Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 32
Cập nhật lúc: 2026-05-29 01:08:27
Lượt xem: 219
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm qua, Vân Dao hành hạ đến tận khuya khoắt. Cuối cùng, cô lịm vì kiệt sức, thậm chí chẳng còn nhớ nổi chuyện kết thúc như thế nào.
Khi tỉnh dậy, cơ thể cô sạch sẽ và khô ráo. Xem Thương Tễ vẫn còn chút nhân tính, lau rửa cẩn thận cho cô. Coi như vẫn đ.á.n.h mất lương tâm đến cùng cực.
Rèm cửa trong phòng ngủ dày, ngăn cản ánh nắng ban mai ấm áp, chỉ để một lớp ánh sáng mờ ảo hắt từ bên ngoài.
Chiếc điện thoại đặt tủ đầu giường thỉnh thoảng rung lên bần bật. Vân Dao ồn đến mức tỉnh giấc. Cô mơ màng mở mắt, định vươn tay lấy điện thoại. Vừa mới nhổm dậy khỏi tấm chăn ấm áp, ngay giây tiếp theo, một cánh tay mạnh mẽ vươn , tóm chặt lấy cô và lôi ngược trở , giam cầm lồng n.g.ự.c vững chãi.
Thương Tễ vẫn tỉnh ngủ. Bị hành động của cô ồn, mắt chẳng buồn mở, chỉ theo bản năng mà nhíu mày tỏ vẻ vui. Giọng trầm khàn, mang theo sự ghét bỏ vì cô dám cựa quậy: "Đừng nhúc nhích."
Rõ ràng cô ồn đến , thế mà còn dám ghét bỏ cô!
Bị cánh tay siết chặt đến khó thở, Vân Dao đẩy đẩy lồng n.g.ự.c : "Vậy bỏ tay để em dậy, em xem điện thoại."
Thương Tễ thuận thế buông tay, xoay lưng với cô, bày cái dáng vẻ lười nhác chẳng buồn quan tâm. Thật sự khiến tức điên. Lần nào thấy cái vẻ mặt ghét bỏ đó của , cô cũng chỉ lao cãi một trận cho trò.
Vân Dao lén lút giơ ngón giữa về phía bóng lưng , đó mới với tay lấy điện thoại của .
Vừa mở Wechat, vô tin nhắn ồ ạt dội . Biểu tượng của mỗi nhóm chat đều hiện lên những con đỏ chót đến chói mắt. Nằm chình ình cùng là Tiền Lệ. Cô nàng gửi cho cô mười mấy tin nhắn liên tiếp. Vân Dao rén, dám bấm xem, nhưng bản tính quật cường cho phép cô lùi bước, cô hít một mở tin nhắn .
Vừa mở màn hình là một đòn bạo kích. Đập mắt cô là hàng chữ "Phu nhân tổng giám đốc" tràn ngập khắp nơi, khiến cô hoa mắt chóng mặt.
Tiền Lệ: [Á á á á á á á á á á á á á á á á Phu nhân tổng giám đốc buổi sáng lành ạ, xin hỏi ngài tỉnh giấc ? Nếu tỉnh thì phiền ngài trả lời tin nhắn của tiểu nhân ạ, phu nhân tổng giám đốc.]
Tiền Lệ: [Cậu giấu kỹ thật đấy, thảo nào chẳng sợ Lưu Kim, hóa là chỗ dựa vững chắc. bảo mà, phu nhân tổng giám đốc tương lai của chúng thì sợ ai cơ chứ! Nếu là , ngay từ đầu tiên Lưu Kim và Trương Nhã Nhã khó dễ, lật bài ngửa công khai phận luôn , tội gì chịu cục tức đó. Đảm bảo Lưu Kim sợ đến mức vãi cả quần cho xem.]
Tiền Lệ: [Á á á á á á cả một đêm qua mà vẫn cảm giác như đang mơ , ảo diệu tả nổi. Y chang mấy bộ tiểu thuyết cẩu huyết : Thực tập sinh quèn nhỏ bé bỗng chốc hóa thành phu nhân tổng giám đốc, khiến rớt tròng mắt, còn phản diện thì sợ mất mật!]
Tiền Lệ: [À đúng , trong nhóm chụp cảnh Lưu Kim rời với vẻ mặt thẫn thờ mất hồn mất vía đấy, tay còn ôm một xấp tài liệu nhặt từ về. Mẹ ơi, cái bộ dạng thất thế đó của gã, thật sự là siêu cấp hả luôn!]
[...]
Còn nhiều tin nhắn khác, nhưng Vân Dao dám vuốt lên từng tin một nữa.
Từng tiếng "Phu nhân tổng giám đốc" cất lên khiến cô cảm thấy vô cùng chột . Tất cả cũng chỉ tại tối qua cô màu cao điệu quá, cố tình tạo một ảo giác rằng cô và Thương Tễ tình sâu nghĩa nặng, còn bản cô thì nắm quyền sinh sát trong tay.
Bây giờ Tiền Lệ cứ mở miệng là tâng bốc cô lên mây xanh, còn hỏi vì ngay từ đầu cô chịu công khai phận... Cô thật sự trả lời .
Ngày cô cũng lật bài ngửa lắm chứ, cũng dựa Thương Tễ để vênh mặt ngang như cua ở Vân Đỉnh cơ, nhưng ngặt nỗi Thương Tễ cho phép! Làm cô mặt mũi để sự thật bẽ bàng với Tiền Lệ . Vậy nên cô đành nhắn một câu lấy lệ: [Đợi đến công ty chuyện chi tiết nhé.]
Tiền Lệ phản hồi với tốc độ ánh sáng: [Tuân mệnh, phu nhân tổng giám đốc!]
Vân Dao: "..."
Những tin nhắn khác hầu như cũng là hỏi han tò mò, Vân Dao dứt khoát lơ tất cả. Tuy nhiên, khác thì cô thể bơ , nhưng cô bạn thiết thì tuyệt đối thể bỏ lơ. Nếu , Hồ Thiến Thiến thể vác d.a.o đến lấy cái mạng ch.ó của cô mất.
Hồ Thiến Thiến từ nhỏ theo bố mổ lợn, xưng tụng là "nỗi khiếp sợ của loài lợn": Một đao cắt thăn, một đao chặt móng. Một phụ nữ đẫm m.á.u như , cô dám đắc tội.
Hồ Thiến Thiến hôm qua lướt Weibo thấy hot search về Vân Đỉnh. Vừa liếc mắt nhận nữ ca sĩ hát rap "thần sầu" trong video chính là Vân Dao. Cô nàng lập tức nhắn tin, để chế giễu để an ủi cô bạn .
Hồ Thiến Thiến: [Hahaha, đoạn video của bà cư dân mạng phong là sân khấu thần thánh của tiệc tất niên đấy. Có bản fancam cận mặt hỡi công chúa Dao Dao? mà lời bài hát phèn, đậm chất c.h.ử.i đổng, ai cho bà thế?]
Vân Dao: [ tốn bộn tiền thuê thợ lời chuyên nghiệp đấy, bà thì cái gì, đừng bậy! Lời vần vè, sắc bén chọc đúng chỗ ngứa, c.h.ử.i cho tên Lưu Kim sấp mặt luôn, thế còn gì!]
Hồ Thiến Thiến: [Bà thế, cũng thấy lời lẽ chút thâm sâu đấy.]
Vân Dao: [Thế mới gọi là mắt chứ.]
Hồ Thiến Thiến buồn dây dưa xem cái lời bài hát đó rốt cuộc do vị đại tài nào chắp bút. Mục đích chính của cô nàng là hỏi xem Vân Dao định dọn dẹp hậu quả thế nào.
Chỉ vì một cái video của Vân Dao, Vân Đỉnh cư dân mạng c.h.ử.i bới lên hẳn hot search. Xả cục tức thì sướng thật đấy, nhưng gây một cuộc khủng hoảng truyền thông quy mô lớn, suýt nữa cổ phiếu Vân Đỉnh chạm đáy, thiệt hại bao nhiêu mà tính. Sếp Thương chắc chắn sẽ phạt cô một trận trò. Vì sợ bạn buồn bã, Hồ Thiến Thiến mới sáng sớm nhắn tin an ủi.
Hồ Thiến Thiến: [Dù vụ bà thiếu suy nghĩ, nhưng chị em vẫn luôn ủng hộ bà. Cái công ty Vân Đỉnh vốn dĩ vấn đề, giờ vỡ lở thì còn to chuyện hơn, thà chỉnh đốn ngay từ bây giờ. Cơ mà sự việc đúng là gây ảnh hưởng nhỏ cho Vân Đỉnh... Giờ đến cái tuổi thể thấu hiểu cho cả hai bên . Tối qua sếp Thương phạt bà đúng ? Mắng bà một trận, là trừ tiền lương? Bọn là bên , dù thế nào thì bà cũng ráng nhịn một chút nhé.]
Đọc xong, Vân Dao nghẹn họng trả lời . Tối qua Thương Tễ đúng là buông lời mỉa mai cô một câu, nhưng mắng mỏ thì tới mức đó, trừ tiền càng . Những hình phạt khác... nếu tính cả chuyện lên giường...
Thấy cô im lặng hồi lâu, Hồ Thiến Thiến giục:
Hồ Thiến Thiến: [Kể xem nào, buồn cũng đừng giấu trong lòng, cứ trút hết tâm sự với chị em .]
Vân Dao: [ buồn, phạt .]
Hồ Thiến Thiến: [?]
Dao Dao nhà cô suýt chút nữa cổ phiếu Vân Đỉnh ngưng giao dịch, thế mà Sếp Thương một lời nặng nhẹ?
Vân Dao cực kỳ lý lẽ: [Cũng của , mới là chịu uất ức mà, tại phạt ? Có trách thì trách Lưu Kim, trách lão sếp Hoàng kìa! Sao đổ cho nạn nhân chứ?]
Hồ Thiến Thiến: [Nói thì thế, nhưng hot search rõ ràng là do bà quậy mà...]
Vân Dao: [ Thương Tễ bảo chuyện liên quan đến .]
Hồ Thiến Thiến: [...]
Hồ Thiến Thiến: [U là trời.]
Hồ Thiến Thiến: [Vậy là sếp Thương hề trách bà lấy nửa lời ?]
Vân Dao: [ .]
Khung chat Wechat bỗng chốc im lìm. Mất một lúc lâu, Hồ Thiến Thiến mới u ám thả một câu:
Hồ Thiến Thiến: [Chị em ơi, tự dưng cảm giác... cơ hội gả hào môn của bà thật sự đang rộng mở đấy.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-32.html.]
[...]
Vân Dao dán mắt dòng tin nhắn của Hồ Thiến Thiến một lúc lâu. Cô sang Thương Tễ vẫn đang chìm trong giấc ngủ, rơi trầm ngâm.
Cô gả hào môn... thật sự hy vọng ?
Thời gian cứ thế tích tắc trôi . Ánh nắng ban mai ngày càng gắt gao, nỗ lực xuyên thấu qua lớp rèm cửa dày cộm, như phá vỡ rào cản, xua tan bóng tối ẩn khuất tận sâu, soi rọi vạn vật để phô bày dáng vẻ chân thật nhất.
Vân Dao cầm điện thoại, thẫn thờ giường, chẳng đang nghĩ suy điều gì.
...
Thương Tễ đ.á.n.h thức bởi tiếng chuông báo thức. Mười hai giờ trưa nay, bay về Hải Thị.
Hiếm khi ngủ nướng đến tận giờ . Anh đưa tay day day sống mũi, tung chăn bước xuống giường, thẳng phòng tắm. Sau khi vệ sinh cá nhân và một bộ vest chỉnh tề bước , mới nhướng mắt lên, ngạc nhiên khi thấy Vân Dao vẫn đực giường. Mái tóc đen như quạ xõa dài bao phủ lấy bờ vai mỏng manh. Cô cứ cúi đầu đó, dáng nhỏ bé toát lên vẻ chán nản ủ rũ.
Thương Tễ liếc đồng hồ, đúng chín giờ sáng. Cô thức dậy từ lúc tám giờ, mà một tiếng trôi qua vẫn khỏi giường. Tối qua tự nhận mắng cô câu nào, giờ cô đang dở chứng gì đây?
"Lại nữa?" Anh chỉnh măng sét tay áo, hạ giọng hờ hững hỏi.
Cái từ "" của thực sự dễ chọc điên khác. May mà Vân Dao đang tâm trạng so đo chuyện đó. Cô xoay ngẩng đầu lên, bằng ánh mắt ấm ức: "Em vẫn vui."
"Anh cái tên Lưu Kim đó quá đáng đến mức nào ! Phương án của em rõ ràng qua vòng sơ loại, thế mà chỉ dùng một câu loại thẳng tay. Chỉ bẽ mặt ở tiệc tất niên, em thấy hả giận chút nào. Hắn vốn dĩ mặt dày vô liêm sỉ, mất mặt chút xíu cũng . tâm huyết của em thì phá hủy ."
Giờ đây phương án hợp tác thương hiệu chốt, dù cô trình bày bản thảo của thì cũng vô ích.
Thương Tễ liếc cô, thẳng vấn đề: "Thế em thế nào?" Sự việc ầm ĩ đến mức mà cô vẫn đủ.
Vân Dao trèo khỏi giường, xỏ chân dép lê tiến đến mặt . Cô ngẩng cao mặt, đôi mắt thẳng , mím môi hậm hực : "Em đuổi việc , ngay lập tức! Cả cái cô Trương Nhã Nhã nữa, cũng đuổi luôn!"
"Tất nhiên." Thương Tễ gật đầu. "Hoàng Hạo cùng bộ bè phái liên quan đều sẽ thanh trừng từng một. Chậm nhất là một tháng nữa, khi kết quả điều tra từ tổ thanh tra, bọn chúng sẽ sa thải hết."
Vẻ mặt ấm ức của Vân Dao chợt khựng . Hả, đơn giản thế ? Thương Tễ định "tẩy rửa" Vân Đỉnh quy mô lớn thật ?
Suy nghĩ một hồi, bản tính đằng chân lân đằng đầu của cô bộc phát: " mà, chẳng lẽ em vẫn chịu đựng thêm một tháng nữa ? Hắn ức hiếp, chèn ép em như , em còn nhịn thêm một tháng? Em là bạn gái của ? Anh là tổng giám đốc của Húc Hòa ? Đuổi việc một nhân viên quèn mà cũng phiền phức ? Em mặc kệ, em đuổi việc ngay bây giờ!"
"Em tất cả chống mắt lên xem kết cục của kẻ dám đắc tội với em." Giọng điệu của cô vô cùng trẻ con.
Hàng mày Thương Tễ cau . Anh thể tiếp tục dung túng cho sự ngang ngược vô lý của cô: "Em là con nít lên ba đấy ? Không điều tra lấy lý do sa thải, thì lấy gì để thanh trừng vây cánh của Hoàng Hạo? Một tháng đủ để em thỏa sức phản kích hoặc trả thù , còn đủ ?"
Vân Dao quả quyết: "Không đủ! Em bao giờ thấy mặt nữa. Anh chỉ cần một tiếng, thể sa thải ngay bây giờ ?"
Giọng Thương Tễ vẫn điềm tĩnh: "Được. với em , bộ phận Kế hoạch hiện do Tô Chí Thành quản lý, sẽ can thiệp các quyết định nội bộ của Vân Đỉnh."
"Ồ..." Vân Dao gật gù ngơ ngác. đôi mắt cô vẫn mở to, chớp chớp rời , lí nhí đòi hỏi: "Vậy phá lệ can thiệp một thôi, ?"
Nói đến đây, đáy mắt cô bỗng dưng ngập nước, nhanh chóng tụ thành những giọt lệ trong vắt như trân châu. Ngay mặt Thương Tễ, nước mắt cô bắt đầu lã chã tuôn rơi.
Thương Tễ im lặng cô. Không hiểu rốt cuộc cô đang lóc vì cái gì. Chỉ vì lập tức sa thải Lưu Kim để thỏa mãn yêu sách của cô ? Ngay cả một đứa trẻ ba tuổi cũng ấu trĩ đến mức , và Vân Dao chắc chắn kiểu ấu trĩ như .
Thực chất, cô tỉnh táo hơn bất kỳ ai, luôn rõ bản gì. Được nước lấn tới vốn là bản tính của cô. Cô sẽ dùng trăm phương ngàn kế để nắm bắt lợi ích thể, nôn nóng và vụng về thử nghiệm những thứ khả năng chiếm đoạt. Thực dụng, hời hợt, nông cạn, hề chút nội hàm.
Anh từng nghĩ, sẽ vĩnh viễn bao giờ thể tán thưởng kiểu phụ nữ như . Lý trí mách bảo nên nghiêm khắc dập tắt những ảo vọng viển vông của cô. Thế nhưng, cảm thấy những giọt nước mắt dường như nóng hổi đến lạ.
Trong căn phòng ngủ rộng lớn yên tĩnh, Vân Dao cứ đó thút thít một hồi lâu. Nước mắt chẳng những ngừng mà tuôn ngày càng nhiều, như con đê vỡ cản nổi. Khóe mắt đỏ hoe, hàng mi đẫm nước cũng run rẩy liên hồi.
Thương Tễ buông thõng cánh tay đang vuốt măng sét, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng. Thời gian trôi theo từng tiếng nức nở yếu ớt, dường như cũng kéo căng sợi dây thần kinh của đến mức giới hạn.
"Đủ ." Thương Tễ khẽ nhắm mắt, cảm nhận huyệt thái dương đang giật liên hồi.
Anh hít sâu một , kéo cô gần. Cúi lau những giọt nước mắt má cô, bực dọc cằn nhằn: "Lại . Nước mắt của em bao giờ cạn ?"
Chẳng là nỡ cô tiếp tục diễn cái trò vụng về . Anh chỉ là... chút ghét thấy nước mắt của cô.
" sẽ dặn dò cấp , lập tức sa thải hai đó."
Vân Dao sững sờ trong giây lát, hít sụt sịt mũi và nín . Ngây ngẩn một hồi lâu, cô mới hé đôi mắt vẫn còn đọng màn sương mờ, hỏi với vẻ khó tin: "Thật ?"
Thế là... đồng ý á?
Thương Tễ bước tới tủ đầu giường, rút hai tờ khăn giấy. Anh trả lời trực tiếp mà vẫy tay gọi cô .
Vân Dao vô cùng lời bước tới, ngoan ngoãn yên mặt . Vì quá lâu, nhất thời thể dừng ngay , thỉnh thoảng cô vẫn nấc lên từng tiếng theo quán tính.
Thương Tễ khuôn mặt giàn giụa nước mắt của cô, dùng giấy lau sạch bật vì tức: "Không đồng ý thì em nông nỗi , căn nhà của ngập nước ."
Miệng lưỡi vẫn cay nghiệt như .
Vân Dao hít mũi, tò mò hỏi tới cùng: "Chỉ vì em mà đồng ý với em luôn? Thật sự sẽ đuổi việc họ ngay lập tức ?"
Thương Tễ mỉa một tiếng: "Ai bảo bọn họ dám đắc tội với bạn gái của ."
"Thì một m.á.u lạnh vô tình như cũng lấy việc công trả thù tư đấy." Vân Dao dừng một nhịp, vờ như vô tình hỏi bóng gió: "Vậy em... xem là tâm tư cá nhân của ?"
Thương Tễ nhíu mày, vẻ đồng tình với cách dùng từ . Anh vứt tờ khăn giấy ướt sũng thùng rác, giơ tay xem giờ chần chừ thêm nữa, sải bước thẳng phía cửa.
Một câu lạnh nhạt ném phía : "Tâm tư cá nhân ? Là nghiệp chướng thì ."
Cánh cửa phòng ngủ đóng sầm , cách ly hình bóng của Thương Tễ. Vân Dao vẫn chôn chân tại chỗ. Đây là đầu tiên cô nổi trận lôi đình khi châm biếm, chỉ trầm ngâm cánh cửa đóng chặt.
Trong đầu cô lóe lên câu của Hồ Thiến Thiến. Nếu như đây cô còn dám tin, thì bây giờ, cô chắc chắn ít nhất năm mươi phần trăm.
Chắc chắn rằng Thương Tễ, thực sự một chút để tâm đến cô.