Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 35

Cập nhật lúc: 2026-05-29 01:08:30
Lượt xem: 200

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi tiệc mừng thọ của Thương lão phu nhân thể là một sự kiện trọng đại hiếm của giới thượng lưu Thành phố Nghi. Chẳng bao nhiêu thiên kim tiểu thư các nhà quyền quý sẽ đến tham dự. Vân Dao xuất hiện với tư cách bạn gái Thương Tễ, vì trang phục, đầu tóc, từng lời ăn tiếng đều đại diện cho thể diện của và của cả chính cô. Hơn nữa, đây cũng là đầu tiên cô chính thức mắt công chúng, tuyệt đối xảy bất kỳ sai sót nào dù là nhỏ nhất.

Cô quyết tâm trở thành phụ nữ rực rỡ nhất, tỏa sáng nhất đêm tiệc hôm đó (tất nhiên là xếp bà nội). Từ đó cả tháng trời, Vân Dao bắt đầu lao tâm khổ tứ lựa chọn lễ phục. Vậy mà ngày đại thọ cận kề, cô vẫn chốt bộ nào ưng ý. Cô xinh , hình vòng nào vòng nấy, mặc đồ gì lên cũng . Chuyện lấn át quần hùng đối với cô dễ như trở bàn tay. quan trọng đây là tiệc mừng thọ của bà nội, bên cạnh sự lộng lẫy, trang phục còn đảm bảo yếu tố thanh lịch, sang trọng và tuyệt đối quá phô trương hở hang. Mấy ngày nay, việc lựa chọn lễ phục Vân Dao đau hết cả đầu.

Hồ Thiến Thiến cũng tính cách chọn đồ "nay thế , mai thế khác" của cô hành hạ cho tơi bời. Cô nàng thấu hiểu sự coi trọng của Vân Dao dành cho sự kiện . khổ nỗi, cô nàng chỉ là một cô gái bán thịt lợn, bao giờ đặt chân đến mấy bữa tiệc của giới thượng lưu mà bắt cô chọn. Bảo cô chọn xem khúc thịt nào con lợn ngon nhất thì cô còn đường mà tư vấn. Cuối cùng, Hồ Thiến Thiến quyết định giương cờ trắng đầu hàng, đẩy quả bóng trách nhiệm sang cho một khác:

"Chuyện bà nên hỏi sếp Thương mới đúng chứ. Để sếp chọn giúp là chuẩn nhất còn gì?"

Vân Dao nấu cháo điện thoại lục lọi thư từ trong hòm thư: " cũng nhờ chọn lắm chứ, nhưng thời gian. Hơn nữa, cũng chẳng tin tưởng cái gu thẩm mỹ trai thẳng của chút nào. Lần đưa cho xem hai mẫu sườn xám hỏi bộ nào hơn. Nhìn chằm chằm nửa ngày trời, chốt hạ một câu 'chẳng thấy khác chỗ nào'. Xin luôn, khác một trời một vực đấy nhé! Một chiếc cách tân xẻ tà cao, tôn chân dài miên man. Một chiếc thì chiết eo sát sạt, tôn đường cong đồng hồ cát. Thế mà bảo gì khác biệt, cạn lời thật sự."

Vân Dao càng càng hăng, thao thao bất tuyệt xả bực bội. Đầu dây bên , Hồ Thiến Thiến im bặt vì chột , dám hó hé tiếng nào, sợ họng pháo của Vân Dao sẽ lập tức chĩa thẳng . Hai bộ sườn xám Vân Dao nhắc đến, cô nàng cũng xem qua . Từ kiểu dáng đến chất liệu đều giống như đúc từ một khuôn, chỉ khác mỗi độ cao của đường xẻ tà và phần chiết eo một chút... Thành thật mà , cô nàng đồng tình với Sếp Thương. Cô cũng chẳng thấy hai bộ đó mặc lên thì gì khác biệt quá rõ rệt.

Nói cũng , cô nàng tinh ý nhận dạo công chúa Dao Dao nhà càng lúc càng lên mặt “cứng" với sếp Thương trò, còn vẻ mẩy. Nếu là ngày xưa á, cô nàng cho kẹo Vân Dao cũng chẳng dám chỉ trỏ, bình phẩm lưng kim chủ đại nhân như thế.

Vân Dao hề mảy may cô bạn đang nghĩ gì. Cô bận rộn bóc mở thư từ. Trong mớ hóa đơn thẻ tín dụng nhàm chán, một cuốn catalogue tuyệt bỗng chốc thu hút sự chú ý của cô. Xé lớp vỏ bọc, cô phát hiện đó là catalogue của buổi đấu giá mùa xuân ở Hong Kong. Vừa lật mở trang đầu tiên, ánh mắt cô hút chặt món đồ đấu giá đầu tiên. Cô dứt khoát cúp luôn điện thoại để chăm chú xem xét.

Lật giở hết bộ cuốn catalogue, hai món đồ khiến cô ưng ý ngay từ cái đầu tiên. Một chiếc là túi xách Hermès Birkin da hiếm, đến mức từ ngữ nào diễn tả . Cô mê mẩn nó vô cùng, khao khát nó. Món thứ hai là một chiếc lắc tay đính kim cương hồng. Dưới ánh sáng, những đường cắt hảo của viên kim cương tỏa ánh hồng lấp lánh rực rỡ ngay trang giấy. Từng tia sáng hắt đều như đang khẳng định sự độc nhất vô nhị và xa xỉ tột bậc của nó.

Hai món bảo vật đ.á.n.h gục trái tim Vân Dao. dùng đầu gối cũng thừa , với cái hạn mức thẻ vỏn vẹn hai triệu tệ của cô, việc đấu giá thành công hai món đồ chẳng khác nào chuyện cổ tích ngàn lẻ một đêm. , cô nghèo thì Thương Tễ giàu nứt đố đổ vách bù . Người bạn trai "ngọt ngào" của cô chắc chắn sẽ đấu giá tặng cô mà.

Nếu là , Vân Dao sẽ chẳng bao giờ dám "sư t.ử ngoạm" đòi hỏi lớn như thế. ai bảo dạo tình cảm giữa cô và Thương Tễ đang tiến triển vượt bậc cơ chứ. Cô sắp danh chính ngôn thuận tham dự tiệc thọ của bà nội , ngày bước chân cánh cửa hào môn họ Thương đang đến gần. Tiền của Thương Tễ cũng sẽ là tiền của cô thôi. Hơn nữa, dạo chiều chuộng cô lắm, chỉ cần cô sẽ mua cho bằng .

Sau khi nghiền ngẫm xong cuốn catalogue đấu giá, cô hừng hực khí thế với chuyên mục thử lễ phục, tiếp tục hành hạ Hồ Thiến Thiến. Sau một hồi ngắm nghía cẩn thận, Hồ Thiến Thiến chọn bộ hai và đưa vài lời nhận xét đầy tâm huyết. Và như khi, Vân Dao một nữa phớt lờ những ý kiến quý báu đó.

Hồ Thiến Thiến: [...]

Hồ Thiến Thiến: [Công chúa Dao Dao , nhé. Lần bà cực kỳ quan tâm đến buổi tiệc thọ, đến mức quan tâm thái quá luôn . Bà thành thật , bà đang áp lực, hồi hộp lắm đúng ?]

Vân Dao: [Ái chà... bà cũng ? Thú thật là cũng run thật. Bà cũng mà, tiệc thọ của bà nội quy mô cực khủng, đầu tiên công khai cùng Thương Tễ. Trong lòng cứ thấp thỏm lo âu thế nào .]

Hồ Thiến Thiến: [Công chúa Dao Dao của xưa nay sợ đám đông cơ chứ. Thế chẳng giống bà chút nào. thấy bà cứ thả lỏng , . Dù gì bà cũng chỉ là lớp tiểu bối, lỡ mắc sai sót xíu xiu cũng chẳng ai trách cứ gì .]

Vân Dao (khiêm tốn tiếp thu): [Ừm ừm.]

Khoảng một phút , khi Vân Dao đinh ninh chủ đề khép , Hồ Thiến Thiến bỗng dưng thả thêm một câu chốt hạ:

Hồ Thiến Thiến: [ thấy bà đang cố gắng ghi điểm tuyệt đối trong mắt sếp Thương tại buổi tiệc thọ thì ! Sao tự dưng bận tâm đến ánh của sếp Thương thế hả?]

Vân Dao: [...]

là bạn chí cốt khác, chút tâm tư thầm kín mỏng manh cũng cô ả tóm gọn.

Hồ Thiến Thiến: [Cái dạo bà rớt môn, sếp Thương mắng bà là đồ tốn tài nguyên giáo dục, mắng bà là bình hoa di động. Lúc đó bà cãi hùng hồn lắm cơ mà. Gì mà để tâm đến suy nghĩ của ổng, còn mỉa mai ổng là "cậy IQ cao nên chuyện đau lưng".]

Bị trúng tim đen, Vân Dao chút thẹn quá hóa giận. Cô nhanh tay gõ phím trả lời:

Vân Dao: [Sao mà so sánh hai lúc với ! Hồi đó chỉ là kẻ công ăn lương, cầm tiền việc. Cùng lắm thì phủi đ.í.t bỏ , ai thèm quan tâm ổng nghĩ gì đ.á.n.h giá . bây giờ thì khác ...]

Bây giờ mà cô gả nhà họ Thương, thì dĩ nhiên thể hiện cho thật .

Hồ Thiến Thiến: [Bây giờ thì khác ở chỗ nào?]

Hồ Thiến Thiến: [Có là bây giờ yêu sếp Thương , nên mới để ý đến suy nghĩ của đúng ?]

Đôi mắt Vân Dao khẽ chớp động. Cô lập tức úp điện thoại xuống mặt bàn. Cú sốc gì đây? Thiến Thiến tự dưng dùng mấy từ ngữ kinh dị như thế với cô? Cái gì mà yêu với chẳng yêu... Cô chỉ đơn thuần là gả hào môn thôi mà!

Được , thực chính bản cô cũng đang m.ô.n.g lung. Cô tự huyễn hoặc là kiểu hễ cứ thấy đàn ông tiền là sẵn sàng gật đầu cưới vội. Đương nhiên, Thương Tễ là kiểu tiền tầm thường, là một tài phiệt siêu cấp. Bản tính cô vốn hám tiền và trọng hư vinh, khao khát gả nhà họ Thương cũng là chuyện hiển nhiên.

... nhưng mà... vẫn chút gì đó là lạ. Kế hoạch gả cho Thương Tễ dường như xuất phát từ mãnh lực của đồng tiền. Gần đây cô phát hiện khá để tâm đến thái độ của . Chỉ khi Thương Tễ đối xử với cô, cô mới thực sự cam tâm tình nguyện gắn bó... Nếu chỉ chăm chăm vì tiền, thì cô quan tâm đến thái độ của để gì chứ?

Suy nghĩ trong đầu Vân Dao rối như tơ vò, nhưng cô thể khẳng định một điều: Ít nhất ở thời điểm hiện tại, Thương Tễ cũng dành cho cô vài phần tình cảm. Vậy là đủ . Thương Tễ quan tâm, đối xử với cô, thì cô mới thèm gả cho chứ. Bằng , cho kẹo cô cũng chẳng thèm!

Trong lúc cô còn đang chìm trong mớ bòng bong suy nghĩ, Hồ Thiến Thiến gửi đến một tin nhắn mới:

Hồ Thiến Thiến: [Bị hỏi khó quá nên im lặng giả c.h.ế.t ?]

Quá am hiểu cái thói cứng miệng của Vân Dao, Hồ Thiến Thiến liền đổi sang một cách khác dễ chấp nhận hơn:

Hồ Thiến Thiến: [Yêu tiền của sếp Thương thì cũng tính là yêu nhé.]

Quả nhiên, Vân Dao lập tức trả lời ngay tắp lự:

Vân Dao: [Yêu !]

Hồ Thiến Thiến đắc ý thầm. Biết ngay cái tật của con nhóc mà. Cứ thích mạnh miệng cơ.

...

Vân Dao đích thị là kiểu thuộc trường phái " nước tới", “cậy sủng sinh kiêu" điển hình. Chỉ cần nhận Thương Tễ chút để tâm đến , cô liền đắc ý, lấn lướt ngừng. Cô mặc thử bộ những bộ lễ phục chọn, tự video từng bộ gửi hết cho .

Vân Dao: [/Video/ /Video/ /Video/]

Vân Dao: [Anh thấy bộ nào nhất?]

Mười phút trôi qua.

Thương Tễ: [Bộ đầu tiên.]

Vân Dao: [Thế xem, nó ở chỗ nào?]

Thương Tễ: [Đơn giản, thanh lịch.]

Vân Dao: [...?]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-35.html.]

Đây là cái kiểu trả lời qua loa chiếu lệ gì ? Nhìn là hề nghiêm túc xem . Cô hậm hực gửi một đoạn voice chat đầy hờn dỗi:

Vân Dao: [Đánh giá tệ! Em cất công khổ cực thử váy, video gửi , thế mà qua loa với em như ? Tốt lắm, tấm chân tình của em phụ bạc trắng trợn. Cái đồ bội bạc, đồ bạc tình!]

Kết quả là một phút . Đổi là lời nhận xét phũ phàng từ Thương Tễ:

Thương Tễ: [Thiếu hụt cảm xúc, diễn xuất ba xu.]

Vân Dao: [?]

Buổi tối, Thương Tễ đẩy cửa bước nhà, thấy Vân Dao đầu tóc rũ rượi, hai má phồng lên tức giận chắn ngay cửa. Rút kinh nghiệm từ hậu quả của nhận xét màn "cosplay nữ quỷ" dạo , vô cùng sáng suốt chọn cách giữ im lặng.

Ngờ , đến , cô nàng bám gót theo đến đó, hệt như một cái đuôi nhỏ phiền phức. Dạo gần đây lá gan của cô lớn hơn hẳn, tần suất gây chuyện, nhõng nhẽo, ăn vạ cũng tăng vọt theo cấp nhân.

Thương Tễ bước tới quầy bếp, rót một ly nước, từ tốn nhấp một ngụm mới cô. Đôi má phúng phính nhăn nhó rõ ràng là đang hờn dỗi, nhưng đôi mắt sáng long lanh, đôi môi đỏ mọng mềm mại. Thật khiến thể châm chước bỏ qua cho sự ngang bướng của cô.

"Xin hỏi, sai điều gì ?" Anh thong thả tựa lưng quầy bếp, đều đều cất giọng hỏi.

Chữ "" của cứ như một mồi lửa, lập tức bùng lên ngọn lửa giận dữ đang rực cháy trong lòng Vân Dao. Cô mím chặt môi, ấm ức trách móc: "Thiếu hụt cảm xúc là cái gì? Diễn xuất ba xu là ? Anh du học nước ngoài vài năm nên chữ nghĩa tiếng đẻ chữ tác đ.á.n.h chữ tộ hết đúng ? Đừng mà tùy tiện xuyên tạc thành ngữ!"*

*Chả chế chữ "thanh sắc tịnh mậu nghĩa là tài sắc vẹn " thành "thiếu hụt cảm xúc ". 

Vân Dao liên tục chọc chọc ngón tay lồng n.g.ự.c để trút giận.

Thương Tễ nắm lấy ngón tay cô, nhếch mép nhạt: " nghĩ ý nghĩa của hai cụm từ gì là khó hiểu. Với một am tường văn hóa Trung Hoa, điểm Ngữ văn luôn đạt điểm tuyệt đối như Vân tiểu thư đây, còn cần giải thích cặn kẽ ?"

"?"

Thái độ của đây?! Chê bai bạn gái màu, diễn xuất kém cỏi mà còn thấy ?

Bây giờ còn như xưa nữa. Giờ vẫn dám mỉa mai cô trắng trợn thế , là cần bạn gái nữa đúng ?!

Vân Dao nghểnh cao đầu. Gạt bỏ hẳn cái vẻ khép nép phục tùng thường ngày mặt Thương Tễ, khí thế của cô bỗng chốc trở nên vô cùng hống hách: "Em cho , em bây giờ còn là cô nàng Vân Dao yếu đuối, bơ vơ của ngày xưa nữa . Em bây giờ là Nữu Hỗ Lộc Dao Dao! Anh mau rút lời khen diễn xuất của em và xin ngay! Đồng thời, chọn cho em một bộ lễ phục, kèm theo một bài phân tích khen ngợi dài ít nhất 50 chữ!"

"..."

Đối mặt với những yêu sách ngang ngược vô lý của cô, Thương Tễ khẽ nhướng mày, hừ lạnh một tiếng. Anh thật sự hiểu ngày nào cô cũng thể vạch đủ thứ yêu cầu rách việc đến thế. với kiểu như Vân Dao, lý mà còn dám cãi chày cãi cối ba phần, huống hồ là lý. Cả ngày bận rộn họp hành, đào sức lực để tiếp tục dấn mấy trò cãi vã trẻ con với cô.

cân nhắc đến hậu quả nếu thẳng thừng từ chối... Thương Tễ đặt ly nước xuống, cất bước về phía ghế sofa.

Vân Dao chôn chân tại chỗ: "Hửm?"

"Không lời khen dài 50 chữ ?" Thương Tễ xuống sô pha, ngước cô: "Còn mau qua đây?"

"Tới liền~"

Vân Dao vốn dĩ là chẳng thù dai, thế lập tức vui vẻ trở . Cô lon ton chạy bước nhỏ tới, giống như những cô gái trẻ đang chìm đắm trong men say tình yêu, dù chỉ sô pha cũng dính chặt lấy . Cô tự động kéo cánh tay vòng qua ôm lấy , cứ như thể thiếu là cô sống nổi .

Cựa quậy một hồi cho thỏa mãn, cô mới lấy điện thoại , bắt đầu mở từng đoạn video các bộ lễ phục. Thực cũng chẳng cần Thương Tễ nhọc công đ.á.n.h giá, mỗi đoạn video, Vân Dao tự động thao thao bất tuyệt một tràng dài. Nào là chất liệu vải, kiểu dáng, thiết kế, phân tích ưu nhược điểm của từng bộ. Nào là mặc lên thì tôn dáng ở , dìm hàng ở điểm nào, di chuyển bất tiện , v.v... Thuyết trình xong xuôi, cô mới ngẩng đầu lên chờ đợi phản ứng của Thương Tễ.

Thực chất, cô nắm rõ mồn một ưu nhược điểm của từng bộ lễ phục. Việc bắt Thương Tễ đ.á.n.h giá cũng chẳng vì khao khát bài khen ngợi dài 50 chữ , mà đơn giản là cô cần đưa một lời khuyên để bản thêm phần yên tâm. Dù thì, đây cũng là đầu tiên cô sải bước tại một sự kiện danh giá nhường . Cô tuyệt đối cho phép bản xảy bất kỳ sơ suất tình huống mất mặt nào.

Thương Tễ kiên nhẫn xem hết loạt video, ngược về đoạn video đầu tiên, hiểu xem xem đến hai .

Trong video, Vân Dao khoác lên bộ đầm cổ yếm màu ánh ngọc trai. Mái tóc đen nhánh búi thấp dịu dàng, kết hợp cùng bộ trang sức cao cấp. Ánh sáng lấp lánh phản chiếu vẻ rạng ngời, đôi mắt trong trẻo cùng nụ tươi tắn. Lớp trang điểm trong veo, nhẹ nhàng, nổi bật đôi mắt sóng sánh ánh nước. Sự cân bằng hảo giữa nét thanh lịch và vẻ quyến rũ thể hiện vô cùng tinh tế.

Thấy cứ dán mắt đoạn video , Vân Dao chút lo lắng. Thực trong thâm tâm, đây cũng là bộ cô ưng ý nhất. cứ chằm chằm mãi thế là ý gì... Lẽ nào thấy nó phù hợp?

Cô rụt rè lên tiếng hỏi khẽ: "Thế nào ?"

Thương Tễ thoát khỏi giao diện video, trả điện thoại cho cô, buông hai chữ ngắn gọn xúc tích: "Không tồi."

Vân Dao kịp xù lông phản đối, Thương Tễ thản nhiên bồi thêm một câu: "Tỏa sáng rực rỡ, tựa thiên tiên. Chắc chắn sẽ khiến tất cả ngỡ ngàng."

Vân Dao hình mất vài giây.

!!!

Trời đất ơi, cái đồ đàn ông đáng ghét tự dưng dẻo miệng thế ?!!! Khóe môi kìm mà cong lên một nụ rạng rỡ, cô hớn hở bật dậy, tuyên bố: "Vậy để em bộ đó cho xem thử nhé."

Mặc kệ chiếc điện thoại gạt rơi xuống ghế sofa, Vân Dao háo hức chạy tót phòng đồ. Bóng lưng cô trông hệt như một chú chim nhỏ vui vẻ, tràn ngập sự phấn khích và niềm hân hoan. Thương Tễ lên tiếng ngăn cản.

Dường như cô luôn dễ dàng tìm thấy niềm vui chỉ từ những điều nhỏ nhặt và vài câu khen ngợi bâng quơ. Chiếc điện thoại của cô vẫn im lìm tấm thảm. Anh cúi nhặt lên, ánh mắt vô tình lướt qua màn hình đang mở sẵn khung chat.

Chỉ lướt qua hai giây, những ngón tay thon dài đang cầm điện thoại chợt khựng . Ánh mắt khẽ biến đổi.

Chưa đầy bao lâu, Vân Dao xong bộ đầm màu ngọc trai, lon ton chạy và xoay một vòng thật điệu đà mặt . Dưới ánh đèn sáng rực, làn da trắng ngần của cô tỏa sáng lấp lánh, rực rỡ thua kém gì sợi dây chuyền đá quý ngự ngực. Đóa hoa phú quý dày công dùng tiền bạc vun tưới , mỗi bước đều yểu điệu thướt tha, dung mạo thì kiều diễm động lòng . Từng nụ , từng cái nhăn mày của cô dường như đều "đo ni đóng giày" riêng cho , vô cùng hợp ý .

khi xoay một vòng tuyệt mà chẳng nhận lời tán thưởng nào, Vân Dao từ từ dừng . Ánh mắt thâm trầm, dừng khuôn mặt cô, dường như thể xuyên thấu cả nhân tâm.

Vân Dao chớp chớp mắt đầy khó hiểu. Chẳng chính miệng khen bộ váy , sẽ kinh diễm ? Cô hí hửng đồ cho xem, thế mà thái độ lạnh nhạt của ?

Cô bước nhanh tới, thụp xuống mặt , để mặc vạt váy quét sàn, ngẩng mặt lên hỏi: "Anh đang gì thế?" Sao còn chịu khen em?

Đôi mắt hồ ly lúng liếng yêu kiều đong đầy những tia sáng vụn vỡ. Ánh mang theo sự băn khoăn và vô tội, nhuốm chút bụi trần sự lõi đời nào. Và ngay lúc , Thương Tễ vẫn cảm thấy cô thật sự đáng yêu.

"Không gì." Anh chậm rãi nâng cằm cô lên, đôi mắt sâu thẳm chất chứa những cảm xúc khó đoán định. Khẽ một tiếng, mang theo một tia trào phúng như như , cất lời: " chỉ đang xem... rốt cuộc bao giờ rõ... khuôn mặt xinh động lòng của em ."

Anh hiếm khi phán đoán sai lầm, nhưng giờ phút , buộc thừa nhận...

Diễn xuất của cô, quả thực tồi.

 

Loading...