dừng cổng sơn trang, bước xuống mở cửa cho Vân Dao. Thương Tễ cũng xuống xe, phong độ đợi cô.
Bóng đêm hòa quyện cùng ánh đèn lộng lẫy của sơn trang, tạo nên một khung cảnh rực rỡ huyền ảo. Hàng loạt siêu xe sang trọng đỗ kín cổng, t.h.ả.m đỏ trải dài từ cửa ngút tầm mắt như điểm dừng. Và thứ thấy điểm dừng hơn cả, chính là danh vọng và quyền thế của nhà họ Thương.
Thân là chủ nhân của bữa tiệc tối nay, Thương Tễ cần đến sớm. Dù , lúc trong sảnh tiệc cũng ít mặt.
Hai cánh cửa lớn bằng gỗ chạm trổ hoa văn dát vàng mang đậm phong cách châu Âu phục vụ từ từ đẩy . Khoảnh khắc Vân Dao khoác tay Thương Tễ bước lên sàn đá cẩm thạch sạch bóng đến mức soi gương , vô ánh mắt lập tức đổ dồn về phía cô. Có kinh ngạc, tò mò, và cả những ánh ghen tị...
Lúc , một đàn ông dáng dong dỏng cao, ăn mặc sành điệu cầm ly rượu vang bước tới chào hỏi. Đây là Trần Hội Ninh - con trai thứ của nhà họ Trần ở khu tây thành phố. Thế hệ của hai nhà Trần, Thương vốn qua nên quan hệ giữa đôi bên khá .
Ánh mắt Trần Hội Ninh lướt qua Vân Dao một giây, tò mò hỏi Thương Tễ: "Vị là?"
Thương Tễ nhận lấy ly rượu vang từ tay phục vụ, khách sáo cụng ly với Trần Hội Ninh. Giọng vẫn lạnh nhạt, chút gợn sóng: "Bạn gái , Vân Dao."
Một câu ngắn gọn, thanh lãnh nhưng ngay khoảnh khắc buông xuống như hòn đá ném xuống mặt hồ, tạo nên ngàn cơn sóng dữ.
Bạn gái?!!!
Người nắm quyền của nhà họ Thương mà đột ngột xuất hiện cùng một cô bạn gái? Đã còn công khai ngay trong một ngày quan trọng như lễ thượng thọ tám mươi của Thương lão phu nhân! Tin tức chấn động chẳng khác nào ném một quả b.o.m tấn xuống mặt hồ yên ả.
Vân Dao giữ nụ đoan trang, chừng mực môi. Cô gần như thể cảm nhận rõ những ánh mắt chĩa về phía ngày càng nóng bỏng, xen lẫn muôn phần ngưỡng mộ. Tuy nhiên, cô kịp tận hưởng cảm giác đó lâu thì Thương Tễ dẫn lên lầu hai để mắt Thương lão phu nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-36.html.]
Hôm nay là tiệc mừng thọ của bà nội, Vân Dao dụng tâm chuẩn quà từ sớm. Cô suy nghĩ lâu, bà nội chẳng thiếu thứ gì, mua những món đồ đắt tiền khi thành tầm thường. Chi bằng tự tay một món quà, như sẽ ý nghĩa hơn nhiều.
Cũng may từ nhỏ cô khéo tay. Chiếc khăn quàng cổ cô đan mũi kim đều tăm tắp, hoa văn sống động như thật, chẳng hề thua kém hàng hiệu bán ngoài cửa tiệm.
Thương lão phu nhân nhận món quà quả nhiên vô cùng thích thú, cứ cầm tay vuốt ve nỡ buông: "Dao Dao, cháu thật lòng. Chiếc khăn bà nội thích."
Vân Dao ngọt ngào: "Bà nội thích là ạ."
Thấy lão phu nhân ưng ý, mấy vị phu nhân quý tộc xung quanh cũng nhiệt tình hùa theo, thi khen ngợi Vân Dao từ góc độ, khen đến mức cô sắp nở hoa luôn . Lần đầu tiên Vân Dao nhận rằng, hóa "nịnh nọt" mới chính là thứ vũ khí sắc bén nhất thế giới , bất kể ở tầng lớp nào. Các quý bà nịnh hót cũng đẳng cấp, EQ cao ngất ngưởng, khiến vô cùng thỏa mãn.
Vì bữa tiệc vẫn chính thức bắt đầu nên Thương Tễ ở lầu tiếp khách. Sợ Vân Dao là một cô gái trẻ ở trong phòng sẽ buồn chán, lão phu nhân vỗ vỗ tay cô, bảo cô cứ xuống chơi .
Thời gian khai tiệc cận kề, phần lớn khách khứa đều mặt. Trong sảnh tiệc xa hoa, quần áo là lượt, bóng hồng thướt tha, những ly rượu giao bôi đan xen. Khách mời ai nấy đều khoác lên những bộ cánh tinh tế, sang trọng, trang sức lấp lánh chói mắt. Từng cử chỉ, điệu bộ đều toát lên mùi tiền quyền quý. Vân Dao cũng coi như đầu tiên thực sự tận mắt chứng kiến bãi danh lợi của giới thượng lưu.
những cảm ngộ sâu sắc hơn vẫn còn đang chờ cô ở phía .
Vốn dĩ cô định xuống lầu tìm Thương Tễ, nhưng bước xuống thì mấy tiểu thư danh giá hề quen vây lấy cô. Bọn họ nhiệt tình tự nhiên cứ như thể cô là chị em thất lạc nhiều năm của họ .
"Ây da, Vân tiểu thư, bộ váy của cô quá, là thương hiệu nào , thể chia sẻ một chút ? giỏi phối đồ lắm, cô thời gian , thỉnh giáo cô một chút."
" cũng cũng , nào phối đồ cũng lố quá tay, phiền não lắm luôn. Không như Vân tiểu thư, bộ trang phục phối thật sự quá hảo, mắt thẩm mỹ của cô đỉnh thật đấy."
"Dao Dao, thể gọi cô như ..."
Đám chị em mỗi một câu. Vân Dao cảm giác như sắp hương thơm của các đại mỹ nhân cho mê mẩn, đúng hơn là những lời tâng bốc của họ cho bay bổng.
Họ chuyện quá khéo léo, hề sượng sùng mà kéo gần cách, chủ đề cũng chọn lựa vô cùng chuẩn xác. Ban đầu khi dự tiệc, cô còn lo lắng biểu hiện của sẽ chê . Kết quả là cô lo xa quá . Chỉ cần cô cạnh Thương Tễ, trong bộ sảnh tiệc , chỉ cô mới quyền chê khác.
Bản Vân Dao cũng chút hư vinh. Lắng những lời tâng bốc, xưng tụng của các vị danh gia thục nữ, cô suýt chút nữa thì lơ lửng mây. Đồng thời, cô cũng thực sự cảm nhận việc lấy Thương Tễ mang ý nghĩa to lớn đến nhường nào. Địa vị xã hội sẽ siêu việt , và trong giới phu nhân quyền quý, cô sẽ hưởng thụ sự đãi ngộ tôn sùng đến mức nào.
Sự theo đuổi nhiệt tình của các vị tiểu thư danh giá mang đến cho cô một ảo giác rằng cô chính là Thương phu nhân. Thật sự dễ khiến đ.á.n.h mất bản . Bất cứ ai những lời thì tâm trạng cũng sẽ vô cùng . Dù họ mang tâm tư nịnh bợ, nhưng quá cách ăn , trò chuyện cùng họ quả thực vui vẻ.
...
Ở một góc khác của sảnh tiệc.
Thương Tễ đang trò chuyện cùng một vị trưởng bối giao tình với gia tộc. Trần Hội Ninh bưng ly rượu vang từ xa bước tới, chen dăm ba câu. Đợi khi vị trưởng bối rời , mới cụng ly với Thương Tễ, hất cằm về phía Vân Dao đang ở trung tâm bữa tiệc, uể oải hỏi: "Yo, dẫn cô đến tiệc thọ của bà nội thế?"
Thương Tễ ngửa cổ nhấp một ngụm rượu nhỏ: "Bà nội thích."
"Là bà nội thích, là thích?" Trần Hội Ninh trêu chọc.
Thương Tễ khẽ nhíu mày, dường như chút phản cảm với lời của đối phương. Trần Hội Ninh tin rằng hề hiểu lầm. Nếu chính Thương Tễ tình nguyện, thì cho dù Thương lão phu nhân thích đến mấy, Vân Dao cũng chẳng tư cách xuất hiện ở bữa tiệc .
Chỉ là...
Trần Hội Ninh đưa mắt Vân Dao đang vui vẻ giữa đám đông. Cô chuyện hợp cạ với đám danh viện, thỉnh thoảng che miệng , trông vẻ tận hưởng những lời nịnh nọt của họ. Ngoài khuôn mặt xuất sắc , thì cô chẳng gì đặc biệt cả.
Trần Hội Ninh thật sự hiểu Thương Tễ nghĩ gì. Cái loại phụ nữ xinh mà phù phiếm thế , giới giải trí vơ đại cũng một nắm. Nuôi chơi bời thì , chứ để trong lòng thì cần thiết. Vì một phụ nữ như thế mà từ bỏ Từ Nguyệt, quả thật là quá đáng tiếc.
Anh luôn cảm thấy giữa Thương Tễ và Từ Nguyệt sự hiểu lầm. Chỉ vì hai đều quá lạnh lùng, ít nên mới rơi thế giằng co, tạo cơ hội cho kẻ dụng tâm chen chân .
" , Từ Nguyệt nhắn là ở viện nghiên cứu còn chút việc xử lý xong, sẽ đến muộn một chút, nhờ chuyển lời với ."
Ánh mắt Thương Tễ cũng hướng về phía trung tâm sảnh tiệc. Anh chỉ ậm ừ một tiếng hờ hững cảm xúc: "Ừ."
Yên lặng một giây. Anh lên tiếng: "Hôm nay là tiệc thọ của bà nội, xảy chuyện gì hiểu lầm khiến già vui. Những lời nên , thì nhất hãy giữ im lặng."
Trần Hội Ninh ngẩng đầu với ánh mắt khác thường, đó gật đầu: " hiểu , cứ yên tâm."
...
Hai mươi phút , tiệc mừng thọ chính thức bắt đầu.
Thương Lan Quân dìu Thương lão phu nhân bước . Trước tiên là các cháu trai, cháu gái ngoại dẫn theo chắt đến chúc thọ bà. Lão phu nhân hiền từ, ánh mắt ngập tràn yêu thương. Sau đó, bà đưa mắt về phía Thương Tễ... và Vân Dao, cất lời ước nguyện đầu tiên trong ngày: "Bà mong sớm thấy chắt trai, chắt gái của . Dao Dao, cháu cố lên nhé."
Câu của Thương lão phu nhân thốt khiến cả hội trường chấn động. Thế thì khác gì công khai thừa nhận vị cháu dâu ?
Mọi thầm kinh ngạc trong lòng, dồn dập đưa mắt cô gái trẻ xinh , rạng rỡ đang mỉm đoan trang bên cạnh. Cô gái xuất từ , đây từng thấy mặt trong giới hào môn.
Khách khứa thì kinh ngạc, còn Vân Dao chút ngượng ngùng. Sao bà nội hối thúc sinh con ngay mặt bao nhiêu thế ... Cô lén lút liếc Thương Tễ, phát hiện sắc mặt vẫn bình thản như thường, lạnh nhạt y như cũ, dường như chẳng hề để tâm. Vân Dao cũng tiện nhiều, chỉ đành cúi đầu, giả vờ e thẹn gật nhẹ.
Khúc nhạc đệm nhanh chóng trôi qua. Bữa tiệc bắt đầu, khách khứa lượt an tọa.
Trung tâm câu chuyện trong bữa tiệc , nghiễm nhiên đổ dồn Vân Dao. Rất nhiều nhỏ giọng xì xầm bàn tán. Có tò mò về xuất của Vân Dao. Có ngưỡng mộ, xuýt xoa. Cũng những lời chua ngoa, ganh tị.
Lúc , là ai bỗng thì thầm một câu: "Nhà họ Thương đây ý định kết thông gia với nhà họ Từ ? Sếp Thương và trưởng nữ nhà họ Từ là thanh mai trúc mã từ nhỏ, tình cảm mà... Bọn họ chia tay khi nào ?"
"Đó là chuyện từ đời thuở nào , chắc chia tay lâu lắm chứ?"
" chỉ cảm thán một chút thôi, sếp Thương và Từ tiểu thư trông xứng đôi mà."
"Chỉ thể trách hai duyên phận thôi..."
"Nói đến chuyện , lẽ nào chỉ cảm thấy, Vân tiểu thư nếu ở một góc độ nào đó, nét giống Từ tiểu thư ?"
"Người vẫn thường gu thẩm mỹ của đàn ông là bất biến, đều tìm theo hình bóng của . Quả nhiên sai."
"..."
Mấy khá xa bàn tiệc chính, đang say sưa bàn tán. lúc đó, cánh cửa lớn của sảnh tiệc chợt mở , một bóng thanh mảnh hối hả bước . Bọn họ đồng loạt ngước , và phát hiện đó chính là nhân vật mà họ nhắc tới - trưởng nữ nhà họ Từ, Từ Nguyệt.