Trà Xanh Tuyệt Đối Không Làm Thế Thân - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-05-25 03:57:23
Lượt xem: 508
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Vân Dao tỉnh giấc, ánh nắng trong trẻo sáng rực, len lỏi qua khe hở của tấm rèm cửa chui phòng.
Cô chậm chạp mở mắt , cơn nhức mỏi cơ thể cũng theo đó mà thức tỉnh.
Ngay tầm mắt là khuôn mặt đang ngủ yên bình của Thương Tễ, cánh tay săn chắc của vẫn vắt ngang eo cô. Hôm qua "" xong cũng muộn, Vân Dao chỉ vội vàng tắm qua lăn ngủ .
Thành thực mà , trong hai năm qua với , Thương Tễ là quá trọng nữ sắc, ngược còn kiềm chế. Công việc bận rộn, thường xuyên công tác đành, ngay cả khi ở thành phố Nghi, nếu việc muộn, sẽ ngủ căn hộ gần công ty chứ ngày nào cũng tới đây. Còn chuyện chăn gối, thường chỉ duy trì tuần ba , chủ yếu để giải quyết nhu cầu sinh lý.
hôm qua thì thực sự thể coi là kiềm chế . Chắc tại chê cô nhiều, nên trong lúc cứ dứt khoát chặn họng cô .
Anh hiếm khi lúc nào đủ kiên nhẫn cô chuyện, xong chuyện là lật mặt vô tình phủi m.ô.n.g ngay, chẳng thương hoa tiếc ngọc chút nào.
Người bên cạnh tỉnh giấc từ lúc nào, chẳng thèm liếc Vân Dao lấy một cái, bèn lật chăn bước xuống giường. Tuy chỉ ngủ năm tiếng đồng hồ, nhưng chừng đó đối với là đủ. Chín giờ sáng nay còn một cuộc họp giao ban đầu ngày.
Không thấy vẻ mặt bất mãn và khuôn mặt cố tình phụng phịu của Vân Dao. Tâm tư của cô nông cạn đến mức liếc qua là thấu, chẳng chút chiều sâu nào cả. Chỉ là thời gian để bận tâm đến những cảm xúc vụn vặt chẳng c.h.ế.t ai của cô. Anh xoay thẳng phòng tắm.
Cửa phòng tắm đóng vô tình.
Tiếng động dứt khoát vang lên như : Cất mấy cái trò mèo của em , còn lười chẳng buồn ban cho em một ánh đây.
Vân Dao đành thu khuôn mặt " kế" vô dụng của , lén lút giơ ngón giữa lên. Thôi , cô thể ảo tưởng rằng Thương Tễ sẽ quan tâm xem cô vui cơ chứ.
...
Trong hai năm ở bên , tuy thái độ của lạnh nhạt, tình cảm hững hờ và tính khí khó chiều, nhưng về khoản tiền bạc, đối với cô luôn đáp ứng đầy đủ. Cô sắm vai một cô bạn gái ngoan ngoãn của , tự nhiên sẽ giải quyết vấn đề tiền nong cho cô, đây cũng là thỏa thuận ban đầu giữa hai , thế nên Vân Dao bao giờ cảm thấy việc ngửa tay xin tiền Thương Tễ gì là sai cả.
Cô thì nhận lương chứ.
Cho đến , tự dưng Thương Tễ cắt tiền tiêu vặt của cô, hệt như một gã sếp tồi tệ vô lương tâm tự nhiên phát rồ trừ lương nhân viên... mất hết tính .
Anh cho thì cô đòi . Đòi thì đành chịu.
Hơn nữa, xét cho cùng thì mục đích xuất phát của Thương Tễ cũng là để ép cô tìm việc, coi như là cho cô. Cộng thêm việc lười biếng chểnh mảng dẫn đến thành tích học tập bết bát, Vân Dao cũng chút chột , nên chẳng đủ can đảm để cãi chỉ trích .
Thế giới luôn chướng mắt với những lười biếng mà.
Dù bọn họ chẳng gì sai cả.
Đợi Thương Tễ rời , Vân Dao cũng sửa soạn xong xuôi, chuẩn xuất phát đến trường. Đương nhiên, đồ trong tủ lạnh cô đóng gói xách hết .
Không lấy thì phí. Tiết kiệm đồng nào đồng nấy.
Về đến phòng ký túc xá, chỉ còn mỗi Hồ Thiến Thiến vẫn đang nướng, hai chăm chỉ ngoài từ sớm.
Vân Dao bóng dáng Hồ Thiến Thiến đang ngáy khò khò mà cảm thấy an tâm vô cùng. Nếu cả phòng chỉ cô là đồ vô dụng, cô sẽ tự trách thấp thỏm chơi đùa. nếu tận hai đứa, thì cô thể yên tâm tận hưởng việc chơi.
Hai đứa vô dụng ở cạnh , tự nhiên niềm an ủi.
Chính vì thế, cô và Hồ Thiến Thiến luôn coi là thiên sứ tươi nhất trong cuộc đời của đối phương, thường xuyên phát cùng một lời cảm thán... Thật may vì bà.
Mà cho cùng, trong ngôi trường Đại học Nghi nhân tài tụ hội mà vẫn tìm hai "Ngọa Long Phượng Sồ" như các cô, chẳng cũng là một loại duyên phận .
Một phòng hai nhân tài!
Hồ Thiến Thiến một mùi hương ngọt thối xộc thẳng mũi cho tỉnh giấc. Vừa mở mắt , cô nàng tự động ngắm chuẩn hộp sầu riêng to bự chảng đầy đặn mặt Vân Dao, kích động bò lồm cồm xuống giường, chạy tót nhà vệ sinh đ.á.n.h răng vội vàng lao , hề khách sáo bốc ngay một múi lớn gặm ngon lành.
Một miếng sầu riêng mềm dẻo c.ắ.n ngập chân răng, khỏi mãn nguyện đến nhường nào.
Lần nào Vân Dao về ký túc xá cũng xách theo một đống đồ ăn ngon, cả phòng bữa no nê. Sầu riêng chất lượng thế , một quả bèo bèo cũng cả ngàn tệ. Nếu Vân Dao xách về, với chút sinh hoạt phí còm cõi các cô nỡ mua.
Thế nên, lúc nào Hồ Thiến Thiến cũng mong ngóng Vân Dao về.
Bạn trai Vân Dao là thiếu gia của một tập đoàn công nghệ hàng đầu thành phố Nghi, siêu cấp giàu , sinh hoạt phí và tiền tiêu vặt của Vân Dao đều do chu cấp. Kéo theo cả phòng bọn cô cũng "hưởng sái" ít.
Hồ Thiến Thiến nhồm nhoàm gặm sạch một múi sầu riêng to bự mới rảnh rỗi hỏi han: "Sếp Thương đồng ý trả tiền tiêu vặt cho bà hả?"
Vân Dao c.ắ.n một miếng sầu riêng thật to, bất mãn : "Trả , nhưng mỗi tháng ổng chỉ cho hai ngàn thôi, đuổi ăn mày chắc?!"
"Kẻ ăn mày" Hồ Thiến Thiến trợn trừng mắt: "Bà đang sỉ nhục ai đấy, sinh hoạt phí mỗi tháng của tui ngàn tám thôi đây ..."
Hai mắt to trừng mắt nhỏ, chằm chằm một hồi lâu.
Vân Dao e thẹn chọc chọc hai ngón tay trỏ : "Người chỉ đùa chút thôi mà."
Hồ Thiến Thiến đương nhiên Vân Dao cố ý, xua xua tay: "Hai ngàn thì hai ngàn , còn hơn . Bữa tui định vòi tui gửi ba ngàn, bả bảo tui còn lèm bèm thêm câu nào thì gửi đúng một ngàn thôi, tui đành lập tức ngoan ngoãn nhận ngàn tám. Chuyện lên điều gì?"
Vân Dao: "Nói lên bà cốt khí."
Hồ Thiến Thiến: "Cút , nó lên triết lý ' đủ là vui', bà thì cái gì."
Hồ Thiến Thiến ăn no nê, no đến mức ngả ngớn tựa lưng ghế vỗ bụng phành phạch: "Hơn nữa, cái cũng mãi mãi. Tìm việc sớm là thôi mà, lúc đấy bọn ăn sung mặc sướng, tiếp tục lây lất chờ c.h.ế.t."
Quả nhiên đứa vô dụng thì nên ở cùng với đứa vô dụng, chẳng bao giờ chỉ trích , chỉ bơm đ.í.t cổ vũ . Thật là hòa thuận .
Tâm trạng Vân Dao lập tức bừng sáng hẳn lên.
"Bà đúng." Chút chán nản ban nãy của cô bỗng tan biến sạch sành sanh, cứ như tiêm m.á.u gà: "Bây giờ tui sẽ tiếp tục rải CV."
Hồ Thiến Thiến cũng bật laptop lên: "Tui cũng nộp. Tui nhất định mở mày mở mặt, để tui tui bằng con mắt khác, dùng sự thật để chứng minh tui Trư Bát Giới đầu thai."
Vân Dao tràn đầy tự tin: "Được, bọn cùng cố gắng phấn đấu!"
Một tiếng .
Vân Dao nhắn tin chào hỏi từng công ty app xin việc, thông tin các công ty mà hoa cả mắt, mỏi nhừ cả tròng. Cô chớp chớp mắt, ngón tay lăn chuột dừng . Quay sang với cô bạn .
Hồ Thiến Thiến dò xét hỏi: "Xem cả tiếng đồng hồ đấy."
Vân Dao gật đầu lia lịa: "Chuẩn luôn, mười một giờ ."
"HR cũng ăn cơm chứ, phiền họ lúc ."
"Tui cũng thấy ."
"Thế bọn cũng nghỉ ngơi chút , để cho HR thời gian thư giãn nữa, ép quá đáng ."
"Bọn tâm lý quá mất."
"Tất nhiên , riêng cái mảng nhân nghĩa thì..."
Lâm Thiến từ phòng thí nghiệm trở về, tay ôm một bó hoa hồng Diana màu hồng phấn rực rỡ. Chưa kịp đẩy cửa bước thấy hai giọng khoái trá quên cả lối về.
Cô bất lực lắc đầu, đúng là hai cái đồ lười biếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/tra-xanh-tuyet-doi-khong-lam-the-than/chuong-3.html.]
Thế nhưng ngay khi đẩy cửa , Vân Dao đang ở cửa thấy tiếng động liền đầu . Trên khuôn mặt kiều diễm rực rỡ như đóa hải đường nở rộ một nụ ngọt lịm. Ánh nắng rực rỡ giữa trưa chiếu lưng cô, tỏa một vầng hào quang chói lóa, nhưng đặt cạnh ngũ quan xinh kinh của cô thì ánh nắng cũng chỉ nền mà thôi.
Cô hỏi: "Tiểu Thiến Thiến, về ?"
Lâm Thiến trong khoảnh khắc đó lập tức tha thứ cho sự lười biếng của đóa hải đường nhỏ .
Kiểu rực rỡ như đóa hoa phú quý chốn nhân gian thế , tính tình hề hống hách, mà là một cô nàng ngọt ngào đáng yêu. Cô cũng đòi lấy trăng trời, chỉ là lười biếng một chút, cá muối một chút thôi thì gì cơ chứ?
Đối với thì thể quá khắt khe !
Nói cũng , ai mà chẳng hưởng phúc lợi, đời ai sinh thích lụng vất vả ? Con chỉ thích chịu khổ thì mới cái khổ ăn hoài hết thôi. Đóa hải đường nhỏ chỉ một bạn trai nhà tư bản giàu sụ, mà còn vô thiếu gia con nhà giàu theo đuổi. Dù cô thì tiền đồ vẫn trải đầy hoa hồng thôi.
Lâm Thiến đưa bó hoa tay cho Vân Dao: "Dao Dao, hoa là của tài t.ử bên khoa máy tính nhờ tặng cho . Mình hết cách , dám đắc tội nên đành mang lên, ai bảo bố là Trưởng khoa của bọn chứ. Xin vì gây rắc rối cho nhé."
Trong trường, theo đuổi Vân Dao nhiều đếm xuể. Biết cô bạn trai mà vẫn những kẻ từ bỏ ý định, ví dụ như cái tên Trương Thành Tuấn . Thái độ của Vân Dao đối với những theo đuổi là: đầu sẽ từ chối nhẹ nhàng, nếu còn đeo bám thì bơ luôn, chứ đừng đến chuyện nhận hoa quà.
Vân Dao từ chối tài t.ử từ lâu , Lâm Thiến còn cầm hoa lên khiến cô ngại.
Vân Dao chỉ lướt qua, đặt bó hoa sang một bên, thờ ơ : "Không tiểu Thiến Thiến, một bó hoa thôi mà, để tâm. Lần ép thì cứ mang lên đây là , bận tâm . So với tương lai của thì việc nhận một bó hoa phiền phức gì ."
Tính tình của Vân Dao thật sự , tinh tế và thấu hiểu lòng , chẳng ai là thích cả.
Lâm Thiến cảm động ôm chầm lấy cô, hai sướt mướt ôm dính như sam.
Hồ Thiến Thiến mà nổi da gà, vội vàng tách hai : "Thôi thôi thôi, bớt bớt đồng cảm mến thương , bụng đói meo đây , tiểu Thiến Thiến mua đồ ăn gì về cho bọn tui thế?"
Lâm Thiến lấy hai hộp cơm từ túi giữ nhiệt , đặt mặt hai "bà tổ tông" : "Gà xào của nhà ăn ba, cà tím om, sườn hầm."
Vân Dao ngửi thấy mùi đồ ăn thơm phức, bụng bắt đầu sôi lên: "Yeah, ăn cơm thôi."
Lâm Thiến lập tức chặn , nghiêm túc chất vấn hai : "Khoan , khi ăn hỏi hai , ban nãy gì đấy? Chẳng hai thề thốt là sẽ tích cực tìm việc thực tập ? Lại mải chơi đúng ?"
Hồ Thiến Thiến la oai oái: "Oan uổng quá Thiến tỷ ơi, ai mải chơi , nãy giờ bọn tui vẫn rải CV đấy chứ!"
Lâm Thiến chẳng thèm tin: "Thế ban nãy hai cái gì?"
Thực tế chứng minh, Lâm Thiến quả thật trách nhầm hai "con cá muối" .
Để chứng minh sự trong sạch, Vân Dao vội vàng mở app tìm việc : "Bọn cái cơ. Mình nộp hồ sơ một công ty, mấy câu, nhân sự bên đó cho cay cú phát rồ luôn haha, mắc lắm, xem ."
Lâm Thiến cúi xuống đoạn tin nhắn trong app.
HR: "Cô Vân, hồ sơ của cô phù hợp với tiêu chuẩn công ty chúng , ngày mai cô tiện đến phỏng vấn ?"
Vân Dao: "Tiện ạ. hỏi là quý công ty nghỉ hai ngày cuối tuần đúng ạ?"
HR: "Thật ngại quá, công ty chúng việc theo chế độ luân phiên (một tuần 6 ngày, một tuần 5.5 ngày). Tuần lớn nghỉ trọn ngày Chủ nhật, tuần nhỏ nghỉ nửa ngày Chủ nhật, nếu cô chấp nhận thì hẵng đến phỏng vấn. Cái loại suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện lười biếng trốn việc thì đừng đến, mất thời gian của chúng ."
Vân Dao: "Chế độ luân phiên thế thì lương chắc cao lắm nhỉ?"
HR: "Cô ý gì?"
Vân Dao: "Không gì ạ, chỉ hỏi chút thôi, chị chịu thương chịu khó thế chắc kiếm nhiều tiền lắm nhỉ?"
HR: "Đồ bệnh."
Nói xong, HR đó thẳng tay từ chối hồ sơ của Vân Dao luôn.
Vân Dao đ.á.n.h c.h.ế.t cũng ngờ còn cái chế độ "nghỉ luân phiên lớn nhỏ" thế . Công ty định bóc lột sinh viên như tư bản Nhật chắc.
"Mình chỉ hỏi cô lương cao thôi mà cô cay cú block luôn." Vân Dao trưng vẻ mặt vô tội: "Mình đắc tội cô nhỉ?"
Hồ Thiến Thiến nội thương: "Bà đắc tội á, bà đ.â.m trúng tim đen nát bét trái tim thì . Mấy cái HR của ba cái công ty rách dễ phản ứng quá khích lắm."
Vân Dao gật đầu cực kỳ tán thành, rầu rĩ: "Mình cũng nộp cho mấy công ty lớn đàng hoàng , kết quả đến giờ vẫn chẳng chỗ nào gọi phỏng vấn. Buồn rầu quá , bây giờ tìm việc khó ghê."
Lâm Thiến an ủi: "Cậu cũng nghĩ xem, tình hình kinh tế hiện tại vốn căng thẳng, mấy công ty lớn đang đua sa thải nhân viên, lượng sinh viên trường năm còn cao hơn năm , tìm một công việc t.ử tế đương nhiên là khó ."
Thực bọn họ nghiệp Đại học Nghi, dù thành tích đội sổ thì việc kiếm một chỗ cũng hề khó. Cái khó là tìm một công việc phù hợp, khấm khá một chút.
Lâm Thiến đang học lên Thạc sĩ nên tạm thời đau đầu vì chuyện .
Hồ Thiến Thiến than trời trách đất bất công, mở hộp cơm và lùa cơm miếng to. Số mệnh bất công , cô nàng tự đối xử với bản mới .
Vân Dao vội ăn, cô cầm điện thoại lên cắm cúi nhắn tin.
Hồ Thiến Thiến còn tưởng cô nhận phản hồi của HR nào đó, vội vàng cảnh giác ghé sát xem. Hóa là cô đang gửi tin nhắn Wechat cho một tên là "AAA Tổng tài Internet Sếp Thương":
[Anh tan ?]
[Có nhớ em dọ?]
[Cả buổi sáng em đều nhớ đó nha.]
Câu buồn nôn hơn câu , xong mà Hồ Thiến Thiến nổi hết cả da gà da vịt, tò mò hỏi: "Cái AAA Tổng tài Internet Sếp Thương lẽ là..."
Vân Dao tít mắt đáp: "Là Thương Tễ đó, tui cố tình lưu tên thế cho dễ tìm."
Hồ Thiến Thiến: "Thế thì dễ tìm quá chứ. Cơ mà bà sến sẩm quá mức đấy, ngày nào cũng gửi mấy lời tình tứ thế cho sếp Thương ?"
Có kề d.a.o lên cổ "con đại bàng mạnh mẽ" như cô thì cô cũng chẳng rặn nổi mấy lời như thế. Đồ tiểu yêu tinh bám , thảo nào thu phục vị tổng tài bá đạo .
Vân Dao hiển nhiên đắc ý, đặt điện thoại xuống, lắc lắc những ngón tay trắng ngần: "Đây gọi là sự tu dưỡng bản của một cô bạn gái."
Chỉ vài câu ngọt ngào mất tiền mua mà cung cấp nhiều giá trị cảm xúc, tại cơ chứ? Dù thì cô cũng học mạng cả thôi.
Hồ Thiến Thiến: " bà vẫn đang giận sếp Thương ?"
Vân Dao: "Giận? Tui với ổng cái gì đáng để giận chứ. Thay vì gọi là giận dỗi, chi bằng coi như đây là một chút tình thú thả thính hề quá trớn. Phụ nữ mà, lúc nào cũng ngoan ngoãn hiền lành tí tị cá tính nào thì chán ngắt. Phải ' mẩy' một chút trong khuôn khổ cho phép thì mới thỏa mãn sự hư vinh và khát khao chinh phục của đàn ông. Đã trèo cao thì mang tâm lý của kẻ trèo cao, nhận rõ vị trí của . Bà tưởng tui giận ổng thật đấy ."
Hồ Thiến Thiến gật đầu trịnh trọng, giơ ngón tay cái lên bày tỏ lĩnh giáo: "Nói triết lý ghê ha, đúng là mị ma mà, sếp Thương bà cho thần hồn điên đảo mới lạ đấy?"
Vân Dao hứa hẹn chắc nịch một câu "Bao luôn!", Hồ Thiến Thiến háo hức chờ xem vị bá tổng Thương Tễ sẽ trả lời thế nào, liệu giống mấy bộ phim truyền hình thường chiếu, rep một câu "Tiểu yêu tinh, em đang đùa với lửa đấy" ?
Kết quả, cô chờ một lúc lâu, vị sếp Thương ở đầu dây bên chẳng thèm rep chữ nào. Thêm mười phút nữa trôi qua, cho đến khi màn hình tắt ngóm tối thui, thứ vẫn lặng im như tờ. Cái khung chat độc thoại trơ trọi toát lên một luồng khí lạnh lẽo bạc bẽo.
Cô sang, bốn mắt với Vân Dao. Dùng ánh mắt chất vấn: Sao linh nghiệm?
Vân Dao chớp mắt vô tội, chẳng thấy gì sai cả. Nhân thiết ngoài đường đều là tự tô vẽ mà.
Cô chỉ là "Bao nhắn". Đâu là "Bao rep".
Cũng thể là rep chứ .