Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 34
Cập nhật lúc: 2026-05-29 01:08:29
Lượt xem: 199
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đối với thứ gọi là tình yêu, Thương Tễ nay luôn tỏ thái độ khinh miệt.
Anh đề cao tình yêu, và cũng chẳng cần tình yêu. Càng thời gian để rảnh rỗi trải nghiệm vun đắp một đoạn tình cảm nào đó.
Ngày , bà nội liên tục hối thúc chuyện bạn gái, bà còn lấy vui thú với việc sắp xếp hết buổi xem mắt đến buổi xem mắt khác cho . Chuyện ảnh hưởng nghiêm trọng đến tiến độ công việc và lãng phí nhiều thời gian quý báu của . Lúc đó, suy nghĩ duy nhất trong đầu là: Anh cần một "giải pháp" xử lý nhanh gọn và hiệu quả, chứ tốn thời gian thực sự tìm một cô bạn gái.
Hôm đó, nhận lời mời đến dự đêm hội của Đại học Thành phố Nghi. Điện thoại của bà nội liên tục gọi đến hối thúc chuyện xem mắt. Vừa qua loa vài câu cúp máy, ngước mắt lên, và ngay khoảnh khắc , thấy Vân Dao đang biểu diễn sân khấu.
Cô mặc một bộ sườn xám màu xanh nước biển, vóc dáng uyển chuyển thướt tha, từng bước nhảy múa nhẹ nhàng như tiên nữ. Cô , nụ toát lên vẻ ngoan ngoãn. Nổi bật nhất là đôi mắt trong veo lấp lánh ý , tựa như một vầng trăng non sáng rực, rọi sáng bầu trời đêm mờ ảo. Khi điệu múa kết thúc, cả khán đài vỗ tay rầm rộ, đến cả mấy vị lãnh đạo nhà trường cạnh cũng tiếc lời khen ngợi.
Quả là một cô gái dễ mến. Một cô gái như , chắc chắn cũng sẽ lấy lòng bà nội.
Anh chỉ mất đầy một tiếng đồng hồ để nắm trong tay bộ hồ sơ của cô. Điều bất ngờ là, cảnh khó khăn mà cô đang vướng giúp tiết kiệm kha khá thời gian thuyết phục.
Cô cần tiền.
Anh tiền.
Vừa khéo.
Anh từng thực sự nghiêm túc tìm hiểu về phụ nữ , và cũng chẳng thời gian để việc đó. Trong mắt , cô đơn thuần chỉ là một "giải pháp nhanh gọn" để đối phó với sự thúc ép của bà nội. Suốt thời gian ngắn ngủi bên , ấn tượng cô để trong luôn là sự hư vinh, hám tiền, hời hợt, chỉ nhan sắc mà thiếu vắng bề sâu nội tâm.
Cô thuộc mẫu phụ nữ lý trí, thông minh sắc sảo mà vẫn thường đ.á.n.h giá cao. Tính khí cô đổi thất thường, bày trò ngang ngược vô lý, thường xuyên mang đến cho vô rắc rối. Anh lười tốn công dỗ dành, phần lớn đều dùng tiền để giải quyết cho xong chuyện.
Nếu một ngày ai đó với rằng, sẽ rơi lưới tình với một phụ nữ như thế một cách đầy hoang đường, nhất định sẽ cho rằng kẻ đó đang lời vô lễ và hết sức nực .
Vậy thì bây giờ, gã trợ lý vốn luôn nổi tiếng với sự lý trí và khả năng vị tâm lý xuất sắc của phát điên ? Gã dám tự tiện tìm kiếm các món đồ đấu giá chỉ để lấy lòng một phụ nữ mà vốn dĩ chẳng hề coi trọng? Là Triệu Dương phát điên, là... chuyện sớm vượt khỏi tầm kiểm soát của từ lâu ?
Vết hằn giữa đôi lông mày Thương Tễ càng lúc càng hằn sâu. Anh đột ngột thu hồi ánh mắt, ngả lưng tựa ghế, cất giọng lạnh lùng: "Không cần thiết."
Những màn thăm dò ngầm của Vân Dao tối qua, nhận . Thứ cô khao khát chỉ là tiền. thật đáng tiếc, thứ duy nhất thể cho cô, chỉ tiền mà thôi.
...
Về đến nhà, Vân Dao như cá gặp nước, tự do tự tại vui chơi quên lối về.
Mọi việc nhà cửa, bố tuyệt đối để cô động móng tay , ăn gì là ông bà chiều chuộng ngay. Sáng thì cô tháp tùng bố chợ mua thức ăn, trưa theo chân ngoài sân khu tập thể buôn chuyện phiếm. Sang ngày thứ hai, cô xách đồ về thăm ông bà nội ở quê, lúc mang theo đủ thứ, lúc về khệ nệ xách theo một đống đặc sản núi rừng. Ngày thứ ba thì cô qua thăm ông bà ngoại. Năm nay đến lượt gia đình cô sẽ đón giao thừa tại nhà ông bà ngoại. Bữa cơm tất niên mợ lo liệu, cô chỉ việc tận hưởng trọn vẹn thời gian chơi đùa cùng đám em họ.
Tuy là chị cả lớn nhất trong đám, nhưng Vân Dao luôn hết mực cưng chiều, nhường nhịn. Cậu em họ Tùng Tuyên khoe khoang tiền lương hai ngàn tệ kiếm từ việc thêm trong kỳ nghỉ đông. Cậu ầm ĩ đòi chạy tiệm tạp hóa mua cả đống pháo hoa về cho cô và bé út chơi. Vân Dao lười biếng chẳng nhúc nhích, liền sai em mua một . Còn cô thì cuộn tròn giường trong phòng cô em họ, thư thái lướt điện thoại.
Hồ Thiến Thiến gửi cho cô một đoạn video cảnh mổ lợn vô cùng đỉnh cao. Một nhát d.a.o đưa xuống, xương thịt tách rời hảo. Đường d.a.o điêu luyện, trơn tru. Quả hổ danh là nữ sát thủ mổ lợn độc nhất vô nhị của cả chục dặm quanh vùng.
Hồ Thiến Thiến: [Bà bảo gửi video cho ông họ xem, liệu dọa cho ổng sợ khiếp vía ? Để ổng khỏi ngày nào cũng hành hạ bóc lột nữa.]
Vân Dao: [Đảm bảo sợ xanh mặt luôn! bà nghĩ đến trường hợp, nhỡ dọa quá tay, ổng đuổi việc bà luôn thì ?]
Hồ Thiến Thiến: [Ối trời, thế thì thu hồi tin nhắn ngay đây. thể sống thiếu đồng lương !]
Vân Dao: [Lo gì, bà còn cô bạn đại gia đây , cùng lắm thì nuôi bà.]
Đợi mãi thấy hồi âm, Vân Dao đoán chắc cô ả đang cuống cuồng chạy xin ông họ .
Cô đặt điện thoại xuống, thả hồn suy tư một lát. Nói cũng , dạo gần đây Thương Tễ đối xử với cô quả thực quá đỗi hào phóng. Không chỉ nhét chật ních tiền mặt ví, còn hào phóng cho thêm một chiếc thẻ đen quyền lực. Cô cũng chẳng ngại ngùng gì mà quẹt thẻ mua sắm một đống quà cáp đắt tiền mang về. Nào là dẫn bố trung tâm thương mại sắm sửa quần áo mới; mua tặng ông bà nội, ông bà ngoại mỗi bên một chiếc ghế massage xịn xò; sắm một bộ mỹ phẩm cao cấp cho mợ, và quên chọn vài chai rượu ngoại thượng hạng biếu .
Vốn dĩ cô định vung tay mua thêm nhiều thứ nữa, nhưng quyết liệt ngăn cản. Mẹ nhắc nhở cô tiêu xài hoang phí, chừng mực, nên phô trương quá đà. Hậu quả là, tiền trong thẻ tiêu cũng chẳng tiêu nổi.
Có lẽ do dạo Thương Tễ rót cho cô quá nhiều tiền, mức sống thăng hạng vun vút, nên Vân Dao chẳng cảm thấy tiêu chút tiền thế gì là phô trương. bản tính cô vốn ngoan ngoãn lời , dặn mua nữa, cô liền dừng tay.
"Chị ơi!" Tiếng hét thất thanh của cô em họ Tùng Lâm cắt đứt dòng suy nghĩ của Vân Dao. "Cái là kẹp tóc của hãng Miu Miu chị? Đợt em thấy một bạn nữ trong lớp cài, đồn đắt lắm, tận ba ngàn tệ cơ đấy!!!"
Tùng Lâm cầm chiếc kẹp tóc màu vani chạy tót đến bịch xuống cạnh cô, giọng đầy phấn khích chìa cho cô xem: "Đẹp mê ly luôn chị ạ!"
Vân Dao liếc mắt qua. Hóa là chiếc kẹp tóc cô bỏ quên trong túi xách bữa . Lúc nãy cô sai em họ lục túi lấy giấy ướt, chắc là con bé phát hiện . "Em thích ? Thích thì chị tặng em đấy." Cô buông lời vô cùng hờ hững.
"Á á á á á á chị ơi! Chị gái yêu của em là một quả đất! Tùng Lâm em nguyện kẻ tớ trung thành của chị đến hết đời!" Tùng Lâm ôm chầm lấy Vân Dao, gào thét vì sung sướng.
Tùng Lâm vốn dĩ là thế. Từ nhỏ đến lớn, con bé chuyên mặc quần áo cũ của Vân Dao. Từ mỹ phẩm dùng dở đến mấy món trang sức mốt của cô, con bé đều lon ton nhặt nhạnh gom hết về nhà dùng. Tại gu thẩm mỹ của bà chị họ quá đỉnh, đồ cũ mà vẫn lộng lẫy. Thế nên, Tùng Lâm đam mê bất tận với việc thừa kế "đồ thải" của bà chị.
Trước đây, con bé chỉ vớ dăm ba món đồ rẻ tiền. Giờ đây "thăng hạng" lượm cả đồ Miu Miu! Quả nhiên ông trời phụ lòng mấy đứa con gái thích xài đồ cũ của chị em gái mà! Đồ Miu Miu hàng real đấy nhé! Ai thấy mà chẳng trầm trồ ganh tị bảo Tùng Lâm sướng như tiên! Kiếp con bé vẫn nguyện xin chân sai vặt cho bà chị tiếp!
mà Tùng Lâm chợt thấy lạ, chị Dao Dao bao nhiêu lương mà dám tậu đồ đắt đỏ nhường ? Ngoài cái kẹp tóc, hình như cái túi xách ban nãy con bé lục cũng mùi tiền đắt đỏ. Đi văn phòng mà kiếm nhiều tiền thế cơ ? Thế thì con bé mau mau lớn để còn kiếm tiền mới !
Tùng Lâm hí hửng ôm chiếc kẹp tóc chạy tót gương thử. Vừa soi gương, một tia sáng chói lóa hắt thẳng mắt con bé. Tò mò tiến gần kỹ, con bé mới phát hiện tia sáng đó phát từ sợi dây chuyền cổ tay chị Dao Dao. Sợi dây sáng chói rực rỡ, kỹ thì đính kim cương, chắc chắn giá trị hề nhỏ.
Máu tò mò nổi lên, Tùng Lâm lôi điện thoại , lén lút chụp một bức ảnh cận cảnh cổ tay Vân Dao, hì hục lên mạng tra cứu...
Khi kết quả tìm kiếm hiện , Tùng Lâm hình mất đúng hai giây. Con bé cúi gầm mặt, bắt đầu đếm nhẩm lượng đằng mức giá. Càng đếm, con bé càng nghi ngờ nhân sinh... Mười vạn, trăm vạn… Tùng Lâm cảm giác như não sắp nổ tung. Sợi dây chuyền ... giá tận mấy triệu tệ?!!
Làm nhân viên văn phòng kiểu gì mà chỉ vài tháng cá kiếm mấy triệu tệ mua hột xoàn? Chắc là công chúa hoàng tộc cho vui mất?
"Chị... chị ơi!!!" Tùng Lâm nắm chặt điện thoại, há hốc mồm, xoay một cách chậm chạp và cứng nhắc hệt như một cỗ máy. Miệng con bé há khép , mãi một lúc mới lắp bắp thốt nên lời: "Tám... triệu... tệ..."
Vân Dao vẫn load kịp con bé đang lảm nhảm chuyện gì. Ánh mắt lướt qua bức ảnh màn hình điện thoại của em họ, cô bật dậy như lò xo, vội vàng lao tới bịt mồm con bé , đưa tay lên miệng hiệu "Suỵt".
Bố bây giờ vẫn đinh ninh cô chỉ quen một bạn trai rich kid bình thường. Nếu ông bà mà sợi dây chuyền cô đang đeo tay tính bằng đơn vị hàng triệu tệ, chắc chắn sẽ tra hỏi ngừng nghỉ cho xem. Cậu mợ mà thì cũng y xì đúc.
May mắn , cô hầu nhỏ lời cô. Thấy cô cấm cản, Tùng Lâm liền ngoan ngoãn gật đầu lia lịa. trong lòng con bé vẫn đang trải qua những đợt sóng thần chấn động. Hóa mức giá con bé tra cứu là thật chứ nhầm.
Để bịt miệng em họ, Vân Dao moi móc trong túi xách, cẩn thận chọn một sợi dây chuyền kiểu dáng trẻ trung, phù hợp với học sinh để hối lộ cho con bé.
Tùng Lâm vốn tính trẻ con, vô lo vô nghĩ, nhận quà là lập tức quăng hết thắc mắc đầu, hớn hở chạy thử dây chuyền mới. Từ nhỏ con bé là fan cuồng của chị họ, chị lệnh cấm là con bé tuyệt đối ngậm chặt miệng. Chỉ là ở cái tuổi , trí tò mò vẫn quá lớn. Thử dây chuyền xong, con bé quấn lấy Vân Dao, thì thầm to nhỏ:
"Em con bạn bồ như áo, nó bảo em là, đàn ông yêu thật lòng , cứ xem chịu chi tiền cho . Chị Dao Dao ơi, rể chắc yêu chị đậm sâu lắm đấy nhỉ?"
Vân Dao - một tôn thờ chủ nghĩa bái kim đích thực - giơ hai tay tán thành quan điểm . khi cô mở Wechat lên, thấy những tin nhắn tâng bốc nịnh nọt gửi cho Thương Tễ vẫn bặt vô âm tín như khi, cô hậm hực ném điện thoại xuống, bĩu môi đáp:
"Cũng thể là tiền của nhiều quá, chỗ nào để tiêu thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-34.html.]
Tùng Lâm: "... Dạ?" Có cái lý thuyết nào như thế .
...
Kỳ nghỉ Tết của Vân Dao trôi qua chỉ gói gọn trong ba chữ: Ăn, chơi và ăn. Cô theo đám em họ lượn lờ khắp nơi, lên núi đào măng, xuống ruộng hái rau, về trung tâm thành phố càn quét các tụ điểm ăn uống vui chơi, mải mê check-in chụp ảnh. Bên khu Ca Sơn mới khánh thành một khu resort nghỉ dưỡng. Vân Dao xách hai cái đuôi bám đuôi quẩy liền hai ngày, chơi đến mức mệt bơ phờ.
Chuỗi ngày ăn chơi hưởng thụ, du sơn ngoạn thủy, chìm đắm trong sung sướng trôi qua nhanh như chớp mắt. Chẳng mấy chốc, kỳ nghỉ Tết của cô sắp sửa cạn kiệt.
Vào đêm ngày trở Thành phố Nghi, Vân Dao ôm chặt lấy , nhõng nhẽo ỉ ôi cả nửa ngày trời, tỏ vẻ nỡ rời xa. Mẹ bận rộn sắp xếp hành lý cho cô, cẩn thận gấp gọn từng bộ quần áo giặt sạch phơi khô, gói ghém thêm vô xúc xích và thịt xông khói tự ở nhà, nhét đầy ắp vali cho con gái mang .
"Chỉ còn nửa năm nữa là con nghiệp . Nếu thấy việc ở Thành phố Nghi vất vả quá thì cứ về quê, bố vẫn thừa sức nuôi con." Mẹ Vân nuôi con gái như cành vàng lá ngọc từ nhỏ, bao giờ đặt áp lực lên vai con, cũng chẳng ép uổng con thành đạt tiền đồ rạng rỡ gì. Chỉ cần bảo bối của bà luôn khỏe mạnh, tươi tắn và hạnh phúc là đủ. Tốt nhất là lấy một chồng quanh quẩn ở quê, sống cả đời bên cạnh bố . con gái bạn trai, bà cũng đành giữ kín những tâm tư trong lòng, bao giờ .
Kế hoạch ban đầu của Vân Dao vốn cũng là khi nghiệp sẽ về quê thi công chức. Bố ngày một lớn tuổi, cô ở bên cạnh chăm sóc. Có điều, giờ cô tìm việc ở Thành phố Nghi . Thôi thì chờ đến khi công việc định vững vàng, cô sẽ đón cả bố lên đó sống cùng luôn.
Vân Dao ôm cổ , hứa hẹn chắc nịch: "Con sẽ cố gắng việc chăm chỉ, cần bố nuôi con . Đợi con kiếm nhiều tiền , con sẽ đón bố lên Thành phố Nghi sống với con."
Bố Vân ngoài cửa lén nãy giờ. Thấy con gái cưng bỗng dưng tâm đổi tính, hừng hực ý chí phấn đấu, ông vội vã bước xen : "Làm việc thôi con, sức khỏe mới là quan trọng nhất, đừng tự tạo áp lực quá lớn cho bản . Bố tạm thời cần con phụng dưỡng , về già thì cũng lương hưu ."
Gần đây ông tin tức, thấy giới trẻ bây giờ chịu áp lực công việc khủng khiếp, nhiều mắc bệnh trầm cảm, vấn đề tâm lý bủa vây đầy rẫy. Ông tuyệt đối đòi hỏi con gái cày cuốc thục mạng để nuôi đấng sinh thành vẫn còn đang khỏe mạnh.
Vân Dao tít mắt: "Con mà. Con thì tất nhiên là tự lượng sức . Đứa nào mệt thì đứa đó ườn nghỉ, tuyệt đối tự khó bản !"
Bố Vân hài lòng gật gù: "Thế mới ngoan chứ."
*
Sáng sớm hôm đến sân bay, Vân Dao vẫn còn luyến tiếc kỳ nghỉ tươi vội vàng bay mất. Cô bước lên máy bay với vẻ mặt muôn vàn miễn cưỡng.
Vừa yên vị ghế, cô nhắn tin ngay cho bác Trịnh tài xế, dặn bác hai tiếng nữa đến sân bay đón. Gửi xong, cô tắt nguồn điện thoại, đeo bịt mắt và bắt đầu đ.á.n.h giấc. Rất nhanh, cô chìm giấc ngủ.
Cô đ.á.n.h thức bởi giọng bản tin thời sự nhịp nhàng, trầm bổng của một nữ phát thanh viên. Tháo bịt mắt , cô thấy ông chú cạnh đang xem thời sự máy tính bảng. Ông chú đeo tai , nhưng hình như quên cắm giắc cắm, vẻ như hề cố ý ồn đến giấc ngủ của cô.
Người lỡ vô ý thôi, Vân Dao cũng chẳng buồn cáu bẳn. Nhìn đồng hồ, chỉ còn nửa tiếng nữa là máy bay hạ cánh. Ngủ một giấc dài khiến cô thấy khát. Cô nhờ tiếp viên hàng rót một ly nước. Vừa nhấp một ngụm, cô chợt thấy vài từ khóa quen thuộc lọt tai từ bản tin. Tò mò, cô rướn ngó sang màn hình của ông chú.
Tin hot Thành phố Nghi: Tập đoàn Húc Hòa sẽ tổ chức đại thọ 80 tuổi cho Lão phu nhân nhà họ Thương tháng tới. Theo nguồn tin rò rỉ, bộ giới thượng lưu và các danh gia vọng tộc tại Thành phố Nghi đều sẽ quy tụ đông đủ. Sự kiện dự đoán sẽ trở thành tâm điểm một của Thành phố Nghi trong thời gian tới...
Bản tin lướt qua nhanh, Vân Dao kịp rõ. Cô đưa ngón tay gõ nhẹ lên màn hình của ông chú, kéo thanh trượt lùi một chút để xem . Lần thì cô rõ mồn một. Vừa ngẩng đầu lên, cô bắt gặp ánh mắt thẫn thờ của ông chú đang trân trân.
Chưa từng thấy ai tự nhiên như cô gái .
Vân Dao toét miệng , quen bắt chuyện với ông chú luôn: "Lão phu nhân của Tập đoàn Húc Hòa mừng thọ mà hoành tráng dữ chú? Lên hẳn cả bản tin thời sự luôn cơ ?"
Thấy cô bé xinh xắn hoạt bát dễ gần, ông chú cũng hào hứng mở máy "chém gió": "Thì rõ , Húc Hòa là tập đoàn tài phiệt hàng đầu của Thành phố Nghi mà, lão phu nhân mừng đại thọ thì nhà họ Thương tất nhiên rình rang chứ. Nhà họ Thương nay vốn kín tiếng, nhân dịp mừng thọ bà cụ mới gửi thiệp mời rộng rãi khắp giới thượng lưu Thành phố Nghi. Đây chính là cơ hội vàng cho những gia tộc bám gót kết giao với nhà họ Thương đấy. Tới lúc đó, quy mô hoành tráng cỡ nào, cháu cứ chờ mà xem..."
Vân Dao gật gù chiều hiểu.
Nửa tiếng , máy bay hạ cánh. Bác Trịnh đợi sẵn ở cửa . Thấy cô, bác vội vã chạy đến giúp kéo vali hành lý.
"Lâu quá gặp bác Trịnh." Vân Dao nhiệt tình chào hỏi.
Bác Trịnh bẽn lẽn đáp : "Lâu quá gặp Vân tiểu thư." Nói , bác xách vali của cô cất gọn cốp .
Vân Dao kéo cửa ghế định bước lên xe, chợt phát hiện bên trong sẵn. Người đàn ông ngả lưng tựa ghế, bộ vest thủ công đắt tiền cài khuy chỉn chu một nếp nhăn. Anh rũ mắt, nét mặt điềm nhiên lạnh lùng lật giở xấp tài liệu tay.
Thương Tễ?! Sao đến đây?
Ý nghĩ đó xẹt qua đầu, giây tiếp theo, cô nhào thẳng lòng đầy nhiệt tình, rạng rỡ : "Sao tới đây? Có nửa tháng gặp, nhớ em c.h.ế.t sống ?"
Động tác của cô vồ vập, lúc lao cẩn thận đập trán ngay tập bìa cứng tài liệu tay . Đau đến mức cô kêu oai oái "Á" một tiếng.
Thương Tễ đặt tập hồ sơ sang một bên, nâng cằm cô lên xem xét. Trên vầng trán nhẵn bóng của cô in hằn một vệt đỏ nhạt, đặc biệt chói mắt nền da trắng sứ.
"Gấp gáp cái gì." Anh liếc , thấy vấn đề gì nghiêm trọng mới đưa tay nhẹ nhàng xoa xoa vầng trán cho cô, giọng điệu bình thản đều đều.
Cơn đau tê rần dần qua , Vân Dao ngoan ngoãn trèo lên xe ngay ngắn, rướn mặt sát , ngửa đầu đòi tiếp tục xoa. Đối diện với sự " nước tới" đương nhiên của cô, Thương Tễ chỉ nhếch nhẹ khóe môi, gì, vẫn kiên nhẫn day trán cho cô.
Vân Dao vẫn thấy đủ "đô", m.á.u diễn xuất bỗng trỗi dậy. Cô uốn éo nhõng nhẽo: "Có để sẹo ? Hay đến bệnh viện khám thử ?"
"Đến bệnh viện, bác sĩ tìm nửa ngày chắc cũng chả thấy vết thương của em ở ." Thương Tễ đáp lời với giọng điệu nhạt nhẽo: "Hệ thống y tế trong nước đang quá tải, khuyên em đừng lãng phí tài nguyên y tế một cách cần thiết."
Vân Dao: "..."
Được lắm, mười mấy ngày gặp mà đối xử với cô bạn gái bé nhỏ bằng thái độ đó ? Không ôm ôm, hôn hôn, nâng niu dỗ dành một cái , cái đồ đàn ông trai thẳng cứng nhắc!
À, còn chuyện bà nội sắp tổ chức đại thọ 80 tuổi nữa... Anh hề hé răng nửa lời với cô. Vậy cô nên đến dự nhỉ?
Vân Dao vứt luôn chuyện truy cứu lý do Thương Tễ sân bay đón đầu, tập trung cao độ suy nghĩ về tiệc mừng thọ của bà nội. Dù thì, mang tiếng là bạn gái danh nghĩa của Thương Tễ, cộng thêm việc dạo cô tự cảm thấy cũng khá để tâm đến , thì đại thọ 80 của bà nội, cô đủ tư cách để tham dự đúng ? Đến lúc đó, bao nhiêu danh gia vọng tộc đều tề tựu, mà cô - với tư cách bạn gái của Thương Tễ - vắng mặt thì chẳng sẽ chê ?
Thế nhưng Thương Tễ chẳng đả động gì đến chuyện . Lẽ nào cô mặt dày tự mở lời ? Như thế kỳ cục ? Có vẻ chủ động quá đà nhỉ? Đáng lý , việc Thương Tễ chủ động mời cô mới đúng chứ?
Giữa lúc trong đầu Vân Dao đang diễn một trận chiến tư tưởng khốc liệt, thì Thương Tễ vẫn thản nhiên như chuyện gì, cầm tập tài liệu lên và tiếp tục lật giở. Vân Dao là kiểu ngượng ngùng e thẹn. Bức bối quá chịu nổi, cô vươn tay che thẳng tập tài liệu , cho xem nữa.
Thương Tễ nhướng mày liếc cô. Ánh mắt lạnh nhạt dường như đang ngầm cảnh cáo cô bớt loạn. Vân Dao miễn nhiễm với cái lạnh lẽo đó từ lâu, chẳng hề sợ sệt:
"Em xem tin tức thấy bảo tháng bà nội tổ chức đại thọ 80. Em chỉ hỏi để bề thôi, liệu hôm đó em cần tham gia ? Nếu cần em tháp tùng, em còn xin nghỉ phép thu xếp thời gian nữa. Bài luận văn của em chữ nào , thời gian gấp gáp lắm."
Cô khéo léo " giá", nâng tầm bản lên, ám chỉ rằng thực cũng chẳng mặn mà gì với việc dự tiệc. nếu thiết tha mong mỏi, thì cô cũng "miễn cưỡng" vắt chân lên cổ mà nặn chút thời gian .
Chút tâm tư vụng về đó của cô qua mắt Thương Tễ. Trước nay ghét những màn thăm dò đầy toan tính. vẻ như quá quen với nghệ thuật giao tiếp non nớt của Vân Dao, nên cũng chẳng buồn bực dọc vì sự dò xét của cô.
"Thật khó cho em, mải mê rong chơi quê quên lối về mà vẫn còn tâm trí cập nhật tin tức Thành phố Nghi." Gạt tay cô , ánh mắt Thương Tễ hướng về tập tài liệu, bâng quơ đáp: "Bà cụ coi em như cháu gái ruột , tiệc thiếu ai thì thiếu, chứ tuyệt đối thể vắng mặt cô công chúa nhỏ Dao Dao của chúng ."
Nói là cô chắc chắn tham gia đúng ?
Vân Dao thầm vui sướng trong lòng. Một buổi tiệc mừng thọ hoành tráng cỡ , nếu cô cùng sánh bước bên Thương Tễ đến dự, thì chẳng khác nào công khai tuyên bố phận của cô mặt thể giới hào môn Thành phố Nghi. Cô sắp "chuyển chính" ?
Ây da, thật cô cũng khao khát gả hào môn đến thế. Vốn dĩ cô chỉ ngoan ngoãn ngửa tay nhận tiền lương từ Thương Tễ thôi. nếu một hai nằng nặc đòi rước cô về dinh, thì cô... cũng thể cân nhắc xem .